Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải viết ra những dòng này. Anh trai tôi là người hiền lành và trách nhiệm. Anh lấy vợ 6 năm rồi. Hai năm đầu, mọi người vẫn nghĩ chuyện con cái của anh là do “duyên chưa tới”. Rồi khi chờ mãi không thấy tin vui, anh chị đi khám thì phát hiện anh tôi không có ống dẫn tinh, muốn có con chỉ còn cách can thiệp y khoa, làm thụ tinh nhân tạo. Không ai trong gia đình biết chuyện, chỉ nghĩ anh chị bận rộn công việc nên chưa sinh em bé, vì thế tôi càng thương anh chị nhiều hơn.
Hai lần anh chị làm thụ tinh nhân tạo, vừa tốn kém vừa hy vọng, rồi lại thất vọng. Mỗi lần như vậy, tôi thấy anh ngày càng trầm tính. Chị dâu sức khỏe không tốt, buồng trứng kém nên việc lấy trứng cũng khó khăn. Dù vậy, anh chị vẫn không bỏ cuộc. Anh làm việc nhiều hơn, tích cóp từng chút, chỉ mong có đủ điều kiện để làm tiếp vào cuối năm nay. Vậy mà mọi chuyện lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.
Chị dâu tôi đột nhiên ốm, mệt mỏi, bỏ ăn. Nhìn qua là tôi đoán ngay những biểu hiện đó giống hệt ốm nghén. Tôi hẹn gặp anh, hỏi thẳng. Anh không nói rõ, chỉ cười gượng, bảo tôi “cứ để từ từ rồi tính”, hẳn anh tôi đã biết cụ thể việc này và anh chị đã có phương án tiếp theo. Tôi vừa thương anh vừa đau cho gia đình mình. Một sự thật tôi và anh đều hiểu nhưng không ai nói thẳng ra. Tôi từng nghĩ, nếu rơi vào hoàn cảnh đó, chắc tôi sẽ không chịu nổi. Anh tôi thì khác, chỉ im lặng, không trách móc, không làm ầm, vẫn đi làm và chăm sóc vợ như bình thường.
Anh tôi yêu vợ rất nhiều, điều đó ai cũng thấy. Có lẽ vì yêu nên anh chọn chấp nhận, nhưng chấp nhận đến mức này… tôi không biết là mạnh mẽ hay là đang tự làm tổn thương mình. Tôi không trách chị hoàn toàn, chỉ không hiểu sao chị không cho anh thêm cơ hội. Chị vẫn còn trẻ, nếu lần sau không thành công thì hãy tính đến những lựa chọn khác. Tôi không dám nghĩ sâu hơn, nhưng trong lòng luôn có một nỗi sợ. Tôi sợ anh chấp nhận đứa trẻ này, yêu thương nó như con ruột, chăm sóc chị từng ngày… nhưng rồi sự thật phía sau lại không đơn giản chỉ là “một lần lỡ dở”. Tôi sợ anh sẽ tiếp tục bị tổn thương, âm thầm chịu đựng, trong khi người khác vẫn sống như chưa từng có chuyện gì.
Tôi muốn nói cho ba mẹ nhưng không đủ can đảm để nói. Giờ đây, tôi không biết nên làm gì, nói ra sợ gia đình anh tan vỡ, im lặng thì có lỗi với bố mẹ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 33 tuổi, vợ 30 tuổi, kết hôn được 6 năm và có một con gái. Vợ tôi đang mang thai đứa thứ hai được 6 tháng. Chúng tôi ở riêng để có không gian thoải mái, đến với nhau bằng tình yêu. Tôi yêu vợ vì sự chăm chỉ, chịu khó, biết quan tâm đến chồng con. Tuy nhiên, sau nhiều năm chung sống, điều khiến tôi buồn nhất là vợ thiếu sự thấu hiểu và cảm thông trong cuộc sống gia đình.
Hai vợ chồng cùng làm trong ngành y. Vợ làm cho bố mẹ tôi, được trả lương theo ngày và bố mẹ tôi hỗ trợ thêm nên thu nhập khá ổn định. Về kinh tế, chúng tôi không gặp khó khăn. Tôi thừa nhận bản thân có vài khuyết điểm như sống nội tâm, hơi nhu nhược và có phần bừa bộn. Tôi thích tìm tòi, học hỏi, sửa chữa đồ đạc trong nhà dù không phải lúc nào cũng làm tốt. Bù lại, tôi không hút thuốc, không cờ bạc, không gái gú, ít nhậu nhẹt, chưa từng đánh vợ và luôn phụ giúp việc nhà, chăm sóc con cái.
Vợ tôi thương chồng con, tiết kiệm, chăm dọn dẹp nhưng cô ấy thường chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, ít ghi nhận điều tốt. Mỗi khi có chuyện xảy ra, vợ thường suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Cô ấy hay giận dỗi, có khi vài ngày, có khi cả tháng không nói với tôi một lời. Từ trước đến nay, người chủ động làm hòa luôn là tôi.
Một trong những nguyên nhân khiến vợ hay giận là chuyện bạn bè của tôi. Tôi chỉ có năm người bạn thân từ thời cấp ba, từng cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn nên rất trân trọng tình bạn đó. Có lần một người bạn đùa trước mặt mọi người rằng không tin tôi lấy được vợ. Tôi cũng chỉ cười và nói vui lại. Nhưng vợ tôi giận suốt hai tuần dù tôi đã giải thích. Từ đó, cứ ai trong nhóm bạn rủ tôi đi cà phê hay gặp mặt là vợ lại khó chịu và chiến tranh lạnh.
Với gia đình tôi, vợ cũng có nhiều khúc mắc. Cô ấy không thích chị gái tôi dù chị chưa từng nặng lời. Bố mẹ tôi sống cùng chị vì chị không có chồng và đang nuôi con nhỏ. Ông bà luôn đối xử công bằng với các cháu nhưng vợ tôi vẫn cho rằng ông bà thương cháu ngoại hơn con mình. Tôi nhiều lần giải thích nhưng vợ không nghe. Mỗi khi giận tôi, vợ gần như không nói chuyện với cả gia đình tôi. Trong khi đó, bố mẹ tôi chưa bao giờ soi xét hay gây khó dễ cho con dâu. Họ cũng đối xử rất tử tế với bên thông gia.
Trong công việc chuyên môn, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn nên thường muốn chia sẻ với vợ. Nhưng mỗi lần góp ý hoặc hướng dẫn, vợ đều tỏ thái độ không muốn nghe. Tôi nói thì bảo tôi nói nhiều, nhưng người ngoài nói gì lại nhớ rất lâu. Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Vợ còn không thích đi chơi cùng gia đình tôi dù mọi chi phí đều do bố tôi lo liệu. Nhiều lần tôi rủ nhưng cô ấy từ chối, nói đi với bạn bè vui hơn. Trong khi đó, mỗi khi bạn bè vợ rủ đi ăn uống, gặp mặt, tôi luôn tôn trọng và đồng ý. Ngoài ra, cách ăn nói của vợ cũng khiến tôi phiền lòng. Với chồng và bố mẹ chồng, cô ấy thường nói trống không như "đưa cái này", "lấy cái kia" mà không có lời thưa gửi. Tôi đã góp ý nhiều lần nhưng không thay đổi.
Thực lòng, giữa chúng tôi không có mâu thuẫn quá lớn về tiền bạc hay chuyện ngoại tình. Hầu hết chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng chính những điều nhỏ đó lại tích tụ qua năm tháng. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì vợ thường giận dỗi quá lâu, quá chấp nhặt và không chịu nhìn mọi việc theo hướng nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn nghĩ gia đình là quan trọng nhất. Con người ai cũng có giới hạn, nếu cứ vì những chuyện nhỏ mà tổn thương nhau mãi thì rất dễ đánh mất điều lớn lao nhất là hạnh phúc gia đình. Tôi đã nhiều lần chia sẻ suy nghĩ này với vợ nhưng cô ấy không mấy quan tâm.
Tôi thật sự băn khoăn không biết nên làm gì để vợ bớt giận dỗi, cư xử mềm mỏng hơn trong lời nói. Đồng thời, tôi cũng muốn biết bản thân còn thiếu sót gì để thay đổi và giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?