Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Hà Linh
Nguồn: https://vnexpress.net/yeu-chang-trai-kem-nhieu-tuoi-lieu-toi-co-hoi-han-5058120.html

Tôi 65 tuổi, chồng đã mất hơn 10 năm nay. Tôi có hai con, các con gần 30 tuổi và đều đã lập gia đình. Trong thời gian chung sống, vợ chồng tôi mua được mảnh đất 700 m (chủ yếu là tiền tôi làm ra). Có quãng thời, tôi mang mảnh đất thế chấp vay ngân hàng, hiện tại đã trả xong, các con cũng góp trả một phần. Giờ toàn bộ giấy tờ nhà đất mang tên tôi. Tôi đã cắt cho mỗi con 200 m để làm nhà.
Vấn đề nảy sinh khi tôi có bạn trai. Hiện tại các con đang ép tôi sang tên phần đất tôi đã cắt cho các con. Các con sợ tôi kết hôn với bạn trai mới và các con sẽ bị thiệt. Tôi sợ nếu sang tên rồi, các con không nuôi tôi nữa thì sao. Mong mọi người cho tôi xin phương án tối ưu.
Tin Gốc: Vnexpress

Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: "Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé". Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT - kỳ thi được coi là "bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh" - em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: "Hôm nay học thế nào?", "Có làm được bài không?", "Điểm thử được bao nhiêu?",... Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: "Con phải cố hơn nữa", "Người ta còn học được, sao con lại không?". Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: "Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi", "Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc". Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Hương Nhi
Nguồn: https://vnexpress.net/mong-ngay-nhan-ket-qua-ky-thi-thpt-bo-me-se-om-con-vao-long-5058404.html

Tôi 39 tuổi, chồng 41 tuổi, kết hôn được 9 năm, có bé trai 7 tuổi và bé gái 4 tuổi, cả hai bé đi học ở trường gần nhà. Khi quen biết, chúng tôi không ở gần nhau, tôi làm ở thành phố, anh ở tỉnh, chỉ cuối tuần anh mới về thành phố để gặp nhau. Anh cũng ở nhờ nhà người quen tại thành phố trong những ngày cuối tuần đó, vì năm tháng anh rời quê vào thành phố làm việc thì nhà người quen đó cũng là nơi anh ở. Về công việc, tôi làm văn phòng, lúc đó đang là leader, anh làm kho ở tỉnh.
Trong thời gian quen, tôi cũng không hỏi nhiều về bằng cấp chuyên môn, học hành ra sao, vì yếu tố tôi quan tâm là có đạo (tôi cũng theo đạo), rồi tính cách và đạo đức trước hết. Đến khi gặp người thân của tôi, mọi người hỏi và tôi được biết anh học trung cấp. Chắc không hoàn thành chương trình học nên anh không lấy được bằng. Suốt 9 năm chung sống, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái bằng tốt nghiệp, chưa nghe anh nói về ngày thi tốt nghiệp hay lễ tốt nghiệp. Đó là sai lầm và thiếu sót của tôi khi bắt đầu một mối quan hệ, cho đến hiện tại tôi thấy nó ảnh hưởng lớn đến cuộc sống.
Chúng tôi tìm hiểu nhau 6 tháng thì kết hôn; một phần tôi đồng ý vì anh bảo yêu nhiều, quen dài dài cũng chỉ để kết hôn, cưới luôn để còn tập trung làm ăn; một phần vì lúc đó tôi 30 tuổi, mẹ luôn nhắc đến việc cưới xin, chỉ mong tôi có gia đình riêng để mẹ yên tâm vì độ tuổi không còn trẻ (ở quê cứ 30 tuổi là các bà nói già lắm rồi). Đây là sai lầm thứ hai của tôi khi hôn nhân lại chiều theo ý mẹ và để mẹ yên lòng. Về ngoại hình, tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn dù không cao lắm, chỉ 1m56. Tôi cũng có người theo đuổi nhưng vì muốn lấy người có đạo như mình, nên không tiến xa hơn với họ, chỉ dừng ở mối quan hệ bạn bè. Chồng tôi về ngoại hình tương đối ổn, cao ráo, tổng thể nhìn được. Sau khi cưới được 2 tháng, tôi mới thấy rõ bản chất con người thật của anh.
Khi đang quen, anh nói cho dù sau này có cãi nhau sẽ không bao giờ xưng mày tao, sẽ luôn "anh em" dù tôi nóng giận. Vậy mà mới cưới 2 tháng, anh đã xưng mày tao khi mâu thuẫn. Chúng tôi ở trọ, chung với chủ nhà, anh gào lên như xé toang cả khu trọ, tôi không đối đáp lại trong cơn thịnh nộ của anh. Anh nói gì tôi kệ, như người điếc không nghe, vậy mà anh lại bóp miệng tôi lại và bảo: "Tao hỏi mà mày khong trả lời, bị câm à". Sau đó còn nhiều lần anh mày tao, nói giọng côn đồ, chợ búa với tôi, thậm chí lấy đồ do tôi làm đập ra nhà. Anh hoàn toàn không thể kiểm soát được ngôn từ và sự nóng giận. Không vừa ý cái gì là anh lại buông lời cay nghiệt, sỉ nhục tôi.
Có lần tôi đi làm về, tâm trạng rất chán vì đang cãi lộn trước đó, không muốn về phòng luôn, tôi rủ bạn gái học cùng lớp cấp 3 đi uống cà phê và ăn tối cho khuây khỏa. Tầm 21h tối tôi về, chồng không mở cửa phòng dù tôi gõ cửa rất nhiều lần. Thấy tôi gọi nhiều, chủ trọ lên tiếng, anh ta mới mở cửa phòng cho tôi. Tôi bước vào, chồng kiếm chuyện, chửi rủa tôi không thiếu thứ gì, nói tôi đi làm đĩ nên mới về giờ này, không ai đi làm mà về giờ đó. Trong khi tôi đã nhắn tin trước đó là tối nay đi với bạn. Tôi có lòng tự trọng, chưa từng bị ai xúc phạm từ khi còn đi học đến khi đi làm bằng những ngôn từ đó.
Lúc đó tôi chưa có bé, xác định ly hôn để giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Sống chung mấy tháng mà tôi thấy bản chất con người anh thật kinh khủng, khác xa so với mình nghĩ. Đã là đàn ông có gia đình rồi nhưng bất kể chuyện lớn nhỏ gì giữa vợ chồng, anh đều điện thoại kể lể với mẹ, như kiểu anh là người bị hại và tôi luôn là người sai. Anh còn thêm thắt, dựng thêm chuyện để kể cho mẹ và mọi người, ai cũng nghĩ tôi xấu, anh thật tội nghiệp.
Mẹ chồng gọi điện xúi anh làm đơn ly hôn. Tôi nghe được và nói bản thân cũng đồng ý chia tay, làm đơn đi tôi ký, thế nhưng anh không làm. Mẹ đẻ lại bảo tôi cố nhịn, chưa có con nên chồng mới thế, có con sẽ khác. Từ lúc lấy nhau đến lúc mẹ chồng xúi con trai ly hôn là tầm 5 tháng.
Chúng tôi cùng theo đạo. Tôi thấy những người có đạo, theo đạo mà tôi biết, họ có đạo thật và sống theo đạo. Hơn nữa lấy người cùng niềm tin, tốt hơn người khác đạo, nên mỗi lần vợ chồng tôi gây gổ, mọi người trong đạo lại khuyên nhủ, giảng hòa để chúng tôi bình tâm lại. Tôi cũng muốn cho bản thân cơ hội để không vội vã đánh giá người khác xấu, vì thế tiếp tục ở với anh. Rồi tôi có bầu, sinh bé đầu, lỡ kế hoạch lại sinh bé thứ hai, đến nay cuộc hôn nhân này đã kéo dài được 9 năm, khoảng thời gian vô cùng mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Lúc vướng con nhỏ tôi chưa đi làm được, chỉ bán hàng online, kể cả thời gian dịch Covid cũng thế, đó là thu nhập chính để trang trải cuộc sống gia đình. Khi có bé thứ hai, tôi vẫn bán online nhưng lại bị chồng chửi là ăn bám.
Ngay cả khi mới cấn bầu đứa thứ hai, tôi nghén không chịu được mùi đồ ăn, ngửi là bị ói, lúc đó dịch nên cách ly xã hội, anh ở nhà không đi làm, phụ nấu cho tôi mấy bữa khi tôi nghén mùi thôi mà chửi tôi thậm tệ. Người ở phòng trọ kế bên nghe chửi rát tai quá nên bênh tôi, họ thấy anh sai với tôi quá, anh mới chịu dừng, không chửi tôi nữa. Đến lúc tôi bầu bé thứ hai được 7 tháng, bé lớn gần 3 tuổi, anh bị Covid, một tay tôi ngày 3 lần nấu ăn cho anh ta, bê đến tận buồng cách ly (lúc đó chuyển sang thuê nhà, có phòng ngủ, anh nằm riêng 1 phòng). Ngày 3 lần tôi nấu nước xông cho anh, anh chỉ ăn ngủ và xông hơi suốt một tuần trời. Cũng lúc đó bé lớn bệnh, tôi vừa chăm con vừa chăm chồng. Sau đó, tôi mệt, chồng chỉ buông câu: "Có làm gì đâu mà mệt".
Tôi bị sốt xuất huyết khi sinh bé thứ hai được gần 3 tháng, anh không phụ tôi bế con trong khi tay chân tôi rã rời vì nhức mỏi, không cho đi bệnh viện khám mà kêu ra phòng khám thôi. Đến khi tôi bị nặng, xuất huyết tiêu hóa, chồng mới cho đến bệnh viện và bác sĩ yêu cầu nhập viện luôn. Trong đêm tôi nhập viện, anh liên tục gọi điện khủng bố và gào thét với tôi khi con khóc. Khi bé thứ hai được 23 tháng, tôi gửi con để đi làm. Đến hiện tại, tôi đã đi làm lại được hai năm, như vậy tôi đã ở nhà 5 năm và sinh hai bé.
Khi tôi đi làm, anh mới thay tôi cho con ăn sau khi đón các bé ở trường về, nhưng lại luôn kể với mọi người rằng tôi không làm gì. Trong khi đó, công việc của tôi làm giờ hành chính, còn anh làm tự do về đêm. Ban ngày, các bé đi học thì anh ngủ, đến khoảng 16h30 chiều mới dậy đón con và nấu bữa tối. Bé lớn học lớp một bán trú; những hôm không bán trú thì đón về buổi trưa. Anh đón con, rồi hai bố con ăn ngoài hoặc nấu ở nhà nếu có thể, đến khoảng 17h thì đón bé nhỏ. Bữa sáng tôi nấu ở nhà, cho bé lớn ăn xong rồi đi học; tôi mang cơm theo để ăn trưa tại chỗ làm. Tối về, nếu chưa có cơm, tôi lại nấu ăn, tắm cho con, dọn dẹp nhà cửa và dạy con học. Hầu như tối nào cũng gần 22h tôi mới được nghỉ, sáng 5h30 đã dậy lo bữa sáng cho con và chuẩn bị đồ mang đi làm.
Tôi không tiêu xài hoang phí, luôn chắt chiu dành dụm, chưa từng làm ảnh hưởng đến tài chính gia đình. Tôi sống giản dị, thuộc típ phụ nữ truyền thống. Thế nhưng, chỉ cần một trong 10 việc tôi làm không vừa ý, chồng lại kiếm chuyện gây gổ. Các con nay đã lớn nhưng anh thường xuyên chửi tục, văng bậy trước mặt con, thậm chí dạy con gọi mẹ bằng "nó". Mỗi lần cãi vã, anh dùng những lời lẽ ngày càng tệ hơn, thậm chí nguyền rủa tôi ra đường gặp tai nạn, đi đâu cũng chết, dựa vào việc tôi phải đi làm xa hơn 13km để nói những lời độc ác đó. Tôi từng tự hỏi liệu anh có vấn đề về tâm lý hay không. Những lúc bình thường, tôi nhẹ nhàng góp ý, mong anh đừng chửi tục trước mặt con, đừng dạy con cách nói hỗn, anh cũng hoàn toàn không để tâm.
Mẹ mất sau hơn hai năm tôi kết hôn, từ đó tôi không biết chia sẻ cùng ai, mọi chuyện chỉ giữ trong lòng. Bạn bè hay anh chị em, tôi cũng không thể trút bầu tâm sự. Suốt 9 năm, tôi đã chịu đựng quá nhiều. Tôi từng làm đơn ly hôn, muốn chấm dứt tất cả, nhưng mỗi lần nhìn hai con chơi đùa với nhau, tôi lại chùn bước, không biết mình có ích kỷ khi chia cắt chúng hay không. Tôi không biết nên ly thân một thời gian để cả hai nhìn lại hay dứt khoát ly hôn. Các con ngày càng lớn, trong khi môi trường sống đầy bạo lực ngôn từ và tinh thần như hiện tại rõ ràng không tốt.
Bây giờ, tôi gần như không còn muốn giao tiếp với chồng. Dù anh chửi rủa, tôi cũng im lặng, không đáp lại, vì tôi biết càng phản ứng thì mọi chuyện càng tệ, con cái lại chịu ảnh hưởng. Hiện tại, tôi chỉ tập trung vào công việc, chăm sóc con và bản thân, thế nhưng tôi thật sự rất mệt mỏi. Tôi cảm thấy chồng sống hai mặt, bên ngoài không ai nghĩ anh lại cư xử với vợ con tệ bạc. Tôi phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh này?
Phương Hoa

