Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Hà Linh
Nguồn: https://vnexpress.net/yeu-chang-trai-kem-nhieu-tuoi-lieu-toi-co-hoi-han-5058120.html

Tôi 27 tuổi, sống tại thành phố khác với em. Em kém tôi 4 tuổi, sống cách tôi hơn 100 km. Nói về thời điểm gặp nhau, tôi thấy khá bất ngờ và nghĩ lại thì chưa hiểu tại sao mình lại quen, yêu được em. Giữa tháng 3 năm ngoái, tôi tình cờ thấy và bắt chuyện với em trên mạng xã hội, với suy nghĩ vu vơ chứ không hề hy vọng gì. Em đáp lại tôi bằng cách rất hồn nhiên và đáng yêu. Một thời gian sau, em tỏ tình và tôi đồng ý. Vì chỉ quen nhau qua mạng và chưa từng gặp mặt nên tôi luôn giữ chừng mực.
Đến dịp nghỉ lễ 30/4 năm ngoái, em một mình về nơi tôi sống và làm việc để thăm tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau chính thức. Phải nói là tôi khá bất ngờ vì em xinh và đáng yêu hơn tôi tưởng rất nhiều. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Hai đứa rất hợp, từ suy nghĩ đến cách hành động. Tuy nhiên, em từng nói mẹ em khá khắt khe và mong muốn sau này em lấy chồng gần nhà, không đi xa. Tôi không để ý nhiều, cả hai thống nhất rằng tương lai sẽ chọn sống ở một trong hai thành phố, hoặc tôi chuyển lên với em, hoặc em về với tôi.
Em còn khá trẻ con, tôi luôn cố gắng yêu thương và chiều chuộng em hết mức, coi em như một cô công chúa, một "em bé" đúng nghĩa. Hàng ngày, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, từ sáng đến tối. Dù yêu xa, khoảng đôi ba tuần tôi lại đi xe lên thăm em, dù là dịp lễ hay ngày thường, lần nào cũng chuẩn bị quà cho em. Em mới ra trường, điều kiện chưa nhiều nhưng vẫn cố gắng tặng quà hoặc tạo những bất ngờ nhỏ cho tôi. Tôi là công chức nhà nước, kinh tế ổn định hơn một chút vì đã có nhà do bố mẹ mua sẵn. Còn em, khi bắt đầu yêu nhau vẫn là sinh viên thực tập, sau đó ra trường và làm hợp đồng cho một cơ quan hành chính nhà nước.
Tết dương lịch vừa rồi, tôi dẫn em về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi rất vui và quý em, khá ưng ý khi thấy tôi dẫn em về, vì tính cách ông bà cũng thoải mái và thương con. Sau đó xảy ra một chuyện bất ngờ, bà ngoại em mất đột ngột vào ngày 28 tết. Tôi chỉ có thể gửi lời thăm hỏi và phúng viếng từ xa, nên tết đó hai đứa không gặp nhau. Sau tết, tôi lên thăm em và chuẩn bị nhiều bất ngờ. Mỗi lần gặp nhau đều rất vui và hạnh phúc. Dù không gặp trực tiếp nhiều, chúng tôi vẫn nói yêu nhau mỗi ngày và luôn tin rằng mình là mảnh ghép phù hợp của nhau.
Sau kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi có đề cập đến chuyện ra mắt gia đình em và công khai mối quan hệ. Tôi yêu em rất nhiều. Em sau khi nói chuyện với mẹ đã chọn dừng lại. Tôi không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, còn chưa có cơ hội ra mắt chính thức để chứng minh bản thân thì mọi thứ đã kết thúc.
Hai tuần sau ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, em nói lời chia tay. Tôi cảm thấy như mất đi một điều gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời. Khoảnh khắc em nói dừng lại, tim tôi như lặng đi một nhịp. Em vốn là người dứt khoát, đã nói là làm, sau đó không còn liên lạc nữa. Trong khi trước đây, tối nào chúng tôi cũng gọi điện, nói chuyện liên tục.
Giờ đây, mọi thứ thực sự kết thúc. Chỉ còn mình tôi đọc lại những dòng tin nhắn suốt một năm qua. Có lẽ đây là hết duyên, như em nói, cứ để duyên số quyết định, biết đâu sau này còn có thể quay lại. Nhưng với tính cách của em, tôi nghĩ điều đó rất khó. Dù vậy, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn em, mong rằng cả hai sẽ đều ổn trên con đường riêng của mình. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Quốc Trường

Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Gia đình chồng tôi có chị chồng 45 tuổi, chồng tôi 36 tuổi và em trai chồng 34 tuổi. Chị chồng làm công nhân, đang ở căn nhà tập thể lúc mua nghe nói có vay ngân hàng trả dần. Bố mẹ chồng chị ở quê, cách nhà tôi 60 km. Nhà chồng chị đông anh chị em. Anh rể trước làm công nhân, sau đi làm công trình với anh họ chồng là kỹ sư thiết kế nhà cùng bạn mở công ty ở Hà Nội. Vợ chồng tôi ở riêng, tự xây nhà trên mảnh đất 158 m2 bố mẹ chồng cho. Vợ chồng em chồng ở cùng bố mẹ chồng. Nhà bố mẹ xây trên mảnh đất gần 300 m2. Bố mẹ chồng có lương hưu, ông 70 tuổi, bà 68 tuổi.
Chị chồng hơn chồng tôi 9 tuổi nên khi chồng tôi còn bé, chị đã ra ngoài đời kiếm tiền phụ giúp bố mẹ. Lúc bố mẹ xây nhà cũng có một phần tiền của chị. Sau khi chị đi lấy chồng, mẹ chồng vẫn thường xuyên xin tiền chị. Chồng tôi và em chồng khi kiếm được tiền không phải đưa cho bố mẹ đồng nào, tôi biết vì lúc yêu tôi, anh vẫn đang học đại học, thỉnh thoảng hỏi xin tiền chị. Lúc chúng tôi xây nhà, bố mẹ cũng cho tiền. Chị chồng cho 20 triệu.
Tháng 2/2026, bố mẹ chồng sang tên đất cho vợ chồng tôi và vợ chồng em trai chồng. Bố mẹ cho cả hai vợ chồng đứng tên. Mảnh đất bố mẹ đang ở trước đây có nói khi em chồng cưới vợ thì cho vợ chồng em ở cái nhà to, xây cho bố mẹ cái nhà cấp bốn nhỏ, đất khoảng mấy chục mét, rồi khi bố mẹ mất sẽ cho chị chồng. Nhưng mãi bố mẹ và em chồng không xây, hình như muốn chị chồng bỏ tiền ra xây nhưng anh chị không có tiền. Vợ chồng chị vẫn đang nợ ngân hàng căn nhà tập thể. Giờ thì sang tên hết cho vợ chồng em chồng. Việc sang tên hết cho em chồng, bố mẹ không nói cho chị biết. Tôi là người nói cho chị biết. Vợ chồng tôi thấy bố mẹ không công bằng với chị và có ý kiến với bố mẹ nhưng bị mắng cho một trận.
Tôi thấy mình may mắn hơn chị chồng. Nhà tôi có hai chị em. Lúc nhỏ không quá khổ. Khi bố tôi mất do bệnh, mẹ chia tài sản làm ba phần, tôi một phần, em trai một phần và mẹ một phần nên nhà tôi rất hòa thuận. Chồng tôi cũng rất thương và tôn trọng mẹ tôi. Khi tôi và chị chồng tâm sự về việc đất cát, chị có nói: không muốn cho cứ nói thẳng với chị, sao phải giấu giếm. Giấu để tiếp tục nhận tiền của nhà chị à? Mẹ chồng tôi rất buồn cười: con trai con dâu cho tiền không lấy nhưng con rể cho tiền thì lấy và nếu Tết về mà anh rể chưa kịp đưa là mặt nặng mày nhẹ.
Tết vừa rồi cả nhà chị không ai về ăn Tết dù nhà bố mẹ cách nhà chị có hơn 40 km. Bình thường mọi năm cả nhà chị về vào 28-29 Tết, mùng 3 Tết lại về nữa. Tuần rồi tết Đoan ngọ, mẹ chồng gọi cho chị hỏi xem thứ bảy nhà chị có về không mới phát hiện ra tài khoản zalo, facebook của cả chị, anh rể và hai cháu đều không hoạt động. Vợ chồng tôi tới nhà chị tìm thì căn nhà đã có người khác ở. Vì anh rể làm cho anh họ chồng nên chồng tôi gọi hỏi thì được biết cả nhà chị đã chuyển vào Long An sống. Chị tâm sự với anh họ đại khái là sau này nếu có ra Bắc, chỉ về quê nội chứ không về quê ngoại. Nhờ anh họ khi nào bố mẹ chồng tôi có mệnh hệ gì thì báo cho anh chị biết, khi đó anh chị mới về.
Như vậy là anh chị cắt đứt quan hệ với chúng tôi phải không mọi người? Nhà tôi và nhà em chồng không nói, còn bố mẹ chồng tôi, anh chị cũng cắt đứt quan hệ sao? Như thế chị chồng tôi có được coi là bất hiếu?
Tin Gốc: Vnexpress

