Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Tôi đã tin vào câu nói đó suốt mấy chục năm.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo Hãng tin AFP, ngày 6-4, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã bày tỏ "lấy làm tiếc" với Triều Tiên về vụ một số máy bay không người lái (drone) xâm nhập vào nước này hồi đầu năm nay. Ông cho rằng đây là những hành động "vô trách nhiệm".
Seoul ban đầu phủ nhận có liên quan chính thức đến vụ việc và cho rằng đây có thể là các hành động do dân thường thực hiện. Tuy nhiên, Tổng thống Lee cho biết các cuộc điều tra đã phát hiện sự tham gia của quan chức chính phủ.
"Một quan chức Cơ quan Tình báo quốc gia và một binh sĩ tại ngũ được xác nhận có liên quan đến vụ việc. Chúng tôi bày tỏ lấy làm tiếc về những căng thẳng quân sự không cần thiết do hành động vô trách nhiệm và liều lĩnh của một số cá nhân gây ra", Tổng thống Lee Jae Myung phát biểu trong cuộc họp nội các, đồng thời nhấn mạnh Hiến pháp Hàn Quốc cấm cá nhân thực hiện các hành động có thể "khiêu khích" Triều Tiên.
Bình Nhưỡng đã bắn rơi các drone được cho là mang theo "thiết bị giám sát" xâm nhập vào nước này hồi tháng 1, đồng thời cảnh báo sẽ "phản ứng khủng khiếp" nếu phát hiện thêm drone từ Hàn Quốc.
Phản ứng trước phát biểu của ông Lee, bà Kim Yo Jong - em gái nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un - cho rằng đây là hành động "khôn ngoan".
"Tổng thống Hàn Quốc đã đích thân bày tỏ lấy làm tiếc và đề cập đến các biện pháp ngăn chặn các vụ việc tương tự tái diễn. Chính phủ chúng tôi đánh giá đây là hành động rất may mắn và khôn ngoan vì lợi ích của chính họ", Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA) dẫn lời bà Kim Yo Jong.
Theo bà Kim, nhà lãnh đạo Kim Jong Un coi phát biểu của ông Lee "là biểu hiện của thái độ thẳng thắn và cởi mở", song cảnh báo Seoul cần "chấm dứt mọi hành động khiêu khích liều lĩnh nhắm vào Triều Tiên và kiềm chế mọi ý định tiếp cận". Bà cảnh báo những hành động xâm phạm chủ quyền của Bình Nhưỡng "sẽ phải trả giá".
Kể từ khi nhậm chức vào năm 2025, Tổng thống Lee Jae Myung đã tìm cách cải thiện quan hệ với Triều Tiên, sau khi quan hệ giữa hai bên rơi xuống mức thấp nhất dưới thời của Tổng thống Yoon Suk Yeol.
Trong bài phát biểu vào tháng 3, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un gọi Hàn Quốc là "quốc gia thù địch nhất", đồng thời tái khẳng định cam kết duy trì kho vũ khí hạt nhân của nước này.
Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi ở với nhau đã hơn 40 năm từ thời còn tay trắng, vượt qua nhiều khó khăn nuôi nấng hai con trai trưởng thành. Bây giờ tôi đã có đủ 2 con dâu, 3 cháu nội, nhà, xe, tiền tiết kiệm thoải mái dưỡng già.
Đáng nhẽ đây phải là quãng thời gian tôi được tận hưởng thành quả thì bỗng nhiên gia đình xuất hiện chông gai. Con trai cả của tôi có bồ. Vợ chồng chúng cãi nhau to rồi đòi ly hôn, tranh giành con cái. Cũng chính vì chuyện này nên tôi mới tái phát bệnh tim.
Không đau lòng không được bởi vì tuy không sống chung nhà nhưng khi 2 con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đều cắt đất, sang tên cho mỗi đứa một lô ở sát cạnh tôi. Chính vì thế mọi tranh chấp, cãi cọ đều diễn ra trước mắt. Tôi thương con, thương cháu nên nghĩ ngợi nhiều. Thế rồi bệnh tôi trở nặng phải đi cấp cứu.
Suốt nhiều ngày tôi nằm bệnh viện, con dâu út túc trực cạnh tôi, lau người, lau mặt, nâng lên đặt xuống, bón đồ ăn... nhẫn nại như y tá. Tôi xuất viện về nhà vẫn là dâu út tập cho tôi đi, nấu nướng theo hướng dẫn riêng để hỗ trợ quá trình hồi phục.
Nhắc đến chuyện này lại buồn. Nhà rõ đông người nhưng chẳng ai chăm tôi ngoài con dâu út. Chồng tôi bị chứng chân tay run chẳng giúp được gì. Hai con trai thi thoảng ghé qua nhưng chỉ hỏi han vài câu rồi bận công việc lại đi. Con dâu cả thì viện lý do giận chồng, bỏ về bên ngoại.
Tôi không trách chồng nhưng giận mấy đứa con. Mà giận con trai một thì giận dâu trưởng mười. Đàn ông con trai vụng về đã đành một nhẽ, nhưng với con dâu trưởng thì không chấp nhận được.
Hơn 10 năm làm dâu nhà tôi, được tôi yêu thương không khác gì con đẻ, giờ xảy ra có chút chuyện đã không coi tôi ra gì. Cháu nội ốm, tôi là người thức đêm ôm cháu cho con dâu ngủ, nấu nướng cung phụng không nề hà. Giờ tôi bệnh nằm một chỗ, con dâu không hỏi thăm một câu.
Thấy tôi buồn, dâu út biết ý, đỡ lời cho các anh chị, thế nhưng tôi vẫn mang lòng hờn trách. Ai nói già tính tình hay dỗi như con nít thì tôi cũng đồng ý. Thật tình tôi không hài lòng với hai đứa con trai và con dâu trưởng.
Ngày tôi khỏe trở lại, tôi nhờ dâu út làm mâm cơm gia đình họp mặt. Trong bữa ăn tôi tuyên bố tặng luôn con dâu út sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng, còn vấn đề di chúc tôi sẽ xem xét lại.
Lý do chính đáng, con dâu út biết trước biết sau, mẹ ốm biết dành toàn bộ phép năm để xin nghỉ ở nhà chăm mẹ. Những đứa còn lại không xứng đáng nhận quà. Con trai lớn thì bồ bịch hư hỏng. Con trai nhỏ ỷ có vợ chăm mẹ nên bỏ mặc, không biết quan tâm. Dâu trưởng viện cớ giận chồng bỏ về bên ngoại, một câu thăm nom không có.
Thế nhưng, bữa cơm chúc mừng bỗng chốc hóa thành khẩu chiến, tất cả bỏ ngang bữa ăn. Dâu trưởng nước mắt ngắn dài khóc như oan uổng lắm, cho rằng bố mẹ dung túng cho con trai rồi kể lể công lao bao năm phụng dưỡng bố mẹ chồng, giờ chỉ vì mấy lời thăm hỏi mà vứt bỏ tấm lòng của con dâu.
Hai con trai nói tôi cư xử bốc đồng như trẻ con. Chồng tôi thì còn khiến tôi bực mình hơn. Ông ấy hậm hực nói tôi quen thói tự quyết, không bao giờ bàn bạc trước với chồng. Chỉ vì muốn thể hiện khen một đứa con dâu mà gia đình mất đi hòa khí, anh khó nhìn mặt nhau.
Tôi phát cáu với lời buộc tội của chồng, lại sinh ra cãi cọ. Chồng buộc tội tôi đàn bà mà gia trưởng, ích kỷ, thích làm theo ý mình. Ông ấy dọa ly hôn vì phải nhịn tôi lâu quá. Không khí gia đình đúng loạn. Thật nực cười, U70 còn đòi chia tay.
Chuyện tới mức này nói không buồn mới lạ, nhưng tôi chẳng thấy mình sai chỗ nào. Một đời hy sinh cho chồng con, chẳng lẽ về già mong được phụng dưỡng lại là ích kỷ?
Lúc nằm một chỗ mới biết lòng đứa nào hiếu thảo. Tiền của tôi, sổ tiết kiệm tên tôi, tôi chỉ tặng đứa con nào xứng đáng. Mọi người nghĩ xem tôi sai ở đâu?
Dâu út ngoan thì có gì tốt nhất, tôi cho nó không tiếc. Ông chồng dọa ly hôn thì ly hôn. Mặc kệ ai nói gì tôi nhất quyết giữ nguyên ý định. Mọi người có cho suy nghĩ của tôi là có vấn đề hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.