Vợ chồng tôi ở với nhau đã hơn 40 năm từ thời còn tay trắng, vượt qua nhiều khó khăn nuôi nấng hai con trai trưởng thành. Bây giờ tôi đã có đủ 2 con dâu, 3 cháu nội, nhà, xe, tiền tiết kiệm thoải mái dưỡng già.
Đáng nhẽ đây phải là quãng thời gian tôi được tận hưởng thành quả thì bỗng nhiên gia đình xuất hiện chông gai. Con trai cả của tôi có bồ. Vợ chồng chúng cãi nhau to rồi đòi ly hôn, tranh giành con cái. Cũng chính vì chuyện này nên tôi mới tái phát bệnh tim.
Không đau lòng không được bởi vì tuy không sống chung nhà nhưng khi 2 con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đều cắt đất, sang tên cho mỗi đứa một lô ở sát cạnh tôi. Chính vì thế mọi tranh chấp, cãi cọ đều diễn ra trước mắt. Tôi thương con, thương cháu nên nghĩ ngợi nhiều. Thế rồi bệnh tôi trở nặng phải đi cấp cứu.
Suốt nhiều ngày tôi nằm bệnh viện, con dâu út túc trực cạnh tôi, lau người, lau mặt, nâng lên đặt xuống, bón đồ ăn… nhẫn nại như y tá. Tôi xuất viện về nhà vẫn là dâu út tập cho tôi đi, nấu nướng theo hướng dẫn riêng để hỗ trợ quá trình hồi phục.
Nhắc đến chuyện này lại buồn. Nhà rõ đông người nhưng chẳng ai chăm tôi ngoài con dâu út. Chồng tôi bị chứng chân tay run chẳng giúp được gì. Hai con trai thi thoảng ghé qua nhưng chỉ hỏi han vài câu rồi bận công việc lại đi. Con dâu cả thì viện lý do giận chồng, bỏ về bên ngoại.
Tôi không trách chồng nhưng giận mấy đứa con. Mà giận con trai một thì giận dâu trưởng mười. Đàn ông con trai vụng về đã đành một nhẽ, nhưng với con dâu trưởng thì không chấp nhận được.
Hơn 10 năm làm dâu nhà tôi, được tôi yêu thương không khác gì con đẻ, giờ xảy ra có chút chuyện đã không coi tôi ra gì. Cháu nội ốm, tôi là người thức đêm ôm cháu cho con dâu ngủ, nấu nướng cung phụng không nề hà. Giờ tôi bệnh nằm một chỗ, con dâu không hỏi thăm một câu.
Thấy tôi buồn, dâu út biết ý, đỡ lời cho các anh chị, thế nhưng tôi vẫn mang lòng hờn trách. Ai nói già tính tình hay dỗi như con nít thì tôi cũng đồng ý. Thật tình tôi không hài lòng với hai đứa con trai và con dâu trưởng.
Ngày tôi khỏe trở lại, tôi nhờ dâu út làm mâm cơm gia đình họp mặt. Trong bữa ăn tôi tuyên bố tặng luôn con dâu út sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng, còn vấn đề di chúc tôi sẽ xem xét lại.
Lý do chính đáng, con dâu út biết trước biết sau, mẹ ốm biết dành toàn bộ phép năm để xin nghỉ ở nhà chăm mẹ. Những đứa còn lại không xứng đáng nhận quà. Con trai lớn thì bồ bịch hư hỏng. Con trai nhỏ ỷ có vợ chăm mẹ nên bỏ mặc, không biết quan tâm. Dâu trưởng viện cớ giận chồng bỏ về bên ngoại, một câu thăm nom không có.
Thế nhưng, bữa cơm chúc mừng bỗng chốc hóa thành khẩu chiến, tất cả bỏ ngang bữa ăn. Dâu trưởng nước mắt ngắn dài khóc như oan uổng lắm, cho rằng bố mẹ dung túng cho con trai rồi kể lể công lao bao năm phụng dưỡng bố mẹ chồng, giờ chỉ vì mấy lời thăm hỏi mà vứt bỏ tấm lòng của con dâu.
Hai con trai nói tôi cư xử bốc đồng như trẻ con. Chồng tôi thì còn khiến tôi bực mình hơn. Ông ấy hậm hực nói tôi quen thói tự quyết, không bao giờ bàn bạc trước với chồng. Chỉ vì muốn thể hiện khen một đứa con dâu mà gia đình mất đi hòa khí, anh khó nhìn mặt nhau.
Tôi phát cáu với lời buộc tội của chồng, lại sinh ra cãi cọ. Chồng buộc tội tôi đàn bà mà gia trưởng, ích kỷ, thích làm theo ý mình. Ông ấy dọa ly hôn vì phải nhịn tôi lâu quá. Không khí gia đình đúng loạn. Thật nực cười, U70 còn đòi chia tay.
Chuyện tới mức này nói không buồn mới lạ, nhưng tôi chẳng thấy mình sai chỗ nào. Một đời hy sinh cho chồng con, chẳng lẽ về già mong được phụng dưỡng lại là ích kỷ?
Lúc nằm một chỗ mới biết lòng đứa nào hiếu thảo. Tiền của tôi, sổ tiết kiệm tên tôi, tôi chỉ tặng đứa con nào xứng đáng. Mọi người nghĩ xem tôi sai ở đâu?
Dâu út ngoan thì có gì tốt nhất, tôi cho nó không tiếc. Ông chồng dọa ly hôn thì ly hôn. Mặc kệ ai nói gì tôi nhất quyết giữ nguyên ý định. Mọi người có cho suy nghĩ của tôi là có vấn đề hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội "đầu đội trời, chân đạp đất", về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: "Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?". Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: "Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế". Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: "Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con".
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: "Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng".
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".
Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.