Tình trạng ùn tắc nghiêm trọng đường về TP.HCM sau kỳ nghỉ lễ 30.4 – 1.5 vừa qua đã cho thấy bất cập rất lớn trong hệ thống giao thông hiện hữu: cao tốc đã được nối dài thần tốc nhưng bước xuống quốc lộ là kẹt xe và xuống cấp. (trang 4)
Chưa năm nào số lượng thí sinh tham dự kỳ thi đánh giá năng lực của ĐH Quốc gia TP.HCM tăng đột biến như năm nay. Nguyên nhân nào khiến kỳ thi có sức hút đến vậy, tác động của việc này tới bức tranh xét tuyển ĐH năm 2026 được dự báo ra sao?. (trang 16)
Mỹ bắt đầu kế hoạch hướng dẫn tàu thuyền bị mắc kẹt rời khỏi eo biển Hormuz, bất chấp lời đe dọa từ phía Iran. (trang 24)
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con trâu không cày ruộng mà làm du lịch ở miền Tây, kết bạn với đàn cò

Không còn gắn với hình ảnh cày ruộng quen thuộc, những con trâu ở cồn Sơn (Cần Thơ) nay được huấn luyện trở thành "nhân viên" trong mô hình trâu làm du lịch, biết nghe lệnh, tương tác với du khách và tạo nên trải nghiệm thú vị ở miền Tây.
Khoảng 9 giờ sáng, đàn cò trắng đậu chót vót trên ngọn cây bần ven sông ở cồn Sơn, phường Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Ông Lê Văn Càng (51 tuổi, hộ dân làm du lịch cộng đồng) mang ra một chiếc túi bên trong đựng đàn dế cỡ nhỏ rồi cất tiếng kêu "cò ơi, cò ơi…". Dứt lời, ông lấy tay ra hiệu rồi rải một ít dế xuống đám cỏ gần đó... và lập tức điều bất ngờ xảy ra.
Đàn cò cách đó khoảng 20 m bỗng nhốn nháo, đập cánh bay vài vòng trên bầu trời rồi đáp xuống ngay chỗ ông Càng rải dế... Cứ thế bằng mồi nhử trên tay, ông Càng dẫn đàn cò vào căn chòi cạnh bên. Đây cũng là nơi ông thường điều khiển đàn cò biểu diễn cho khách du lịch xem. Nhiều khách tham quan chứng kiến không khỏi ngạc nhiên trước khả năng "gọi cò" của nhà nông làm du lịch ở miền Tây.
Thú vị hơn, trong căn chòi đàn cò vừa được ông Càng dẫn vào còn có sự hiện diện của 2 nhân vật nữa là con trâu đen (được đặt tên là Xe) và một con trâu trắng da hồng (được đặt tên là Pháo). Có vẻ như cả Xe và Pháo đều xem đàn cò là những người bạn thân nên cò có thể thoải mái bay nhảy, đậu đâu cũng được, kể cả đậu trên lưng. Nói về chuyện đặt tên trâu, ông Càng kể, người xưa thường có thói quen đặt tên trâu theo thú chơi cờ tướng như Xe, Pháo, Ngựa... cho nên ông cũng đặt theo.
Một điều đặc biệt nữa, cả hai con trâu Xe và Pháo rất ngoan nghe lời một cách lạ thường. Để chứng mình, ông Pháo hô "chào khách đi con", ngay lập tức Xe và Pháo liền lắc lư cái đầu chừng vài giây. Và tất nhiên, chỉ khi ông Càng ra lệnh, Xe và Pháo mới răm rắp làm theo. Những người khác có bắt chước điệu bộ, học y chang câu nói của ông thì cũng chỉ là "đàn gảy tai trâu".
Ông Càng cho biết, đôi trâu và đàn cò được ông xem như thú cưng, nên có một chế độ chăm sóc đặc biệt. "Xe và Pháo không phải cấy cày, chỉ có ăn và ngủ thôi. Một ngày một con ăn trên 30 kg cỏ tươi và rơm khô. Việc tắm rửa thì một ngày 5 - 6 bận. Trời vừa tối là sẽ sập mùng để chúng ngủ không bị muỗi đốt. Còn đàn cò trắng thì được ăn dế, cá, tép phủ phê", ông Càng nói và thổ lộ đó là lý do vì sao chúng lại biết vâng lời đến vậy.
Theo ông Càng, ngày xưa gia đình ông ở thị trấn Vĩnh Viễn, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ. Cha ông (năm nay 85 tuổi) từ nhỏ đã đi chăn trâu, mẹ (năm nay 79 tuổi) cũng nhớ rất rõ kỷ niệm trâu kéo lúa trong mùa gặt, nên ai cũng thấm thía với câu "con trâu là đầu cơ nghiệp". Rồi cuộc sống có nhiều thay đổi, cha mẹ phải đi theo ông lên cồn Sơn sinh sống – một điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng ở Cần Thơ. Để ông bà vui, bớt nhớ quê, ông Càng quyết định làm du lịch theo mô hình tái hiện lại cảnh nuôi trâu trước nhà.
Nghĩ vậy, ông Càng đi đến nhà một lão nông nuôi trâu có tiếng tại xã Lương Nghĩa, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ, để tìm mua một đôi trâu. Gặp người chủ, ông Càng nói hết lòng mình về câu chuyện gia đình và mục đích làm du lịch. Từ sự đồng cảm và trân quý, người này đã tặng luôn cho ông Càng hai con trâu mà không lấy một đồng nào, dù không phải bà con hay quen biết trước.
Nuôi đôi trâu một thời gian, ông Càng thấy vẫn còn thiếu thiếu một điều gì đó để cảnh quê sinh động hơn. Thế là ông nghĩ đến những đàn cò trắng. Ông không nuôi những con non, mà mua lại những con cò trưởng thành bị gài bẫy để giải cứu cho chúng. Hiện, có 5 con cò được ông huấn luyện thành công. Đám cò tỏ ra rất dạn dĩ, ông Càng có thể yêu cầu chúng đậu trên tay của mình hoặc đậu trên lưng trâu.
Chia về bí quyết huấn luyện, ông Càng cho biết có lẽ sự thành công đến từ cách sống gần gũi, chịu khó làm bạn với những con thú cưng mỗi ngày để chúng "quen hơi, quen tiếng" và cảm thấy an tâm khi đến gần. Điều này cũng đồng nghĩa với người nuôi phải có một tình cảm chân thành, thực sự yêu thương chúng để đủ sự bền bì, kiên trì với quyết tâm huấn luyện.
Ông Càng phấn khởi cho biết, người chủ tặng trâu đã 2 lần đến cồn Sơn thăm và rất vui khi thấy chúng được sống trong "sung sướng". Có mùa, rơm khô giá 50.000 – 70.000 đồng/cuộn, tép và cá sông lên tới 100.000 đồng/kg thì ông vẫn cho trâu và cò ăn đủ đầy.
Ngược lại, đôi trâu và bầy cò cũng mang lại nhiều lợi ích cho ông Càng khi chúng dần trở thành những "nhân viên" phục vụ du lịch rất đắc lực. Mỗi ngày luôn có nhiều du khách đến cồn Sơn tham quan và đều thích thú với trải nghiệm cho trâu và cò ăn, rồi chụp ảnh check-in.

Tuổi thơ của 2 chàng trai khuyết tật - Lương Hoàng Thông (20 tuổi) và Nguyễn Tùng Giang (21 tuổi) có điểm chung là đều chịu nhiều thiệt thòi khi bị bỏ rơi từ nhỏ. Hoàng Thông được phát hiện tại Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) rồi đưa về Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình (thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM) chăm sóc. Trong khi đó, Tùng Giang được chuyển về trung tâm sau khi bị bỏ rơi tại Bệnh viện Hữu nghị đa khoa Nghệ An.
Lớn lên dưới mái nhà chung Tam Bình, 2 bạn nhỏ khuyết tật ngày nào dần tìm được niềm vui đặc biệt với thể thao. Tại trung tâm, các em được tạo điều kiện tham gia nhiều hoạt động thể chất để rèn luyện sức khỏe. Chính từ đây, Hoàng Thông và Tùng Giang bén duyên với con đường vận động viên người khuyết tật.
Với Hoàng Thông, dù có vóc dáng nhỏ bé nhưng em lại sở hữu nền tảng thể lực khá tốt ở phần thân trên. Nhận thấy tố chất của cậu học trò, các thầy cô động viên em thử sức với môn cử tạ. Những ngày đầu tập luyện, Thông gặp không ít khó khăn khi phải làm quen với giáo án khắt khe, chế độ ăn uống nghiêm ngặt và áp lực giữ đúng hạng cân thi đấu.
Tuy nhiên, Thông vẫn kiên trì theo đuổi tập luyện suốt nhiều năm. Đồng hành cùng em là anh Lê Quang Thái, huấn luyện viên trưởng đội tuyển cử tạ người khuyết tật VN. Anh Thái nhận xét Thông chăm chỉ, chịu khó và luôn cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân. Tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026 vừa diễn ra ở Thái Nguyên, Hoàng Thông thi đấu ở hạng cân 49 kg, nâng mức tạ 101 kg và giành 2 huy chương bạc ở nội dung cá nhân lẫn tổng cử.
Nếu Hoàng Thông tìm thấy bản thân ở phòng tập tạ thì với Tùng Giang, đường chạy điền kinh là nơi giúp em tự tin hơn mỗi ngày. Do bị suy giảm thị lực nặng, Tùng Giang từng gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt và học tập. Khi đến với điền kinh, em dần tìm được niềm vui và động lực mới.
Theo các thầy cô tại trung tâm, Giang có sức bền tốt nên được định hướng tập luyện ở các cự ly trung bình. Những buổi chạy dài, tập thể lực hay rèn sức bền nhiều lúc khiến chàng trai trẻ mệt đến kiệt sức, nhưng em chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Nỗ lực ấy giúp Tùng Giang giành huy chương bạc nội dung 800 m và huy chương đồng nội dung 1.500 m hạng thương tật T12 dành cho vận động viên suy giảm thị lực nặng tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026.
Phía sau hành trình của hai chàng trai là sự đồng hành bền bỉ của các cán bộ tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình. Với Hoàng Thông và Tùng Giang, nơi đây không chỉ là mái nhà mà còn là nơi giúp các em có cơ hội học tập, trưởng thành và theo đuổi đam mê thể thao.
Ông Đinh Hữu Tuyến, Giám đốc trung tâm, được các em thân mật gọi là "bố Tuyến". Theo ông Tuyến, điều khiến ông vui nhất không chỉ là thành tích mà còn là việc các em ngày càng tự tin và sống có mục tiêu hơn. "Các con thiệt thòi từ nhỏ nên khi thấy các con trưởng thành, biết cố gắng và có định hướng tương lai rõ ràng, chúng tôi rất hạnh phúc", ông chia sẻ.
Với các cán bộ tại trung tâm, thể thao không đơn thuần là thành tích mà còn mở ra cơ hội nghề nghiệp và cuộc sống tự lập cho các em sau này. Trung tâm hiện tiếp tục tạo điều kiện để Hoàng Thông và Tùng Giang tập luyện, hướng tới những giải đấu lớn hơn như ASIAN Para Games 2026 tại Nhật Bản hay ASEAN Para Games 2027 tại Malaysia.
Trên mạng xã hội, nhiều người bày tỏ sự yêu mến dành cho 2 chàng trai trẻ. Không ít cư dân mạng cho rằng điều đáng quý nhất ở Hoàng Thông và Tùng Giang không chỉ là huy chương, mà còn là cách các em bước qua mặc cảm để sống tích cực và bền bỉ theo đuổi ước mơ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Người thực hiện bộ ảnh về đàn sếu đầu đỏ này là nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải. Chị Hải cho biết đàn sếu đầu đỏ trong bộ ảnh được chị ghi lại tại địa phận Campuchia, nơi giáp ranh Hà Tiên (An Giang) vào tháng 2 vừa qua. Nơi đây, mỗi năm vào khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau, sếu di cư về rất nhiều.
Đây là lần thứ 3 nữ nhiếp ảnh gia quay lại "săn ảnh" loài sếu đầu đỏ tuyệt đẹp này. Dù đã ở độ tuổi U.70, việc di chuyển vất vả, nhưng chị vẫn đam mê... theo chân đàn sếu.
Chị Hải kể vào buổi trưa (khoảng 12 giờ), sau khi làm thủ tục xuất cảnh qua cửa khẩu Hà Tiên, khoảng 15 giờ chị có mặt tại điểm bên ngoài nơi sếu cư trú trên đất Campuchia. Đến 16 giờ, chị cùng nhóm chụp ảnh bắt đầu đi bộ băng qua cánh rừng, lội qua các vùng sình lầy đất đen mới tiếp cận được khu vực bờ ruộng, nơi đàn sếu thường xuất hiện. Sau khoảng 2 tiếng chờ đợi, đến khoảng 17 giờ 30 những đàn sếu đầu tiên bắt đầu bay về.
"Vào những ngày nắng, hơi nước bốc lên từ mặt ruộng khiến việc chụp ảnh trở nên khó khăn. Đàn sếu lại bay về rải rác nên không thể ghi lại trọn vẹn cả đàn", chị Hải chia sẻ.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh sếu với chị không phải chỉ trong một buổi mà kéo dài đến nhiều ngày liên tiếp mới mong có những bức ảnh đẹp.
Cho nên, hôm sau, chị lại có mặt tại điểm chụp từ lúc rạng sáng. Trong không gian tĩnh lặng, mọi cử động đều phải nhẹ nhàng, hạn chế tối đa bất kỳ tiếng động lạ nào để tránh làm đàn sếu hoảng sợ. Khoảng 5 giờ 30, sếu bắt đầu cất tiếng gọi nhau, tạo nên những khoảnh khắc sinh động. Tuy nhiên, do ánh sáng yếu, nhiều bức ảnh chị chụp chưa đạt như kỳ vọng. Đến khoảng 6 giờ, khi trời vừa hửng sáng, nắng đẹp thì đàn sếu lại bay đi trong sự tiếc nuối.
Theo nữ nhiếp ảnh gia, những khó khăn để "săn" ảnh sếu đòi hỏi phải có máy ảnh tính năng cao, có tốc độ cao khi chụp loạt ảnh cho những khoảnh khắc hoạt động của chúng. Ngược lại, nếu điều kiện thời tiết thuận lợi và thiết bị đảm bảo thì việc chụp không quá khó khăn.
"Ai cũng biết chụp chim rất vất vả bởi những hoạt động bản năng của chúng. Thời gian, dựng lều đợi, bỏ ăn uống, nắng thiêu đốt, mưa xối xả… cũng không gặp được chúng, đôi khi đỏ cả mắt ngóng trông mà điểm chụp hầu hết là ruộng, đầm, bãi sông. Cái khó nhất với tôi lúc này là việc di chuyển, nhất là khi tuổi đã cao", chị Hải bày tỏ.
Chị Hải nói rằng mỗi loài chim đều có những đặc điểm riêng đáng để khám phá. Chính vì thế, chị luôn dành tình yêu đặc biệt cho nhiếp ảnh thiên nhiên, các loài chim hoang dã, đặc biệt là sếu đầu đỏ.

