Không còn gắn với hình ảnh cày ruộng quen thuộc, những con trâu ở cồn Sơn (Cần Thơ) nay được huấn luyện trở thành “nhân viên” trong mô hình trâu làm du lịch, biết nghe lệnh, tương tác với du khách và tạo nên trải nghiệm thú vị ở miền Tây.
Khoảng 9 giờ sáng, đàn cò trắng đậu chót vót trên ngọn cây bần ven sông ở cồn Sơn, phường Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Ông Lê Văn Càng (51 tuổi, hộ dân làm du lịch cộng đồng) mang ra một chiếc túi bên trong đựng đàn dế cỡ nhỏ rồi cất tiếng kêu “cò ơi, cò ơi…”. Dứt lời, ông lấy tay ra hiệu rồi rải một ít dế xuống đám cỏ gần đó… và lập tức điều bất ngờ xảy ra.
Đàn cò cách đó khoảng 20 m bỗng nhốn nháo, đập cánh bay vài vòng trên bầu trời rồi đáp xuống ngay chỗ ông Càng rải dế… Cứ thế bằng mồi nhử trên tay, ông Càng dẫn đàn cò vào căn chòi cạnh bên. Đây cũng là nơi ông thường điều khiển đàn cò biểu diễn cho khách du lịch xem. Nhiều khách tham quan chứng kiến không khỏi ngạc nhiên trước khả năng “gọi cò” của nhà nông làm du lịch ở miền Tây.
Thú vị hơn, trong căn chòi đàn cò vừa được ông Càng dẫn vào còn có sự hiện diện của 2 nhân vật nữa là con trâu đen (được đặt tên là Xe) và một con trâu trắng da hồng (được đặt tên là Pháo). Có vẻ như cả Xe và Pháo đều xem đàn cò là những người bạn thân nên cò có thể thoải mái bay nhảy, đậu đâu cũng được, kể cả đậu trên lưng. Nói về chuyện đặt tên trâu, ông Càng kể, người xưa thường có thói quen đặt tên trâu theo thú chơi cờ tướng như Xe, Pháo, Ngựa… cho nên ông cũng đặt theo.
Một điều đặc biệt nữa, cả hai con trâu Xe và Pháo rất ngoan nghe lời một cách lạ thường. Để chứng mình, ông Pháo hô “chào khách đi con”, ngay lập tức Xe và Pháo liền lắc lư cái đầu chừng vài giây. Và tất nhiên, chỉ khi ông Càng ra lệnh, Xe và Pháo mới răm rắp làm theo. Những người khác có bắt chước điệu bộ, học y chang câu nói của ông thì cũng chỉ là “đàn gảy tai trâu”.
Ông Càng cho biết, đôi trâu và đàn cò được ông xem như thú cưng, nên có một chế độ chăm sóc đặc biệt. “Xe và Pháo không phải cấy cày, chỉ có ăn và ngủ thôi. Một ngày một con ăn trên 30 kg cỏ tươi và rơm khô. Việc tắm rửa thì một ngày 5 – 6 bận. Trời vừa tối là sẽ sập mùng để chúng ngủ không bị muỗi đốt. Còn đàn cò trắng thì được ăn dế, cá, tép phủ phê”, ông Càng nói và thổ lộ đó là lý do vì sao chúng lại biết vâng lời đến vậy.
Theo ông Càng, ngày xưa gia đình ông ở thị trấn Vĩnh Viễn, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ. Cha ông (năm nay 85 tuổi) từ nhỏ đã đi chăn trâu, mẹ (năm nay 79 tuổi) cũng nhớ rất rõ kỷ niệm trâu kéo lúa trong mùa gặt, nên ai cũng thấm thía với câu “con trâu là đầu cơ nghiệp”. Rồi cuộc sống có nhiều thay đổi, cha mẹ phải đi theo ông lên cồn Sơn sinh sống – một điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng ở Cần Thơ. Để ông bà vui, bớt nhớ quê, ông Càng quyết định làm du lịch theo mô hình tái hiện lại cảnh nuôi trâu trước nhà.
Nghĩ vậy, ông Càng đi đến nhà một lão nông nuôi trâu có tiếng tại xã Lương Nghĩa, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ, để tìm mua một đôi trâu. Gặp người chủ, ông Càng nói hết lòng mình về câu chuyện gia đình và mục đích làm du lịch. Từ sự đồng cảm và trân quý, người này đã tặng luôn cho ông Càng hai con trâu mà không lấy một đồng nào, dù không phải bà con hay quen biết trước.
Nuôi đôi trâu một thời gian, ông Càng thấy vẫn còn thiếu thiếu một điều gì đó để cảnh quê sinh động hơn. Thế là ông nghĩ đến những đàn cò trắng. Ông không nuôi những con non, mà mua lại những con cò trưởng thành bị gài bẫy để giải cứu cho chúng. Hiện, có 5 con cò được ông huấn luyện thành công. Đám cò tỏ ra rất dạn dĩ, ông Càng có thể yêu cầu chúng đậu trên tay của mình hoặc đậu trên lưng trâu.
Chia về bí quyết huấn luyện, ông Càng cho biết có lẽ sự thành công đến từ cách sống gần gũi, chịu khó làm bạn với những con thú cưng mỗi ngày để chúng “quen hơi, quen tiếng” và cảm thấy an tâm khi đến gần. Điều này cũng đồng nghĩa với người nuôi phải có một tình cảm chân thành, thực sự yêu thương chúng để đủ sự bền bì, kiên trì với quyết tâm huấn luyện.
Ông Càng phấn khởi cho biết, người chủ tặng trâu đã 2 lần đến cồn Sơn thăm và rất vui khi thấy chúng được sống trong “sung sướng”. Có mùa, rơm khô giá 50.000 – 70.000 đồng/cuộn, tép và cá sông lên tới 100.000 đồng/kg thì ông vẫn cho trâu và cò ăn đủ đầy.
Ngược lại, đôi trâu và bầy cò cũng mang lại nhiều lợi ích cho ông Càng khi chúng dần trở thành những “nhân viên” phục vụ du lịch rất đắc lực. Mỗi ngày luôn có nhiều du khách đến cồn Sơn tham quan và đều thích thú với trải nghiệm cho trâu và cò ăn, rồi chụp ảnh check-in.
Hôm nay 18.5, trên mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một xe tải đi ngược chiều trên đường Liên Phường (thuộc thành phố Thủ Đức cũ, TP.HCM), khiến nhiều người đi đường hoảng hốt.
Theo nội dung clip, chiếc xe tải mang biển số 50H - 910.xx ngang nhiên lưu thông ngược chiều trên tuyến đường có dải phân cách cứng. Thời điểm này, nhiều ô tô và xe máy đang di chuyển đúng làn phải bất ngờ giảm tốc độ, đánh lái né tránh để tránh va chạm với xe tải.
Hình ảnh từ clip cho thấy chiếc xe tải chạy khá nhanh, chiếm trọn phần đường của các phương tiện đi đúng chiều, khiến giao thông qua khu vực trở nên hỗn loạn trong ít phút. Không ít tài xế và người đi xe máy tỏ ra bức xúc trước hành vi coi thường an toàn giao thông của tài xế xe tải.
Người đăng tải clip cho biết hình ảnh xe tải đi ngược chiều xảy ra vào khoảng 9 giờ 45 hôm nay 18.5 trên đường Liên Phường. Đoạn clip sau khi xuất hiện trên mạng xã hội nhanh chóng thu hút nhiều lượt xem, bình luận và chia sẻ.
Theo quy định tại Nghị định 168/2024, hành vi điều khiển ô tô đi ngược chiều trên đường một chiều hoặc đi ngược chiều trên tuyến đường có biển "Cấm đi ngược chiều", trừ các trường hợp xe ưu tiên đang làm nhiệm vụ khẩn cấp, sẽ bị phạt tiền từ 18 - 20 triệu đồng và bị trừ 4 điểm giấy phép lái xe.
Trường hợp hành vi đi ngược chiều gây tai nạn giao thông, tài xế có thể bị phạt từ 20 - 22 triệu đồng và bị trừ đến 10 điểm giấy phép lái xe.
Nhiều ý kiến cho rằng hành vi chạy xe tải ngược chiều trên tuyến đường đông phương tiện như đường Liên Phường tiềm ẩn nguy cơ tai nạn rất lớn, đặc biệt khi các phương tiện đang lưu thông với tốc độ cao và khó xử lý tình huống bất ngờ.
Theo tìm hiểu của phóng viên Thanh Niên, ngay khi đoạn clip xuất hiện trên mạng xã hội, Đội CSGT Cát Lái, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM đang xác minh, mời chủ xe, tài xế lên làm việc để xử lý theo quy định.
Bộ ảnh dưới đây ghi lại buổi khai quang mé nhánh cây gần đường dây trung thế trên đường Lê Khôi, quận Tân Phú (cũ) vào khoảng tháng 10.2020. Dưới cái nắng nóng oi bức, anh em vẫn miệt mài cắt tỉa từng nhánh cây có nguy cơ chạm vào điểm hở lưới điện để đảm bảo vận hành an toàn, ổn định cho hệ thống điện khu vực.
Không chỉ hoàn thành công việc trên lưới, sau khi thi công xong anh em còn cùng nhau quét dọn sạch sẽ hiện trường, gom từng cành lá để trả lại mỹ quan cho tuyến đường. Dù công việc vất vả ngoài trời nắng nhiều giờ liền, nhưng ai cũng nhiệt tình, vui vẻ và phối hợp rất nhịp nhàng.
Còn dưới đây là hình ảnh được ghi lại vào một buổi trưa tháng 4.2019 trên đường Thoại Ngọc Hầu quận Tân Phú cũ, trong lúc anh em thi công công trình bảo trì mùa khô. Sau nhiều giờ liên tục kéo thay dây trung thế 22 kV dưới cái nắng gay gắt, đến khoảng 12 giờ trưa anh em mới tranh thủ nghỉ tay ăn uống để lấy sức tiếp tục công việc.
Giữa công trường ngoài đường hầu như không có chỗ tránh nắng, người công nhân điện ngồi tạm dưới bành cáp nghỉ ngơi vài phút ngắn ngủi. Một khoảnh khắc rất đời thường nhưng phản ánh rõ sự vất vả của anh em ngành điện ngoài hiện trường - những con người phải dùng sức kéo hàng trăm mét cáp trung thế, chạy đua với thời gian để kịp hoàn thành công việc và trả điện đúng kế hoạch.
Không phải lúc nào nghề điện cũng là những khoảnh khắc "hào nhoáng" trên trụ cao hay dưới ánh đèn công trình. Đôi khi chỉ là một góc nghỉ tạm giữa trưa nắng, trước khi tiếp tục một ngày dài giữ cho dòng điện luôn thông suốt.
Hiện nay ở TP.HCM vẫn có những quán ăn cố gắng giữ mức giá cơm 35.000 đồng, bán cho sinh viên, công nhân và người lao động bằng sự tử tế cùng những phần ăn sạch sẽ, đầy đặn.
Quán cơm miền Tây của chị Nguyễn Thanh Hồng (44 tuổi) trên đường Bế Văn Đàn (phường Dĩ An) là một trong những địa chỉ quen thuộc của người lao động khu vực này. Mỗi ngày, chị nấu khoảng 30 kg gạo, chuẩn bị gần 20 món ăn, bán hơn 200 phần cơm với giá chỉ 30.000 đồng/phần.
Suốt nhiều năm trước đó, mỗi phần cơm tại đây chỉ có giá 25.000 đồng - mức giá được chị giữ nguyên từ khi mở quán cách đây 7 năm. Chỉ đến đầu năm 2026, khi giá thực phẩm tăng nhiều, chị đành phải tăng thêm 5.000 đồng mỗi phần.
Dù vậy, việc tăng giá cũng được chị cân nhắc rất kỹ. Mỗi ngày, riêng tiền chợ đã khoảng 3 triệu đồng, chưa tính tiền thuê người phụ, tiền điện, nước, gas và các khoản chi khác. "Đợt gas tăng mạnh, chi phí đội lên nhiều nhưng tôi không dám tăng thêm nữa. Khách chủ yếu là người lao động, tăng nữa họ khó xoay xở", chị Hồng chia sẻ.
Gắn bó với quán suốt 3 năm, anh Mai Công Bình (46 tuổi, thợ sửa điện) là khách ruột mỗi ngày. Dù thu nhập khoảng 15 triệu đồng/tháng, anh vẫn phải tính toán chi tiêu khi cả gia đình sống ở TP.HCM, nhất là khi con đang học đại học. Với anh, bữa cơm trưa cũng cần "liệu cơm gắp mắm", bởi "chỗ khác mắc hơn vài nghìn thôi nhưng ăn lâu dài cũng thành áp lực".
Không chỉ giữ giá thấp, quán còn duy trì phần cơm, canh thêm miễn phí để khách no bụng. Nhiều khách quen quanh khu vực đặt cơm, chị Hồng tranh thủ giao tận nơi mà không tính thêm chi phí.
Cách đó không xa, quán cơm gà Tam Kỳ của vợ chồng bà Nguyễn Thị Ngọc Diệp (52 tuổi) trên đường Hoàng Diệu 2 (phường Linh Xuân) cũng giữ mức giá "mềm" suốt nhiều năm. Bán hơn 15 năm, nhưng đến tết 2026, bà mới tăng giá từ 32.000 lên 35.000 đồng/phần. Mỗi ngày, quán tiêu thụ khoảng 10 - 15 con gà, chủ yếu phục vụ các món quen thuộc như cơm gà xé, cơm gà chặt, bên cạnh có món cháo để khách thay đổi khẩu vị.
Không chỉ giữ giá "mềm", quán còn chú trọng sự gọn gàng, sạch sẽ trong cách chế biến và bày bán. Không thuê người giúp, vợ chồng bà Diệp tự tay chuẩn bị từ khâu sơ chế đến nấu nướng, vừa đảm bảo chất lượng món ăn, vừa giữ được sự ổn định cho quán suốt nhiều năm.
Chính sự chỉn chu, sạch sẽ của quán cũng là lý do giữ chân nhiều khách quen. Anh Vương Văn Tiến (40 tuổi, thợ sửa xe gần đó) đã gắn bó với quán bằng thời gian quán mở. Anh Tiến chia sẻ: "Ăn ở đây lâu vì hợp miệng, lại thấy yên tâm do quán lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ".
Với anh Nguyễn Hoàng Hảo (41 tuổi, quê Cần Thơ), chủ một quán cơm tấm trên đường An Bình (phường Dĩ An), việc giữ giá suốt nhiều năm đồng nghĩa với việc chấp nhận "lấy công làm lời".
Bán cơm gần 5 năm, suốt hơn 4 năm đầu, anh Hảo giữ mức giá chỉ khoảng 27.000 đồng/phần. Phải đến đầu năm 2026, khi chi phí đầu vào tăng mạnh, anh mới tăng thêm mỗi món 2.000 đồng. Quyết định tăng giá, theo anh, là điều không dễ vì khách hàng đa phần là công nhân, sinh viên.
Để bù lại phần lợi nhuận mỏng, anh chọn cách kéo dài thời gian bán, từ 6 giờ sáng đến 20 giờ tối, gần như không nghỉ ngày nào trong tuần. Riêng tiền thuê mặt bằng đã khoảng 13 triệu đồng/tháng, chưa kể chi phí thuê thêm 2 người phụ bán. "Nếu bán một buổi thì không đủ chi phí, phải bán cả ngày mới gồng được tiền mặt bằng, điện nước, nhân công", anh Hảo thẳng thắn chia sẻ.
Giờ cao điểm từ 11 đến 13 giờ, anh Hảo gần như đứng liên tục bên lò than để nướng thịt, không kịp nghỉ tay. "Đứng lò nóng lắm, nhưng làm riết cũng quen. Cực chút để lo cho gia đình, chứ giờ kiếm tiền đâu có dễ", anh nói.
Mức giá vừa túi tiền giúp quán giữ được lượng khách ổn định suốt thời gian dài. Anh Phạm Sỹ Chiến (21 tuổi) đã trở thành người quen của quán nửa năm nay, cho biết cơm ở đây hợp miệng, giá bình dân nên ăn lâu thành quen, đặc biệt thích nhất là món sườn.
Giữa lúc chi phí sinh hoạt tăng cao, những quán cơm 35.000 đồng vẫn âm thầm tồn tại, là lựa chọn quen thuộc của người lao động và sinh viên.