Không còn gắn với hình ảnh cày ruộng quen thuộc, những con trâu ở cồn Sơn (Cần Thơ) nay được huấn luyện trở thành “nhân viên” trong mô hình trâu làm du lịch, biết nghe lệnh, tương tác với du khách và tạo nên trải nghiệm thú vị ở miền Tây.
Khoảng 9 giờ sáng, đàn cò trắng đậu chót vót trên ngọn cây bần ven sông ở cồn Sơn, phường Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Ông Lê Văn Càng (51 tuổi, hộ dân làm du lịch cộng đồng) mang ra một chiếc túi bên trong đựng đàn dế cỡ nhỏ rồi cất tiếng kêu “cò ơi, cò ơi…”. Dứt lời, ông lấy tay ra hiệu rồi rải một ít dế xuống đám cỏ gần đó… và lập tức điều bất ngờ xảy ra.
Đàn cò cách đó khoảng 20 m bỗng nhốn nháo, đập cánh bay vài vòng trên bầu trời rồi đáp xuống ngay chỗ ông Càng rải dế… Cứ thế bằng mồi nhử trên tay, ông Càng dẫn đàn cò vào căn chòi cạnh bên. Đây cũng là nơi ông thường điều khiển đàn cò biểu diễn cho khách du lịch xem. Nhiều khách tham quan chứng kiến không khỏi ngạc nhiên trước khả năng “gọi cò” của nhà nông làm du lịch ở miền Tây.
Thú vị hơn, trong căn chòi đàn cò vừa được ông Càng dẫn vào còn có sự hiện diện của 2 nhân vật nữa là con trâu đen (được đặt tên là Xe) và một con trâu trắng da hồng (được đặt tên là Pháo). Có vẻ như cả Xe và Pháo đều xem đàn cò là những người bạn thân nên cò có thể thoải mái bay nhảy, đậu đâu cũng được, kể cả đậu trên lưng. Nói về chuyện đặt tên trâu, ông Càng kể, người xưa thường có thói quen đặt tên trâu theo thú chơi cờ tướng như Xe, Pháo, Ngựa… cho nên ông cũng đặt theo.
Một điều đặc biệt nữa, cả hai con trâu Xe và Pháo rất ngoan nghe lời một cách lạ thường. Để chứng mình, ông Pháo hô “chào khách đi con”, ngay lập tức Xe và Pháo liền lắc lư cái đầu chừng vài giây. Và tất nhiên, chỉ khi ông Càng ra lệnh, Xe và Pháo mới răm rắp làm theo. Những người khác có bắt chước điệu bộ, học y chang câu nói của ông thì cũng chỉ là “đàn gảy tai trâu”.
Ông Càng cho biết, đôi trâu và đàn cò được ông xem như thú cưng, nên có một chế độ chăm sóc đặc biệt. “Xe và Pháo không phải cấy cày, chỉ có ăn và ngủ thôi. Một ngày một con ăn trên 30 kg cỏ tươi và rơm khô. Việc tắm rửa thì một ngày 5 – 6 bận. Trời vừa tối là sẽ sập mùng để chúng ngủ không bị muỗi đốt. Còn đàn cò trắng thì được ăn dế, cá, tép phủ phê”, ông Càng nói và thổ lộ đó là lý do vì sao chúng lại biết vâng lời đến vậy.
Theo ông Càng, ngày xưa gia đình ông ở thị trấn Vĩnh Viễn, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ. Cha ông (năm nay 85 tuổi) từ nhỏ đã đi chăn trâu, mẹ (năm nay 79 tuổi) cũng nhớ rất rõ kỷ niệm trâu kéo lúa trong mùa gặt, nên ai cũng thấm thía với câu “con trâu là đầu cơ nghiệp”. Rồi cuộc sống có nhiều thay đổi, cha mẹ phải đi theo ông lên cồn Sơn sinh sống – một điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng ở Cần Thơ. Để ông bà vui, bớt nhớ quê, ông Càng quyết định làm du lịch theo mô hình tái hiện lại cảnh nuôi trâu trước nhà.
Nghĩ vậy, ông Càng đi đến nhà một lão nông nuôi trâu có tiếng tại xã Lương Nghĩa, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ, để tìm mua một đôi trâu. Gặp người chủ, ông Càng nói hết lòng mình về câu chuyện gia đình và mục đích làm du lịch. Từ sự đồng cảm và trân quý, người này đã tặng luôn cho ông Càng hai con trâu mà không lấy một đồng nào, dù không phải bà con hay quen biết trước.
Nuôi đôi trâu một thời gian, ông Càng thấy vẫn còn thiếu thiếu một điều gì đó để cảnh quê sinh động hơn. Thế là ông nghĩ đến những đàn cò trắng. Ông không nuôi những con non, mà mua lại những con cò trưởng thành bị gài bẫy để giải cứu cho chúng. Hiện, có 5 con cò được ông huấn luyện thành công. Đám cò tỏ ra rất dạn dĩ, ông Càng có thể yêu cầu chúng đậu trên tay của mình hoặc đậu trên lưng trâu.
Chia về bí quyết huấn luyện, ông Càng cho biết có lẽ sự thành công đến từ cách sống gần gũi, chịu khó làm bạn với những con thú cưng mỗi ngày để chúng “quen hơi, quen tiếng” và cảm thấy an tâm khi đến gần. Điều này cũng đồng nghĩa với người nuôi phải có một tình cảm chân thành, thực sự yêu thương chúng để đủ sự bền bì, kiên trì với quyết tâm huấn luyện.
Ông Càng phấn khởi cho biết, người chủ tặng trâu đã 2 lần đến cồn Sơn thăm và rất vui khi thấy chúng được sống trong “sung sướng”. Có mùa, rơm khô giá 50.000 – 70.000 đồng/cuộn, tép và cá sông lên tới 100.000 đồng/kg thì ông vẫn cho trâu và cò ăn đủ đầy.
Ngược lại, đôi trâu và bầy cò cũng mang lại nhiều lợi ích cho ông Càng khi chúng dần trở thành những “nhân viên” phục vụ du lịch rất đắc lực. Mỗi ngày luôn có nhiều du khách đến cồn Sơn tham quan và đều thích thú với trải nghiệm cho trâu và cò ăn, rồi chụp ảnh check-in.
Dưới ánh đèn vàng hắt xuống bàn cắt chật hẹp, anh Nguyễn Anh Quốc (34 tuổi, trú P.Hội An) cúi sát trên nền vải xám tro, đôi tay thoăn thoắt rê kéo như một phản xạ đã ăn sâu sau gần 20 năm gắn bó với nghề may vest phố Hội. Bắt đầu học may từ năm 16 tuổi, anh chứng kiến nhiều lớp thợ trẻ bước vào rồi rời đi khỏi các xưởng may phố cổ. "Không có sự kiên nhẫn thì rất khó theo nghề này. Áp lực lớn nhất là thời gian, bởi thương hiệu "sáng đo, chiều lấy" khiến mọi công đoạn đều phải chạy đua", anh Quốc nói.
Hội An từ lâu nổi tiếng với dịch vụ may đo siêu tốc. Chỉ trong vài giờ, du khách có thể sở hữu một bộ vest may theo số đo cá nhân với chi phí dễ tiếp cận hơn nhiều nơi trên thế giới. Từ cuối những năm 1990, nghề may vest dần trở thành một phần trong nhịp điệu du lịch của phố cổ. Giữa thời đại thời trang công nghiệp và quần áo may sẵn phủ kín thị trường, vẫn có nhiều người trẻ ở Hội An chọn ngồi bên bàn máy, gắn bó với từng đường kim mũi chỉ.
Anh Quốc kể, vào mùa cao điểm, cả xưởng làm việc từ sáng sớm đến quá nửa đêm. Khách quốc tế đến rồi đi rất nhanh, nên mọi công đoạn gần như không có chỗ cho sai sót. "Có hôm khách sáng lấy số đo, tối đã quay lại thử đồ. Chỉ cần lệch một chút ở vai áo hay eo quần là phải chỉnh sửa ngay để kịp chuyến bay của khách", anh nói.
Một bộ vest hoàn chỉnh phải trải qua nhiều công đoạn như lấy số đo, chọn chất liệu, lên rập, cắt vải, ráp thành phẩm rồi chỉnh sửa sau khi mặc thử. Điều khó nhất không nằm ở đường kéo hay mũi kim, mà là làm sao để bộ vest "vừa như in" với cơ thể người mặc. "Vest đẹp là khi khách mặc vào thấy thoải mái như thể bộ đồ vốn thuộc về họ từ trước", anh Quốc chia sẻ.
Ở góc xưởng, anh Võ Đăng Hùng Anh (25 tuổi, trú P.Hội An) đang cặm cụi hoàn thiện những đường ráp cuối cùng trên thân áo vest màu xanh navy. Hùng Anh bỏ dở việc học từ năm 16 tuổi để theo nghề may. "Ngày nào cũng lặp đi lặp lại từng ấy công đoạn nhưng tôi chưa bao giờ thấy chán. Chắc là cái duyên với nghề", Hùng Anh cười. Với anh, mỗi bộ vest là kết quả của nhiều giờ lao động cẩn trọng. "Nghề này giúp tôi có thu nhập ổn định để phụ giúp gia đình. Nhưng điều khiến tôi gắn bó hơn cả là niềm tự hào khi chính đôi tay mình làm ra một sản phẩm đẹp và vừa vặn với khách", Hùng Anh nói.
Ở Hội An, nghề may vest không chỉ là công việc kiếm sống. Với nhiều người trẻ, đó còn là cách họ giữ lại một phần ký ức của phố cổ. Giữa những dịch vụ hiện đại mọc lên từng ngày, nghề may đo thủ công vẫn là nét riêng khiến nhiều du khách quốc tế nhớ đến Hội An.
Trong căn phòng thử đồ nhỏ, Erwan Savina (36 tuổi, du khách đến từ Paris, Pháp) đứng trước gương chỉnh lại ve áo vest vừa hoàn thiện sau chưa đầy một ngày. "Tôi rất bất ngờ vì tốc độ hoàn thành nhanh như vậy. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn là chất lượng và sự chuyên nghiệp của người thợ", Erwan nói.
Erwan kể mình tìm đến một tiệm may ở phố cổ theo lời giới thiệu của bạn bè. Ban đầu chỉ nghĩ đó là một trải nghiệm thú vị, nhưng sau khi nhận bộ vest vừa vặn gần như hoàn hảo, anh hiểu vì sao nghề may ở phố Hội nổi tiếng suốt nhiều năm qua. "Mọi người ở đây thực sự có chuyên môn rất cao", Erwan nhận xét.
Helmut (55 tuổi, du khách Áo) chậm rãi vuốt nhẹ phần tay áo mới may rồi kể ông đến Hội An chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. May vest không phải lý do chính khiến ông chọn điểm đến này, nhưng sau trải nghiệm đầu tiên, ông cho rằng đây là điều "rất đáng để thử". "Ở Áo, gần như không thể có dịch vụ may nhanh như vậy. Các bạn ở Hội An đang làm một công việc thật sự tuyệt vời", Helmut nói.
Với nhiều du khách quốc tế, một bộ vest may ở Hội An không chỉ là quần áo. Nó giống như món quà mang theo ký ức về chuyến đi, về những con phố vàng ánh đèn và về những người thợ trẻ lặng lẽ phía sau bàn máy.
Phụ trách quản lý cửa hàng gia đình Kim Thủy Cloth tại phố cổ Hội An, anh Trương Bá Đạt (25 tuổi, trú P.Hội An) tâm sự: "May vest ở Hội An không chỉ là dịch vụ mà còn là cầu nối cảm xúc giữa du khách và con người địa phương. Theo nghề, giữ nghề là giữ hồn phố Hội".
Điều đặc biệt nhất của nghề may phố Hội nằm ở mối liên kết giữa người thợ và khách hàng. Khách đến đây không đơn thuần để mua quần áo mà còn cùng người thợ chọn từng loại vải, màu chỉ hay kiểu ve áo. Trong nhiều năm làm nghề, anh Đạt nhớ nhất câu chuyện một cặp đôi người Úc gốc Việt quay về Hội An để may vest và áo dài cho hôn lễ. "Giữa rất nhiều lựa chọn, họ vẫn chọn phố cổ như một cách đưa nét thủ công Việt Nam vào ngày trọng đại nhất đời mình", anh nói.
Nhưng nghề may vest Hội An cũng đang đối diện không ít thử thách. Thời trang nhanh phát triển, lượng khách du lịch biến động theo mùa, thị hiếu thay đổi liên tục khiến nhiều cửa hàng nhỏ phải thu hẹp hoạt động. Nhiều người trẻ bước vào nghề rồi rời đi chỉ sau vài năm vì áp lực công việc và nhịp sống thất thường. Người thợ không chỉ cần tay nghề tốt mà còn phải biết cập nhật xu hướng, giao tiếp với khách quốc tế và thích nghi với nhiều phong cách khác nhau.
Có những người trẻ chọn rời bàn máy để tìm công việc nhẹ nhàng hơn. Nhưng cũng có những người vẫn ở lại như anh Quốc, anh Hùng Anh hay anh Bá Đạt. "Tôi luôn mong muốn giữ nghề may vest vì đây vừa là kế sinh nhai vừa là một phần hồn cốt văn hóa của Hội An. Nếu không có người trẻ tiếp nối, chúng ta sẽ mất đi một nét đẹp rất riêng mà du khách vẫn luôn tìm đến", anh Quốc bộc bạch.
Gần nửa đêm, phố cổ đã thưa bước chân. Dưới ánh đèn vàng hắt ra con phố vắng, anh Quốc cẩn thận chỉnh lại phần vai áo trên mannequin. Bên cạnh, Hùng Anh cúi sát bên bàn máy, hoàn thiện những đường chỉ cuối cùng cho bộ đồ còn dang dở. Tiếng máy may vẫn đều đều vang lên trong đêm phố Hội…
Dương lịch hôm nay là chủ nhật, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 143. Theo lịch âm hôm nay 24.5 là ngày 8 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Mậu Tuất, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Kim Thổ. Dân gian quan niệm đây không phải là ngày đẹp, không thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "ra đi nhỡ tàu, nhỡ xe, cầu tài không được, trên đường đi mất của, bất lợi".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 4 người Việt đón tiết Tiểu mãn. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 21.5 và kết thúc vào ngày 5.6. Trong thời đoạn của tiết khí này thường xảy ra hiện tượng nước trên các sông, suối ở miền Bắc dâng cao nhưng quy mô nhỏ và vừa do các đợt mưa rào trong thời đoạn tiết Tiểu mãn.
Ở Việt Nam, ngày 24.5 đánh dấu kỷ niệm 94 năm ngày thành lập tỉnh Gia Lai (24.5.1932 - 24.5.2026). Tỉnh Gia Lai được thành lập vào ngày 24.5.1932 với tên gọi ban đầu là tỉnh Pleiku. 94 năm hình thành và phát triển, mỗi tên đất, tên người ở Gia Lai đã đi vào những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.
Trên thế giới, hôm nay là ngày Quốc tế Phụ nữ vì hòa bình và giải trừ quân bị (International Women's Day for Peace and Disarmament), theo nationaltoday.com. Đây là ngày để tôn vinh tiếng nói của phụ nữ vì một thế giới không còn mối đe dọa từ vũ khí hạt nhân.
Việc thành lập ngày này đánh dấu một sự thay đổi đáng kể trong vai trò của phụ nữ trong cuộc xung đột. Ngày này cũng nhằm mục đích nâng cao nhận thức về sự khủng khiếp của vũ khí hạt nhân.
Theo Timeanddate.com, ở Mỹ và một số nước phương Tây, hôm nay là một ngày lễ vui vẻ, ngày Săn tìm kho báu. Ngày lễ không chính thức này khuyến khích mọi người tụ tập với bạn bè và gia đình để tham gia vào một cuộc săn tìm kho báu.
Săn tìm kho báu là một trò chơi mà các cá nhân hoặc đội nhóm cạnh tranh để tìm các vật phẩm hoặc thực hiện các nhiệm vụ được người tổ chức trò chơi đưa ra dưới dạng danh sách.
Mục tiêu của trò chơi là người tham gia phải hoàn thành các yêu cầu trong danh sách. Thông thường, ở cuối cuộc săn tìm, một giải thưởng lớn đang chờ đợi người/đội nhóm đầu tiên hoàn thành danh sách.
Từ bánh mì, cà phê, bánh bao, cơm tấm đến phở bò, bún bò... mỗi món ăn Việt Nam đều được một anh Tây giới thiệu bằng một bức ảnh đơn giản kèm mức giá cụ thể. Điểm thú vị là du khách này là sáng tạo cách phiên âm và viết tên món ăn theo hướng dễ đọc, dễ hiểu đối với người nước ngoài.
Không ít dân mạng quốc tế bày tỏ mong muốn được đến Việt Nam trải nghiệm ẩm thực, trong khi người Việt thích thú khi thấy những món ăn quen thuộc được bạn bè quốc tế quan tâm và dành nhiều lời khen ngợi.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Philipplife cho biết không tiết lộ quốc tịch vì quan niệm mọi người đều cùng chung sống trên trái đất và hướng đến những giá trị hòa bình. Nam du khách lần đầu đặt chân đến Việt Nam cách đây 2 năm và nhanh chóng bị thu hút bởi cảnh quan, con người nơi đây. Ấn tượng với sự thân thiện của người dân và vẻ đẹp của đất nước, anh quay trở lại để tiếp tục khám phá những vùng đất mới.
Theo anh Philipplife, ý tưởng đăng tải các món ăn Việt Nam kèm cách phiên âm tên món xuất phát từ thực tế nhiều người nước ngoài gặp khó khăn khi đọc hoặc phát âm tiếng Việt. Vì vậy, anh lựa chọn cách viết gần gũi với ngôn ngữ của họ, đồng thời đăng kèm hình ảnh để người xem dễ hình dung. Cách làm này không chỉ giúp du khách quốc tế tiếp cận ẩm thực Việt Nam dễ dàng mà còn tạo sự thích thú cho người Việt khi nhận ra những món ăn quen thuộc qua cách viết mới lạ.
"Với tôi, ẩm thực Việt Nam là một trong những nền ẩm thực ngon nhất thế giới, giá cả phải chăng. Món ăn yêu thích của tôi khi đặt chân đến nơi đây là bánh mì bò kho và Phú Quốc là một trong những địa điểm để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất", nam du khách nói.
Anh Philipplife không có dự định cụ thể nhưng thời gian tới anh sẽ tiếp tục đăng tải và giới thiệu các món ăn Việt Nam trên kênh TikTok của mình.