Trước thông tin lan truyền rằng “từ ngày 15.8.2026, người từ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi đi xe máy sẽ bị phạt đến 600.000 đồng”, Cục CSGT cho biết đây là cách hiểu chưa chính xác về quy định mới.
Theo Cục CSGT, Điều 6 Nghị định 238/2026 sửa đổi, bổ sung điểm a khoản 4 điều 18 quy định xử phạt đối với “người từ đủ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi điều khiển xe mô tô và các loại xe tương tự xe mô tô”.
Sau khi hợp nhất quy định tại Nghị định 168/2024 được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 238/2026, mức phạt áp dụng là 400.000 – 600.000 đồng đối với người từ đủ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi điều khiển xe mô tô và các loại xe tương tự xe mô tô.
Cục CSGT nhấn mạnh, quy định trên không đồng nghĩa người từ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi đi mọi loại “xe máy” đều bị xử phạt. Nguyên nhân là cách gọi xe máy trong đời sống hằng ngày khác với cách phân loại phương tiện theo quy định pháp luật.
Theo điều 34 luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ:
Như vậy, quy định xử phạt người từ đủ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi điều khiển xe mô tô tại Nghị định 238/2026 vẫn tương đương quy định trước đây tại Nghị định 168/2024, chỉ điều chỉnh cách sử dụng thuật ngữ pháp luật cho phù hợp với luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ.
Cục CSGT khẳng định người từ đủ 16 tuổi trở lên vẫn được quyền điều khiển xe gắn máy theo quy định. Người dân cần phân biệt giữa xe mô tô và xe gắn máy, bởi “xe máy” chỉ là cách gọi quen thuộc để chỉ chung các phương tiện hai hoặc ba bánh gắn động cơ trong đời sống.
Tin Gốc: Thanh Niên

Dương lịch hôm nay là thứ hai, ngày Quốc tế nụ hôn, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 184. Theo lịch âm hôm nay 6.7 là ngày 22 tháng 5, theo cách gọi can chi là ngày Tân Tỵ, tháng Giáp Ngọ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thiên Dương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "xuất hành tốt, cầu tài được tài, hỏi vợ được vợ mọi việc đều như ý muốn".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 16, cũng là ngày cuối cùng người Việt đón tiết Hạ chí, tiết khí thứ 10 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này năm nay kéo dài từ ngày 21.6 và kết thúc vào ngày hôm nay 6.7, khi tiết Tiểu thử tiếp nối vào ngày mai 7.7.
Ở Việt Nam, hôm nay 6.7 không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên trên thế giới, ngày này được nhiều người quan tâm vì là ngày Quốc tế nụ hôn hay ngày Hôn thế giới (Kissing day), theo Timeanddate.com.
Mặc dù nguồn gốc chính xác của ngày lễ không chính thức này vẫn chưa được biết rõ, nhưng người ta cho rằng nó bắt đầu ở vương quốc Anh. Hiện nay, ngày này đã trở nên phổ biến trên toàn thế giới, trong đó có Việt Nam.
Nhiều nước trên thế giới đã chọn ngày 6.7 là ngày Quốc tế Nụ hôn và được Liên Hiệp Quốc phê duyệt. Vào ngày này người ta thường cùng nhau ăn mừng hoặc tham gia các hoạt động gây quỹ, từ thiện để thể hiện sự gắn kết yêu thương.
Mặc dù hôn là một trong những cử chỉ được nhận biết rộng rãi nhất trên thế giới, nhưng nó lại mang ý nghĩa và tầm quan trọng khác nhau tùy thuộc vào từng nền văn hóa. Ở một số nền văn hóa, việc hôn giữa người khác giới bị coi là không đứng đắn, trong khi ở những nền văn hóa khác, hôn được xem là biểu tượng của sự thân mật và chỉ được dùng để bày tỏ tình yêu. Ở nhiều nền văn hóa khác, hôn có thể là dấu hiệu của sự tôn trọng, lời chào hỏi hoặc tình bạn.
Các nhà nhân chủng học và khoa học đã đề xuất 2 giả thuyết khác nhau về lý do tại sao con người hôn nhau. Giả thuyết đầu tiên cho rằng hôn nhau là một hành vi tiến hóa từ việc cho ăn bằng nụ hôn - nơi các bà mẹ đút thức ăn đã được nhai nát vào miệng con mình.
Giả thuyết thứ hai cho rằng hôn nhau là một bản năng mà con người đã có trong suốt lịch sử loài người. Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nature cho thấy 2/3 số người nghiêng đầu sang phải khi hôn.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Trúng số 2 lần, chàng trai tặng tiền đại lý, làm từ thiện, cúng Thần tài

Đó là chia sẻ của anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh (Vĩnh Long) sau khi vừa đổi thưởng cho một vị khách là chàng trai trẻ may mắn trúng số xổ số miền Nam 2 lần liền.
Cụ thể, theo kết quả xổ số miền Nam ngày 2 tháng 4, chàng trai này trúng 16 tờ giải an ủi đài Bình Thuận, tổng trị giá 800 triệu đồng (chưa trừ thuế). Cọc vé có dãy số may mắn 504476, trong khi giải độc đắc của đài này là 404476.
Sau khi trúng số, anh chàng lập tức chuyển 15 triệu đồng cho anh Duy, ghi rõ nhờ đại lý dùng 10 triệu đồng phát quà cho người khó khăn trong bệnh viện, 1 triệu đồng nhờ mua trái cây, bông cúng Thần tài, Thổ địa và 4 triệu còn lại anh chàng tặng đại lý.
Trước đó ít ngày, anh chàng này cùng trúng 5 tờ vé số giải nhất xổ số Bạc Liêu ngày 24 tháng 3. Những tờ vé may mắn có dãy số cuối là 10985, tổng trị giá 150 triệu đồng.
Sau khi nhận thưởng, anh chàng liền chuyển cho đại lý 1 triệu đồng nhờ "mua đồ cúng ông Thần tài, Thổ địa giúp". Dù bất ngờ, phía đại lý cũng hỗ trợ thực hiện yêu cầu của khách.
Hình ảnh những tờ vé số may mắn cùng câu chuyện chàng trai trẻ trúng số 2 lần liền của xổ số miền Nam được nhiều người chơi xổ số quan tâm, chia sẻ. Nhiều người gửi lời chúc mừng tới vị khách may mắn cũng như dành tình cảm cho hành động ý nghĩa của anh chàng.
Đời Sống
27 năm mưu sinh dưới dòng rạch đen: Chuyện người đàn ông đãi bùn tìm trùn chỉ

Dưới cái nắng gay gắt của trưa hè TP.HCM, tôi đứng trên bờ rạch cạnh chân cầu Bà Lớn nhìn xuống dòng nước xám xịt. Nếu không nhìn kỹ, khó ai phát hiện ra có người đang lặn lội dưới lòng rạch sâu. Đó là anh Phạm Công Tú (45 tuổi, quê Thái Bình, hiện ở tại quận 8 cũ, TP.HCM), một người có thâm niên 27 năm trong nghề đãi bùn tìm trùn chỉ - công việc mưu sinh bằng cách lấy "lộc trời" từ sình bùn nuôi sống cả gia đình.
Quan sát anh Tú thực tế giữa dòng nước, tôi mới cảm nhận hết sự tinh tế và cả sự khốc liệt của cái nghề này. Toàn bộ cơ thể anh chìm nghỉm trong dòng nước đen, chỉ riêng phần đầu từ cổ trở lên là nhô lên khỏi mặt nước. Chiếc thau nhựa thả nổi bên cạnh được cột chặt vào người bằng một sợi dây thừng nhỏ.
Cứ vài phút, anh Tú lại cố gắng lấy một hơi thật mạnh, dùng hết lực ghì chiếc vợt chuyên dụng xuống lớp sình đặc quánh dưới đáy rạch, xúc lên lớp đất bùn lẫn lộn những con trùn chỉ đỏ tựa chân nhang. Do mực nước sâu, có những lúc sóng nước dập dềnh ngấp nghé đến vùng miệng, anh phải ngậm thật chặt môi, nén chặt hơi để nước bẩn và bùn non không tràn vào miệng. Bản năng sinh tồn và kinh nghiệm gần ba mươi năm giúp anh có những nhịp thở chuẩn xác đến nao lòng giữa dòng nước.
Nghề này, ranh giới giữa mưu sinh và tai nạn đôi khi chỉ cách nhau một lớp sình bùn. Anh Tú tâm sự, dòng rạch đô thị bây giờ ô nhiễm nặng nề, sình bẩn chôn giấu đủ thứ "bẫy ngầm". Nếu đi bãi lạ chưa kịp khảo sát, chuyện đạp phải mảnh chai, miểng sành, hay cây cọc nhọn là chuyện như cơm bữa.
Đặc biệt nguy hiểm là những khu vực gần nhà dân, nơi rác thủy tinh và xà bần bị đổ xuống vô tội vạ. Để bảo vệ mình, thợ dìm mình dưới rạch bắt buộc phải mang tất vải dày và đi giày loại bít ngón để tránh rách lòng bàn chân.
Thế nhưng, đôi bàn tay trần cào sình thì không cách nào bảo hộ được. Anh Tú giơ bàn tay chai sần, đầy những vết sẹo nhỏ chằng chịt kể về một kỷ niệm nhớ đời. Anh kể: "Có lần cào dưới sông, bị cái lưỡi câu ba ngạnh của mấy người câu cá lạc mất bám sâu vào tay. Cái giống lưỡi câu đó có ngạnh ngược, lúc đó đang hăng máu lôi kiểu gì cũng không ra, càng lôi càng rách thịt. Cuối cùng chịu không thấu, hai anh em phải dắt nhau vô bệnh viện, bác sĩ rạch thuốc tê, khoét một đường sâu hoắm mới gắp cái lưỡi câu đó ra được. Nghĩ lại tới giờ vẫn còn thốn".
Chưa kể, tai nạn nghề nghiệp đâu chỉ có sành sứ hay lưỡi câu. Ngâm mình dưới dòng nước thải độc hại ròng rã hàng chục năm, những căn bệnh về da, nấm tóc, viêm nhiễm tai mũi họng là "bạn đồng hành" bất đắc dĩ của những người thợ. Những ngày mưa gió, nước sông lạnh ngắt thấm vào da thịt, thợ đãi bùn tìm trùn chỉ phải cắn răng chịu đựng những cơn chuột rút co rút cả cơ thể giữa dòng nước sâu, nếu không bình tĩnh xử lý thì nguy cơ đuối nước luôn cận kề.
Hỏi anh Tú về những ký ức đáng nhớ nhất trong suốt 27 năm lặn ngụp, ánh mắt người đàn ông chợt chùng xuống, thoáng chút rùng mình. Anh bảo, dân làm nghề sông nước ban đêm sợ nhất là đụng phải... xác chết trôi sông.
Thời kỳ anh còn dong ghe ra mưu sinh ngoài mạn sông Sài Gòn, khu vực Lái Thiêu (Bình Dương) hay Hiệp Phước (Nhà Bè), việc chạm mặt những thi thể không toàn vẹn trôi dạt vào bãi lục bình là nỗi ám ảnh dai dẳng. "Ban ngày gặp thì còn đỡ, mình truy hô cho người dân xung quanh biết rồi báo chính quyền đến vớt. Đáng sợ nhất là những đêm đi làm con nước khuya, rạch vắng tanh không một bóng người, xung quanh tối đen như mực. Mình đang run sình, quơ tay một cái đụng trúng... xác người lạnh ngắt. Lúc đó nói thiệt là hồn xiêu phách lạc, chỉ biết cắm đầu lội lên ghe, bỏ cả bãi, bỏ cả đồ nghề mà chạy. Mấy lần đầu như vậy về mất ngủ cả tuần, bỏ ăn, ám ảnh đến mức tính bỏ nghề luôn", anh Tú bùi ngùi nhớ lại.
Nhưng rồi, áp lực mưu sinh lại kéo anh trở lại dòng nước. Riết rồi thành quen, anh bảo giờ gặp thì thương nhiều hơn sợ, trang nghiêm hỗ trợ đưa họ lên bờ để người thân tìm kiếm.
Sau hơn 2 tiếng đồng hồ lặn lội, con nước bắt đầu dâng cao, anh Tú mới chịu kết thúc buổi làm việc. Khi người đàn ông đứng lên đi ra khỏi dòng nước, đập vào mắt tôi là một cơ thể bám đầy bùn sình đen từ đầu đến chân. Anh lội bộ đến một khúc rạch có dòng chảy xiết hơn, ngâm mình xuống đó để dòng nước gột rửa đi lớp sình dơ bám chặt trên da thịt, giặt lại bộ đồ nghề, thay áo khác khô ráo rồi lững thững bước lên bờ.
Ngồi bệt xuống bãi cỏ ven chân cầu Bà Lớn, xã Bình Hưng anh Tú lôi từ trong chiếc túi chống nước ra bao thuốc. Anh châm lửa, kéo vài hơi thuốc lào thật sâu. Tiếng điếu cày rít lên sòng sọc, làn khói thuốc đặc quánh bay bảng lảng rồi tan nhanh trong gió nắng trưa hè, xua đi phần nào cái lạnh buốt của dòng nước sâu vừa thấm vào da thịt.
"Nghề này nhìn vô thấy dơ nhớp, cực khổ, người ta né tránh chứ tôi thấy bình thường. Mình làm ăn chân chính, tự đổ mồ hôi công sức để mưu sinh kiếm sống, nuôi vợ nuôi con học hành đàng hoàng chứ có xin xỏ hay làm gì phạm pháp đâu mà phải mặc cảm với đời", anh Tú quẹt ngang giọt mồ hôi trên trán, cười chất phác.
Anh Tú kể, năm 1999, anh rời quê hương Thái Bình vào Nam lập nghiệp. Ban đầu anh đi làm ghe đất, ghe cát, rồi tình cờ thấy người ta đi đãi bùn bắt trùn chỉ về cho cá cảnh ăn nên học theo. Không ngờ cái nghề "lặn ngụp trong bùn dơ" này lại gắn bó với anh suốt 27 năm qua.
Theo anh Tú, nghề đãi bùn tìm trùn chỉ không có giờ giấc cố định mà hoàn toàn phụ thuộc vào con nước. Nước cạn giờ nào thì người làm nghề phải ra rạch giờ đó, bất kể ngày hay đêm, nắng hay mưa. Dù nhọc nhằn là vậy, nhưng chính dòng nước sình bùn ấy đã nuôi sống cả gia đình anh.
Từ 2 bàn tay trắng và chiếc ghe nhỏ, anh Tú cùng vợ chắt bóp, chi tiêu tiết kiệm để nuôi hai con ăn học trưởng thành. Đến nay, con gái lớn của anh đã đi xuất khẩu lao động tại Nhật Bản, con trai út đang học năm cuối đại học, ngành công nghệ thông tin và chuẩn bị tốt nghiệp ra trường. Cách đây 2 năm, anh chị cũng đã gom góp mua được một căn nhà nhỏ tại quận 8 cũ, TP.HCM, kết thúc những năm tháng dài đằng đẵng phải thắt lưng buộc bụng thuê phòng trọ ẩm thấp.
Mỗi ngày, anh Tú đãi được khoảng mười mấy ký trùn chỉ, thu nhập sau khi trừ chi phí còn được trên dưới 10 triệu đồng/tháng. Đối với anh, đó là thành quả của sự kiên trì, chịu thương chịu khó.
Tin Gốc: Thanh Niên

