Tôi 26 tuổi, mới tốt nghiêp đại học một năm, sinh ra tại một tỉnh miền núi phía Bắc, gia đình làm nông và làm rừng. Gia đình tôi có sáu anh chị em, tôi là con thứ năm. Gia đình đông con, khó khăn, bố mẹ vẫn tạo điều kiện cho chúng tôi học chuyên nghiệp. Từ nhỏ tôi đã quyết tâm thi vào đại học, sau khi tốt nghiệp phổ thông tôi đi làm hai năm vì thời gian đó các anh tôi vẫn học. Hầu hết tiền lương của tôi chỉ dành để đưa anh trai, cũng chẳng giữ lại chút nào cho mình. Sau khi anh tôi học xong tôi cũng đỗ vào trường Sư phạm Hà Nội. Bố mẹ rất vui mừng, tôi cũng nghĩ đây là một cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời mình, có thể cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp từ đây.
Trong thời gian tôi đi học được anh trai nuôi hoàn toàn, ngoài ra cũng đi làm thêm để không trở thành gánh nặng cho gia đình. Sau bốn năm học hành vất vả, tôi ra trường lẹt đẹt với tấm bằng khá nhưng không xin được việc đúng chuyên ngành. Tôi lại xuống Hà Nội để mở cửa hàng kinh doanh cùng chồng. Trái với ý chí mạnh mẽ quyết tâm đi học đổi đời của tôi thì tôi có đời sống tình cảm khá lụy tình và cố chấp. Tôi nóng tính và bướng bỉnh, điều mà mọi người ngăn cản tôi lại làm bằng được, chính vì thế mới có kết quả ngày hôm nay.
Vào năm thứ ba tôi quen anh, chồng hiện tại, trên mạng xã hội, hai đứa nói chuyện rất hợp gu. Hơn một tháng trò truyện trên mạng và gọi điện, chúng tôi quyết định gặp nhau. Anh hơn tôi 8 tuổi nhưng do làm văn phòng nên nhìn rất trẻ. Vậy là chúng tôi bắt đầu hẹn hò, anh rất quan tâm và chiều chuộng tôi, đi đâu cũng nắm tay không rời. Anh thỉnh thoảng sẽ đón tôi vào buổi tối khi tôi đi làm về. Tôi yêu anh mà như sống trên mây, khoảng thời gian đó thực sự rất hạnh phúc. Chưa có ai yêu tôi nhiều như anh. Vì chỗ trọ hai đứa gần nhau nên hay qua nhà nhau chơi. Một lần tôi qua nhà anh chơi, chị dâu anh hỏi: “Em thấy chú ấy thế nào”? Tôi trả lời: “Anh ấy rất yêu và quan tâm em chị ạ”. Chị nói: “Em cứ suy nghĩ kỹ đi, thằng này nhà chị nó vô tâm lắm, không biết quan tâm người khác, người trước bỏ nó cũng vì nó sống không tình cảm. Có thể những gì nó đối với em chỉ là đang cố gắng thôi”.
Lúc đó tôi đang yêu, làm sao thấy được có gì bất thường. Vậy là tôi vẫn say đắm yêu anh. Các ngày lễ tôi lại về quê anh chơi. Bố mẹ anh già hơn bố mẹ tôi nhiều lắm, vì nhà toàn con trai nên mẹ anh rất yêu thương các con dâu. Yêu nhau được gần một năm tôi mới biết anh từng ly hôn một lần, có một con trai 5 tuổi sống với mẹ. Tôi rất tức giận vì anh không nói chuyện này cho tôi, mọi người trong gia đình anh cũng giấu. Vậy mà sau gần một tuần suy nghĩ, tôi lại quyết định tha thứ cho anh. Tôi cũng gọi điện hỏi mẹ đẻ rằng có nên tiếp tục yêu một người như thế không? Mẹ nói tôi lớn rồi, mọi chuyện tự suy nghĩ rồi quyết định. Chỉ có những đứa bạn là khuyên tôi nên bỏ. Tôi lúc đó suy nghĩ anh đã đổ vỡ một lần nên muốn bù đắp cho anh. Tôi và anh lại yêu nhau như chưa từng có gì xảy ra. Thỉnh thoảng anh sẽ về thăm con nhưng là về công khai chứ không giấu tôi nữa.
Rồi sau đó một thời gian, mẹ nói tôi phải dừng lại do đã suy nghĩ kỹ, thấy sau này sẽ thiệt thòi cho tôi. Tôi lại cố chấp theo đuổi tình yêu này. Mẹ rất tức giận mà ngăn cản, bố bảo tùy con, các anh chị trong gia đình chỉ khuyên là không nên. Vì bị cấm đoán nên sau khi học xong tôi đã đi đăng ký kết hôn với anh mà giấu hai bên gia đình. Chúng tôi đã làm ăn chung được hơn một năm nay, việc kinh doanh cũng tương đối ổn, công việc vất vả phải đi thị trường nhiều. Vốn làm ăn hầu hết anh vay mượn bạn bè, hiện tại chúng tôi sắp thanh toán hết nợ nần. Bố mẹ cũng xuôi, không còn giận tôi nữa. Bố mẹ chồng đã xem tôi như con trong nhà, cũng rất thương.
Hiện tại anh đã đón con về nuôi do mẹ của bé đi lấy chồng. Lúc đầu cho bé về bên nhà bà nội nhưng do từ nhỏ con đã ở cùng với mẹ, ít tiếp xúc nhà nội nên không nghe lời ông bà lắm, tôi thuyết phục anh đưa con xuống đây học. Trẻ con hiếu động, đôi khi con bướng bỉnh không nghe lời, tôi đánh dọa con, cũng chỉ là muốn con vào nề nếp, học hành, từng lời nói cũng phải uốn nắn con. Chồng tôi nói con từ nhỏ đã không được kèm cặp cẩn thận, lớn lên như một cái cây hoang dại, phải uốn nắn từ từ.
Giờ đây con đã gọi tôi là mẹ rất thân thiết, lúc nào cũng bám theo tôi, đi ngủ cũng ngủ với mẹ rồi nghe kể chuyện, gãi lưng yêu thương mới đi ngủ. Nhiều khi con thơm loạn lên mặt tôi, nói con yêu mẹ làm tôi rất xúc động. Tôi đã nghĩ chỉ cần mình yêu thương con, con sẽ yêu thương lại thôi. Chúng tôi kết hôn hơn một năm nhưng chồng vẫn không có ý cưới xin gì. Tôi hỏi thì anh nói là bao giờ vợ chồng mình dành được tiền mới cưới, cũng chưa muốn có thêm con vì cuộc sống của chúng tôi chưa ổn định. Tôi cũng đồng ý như vậy rồi.
Mẹ chồng nói tôi gọi hỏi bố mẹ cho nhà trai lên nói chuyện được không, tôi bảo anh gọi điện cho mẹ tôi nhưng anh không gọi. Anh cũng không gọi điện hỏi thăm bố mẹ tôi nên họ rất giận, đã gọi tôi nói: “Con cũng sống với nó một năm nay rồi, nếu cảm thấy cuộc sống không ổn định thì bỏ đi, còn lấy nhau thì phải cưới hỏi đàng hoàng”. Bố mẹ nói điều họ cần là tình cảm nhưng anh không làm được. Nhà tôi có anh trai lấy vợ khác nếp sống, không biết quan tâm đến bố mẹ nên buồn lắm rồi, nay lại thêm tôi.
Chồng sống không tình cảm với nhà vợ, gia đình chồng không coi trọng tôi và nhà tôi, sau này cuộc sống còn mệt hơn khi con trai anh lớn lên nhưng khác máu tanh lòng. Tôi muốn đi du lịch mấy ngày cho khuây khỏa để suy nghĩ lại nghiêm túc mối quan hệ này. Tôi yêu chồng tôi nhưng cũng không muốn làm bố mẹ phải buồn và khóc thêm vì mình nữa. Xin các anh chị hãy cho tôi lời khuyên. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Vợ chồng tôi lấy nhau được 6 năm, có hai con trai, cuộc sống được coi là khá thoải mái. Tuy ở chung với ông bà nội nhưng vì nhà ngoại gần nên tôi vẫn thoải mái về chơi. Tôi được đánh giá khá nhanh nhẹn, mọi việc trong gia đình chủ yếu một mình tôi lo, từ việc chăm con, kinh tế, mua sắm, tới đối nội đối ngoại. Chồng chỉ cần đóng góp cho có lệ, còn mọi việc trong nhà đã có tôi lo. Tính anh hiền lành, ít nói, ai cũng bảo tôi lấy được chồng như vậy là tốt rồi. Tuy anh chậm, không biểu lộ tình cảm hay chia sẻ công việc, nhưng cũng không dính tứ đổ tường.
Thực tế lại không như tôi nghĩ. Một ngày, vô tình tôi phát hiện chồng có quan hệ với đồng nghiệp. Chồng nói dối cô ấy là vợ chồng không hòa hợp, sống chung nhưng kiểu ly thân. Sau khi biết chuyện, tôi cố bỏ qua vì lúc đó con còn bé, lại nghĩ đến danh dự của bản thân, gia đình đôi bên. Tôi cũng tự thấy mình có lỗi vì sau khi sinh con đã không còn gần gũi chồng nhiều, cũng do tập trung công việc quá. Vậy mà chỉ khoảng một năm sau tôi lại phát hiện ra anh quen cô gái khác với kịch bản cũ, lừa cô ấy rằng chúng tôi sống không hạnh phúc, sắp ly hôn.
Lần này tôi công khai mọi chuyện với nhà nội. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Bố mẹ chồng, cô chú đều khuyên bảo tôi nên bỏ qua, hứa cho thêm cơ hội nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ rất nhiều, bố vừa bị tai biến, nếu chỉ thêm một lần sốc nữa chắc sẽ suy sụp. Bố mẹ và gia đình tôi hoàn toàn không biết về những việc anh đã làm, chỉ mỗi gia đình anh là biết và đều giấu kín. Mọi người giấu kín về con người thực sự của anh.
Tôi đã đồng ý quay lại nhưng không bao giờ quên được những gì chồng làm. Có lẽ tôi làm vì con chứ bản thân đã không còn chút tin tưởng gì đối với người chồng bội bạc. Chúng tôi quyết định ra ở riêng, toàn bộ nhà cửa do tôi một tay lo liệu, việc chăm sóc con cũng do tôi phụ trách, anh chỉ đón con đi học về và chơi điện tử. Chồng tôi 35 tuổi nhưng đêm nào cũng có thể online để chơi điện tử, toàn bộ kinh tế và đối nội đối ngoại để vợ làm hết.
Tôi được đánh giá nhanh nhẹn, làm chủ kinh tế, ngoại hình tốt, từ việc chăm con tôi cũng tự tay làm. Tuy công việc tôi khá bận nhưng luôn tranh thủ từng lúc rảnh rỗi để đưa con đi chơi, tham quan, buổi tối dù mệt vẫn đọc truyện cho bọn trẻ. Tôi luôn khuyến kích, động viên anh chơi với con, chỉ được vài phút anh lại tập trung vào điện tử. Thực sự, tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng gánh nặng kinh tế với suy nghĩ về người chồng không chung thủy khiến tôi mệt mỏi, nhiều khi cáu kỉnh. Tôi lại vừa phát hiện anh có những tin nhắn thân mật với người khác. Giờ tôi chẳng còn tha thiết gì, phải làm sao đây?
Tôi 26 tuổi. Anh trai hơn tôi 2 tuổi. Tháng tư năm nay có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, tháng mà tôi được cùng gia đình tổ chức đám cưới cho anh sau sáu năm yêu nhau bền bỉ và nhiều thử thách. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể về một đám cưới đã diễn ra trọn vẹn, mà để nói lời cảm ơn đến anh - người anh trai đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng trưởng thành, từ khi tôi tròn 20 tuổi cho đến hôm nay.
Tôi và anh không phải kiểu anh em lúc nào cũng quấn quýt, ngọt ngào. Chúng tôi lớn lên trong một gia đình bình thường, nơi tình cảm thường được thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng nhiều lúc tôi thấy anh già dặn hơn rất nhiều so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, có trách nhiệm và đôi khi khá bảo thủ. Còn tôi, ở tuổi 20, chỉ muốn tự do, muốn khẳng định cái tôi của mình. Chính vì vậy giữa hai anh em từng có rất nhiều lần cãi vã.
Tôi không thích anh góp ý quá nhiều về cách tôi chọn ngành học, về những người bạn tôi chơi cùng, về cách tôi tiêu tiền hay những quyết định cảm tính của tuổi trẻ. Tôi cho rằng anh khó tính và quá kiểm soát. Còn anh, có lẽ chỉ đơn giản là lo cho em gái. Năm tôi 20 tuổi cũng là năm anh bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, người con gái sau này trở thành chị dâu của tôi. Tôi còn nhớ rất rõ ngày anh giới thiệu chị với gia đình. Anh nói không nhiều, nhưng ánh mắt anh khi ấy khác hẳn, nghiêm túc và đầy quyết tâm.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Tình yêu khiến anh trưởng thành nhanh hơn. Anh bớt nóng nảy, bớt tranh cãi vô nghĩa. Anh bắt đầu học cách lắng nghe, biết nhường nhịn. Và tôi - người em gái từng hay cãi lại anh - cũng dần nhìn anh bằng một ánh mắt khác. Sáu năm yêu nhau không phải là quãng thời gian ngắn. Họ đã cùng nhau đi qua không ít khó khăn. Có thời điểm công việc của anh gặp trục trặc, áp lực tài chính khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Có lúc hai người bất đồng quan điểm, từng im lặng với nhau cả tuần. Tôi là người chứng kiến những cuộc điện thoại dài đầy mệt mỏi, những lần anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi từng hỏi anh: "Nếu mệt vậy có nên tiếp tục không?". Anh nói: "Nếu dễ dàng buông bỏ, anh đã không bắt đầu". Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, trưởng thành không phải là không có mâu thuẫn, mà là dám ở lại để giải quyết mâu thuẫn. Trong suốt sáu năm anh yêu, tôi cũng lớn lên cùng anh. Từ cô gái 20 tuổi còn bốc đồng, tôi dần học được cách nhìn nhận mọi chuyện chín chắn hơn. Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập hay công việc, anh luôn phân tích cho tôi từng hướng đi. Anh không áp đặt nữa, mà hỏi tôi: "Em thật sự muốn gì?". Chính sự thay đổi ấy khiến tôi nhận ra anh không còn là người anh trai hay tranh cãi với tôi ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông sống biết ơn, tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới tháng tư năm nay là kết quả của hành trình sáu năm yêu thương và cố gắng. Gia đình tôi không quá khá giả nên việc tổ chức một đám cưới trọn vẹn là điều cả nhà phải chuẩn bị rất kỹ. Tôi cùng bố mẹ lo từng việc nhỏ: từ thiệp mời, thực đơn, trang trí, cho đến những chi tiết tưởng như rất nhỏ như chọn bài nhạc lúc cô dâu bước vào lễ đường. Có những ngày tôi và anh tranh luận vì bất đồng ý kiến về cách tổ chức. Anh muốn mọi thứ đơn giản, gọn gàng. Tôi lại muốn chu đáo, chỉn chu từng chi tiết. Nhưng khác với những lần cãi vã năm xưa, lần này chúng tôi ngồi lại, nói chuyện và tìm tiếng nói chung. Không còn ai cố gắng thắng ai, chỉ còn mong muốn chung là làm sao để ngày trọng đại ấy diễn ra ấm áp và ý nghĩa.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, nắm tay chị dâu và nói lời cảm ơn gia đình. Giọng anh run nhẹ khi nhắc đến bố mẹ và đến tôi. Anh nói: "Cảm ơn em gái đã giúp anh lo đám cưới này. Cảm ơn vì đã luôn ở bên anh". Tôi đã phải quay đi lau nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong tháng tư này không chỉ là đám cưới diễn ra suôn sẻ, mà là được nhìn thấy anh thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì tìm được người đồng hành. Hạnh phúc vì gia đình hai bên hòa thuận. Hạnh phúc vì sau những năm yêu nhau, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tôi nhận ra điều đáng quý nhất không phải là đám cưới hoành tráng, mà là sự trưởng thành của con người sau những va chạm. Anh trai tôi từng là người hay cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông biết lắng nghe, biết cảm ơn và biết đặt lợi ích của gia đình lên trên cái tôi cá nhân. Anh sống có trách nhiệm hơn với bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người khác và luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tôi biết ơn vì mình có một người anh như vậy. Tôi biết ơn vì trong suốt những năm tôi chênh vênh ở tuổi 20, anh luôn là chỗ dựa vững vàng. Khi tôi thất bại, anh không trách móc mà động viên. Khi tôi thành công, anh là người vui mừng không kém gì tôi.
Đám cưới tháng tư khép lại, nhưng với tôi, đó không phải là điểm kết thúc mà là một khởi đầu mới, khởi đầu cho hành trình hôn nhân của anh và cũng là dấu mốc trưởng thành của tôi. Ở tuổi 26, tôi hiểu rằng gia đình là nơi dạy ta cách yêu thương và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng mâu thuẫn không phải là điều xấu, nếu ta biết cách đối diện và vượt qua. Tôi hiểu rằng tình thân, giống như tình yêu, cần sự kiên nhẫn và bao dung.
Tôi viết những dòng này để cảm ơn anh, người anh trai đã cùng tôi lớn lên suốt sáu năm qua kể từ khi tôi 20 tuổi. Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc tôi trong những năm tháng non nớt nhất. Cảm ơn anh vì đã thay đổi để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi nhìn thấy một hình mẫu về sự trưởng thành, trách nhiệm và biết ơn. Tháng 4 này sẽ mãi là ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Không chỉ vì một đám cưới thành công, mà vì tôi được chứng kiến một người anh bước sang trang mới của cuộc đời bằng tất cả sự chín chắn và yêu thương. Và tôi tin rằng, hành trình phía trước của anh sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng tôi cũng tin, với sự tử tế và trách nhiệm mà anh đang có, anh sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Cảm ơn anh.
Sắp đến kỳ thi chính thức rồi, em rất lo lắng. Em là học sinh giỏi, tất cả các môn đều tốt. Trong ba môn chính, Văn và Tiếng Anh em học ổn định, điểm cao. Còn Toán lớp 6, 7 em học tốt nhưng thường mắc các lỗi vặt, các câu khó hơn em lại làm đúng, lớp 9 điểm hơi xuống phong độ, vẫn còn mắc các lỗi vặt nhưng em đã khắc phục đáng kể. Vài tuần trước, em buồn, chán nản vì nhìn lại các lỗi sai của những bài thi thử. Cô gia sư Toán động viên em, bố mẹ đều là dân Toán cũng lo. Mấy ngày nghỉ lễ, em không đi chơi, học bài, luyện đề thêm cải thiện, đôi khi làm những dạng bài ít xuất hiện em lại hơi hoang mang, lúng túng, đọc kỹ mới hiểu, nhớ lại.
Em thấy cố gắng của mình như chẳng để làm gì cả vì hết lỗi vặt này, em lại mắc lỗi vặt khác. Nghĩ đến là em lại buồn, không còn nhiều lần thi thử nữa, chỉ còn hơn 20 ngày mà em vẫn chưa khắc phục hết. Cảm giác như em không bao giờ có thể vượt qua vậy. Em cũng từng ngã ở môn khác nhưng vẫn đứng dậy được, còn Toán thì mãi em không vươn xa nổi như trước. Em nên làm thế nào bây giờ? Mong các anh chị, thầy cô đọc được bài viết này có thể cho em vài lời khuyên.