Gửi con trai yêu của mẹ. Vậy là thấm thoát 12 năm học trôi qua rồi, chỉ còn ít ngày nữa là cuộc sống của con bước sang một trang sách mới, con sẽ trưởng thành hơn đúng không con trai của mẹ. Tâm trạng mẹ lúc này giống như cách đây 12 năm trước, khi con chập chững bước chân vào lớp một. Hồi đó mẹ đã viết một bài tâm sự về con: “Là đàn ông, phải mạnh mẽ con nhé” trên VnExpress ngày 9 tháng 7 năm 2014. Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt con đã trưởng thành, trở thành chàng trai đúng như mẹ hằng mong đợi. Nhìn con khôn lớn, đạt được những thành tựu dù nhỏ bé, mẹ cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.
Con trai, cảm xúc của mẹ lúc này có lẽ con khó lòng thấu hiểu. Từ khi con cất tiếng khóc chào đời, bập bẹ tập nói, chập chững bước đi, rồi đến ngày cắp sách đến trường, tất cả những khoảnh khắc đó vẫn như mới hôm qua. Còn ít ngày nữa là con thi tốt nghiệp rồi, mẹ chỉ muốn nói với con rằng hãy cố gắng để đỗ vào trường đại học mà con mong ước. Mẹ tin con sẽ làm được, đúng không con trai. Mẹ chúc con vượt vũ môn thành công.
Lúc này đây, mẹ muốn nói với con hai điều, lời cảm ơn và lời xin lỗi. Cảm ơn con vì 18 năm qua đã mang đến cho mẹ vô vàn niềm vui, hy vọng, hạnh phúc và tự hào. Con đã khiến cuộc đời mẹ trở nên trọn vẹn hơn. Cảm ơn con đã đến bên mẹ. Mẹ cũng xin lỗi vì không cho con một cuộc sống đầy đủ sự yêu thương của cả bố lẫn mẹ. Bao đêm mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng, thương con thiếu thốn tình cảm của bố. Mẹ đã phải gồng mình để chống chọi với tất cả khó khăn, dành sự yêu thương trọn vẹn cho con.
Mẹ phải vừa làm bố vừa làm mẹ để nuôi dạy con cho đến ngày hôm nay. Những lời trách mắng nghiêm khắc ngày trước, những lúc mẹ tỏ ra lạnh lùng, tất cả đều là sự giằng xé trong lòng mẹ, giữa sự dịu dàng của một người mẹ và khát vọng mong con trưởng thành. Mẹ cũng thấy mình như siêu nhân, thật sự không dám nghĩ lại thời gian mẹ nuôi con vất vả như thế nào, như một kỳ tích con ạ.
Tuổi 18 là lúc đẹp nhất của thanh xuân, rực rỡ như ánh mặt trời ban sớm, cũng qua nhanh như cơn gió thoảng. Mẹ hy vọng con sẽ biết trân trọng từng khoảnh khắc quý giá ấy, học cách suy nghĩ sâu sắc, biết ơn cuộc sống, luôn chiến đấu hết mình vì lý tưởng và mục tiêu của mình. Bởi lẽ, thanh xuân không chỉ là số tuổi mà còn là một trạng thái tâm hồn. Thanh xuân không phải là những hào nhoáng phù phiếm, mà là sự kiên định từ sâu thẳm bên trong. Thanh xuân chính là suối nguồn mạnh mẽ chảy tràn trong huyết quản của con. 18 tuổi, vừa thiêng liêng, vừa ý nghĩa, nó đánh dấu một cột mốc quan trọng.
Từ nay con sẽ phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, suy nghĩ trưởng thành hơn để biến những ước mơ thành hiện thực. Con chỉ có một lần được sống tuổi 18. Khi bước vào thế giới của người trưởng thành, hãy luôn ghi nhớ: “Không quên ý nguyện ban đầu, kiên trì đến cùng. Dù cuộc sống có bao nhiêu phiền muộn, con vẫn phải giữ vững kỷ luật và lòng tự tin. Nơi nào có thất vọng, nơi đó cũng có hy vọng. Đừng bao giờ dễ dàng thỏa hiệp hay từ bỏ, hãy để bản thân lớn lên từng ngày trong sự nỗ lực không ngừng”.
Con trai của mẹ! Con luôn là một chàng trai có trách nhiệm, dám đương đầu, độc lập và tràn đầy yêu thương với thế giới xung quanh. Từ giờ, con thực sự trở thành một người đàn ông. Mẹ tin rằng, dù ở ngoài xã hội, trong tập thể hay trong gia đình, con đều sẽ là chỗ dựa vững chắc, luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm và bảo vệ những người thân yêu. Mẹ chúc con mọi điều tốt đẹp nhất. Mẹ yêu con, Lê Tuấn Anh.
Tôi 38 tuổi, người ngoài nhìn vào nghĩ tôi may mắn và hạnh phúc. Tôi có một gia đình êm ấm, công việc ổn định, con gái ngoan ngoãn. Ít ai biết, để có được sự bình yên hôm nay, tôi đã đi qua quãng thời gian tăm tối nhất cuộc đời. Tôi và em yêu nhau gần 6 năm mới cưới. Chúng tôi từng có những ngày tháng rất hạnh phúc. Khi mới kết hôn, lương hai vợ chồng không cao, mua sắm gì cũng phải nâng lên đặt xuống chán chê. Vợ rất thích hoa nhưng hiếm khi mua cắm vì sợ tốn kém. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn nhất của hai vợ chồng. Tôi làm thêm đủ việc để lo cho vợ con. Tối nào về tôi cũng chơi với con, pha sữa, ru con ngủ để vợ có thời gian nghỉ ngơi.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi vợ chuyển sang công ty mới. Em chăm chút ngoại hình hơn, thường xuyên nói phải tiếp khách, công tác, về nhà ngày càng muộn. Ban đầu tôi không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ vợ bận công việc. Có những hôm tôi bế con đến 12h đêm chờ vợ về. Rồi những tin nhắn lén lút, những cuộc gọi vợ ra ban công nghe, mật khẩu điện thoại e, thay đổi liên tục khiến tôi thấy bất thường.
Rồi tôi phát hiện vợ ngoại tình với sếp. Tôi ngồi nói chuyện với vợ, nghĩ em sẽ ân hận, xin tha thứ, ai ngờ em nói đã không còn tình cảm với tôi từ lâu, sống với tôi quá tẻ nhạt, người kia cho em cảm giác được chiều chuộng và yêu thương. Vì con, tôi níu kéo, mong vợ suy nghĩ lại, cho rằng em chỉ say nắng thôi. Vợ bỏ qua những gì tôi nói, nhất định ly hôn. Ngày vợ chồng ly hôn, con tôi mới 4 tuổi. Con sống cùng tôi vì vợ cũng chẳng tranh giành việc nuôi con. Thi thoảng con lại hỏi tại sao mẹ không sống cùng bố con mình, tôi chẳng biết trả lời sao.
Có những hôm con sốt giữa đêm, tôi vừa bế con vừa thấy cay đắng, gia đình hạnh phúc ngày nào giờ chỉ có hai bố con với nhau. Phải rất lâu sau tôi mới thích nghi được với cuộc sống mới. Bốn năm sau, tôi gặp người phụ nữ hiện tại. Cô ấy ít hơn tôi sáu tuổi, chưa từng kết hôn. Điều khiến tôi cảm động nhất là ngay từ lần đầu được bạn bè giới thiệu, cô ấy đã rất quý mến và quan tâm con gái tôi. Quen nhau thời gian dài nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy hỏi về quá khứ hay tài sản của tôi, chỉ ở bên quan tâm, yêu thương bố con tôi. Sau gần hai năm quen nhau, chúng tôi đi đến hôn nhân.
Trớ trêu là cũng từ đó, vợ cũ bắt đầu tìm cách quay lại. Em nhắn tin nói đã sai với bố con tôi, cuộc sống với người đàn ông kia không như mơ. Họ chia tay sau vài năm vì liên tục mâu thuẫn. Em xin được trở về để gia đình đoàn tụ, nói vẫn còn tình cảm với tôi và muốn bù đắp cho con. Với tôi, có những thứ đã đánh mất thì không thể lấy lại. Tôi không còn hận vợ cũ nữa, thậm chí vẫn dành sự tôn trọng nhất định vì dù sao cũng là mẹ của con tôi. Tôi luôn tạo điều kiện để vợ cũ gặp con bất cứ khi nào muốn, còn quay về làm vợ tôi thì không bao giờ.
Vợ hiện tại đã cùng tôi đi qua những ngày tôi tổn thương, đồng hành với tôi trong những lúc khó khăn. Nhiều lúc tôi nghĩ nếu năm đó vợ cũ biết trân trọng gia đình, có lẽ hôm nay mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống mà, không có chữ "nếu", tôi hạnh phúc với hiện tại. Cảm ơn các bạn đã đọc chia sẻ của tôi.
Tôi là độc giả trung thành của báo VnExpress gần 10 năm, hôm nay nhân đọc bài "Sau 16 năm yêu anh, tôi chỉ mong có một danh phận" và "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi", tôi thấy thấp thoáng bóng dáng mình trong đó.
Tôi 35 tuổi, có một bé gần 9 tuổi, ngoại hình được nhận xét dễ nhìn, hiền lành, thân thiện, là viên chức nhà nước tại một thành phố hiền hòa xinh đẹp, cộng với thu nhập từ làm thêm, tôi đã có nhà và có xe nên cuộc sống khá đầy đủ và ổn định. Anh có ngoại hình dễ nhìn, hơn tôi 12 tuổi, trông rất thật thà và công việc khá tốt. Lần đầu tiên tôi biết anh, cách đây 4 năm, trong một lần cùng mọi người đến viếng lễ tang vợ anh. Ấn tượng của tôi về anh trong lần gặp ngày hôm đó rất sâu đậm, đến giờ tôi vẫn không quên được. Một người đàn ông gương mặt hốc hác, toát lên sự mệt mỏi, u buồn, bên cạnh là hai con nhỏ: một cháu 11 tuổi và một cháu chưa tròn 3 tuổi. Buổi gặp nhanh chóng kết thúc và tôi theo mọi người ra về. Trong buổi gặp ngày hôm đó, có lẽ anh không nhớ về tôi vì tôi cũng như rất nhiều khách đến viếng vợ anh.
Sau ngày hôm đó, tôi có dịp tiếp xúc với cháu lớn của anh nhiều hơn. Tôi quan tâm cháu vì nghĩ rằng cháu chịu nhiều thiệt thòi hơn so với các bạn và cũng không liên lạc gì với anh, chỉ âm thầm quan tâm con anh. Có thể nói tình cảm của tôi dành cho anh bắt đầu từ việc thương cảm cho hoàn cảnh "gà trống nuôi con" và sau đó tôi chủ động liên lạc với anh thông qua việc trao đổi về cháu. Anh người ít nói, trầm tính, điều đó càng thu hút vì tôi muốn hiểu anh nhiều hơn.
Sau gần hai năm, tôi chủ động bày tỏ tình cảm trước với anh. Tình cảm chúng tôi không công khai, chỉ trong bóng tối và không ai biết. Nhà cách nhau tầm một km, khoảng 5 phút đi xe nhưng vì tính chất công việc và hoàn cảnh của cả hai nên rất ít khi gặp. Khoảng 3-4 tuần mới gặp một lần mà toàn do tôi chủ động hẹn, nếu anh thu xếp được sẽ gặp còn không thì thôi. Thời gian gặp cũng rất nhanh chóng, chỉ tầm 1-2 tiếng, có khi ở quán cà phê ngồi trò chuyện, cũng có khi ngồi trên xe anh để có không gian riêng tư và chúng tôi đã vượt quá giới hạn trong những lần gặp ấy.
Trong suốt hai năm bắt đầu mối quan hệ tình cảm cho đến hiện tại, anh vẫn vậy, ít nói và lạnh lùng, vô tâm, không quà cáp, hiếm lắm trong dịp lễ anh mới tặng tôi một món quà be bé có ý nghĩa tượng trưng và tôi sẽ tìm cách tặng lại cho anh vào những dịp khác. Mỗi ngày, tôi nhắn cho anh rất nhiều tin nhắn vì nhớ anh, và bất kì chuyện gì tôi cũng muốn nhắn để kể cho anh nghe nhưng anh đọc rồi im lặng, có khi một hoặc hai ngày sau mới trả lời lại một tin. Tôi đã gây anh rất nhiều lần vì sự hời hợt này nhưng trước giờ anh vẫn chỉ một câu giải thích: "Anh không quen nhắn tin, anh đọc và biết vậy".
Mỗi khi mâu thuẫn, anh thường chọn cách im lặng, có khi chúng tôi im lặng cả hai hoặc ba tháng và rồi tôi lúc nào cũng là người chủ động làm hòa trước với anh vì tôi biết mình đặt tình cảm vào anh nhiều hơn. Anh thường nói với tôi: "Có rất nhiều bạn bè giới thiệu, mai mối cho anh và ngay tại cơ quan, anh vẫn nhận ra được nhiều người thích anh và bày tỏ nhưng anh luôn từ chối". Anh chưa một lần nói lời yêu tôi nhưng lại luôn nói rằng: "Anh có nhớ, có thương em và em có một góc nhỏ trong suy nghĩ của anh, nhưng đó là cảm xúc riêng của anh. Anh bây giờ quá nặng gánh gia đình, chỉ muốn tập trung lo cho con để bù đắp cho hai con, còn hạnh phúc cá nhân, anh sẽ không nghĩ đến nữa. Anh sẽ chẳng bao giờ lập gia đình vì sợ cảnh mẹ kế con chồng, sợ cảnh nếu lấy mẹ đơn thân sẽ con anh, con em và nếu ở chung một nhà sẽ rất phiền phức. Còn nếu lấy người độc thân, anh sẽ không sinh thêm con nữa vì đã lớn tuổi, như vậy hạnh phúc cũng rất mong manh".
Một lần vô tình, tôi phát hiện anh cài mật khẩu Zalo trò chuyện với tôi. Vì vậy tôi đã hủy kết bạn với anh và không bao giờ gửi tin nhắn qua Zalo mà chỉ gửi tin qua điện thoại. Tôi mệt mỏi, buồn vì sự vô tâm, lạnh nhạt từ anh. Tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu. Hiện tại, tôi đã quá chán nản nên chủ động hỏi thẳng anh: "Ngay cả tiếng yêu anh cũng không thể nói, vậy từ trước đến giờ, suốt hai năm nay, anh gặp em vì lý do gì? Anh có dám công khai mối quan hệ này và đi tiếp chặng đường còn lại với em không?". Anh im lặng không trả lời và vẫn là cái cách mà trước đây anh hay dùng là mỗi lần có mâu thuẫn, anh sẽ im lặng suốt một hai tháng mặc tôi chủ động làm hòa trước với anh. Nhưng lần này, tôi quyết tâm chấm dứt mối quan hệ này. Tôi cố tình hỏi dù vẫn biết câu trả lời từ anh. Tôi hỏi để tạo mâu thuẫn, để anh im lặng và để bản thân có đủ dũng cảm, quyết tâm dừng lại với anh.
Tôi biết việc làm của mình là sai và quá dại khờ khi đặt tình cảm vào anh suốt hai năm và cũng mường tượng nhận ra, có lẽ tôi chỉ là cuộc vui thoáng qua của anh vào những lúc anh cô đơn. Nhưng tình yêu mà, đâu ai đủ lý trí để có thể bước ra mà cứ luôn chờ đợi rồi lại hy vọng, và chỉ khi nào đủ chán ắt sẽ tự buông. Tôi vẫn luôn chu toàn, chăm sóc và yêu thương con của mình. Tôi viết bài này, có lẽ cũng sẽ nhận được khá nhiều lời chỉ trích hoặc cũng có phần cảm thông của độc giả. Tôi xin đón nhận lắng nghe tất cả sự góp ý. Tôi viết ra để cảm thấy nhẹ lòng hơn khi mình đã đủ mạnh mẽ buông bỏ những gì không thuộc về mình. Cảm ơn độc giả đã đọc bài của tôi.
Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.