Tối qua, điện thoại tôi hết pin nên lấy máy vợ xem video cho dễ ngủ (vợ đã ngủ). Tình cờ tôi thấy thư mục bảo mật trong máy vợ, tò mò bấm vào, nhẹ nhàng dùng vân tay của vợ mở ra thì chết lặng khi thấy rất nhiều video riêng tư của hai vợ chồng được lưu lại, tải từ camera trong phòng.
Điều khiến tôi khó hiểu là vợ bên ngoài hay ngại ngùng, kín đáo, chuyện chăn gối thường thụ động. Tôi chưa từng nghĩ cô ấy lại âm thầm lưu những video như vậy. Vợ làm vậy vì sở thích cá nhân hay còn lý do nào khác? Tôi không biết nên nhìn nhận chuyện này thế nào, nhưng cứ nghĩ tới lại thấy lấn cấn trong lòng. Tôi có nên hỏi vợ không?
Thanh Phong
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai yêu nhau 5 năm, tình cảm ổn định, ít cãi vã. Anh quan tâm tôi, đối xử tử tế nhưng luôn né tránh chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi nhắc đến tương lai, anh lảng tránh, nói chưa sẵn sàng hoặc muốn ưu tiên sự nghiệp. Tôi năm nay 33 tuổi, không còn quá trẻ để chờ đợi vô thời hạn. Bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, còn tôi vẫn lửng lơ trong một mối quan hệ không rõ đích đến.
Tôi yêu anh thật lòng nhưng bắt đầu dần lo lắng, sợ hãi, cảm thấy mông lung. Tôi băn khoăn không biết anh thật sự chưa sẵn sàng hay là không muốn kết hôn với tôi. Tôi có nên tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vì tình yêu nhiều năm? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có một vợ, hai con, nhà và xe đầy đủ, có nhà cho thuê và một vài bất động sản. Vợ đẹp con ngoan là niềm hạnh phúc không chỉ riêng tôi mà còn là sự kết nối của cả hai gia đình nội ngoại. Kinh tế khó khăn nhưng tôi chưa để vợ con thiếu thứ gì. Chỉ có điều tôi ít lãng mạn, từ sau khi cưới 5 năm tôi không còn tặng hoa và quà cho vợ, chỉ dẫn vợ đi mua sắm hoặc cho tiền tự vợ mua đồ.
Tôi cho vợ gặp gỡ bạn bè khi cô ấy buồn và có thế giới riêng, bản thân là dân kinh doanh nên khá thoải mái. Vợ tôi khá xinh, sành điệu, nấu ăn không ngon lắm, cũng không khéo léo trong giao tiếp. Thế nhưng với tôi, vợ rất tuyệt vời. Tôi thường không đòi hỏi nhiều, vợ luôn có sự tự do của mình. Hai con có ông bà phụ giúp chúng tôi chăm sóc, mặc dù gia đình tôi ở riêng. Có lẽ vì thế mà vợ càng ngày càng không coi trọng tôi. Cuộc sống như địa ngục khi tôi phát hiện vợ ngoại tình.
Một khoảng thời gian dài tôi bế tắc, không thể tập trung cho công việc. Tôi tránh mọi ánh nhìn của bạn bè, đồng nghiệp. Tôi luôn phải nghe những lời xì xào bàn tán về gia đình mình, khi vợ chạy theo người đàn ông khác, bỏ bê con cái. Bao tháng ngày tôi thấy đau đớn, nhục nhã, dường như tránh những cuộc nhậu nhẹt vì bản thân luôn là mục tiêu cho sự bàn tán. Trước mặt, họ khuyên tôi này nọ. Sau lưng, họ cười khoái chí, người tốt chỉ trích tôi nhu nhược, rằng chỉ có những người như nhược và vô dụng mới bị vợ cắm sừng.
Tôi trách mình, trách số phận, cảm giác bên cạnh vợ lúc này không còn cảm xúc và coi thường cô ấy. Nhiều lần tôi cũng cố gắng tha thứ, nghĩ cho gia đình và con cái nhưng thật khó. Trong đầu tôi lúc nào cũng hiện lên hình ảnh vợ và người tình. Dù đau khổ nhưng tôi cũng cố gắng để con không thấy được sự mềm yếu của ba nó. Vợ biết lỗi, mong được tha thứ và quay về với gia đình. Liệu tôi có thể tìm lại hạnh phúc bên vợ sau khi bị "cắm sừng"?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi được mọi người đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định. Sau hai lần bị phản bội, tôi nhắm mắt đưa chân ở tuổi 31 với người đàn ông 33 tuổi, do bạn bè giới thiệu. Bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu, tôi chỉ nghĩ có tuổi rồi, cưới cho xong, song chung lâu ngày có khi tình yêu sẽ đến, các cụ ngày xưa lấy nhau có cần biết mặt nhau đâu mà vẫn sống hạnh phúc. Suy nghĩ thế nên giờ tôi phải trả giá cho những quyết định sai lầm của mình. Cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, tôi vội vàng bước vào hôn nhân để rồi chịu nhiều nỗi đau.
Chúng tôi quen nhau và quyết định tổ chức đám cưới sau chưa đầy hai tháng, không có nhiều thời gian để tìm hiểu. Những tật xấu của đôi bên chưa kịp chia sẻ để thông cảm đã quyết định về sống với nhau, vì thế quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt. Tôi gọn gàng, anh luộm thuộm, làm đâu bỏ đấy. Tôi ăn nói khéo bao nhiêu, anh lại thô lỗ bấy nhiêu, thường xuyên nói trống không. Tôi ý tứ nhắc nhở, phân tích nhẹ nhàng cho anh hiểu, vài hôm anh lại như cũ.
Tôi luôn ý thức được cách sống của mình khi bước vào nhà chồng, được bố mẹ chồng và mọi người yêu quý. Tình tính tôi vui vẻ, hòa đồng, biết cách lo lắng và quan tâm đến chồng. Chuyện chăn gối tôi cũng làm anh thỏa mãn. Ngược lại anh cực kỳ vô tâm, không bao giờ hỏi han khi tôi ốm. Những lúc anh đi công tác xa nhà, cả tuần tôi không gọi điện thì anh cũng kệ, không gọi về. Ngay từ lúc cưới xong, tôi đã nhận ra tình cảm của anh dành cho mình không nhiều. Thế nhưng tôi luôn ý thức sẽ cố gắng, vui vẻ, tâm sự, vậy mà không làm anh thay đổi.
Sau một năm cố gắng vì gia đình, giờ tôi mệt mỏi, vừa rồi còn phát hiện anh qua lại với tình cũ. Chắc tôi không còn tha thiết gì với anh nữa nên cũng chẳng ghen tuông. Tôi muốn viết đơn ly hôn nhưng sợ bố mẹ buồn và suy nghĩ, vì mới cưới một năm mà tôi đã làm khổ bố mẹ sao. Chồng xin lỗi, níu kéo, tôi biết chắc anh cũng vì sĩ diện và sợ bố mẹ tổn thương chứ không phải vì yêu tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

