Vấn đề này tạo nên tranh cãi một thời gian dài, và lan sang làng võ thuật với chủ đề rộng hơn nữa: phải chăng kung fu chính là “thầy” của võ thuật Nhật Bản?
Riêng ở bộ phim Karate Kid năm 2010, thật ra đây là phiên bản làm lại từ bản gốc năm 1984. Trong bản gốc, vị sư phụ dạy võ thực sự là người Nhật Bản, và môn võ cũng là karate.
Nhưng ở bản mới, Hollywood dường như muốn đáp ứng thị hiếu nên đã đưa ra thay đổi liên quan đến bản chất võ thuật, tạo nên tranh cãi dữ dội. Không ít người cho rằng tên phim phải là “Kung fu Kid”.
Nhiều fan võ thuật Trung Quốc lại chỉ ra một góc độ khác. Gọi Karate Kid hay Kung fu Kid đều được, vì kung fu chính là cội nguồn của karate, thậm chí là hệ thống võ thuật Nhật Bản.
Điều này đúng hay sai?
Phần lớn các nhà nghiên cứu võ thuật đều đồng ý về tầm ảnh hưởng của kung fu với cá nhân võ phái karate – Không thủ đạo.
Từ thế kỷ 14 – 19, Vương quốc Lưu Cầu, tiền thân của Okinawa ngày nay, duy trì quan hệ thương mại thường xuyên với vùng Phúc Kiến của Trung Quốc.
Các thương nhân, sứ thần và võ sư Trung Quốc mang theo nhiều hệ thống quyền pháp Nam quyền tới hòn đảo này.
Theo Liên đoàn Karate thế giới (WKF), karate phát triển từ sự kết hợp giữa võ thuật bản địa Okinawa, thường được gọi là Te, với các hệ thống quyền pháp Trung Quốc du nhập từ Phúc Kiến.
Dấu vết ấy còn hiện diện khá rõ trong lịch sử karate. Trước thế kỷ 20, karate từng được gọi là tode với nghĩa “Đường thủ” hoặc “Trung Hoa thủ” (China Hand).
Chỉ đến năm 1936, trong bối cảnh chủ nghĩa dân tộc Nhật Bản lên cao và quan hệ Trung – Nhật trở nên căng thẳng, các võ sư Okinawa mới thống nhất chuyển sang cách viết “Không thủ”.
Nhà sáng lập Goju-ryu, Chojun Miyagi, trong bài diễn thuyết nổi tiếng năm 1936 cũng thừa nhận karate có quan hệ lịch sử với quyền pháp Trung Quốc, đồng thời nhấn mạnh rằng môn võ này đã phát triển thành một hệ thống độc lập tại Okinawa.
Một số dòng karate còn cho thấy sự liên hệ trực tiếp với các hệ phái võ thuật Phúc Kiến. Uechi-ryu bắt nguồn từ các bài quyền được người sáng lập Kanbun Uechi học tại Trung Quốc.
Goju-ryu cũng có nhiều nét tương đồng với Bạch Hạc quyền Phúc Kiến, từ phương pháp hô hấp, tư thế chiến đấu cho đến các bài quyền cổ như Sanchin. Chính vì vậy, nhiều học giả mô tả karate như một “đứa con lai” giữa võ thuật Okinawa và quyền pháp Nam quyền Trung Quốc.
Tuy nhiên từ việc karate chịu ảnh hưởng của kung fu đến kết luận rằng võ Nhật Bản nói chung xuất phát từ kung fu là một bước nhảy quá xa. Đây chính là điểm mà nhiều học giả phương Tây và Nhật Bản phản bác.
Nhà nghiên cứu võ thuật Patrick McCarthy, một trong những chuyên gia hàng đầu về lịch sử karate Okinawa, từng nhận định rằng việc truy tìm nguồn gốc karate không nhằm chứng minh nó là võ Trung Quốc hay võ Nhật Bản, mà để hiểu quá trình giao lưu văn hóa đã tạo ra một hệ thống hoàn toàn mới.
Theo ông, karate không phải bản sao của bất kỳ trường phái Trung Quốc nào, mà là kết quả của hàng thế kỷ chọn lọc, biến đổi và bản địa hóa.
Khi nhìn sang các môn võ đại diện cho Nhật Bản hiện đại như judo, kendo, jujutsu hay aikido, ảnh hưởng của kung fu trở nên mờ nhạt hơn rất nhiều.
Judo được Jigoro Kano xây dựng cuối thế kỷ 19 dựa trên các trường phái jujutsu bản địa của Nhật. Kendo phát triển từ kiếm thuật samurai. Aikido hình thành từ Daito-ryu Aiki-jujutsu cùng triết lý hòa hợp của Morihei Ueshiba.
Cho đến nay, giới sử học chưa tìm thấy bằng chứng thuyết phục cho thấy các môn võ này xuất phát từ quyền pháp Trung Quốc.
Stephen Turnbull, nhà sử học quân sự nổi tiếng chuyên nghiên cứu Nhật Bản phong kiến, cho rằng võ thuật Nhật Bản là sản phẩm của môi trường xã hội và quân sự riêng biệt.
Theo ông, dù Nhật Bản chịu ảnh hưởng sâu sắc từ văn hóa Trung Hoa trong nhiều lĩnh vực, các hệ thống chiến đấu của samurai được hình thành chủ yếu từ nhu cầu chiến tranh và cấu trúc xã hội của chính Nhật Bản.
Nếu xét về triết lý, có thể tìm thấy những điểm tương đồng giữa võ Nhật và võ Trung Quốc. Aikido thường được so sánh với Thái Cực quyền vì cùng đề cao việc sử dụng lực của đối phương.
Một số trường phái karate vẫn duy trì các bài quyền có nguồn gốc từ Nam quyền Trung Hoa. Nhưng sự tương đồng không đồng nghĩa với quan hệ thầy trò trực tiếp.
Điều thú vị là trong khi Trung Quốc thường tự hào về ảnh hưởng lịch sử đối với karate, thì thực tế hiện nay lại cho thấy võ thuật Nhật Bản đang có vị thế vượt trội hơn trên phương diện thực chiến và thể thao đối kháng.
Judo là môn võ đầu tiên của châu Á trở thành môn thi đấu Olympic từ năm 1964. Karate từng góp mặt tại Olympic Tokyo 2020.
Các hệ thống huấn luyện của Nhật Bản được chuẩn hóa từ rất sớm với giáo trình, đẳng cấp, luật thi đấu và phương pháp đào tạo thống nhất. Điều này giúp võ Nhật dễ phổ biến trên quy mô toàn cầu.
Ngược lại, kung fu Trung Quốc tồn tại dưới hàng trăm hệ phái khác nhau với mục tiêu không đồng nhất. Một số hệ thống thiên về biểu diễn, dưỡng sinh hoặc bảo tồn văn hóa hơn là đối kháng.
Nhà nghiên cứu David Lowry từng nhận xét rằng thành công của võ đạo Nhật Bản không đến từ việc sở hữu kỹ thuật vượt trội, mà từ khả năng chuyển hóa các kỹ năng chiến đấu truyền thống thành những hệ thống giáo dục và thể thao phù hợp với thời đại mới. Đây là điều mà nhiều hệ phái kung fu vẫn đang loay hoay tìm kiếm.
Nhìn từ góc độ lịch sử, người Trung Quốc có lý khi khẳng định quyền pháp Phúc Kiến từng góp phần quan trọng vào sự ra đời của karate Okinawa.
Nhưng nếu từ đó suy rộng rằng toàn bộ võ thuật Nhật Bản là học trò của kung fu – lại là một cách diễn giải phóng đại.
Và đáng nói ở chỗ, ngày nay judo, ju-jitsu (nhu thuật) hay karate xuất hiện dày đặc ở hệ thống võ đài chuyên nghiệp, còn dấu ấn của kung fu Trung Quốc lại vô cùng mờ nhạt.
Làng võ Trung Quốc cay đắng thừa nhận điều này là “thanh xuất ư lam”, tức màu xanh xuất phát từ màu lam, nhưng lại đẹp hơn.
U17 Tajikistan đã thi đấu khá hay ở vòng bảng giải U17 châu Á. Họ đã giành chiến thắng 2-0 trước U17 Thái Lan, thắng 1-0 trước U17 Myanmar, trước khi hòa 5-5 trước U17 Saudi Arabia. Thế nhưng, đại diện Trung Á vẫn lép vế hoàn toàn khi đối đầu với U17 Nhật Bản ở vòng tứ kết.
Đội bóng xứ mặt trời mọc đã thị uy sức mạnh khi giành chiến thắng với tỷ số 5-0 trước U17 Tajikistan. Trong đó, tấm thẻ đỏ của Hikmatullo Kabirov ở phút 54 (khi U17 Tajikistan bị dẫn trước 0-1) đã mở ra bước ngoặt trận đấu. Việc phải chơi thiếu người khiến U17 Tajikistan thua tan nát trước U17 Nhật Bản.
Với kết quả này, U17 Nhật Bản đã giành quyền vào bán kết. Họ sẽ đối đầu với đội thắng ở cặp tứ kết giữa U17 Hàn Quốc và U17 Uzbekistan (23h ngày 16/5) ở vòng bán kết.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc, U17 Nhật Bản đã tạo ra sức ép dữ dội về phía khung thành của U17 Tajikistan. Tuy nhiên, hàng thủ của đội bóng Trung Á đã chơi tốt. Điều đó khiến cho “Samurai xanh” gần như không tạo ra cơ hội nguy hiểm nào.
Thế nhưng, sức ép khủng khiếp của U17 Nhật Bản cuối cùng đã khiến U17 Tajikistan mắc sai lầm. Hàng thủ Tajikistan đã bỏ quên tiền đạo Kitahara trong vòng cấm. Cầu thủ này thực hiện cú dứt điểm rất nhanh bằng chân trái tung lưới U17 Tajikistan, mở tỷ số cho U17 Nhật Bản.
Phút 54, bước ngoặt của trận đấu xuất hiện. Hậu vệ Hikmatullo Kabirov của U17 Tajikistan đã nhận thẻ đỏ trực tiếp sau tình huống vào bóng thô bạo với cầu thủ Sosuke Hoshi của U17 Nhật Bản.
Trong thế thiếu người, U17 Tajikistan đã sụp đổ hoàn toàn trước U17 Nhật Bản. Phút 60, Kitahara đã hoàn tất cú đúp sau tình huống dứt điểm sệt vô cùng hiểm hóc trong vòng cấm.
Phút 69, U17 Nhật Bản có bàn thắng thứ ba do công của Saito. Chưa dừng lại ở đó, trong các phút 79 và 90, đội bóng xứ mặt trời mọc còn ghi thêm hai bàn thắng do công của Satomi và Khodzhiev (đá phản lưới nhà). Trận đấu kết thúc với tỷ số 5-0 nghiêng về U17 Nhật Bản.
Theo chuyên gia săn tin chuyển nhượng Fabrizio Romano, thỏa thuận đã hoàn tất và chỉ còn chờ thông báo từ Man Utd. Đồng sở hữu Jim Ratcliffe đã bật đèn xanh cho quyết định này sau cuộc họp của ban điều hành ít ngày trước. Giám đốc điều hành Omar Berrada và Giám đốc bóng đá Jason Wilcox cùng đề xuất Carrick tiếp tục dẫn dắt đội bóng lâu dài.
Hợp đồng mới được đề nghị có thời hạn hai năm, kéo dài ít nhất tới hè 2028, kèm điều khoản gia hạn thêm một mùa (2+1). Một số nguồn cho biết Man Utd cũng cân nhắc ký thẳng tới tháng 6/2029, nhưng cấu trúc "2+1" là phương án khả thi nhất.
Man Utd muốn sớm công bố trước trận sân nhà cuối cùng mùa này gặp Nottingham Forest Chủ nhật 17/5, nhằm tạo sự rõ ràng cho phòng thay đồ lẫn người hâm mộ trước mùa giải mới.
Carrick tiếp quản Man Utd hôm 13/1 sau khi Ruben Amorim bị sa thải. Khi đó đội chủ sân Old Trafford đứng thứ bảy Ngoại hạng Anh và đối mặt nguy cơ vắng mặt ở Champions League mùa tới. Chỉ sau hơn bốn tháng, cựu tiền vệ Anh giúp CLB leo lên thứ ba và giành vé dự Champions League sớm ba vòng đấu.
Trong 15 trận đầu tiên dưới thời Carrick, Man Utd giành 33 điểm - thành tích tốt nhất Ngoại hạng Anh trong cùng thời gian. Sự cải thiện về lối chơi, tinh thần thi đấu và tính ổn định là yếu tố quan trọng khiến ban lãnh đạo đi tới quyết định trao cơ hội lâu dài cho HLV 44 tuổi.
Đây cũng là lần thứ hai Carrick giúp Man Utd ổn định tình hình trong giai đoạn khủng hoảng. Trước đó, ông từng làm HLV tạm quyền cuối năm 2021, sau khi Ole Gunnar Solskjaer rời ghế nóng. Dù sau đó chọn tới dẫn dắt Middlesbrough, Carrick vẫn được đánh giá cao nhờ khả năng kiểm soát phòng thay đồ và xây dựng môi trường tích cực.
Ban huấn luyện hiện tại của ông nhiều khả năng cũng sẽ được giữ nguyên. Trợ lý số một Steve Holland đóng vai trò quan trọng từ khi Carrick tiếp quản đội bóng. Hai cựu trung vệ Jonathan Woodgate và Jonny Evans cũng dự kiến nhận hợp đồng mới trong vai trò trợ lý.
Ngoài ra, HLV thủ môn Craig Mawson sẽ tiếp tục làm việc cùng đội một sau khi được đôn lên thay thế ê-kíp cũ của Amorim. Travis Binnion, người từng dẫn dắt đội U21, cũng nằm trong bộ sậu hiện tại của Carrick.
Man Utd đồng thời muốn bổ sung chuyên gia cố định nhằm cải thiện khả năng tận dụng các tình huống bóng chết. Một cái tên được cân nhắc là Andreas Georgson, người từng làm việc tại Old Trafford mùa 2024-2025 trước khi chuyển sang đội ngũ của Thomas Frank ở Tottenham Hotspur.
Trước khi chọn Carrick, ban lãnh đạo Man Utd đã xem xét các ứng viên khác như Andoni Iraola, Julian Nagelsmann hay Luis Enrique. Tuy nhiên, Iraola không được đánh giá quá cao, còn Nagelsmann và Enrique vẫn đang dẫn dắt tuyển Đức và PSG.
Theo bình chọn từ hơn 5.000 độc giả Telegraph, có 85% người được hỏi muốn Carrick làm HLV dài hạn của Man Utd. Ông là phương án logic với Man Utd hiện tại. Sau nhiều năm liên tục thay đổi HLV và định hướng chiến thuật, "Quỷ Đỏ" đang ưu tiên sự ổn định, hiểu biết nội bộ và khả năng xây dựng bản sắc lâu dài. Carrick là cựu đội trưởng, từng giành nhiều danh hiệu cùng CLB, hội tụ đủ những yếu tố đó.
Giấc mơ hoàn tất Career Grand Slam của tay vợt số 1 thế giới Jannik Sinner đã tan vỡ một cách cay đắng tại Roland Garros vào tối 28/5 khi để Juan Manuel Cerundolo ngược dòng giành chiến thắng đầy kịch tính với tỷ số 3-6, 2-6, 7-5, 6-1, 6-1.
Tưởng chừng đã cầm chắc chiến thắng khi dẫn trước 5-1 ở set ba trong trận đấu vòng hai, Sinner bất ngờ sa sút thể lực một cách khó hiểu. Tay vợt người Italy, 24 tuổi, đã hai lần không thể kết thúc trận đấu bằng game giao bóng của mình và phải xin tạm dừng để chăm sóc y tế ngoài sân khi đang dẫn 5-4, 0/40.
Kể từ thời điểm đó, Sinner không thể lấy lại phong độ tốt nhất. Cerundolo đã tận dụng triệt để cơ hội, thắng 18 trong 20 game cuối để tạo nên cú sốc lớn nhất mùa giải 2026 tính đến thời điểm hiện tại. Tay vợt người Argentina xếp hạng 56 thế giới đã trở thành người đầu tiên loại hạt giống số 1 tại Roland Garros trước vòng ba kể từ Karol Kucera vào năm 2000.
Roland Garros là danh hiệu Grand Slam duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập của Sinner. Anh đang hướng tới việc trở thành tay vợt nam thứ bảy trong Kỷ nguyên Mở hoàn tất Career Grand Slam. Trước đó, Sinner đang sở hữu chuỗi 30 trận thắng liên tiếp dài nhất sự nghiệp, sau khi thâu tóm cả 5 danh hiệu ATP Masters 1000 trong năm 2026.
Thất bại này tiếp tục nối dài ký ức buồn của Sinner tại sân Philippe-Chatrier, nơi anh từng bỏ lỡ ba championship-point trước Carlos Alcaraz ở trận chung kết năm ngoái. Tay vợt số 1 thế giới rời Paris với thành tích 37 thắng, 3 thua trong mùa giải 2026. Sinner và Alcaraz đã chia nhau 9 danh hiệu Grand Slam gần nhất. Tuy nhiên, với việc Sinner bị loại và Alcaraz phải rút lui vì chấn thương cổ tay, Roland Garros 2026 mở ra cơ hội xuất hiện một nhà vô địch mới lần đầu tiên kể từ Australian Open 2024.
Cerundolo lần đầu tiên lọt vào vòng ba một giải Grand Slam, anh sẽ đối đầu với tài năng trẻ Tây Ban Nha Martin Landaluce hoặc tay vợt CH Séc Vit Kopriva ở trận đấu tiếp theo.
Ban huấn luyện của Sinner, gồm Darren Cahill và Simone Vagnozzi, đã cố gắng động viên học trò vượt qua giai đoạn khó khăn. Tuy nhiên, điều kiện thời tiết khắc nghiệt cùng áp lực thể lực dưới cái nóng tại Paris cuối cùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tay vợt người Italy.