Người tạo ra nền tảng hỗ trợ những trường hợp bị mất đồ, thất lạc giấy tờ là Đỗ Khánh Anh (34 tuổi, ngụ ở Hà Nội). Chàng cựu sinh viên ngành quay phim điện ảnh, Trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội này cho biết năm 2011 đã bị mất đồ cá nhân, gặp khó khăn trong việc tìm lại. Và đó là bước ngoặt giúp anh nảy ra ý tưởng nên tạo ra nền tảng tìm đồ thất lạc.
“15 năm trước, sau khi mất đồ, tôi quyết tâm xây dựng hệ thống riêng với mong muốn giúp người dân rút ngắn hành trình tìm lại tài sản. Ban đầu, tôi xem như là một thử nghiệm cộng đồng. Nhưng theo thời gian, dự án dần phát triển thành hệ thống lớn hơn như hiện nay”, Khánh Anh kể.
Thuở mới xuất hiện, nền tảng timdothatlac.vn chưa được nhiều người biết đến. Tuy nhiên đến hiện nay, nền tảng này đã trở thành “điểm đến quen thuộc” của nhiều người khi không may làm mất đồ đạc, thất lạc giấy tờ…
Ban đầu, anh xem đây như một thử nghiệm cộng đồng, nhưng theo thời gian, dự án dần phát triển thành một hệ thống lớn hơn, vận hành qua hai website chính là https://timdothatlac.vn và https://timdo24h.vn.
Khánh Anh cho biết nền tảng tìm đồ của chúng tôi hiện đã có mặt tại các thành phố lớn và liên tục mở rộng hoạt động ra nhiều địa phương trên cả nước. “Mạng lưới của chúng tôi đã có mặt ở toàn bộ các thành phố lớn như: TP.HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng, Cần Thơ, Thừa Thiên Huế…”, Khánh Anh nói.
Theo người sáng lập nền tảng này, hệ thống hiện vận hành dựa trên các mạng lưới mạng xã hội lớn như Facebook, Intagram, Threads với các fanpage, group (nhóm) và website được tối ưu cũng như thiết kế chuyên cho việc hỗ trợ đăng tải và lan tỏa thông tin tìm kiếm đồ thất lạc theo khu vực. Mỗi fanpage thu hút hàng trăm ngàn lượt theo dõi/tháng.
Khánh Anh thông tin: “Hệ sinh thái nhiều kênh nên có những thời điểm hệ thống đạt lượng tiếp cận rất lớn trên mạng xã hội. Có những giai đoạn lượng theo dõi bài viết tìm đồ lên tới khoảng 2 triệu lượt tiếp cận/tháng”.
“Từ khi mạng lưới bắt đầu hoạt động năm 2012 cho đến nay, nền tảng của chúng tôi đã hỗ trợ được hàng chục ngàn trường hợp tìm được tài sản bị mất, thất lạc”, Khánh Anh kể.
Theo Khánh Anh, việc đánh giá hiệu quả chủ yếu dựa trên phản hồi từ người dùng. “Tôi nhận được rất nhiều lời cảm ơn, tin nhắn chúc mừng từ những người đã tìm lại được đồ thất lạc”, anh chia sẻ.
Nói thêm về cách thức vận hành, Khánh Anh cho hay phải phân vùng theo khu vực. Theo đó, mỗi thông tin tìm kiếm đều được xử lý theo nguyên tắc phân vùng địa lý chính xác.
“Hệ thống sẽ xác định khu vực mất đồ, thành phố mất đồ, sau đó đăng tải và phân phối nội dung đến website, các fanpage, group phù hợp để tăng khả năng tiếp cận đúng người. Ngoài ra, nền tảng cũng áp dụng cơ chế phân vùng để tối ưu hiệu quả lan tỏa thông tin”, Khánh Anh nói.
Người sáng lập nền tảng này cũng nhìn nhận trong suốt quá trình vận hành hệ thống hỗ trợ tìm kiếm đồ thất lạc, một trong những vấn đề lớn mà hệ thống gặp phải là tình trạng bị lợi dụng để lừa đảo.
“Rất nhiều trường hợp các đối tượng lừa đảo giả mạo fanpage, lấy hình ảnh đồ thất lạc rồi nhắn tin yêu cầu chuyển tiền chuộc. Để đối phó, đội ngũ vận hành thường xuyên cập nhật cảnh báo. Hệ thống có các bài viết tổng hợp kịch bản lừa đảo, số điện thoại, tài khoản ngân hàng của các đối tượng để cảnh báo người dùng”, Khánh Anh nói.
Hệ thống hiện vận hành dựa trên mạng lưới fanpage, group (nhóm) và website, hỗ trợ đăng tải và lan tỏa thông tin tìm kiếm đồ thất lạc theo khu vực
ẢNH: CHỤP LẠI MÀN HÌNH
Khánh Anh chia sẻ thêm rằng hiện nền tảng không bắt buộc thu phí người dùng. Nếu không may mất giấy tờ, đồ đạc, chỉ cần đăng ký và cung cấp các thông tin cơ bản như: mô tả đồ vật, khu vực thất lạc, họ tên và năm sinh trên giấy tờ…
“Sau khi tiếp nhận, chúng tôi sẽ che bớt các thông tin quan trọng để tránh bị lợi dụng. Bước tiếp theo là đăng tải và phân phối vào mạng lưới phù hợp theo khu vực”, Khánh Anh cho hay.
Cũng có những trường hợp, người nhặt được đồ đạc, giấy tờ của người khác, đã đăng tin lên nền tảng để tìm “khổ chủ”.
Trong hành trình vận hành dự án, có nhiều câu chuyện khiến Khánh Anh không thể quên. “Như có lần tôi trực tiếp hỗ trợ hai thầy trò họa sĩ người Singapore bị mất hộ chiếu tại Việt Nam. Nếu không tìm lại được, họ không thể về nước. Khoảnh khắc chứng kiến sự lo lắng và hy vọng của họ khiến tôi nhận ra ý nghĩa thực sự của dự án bản thân đang làm. Tôi nhận ra rằng nếu phát triển đúng hướng, dự án có thể giúp được rất nhiều người trong những tình huống rất khẩn cấp. Tôi tin tưởng đây sẽ là dự án lâu dài. Và thực tế càng ngày càng chứng minh điều đó đúng. Hệ thống tìm đồ ngày càng phủ rộng nhiều thành phố, có thể trở thành một ứng dụng hỗ trợ không thể thiếu trong xã hội hiện đại”, Khánh Anh nói.
Về định hướng phát triển, Khánh Anh cho biết mong muốn mở rộng nền tảng theo hướng công nghệ cao hơn như ứng dụng di động, AI hoặc hợp tác với cơ quan chức năng…
Chị Phạm Thị Minh Phương (31 tuổi, làm việc tại 96 Cao Thắng, P.Bàn Cờ, TP.HCM; trước là P.4, Q.3), cho biết: “Năm 2025, tôi bị rơi ví trên đường đi làm, trong đó có CCCD, bằng lái và một số giấy tờ tùy thân quan trọng. Lúc đó thực sự rất hoảng vì nghĩ đến việc làm lại sẽ mất nhiều thời gian. Sau khi được bạn bè giới thiệu, tôi thử đăng thông tin lên nền tảng timdothatlac.vn. Chỉ sau khoảng 2 ngày, có một người liên hệ nói đã nhặt được ví của tôi. Khi nhận lại đầy đủ giấy tờ, tôi thật sự bất ngờ và biết ơn. Tôi nghĩ đây là một kênh rất hữu ích, nhất là trong những tình huống cấp bách như vậy”.
Anh Trần Văn Hữu Long (34 tuổi, tài xế công nghệ, ngụ ở ngõ 145 Quan Nhân, P.Thanh Xuân, Hà Nội; trước là P.Nhân Chính, Q.Thanh Xuân), kể: “Có lần tôi làm rơi túi đựng giấy tờ xe và CMND khi đang chở khách. Tìm quanh không thấy, tôi gần như chấp nhận mất. Nhưng sau đó nhờ người thân giới thiệu, tôi đăng bài lên timdo24h.vn, không ngờ vài ngày sau có người nhắn tin báo đã nhặt được. Điều tôi ấn tượng là thông tin được lan tỏa rất nhanh, nhiều người chia sẻ giúp. Nhờ vậy mà tôi tìm lại được giấy tờ mà không phải tốn công làm lại. Từ đó tôi cũng thường xuyên theo dõi các nhóm để nếu có nhặt được đồ gì thì đăng lên giúp người khác”.
Giữa những biến cố liên tiếp ập đến, Hùng chọn bỏ phố về quê làm điểm tựa cho gia đình, chấp nhận tạm dừng việc lập nghiệp .
Hùng cho biết tháng 3.2024, khi mới 23 tuổi, anh quyết định vào TP.HCM để bắt đầu hành trình lập nghiệp với ngành thiết kế và in ấn - lĩnh vực anh đã theo đuổi từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Những ngày đầu nơi đất khách không hề dễ dàng. Để tiết kiệm chi phí, anh từng ngủ nhờ tại công ty trong căn phòng chỉ khoảng 5 m2 suốt hơn 1 tháng. Sau khi tích góp được một khoản tiền, Hùng thuê trọ riêng, đặt cọc tiền nhà 1 năm và mua sắm đầy đủ vật dụng sinh hoạt để ổn định cuộc sống lâu dài.
"Mình vào TP.HCM với suy nghĩ phải cố gắng hết sức để sau này mở được xưởng in riêng", Hùng bộc bạch.
Ngoài thời gian làm cộng tác viên cho 2 công ty, anh còn nhận thêm nhiều công việc bên ngoài để tích lũy kinh nghiệm và mở rộng mối quan hệ. Hùng dành thời gian tìm hiểu phong cách sống, văn hóa và thị hiếu của người trẻ tại TP.HCM nhằm phục vụ cho kế hoạch phát triển công việc sau này.
Sau khoảng 3 tháng, công việc của anh dần ổn định với thu nhập khoảng 30 triệu đồng/tháng. Khi mọi thứ đang đi đúng hướng, Hùng trở về quê thăm gia đình, thì biến cố bất ngờ xảy ra. "Lúc đó mẹ bị đột quỵ nên mình quyết định ở lại chăm sóc. Tất cả công việc trong TP.HCM cũng tạm hoãn lại", anh kể.
Một thời gian sau, Hùng quay lại TP.HCM chỉ để thu dọn đồ đạc rồi trở về quê hẳn. Không lâu sau đó, bố anh tiếp tục phát hiện mắc ung thư trực tràng, còn ông nội lớn tuổi thường xuyên đau yếu cần người túc trực.
Hiện tại, cuộc sống mỗi ngày của Hùng gần như xoay quanh việc chăm sóc người thân. Anh dành phần lớn thời gian để hỗ trợ mẹ tập vận động, chăm sóc bố trong quá trình điều trị bệnh và phụ giúp ông nội sinh hoạt hằng ngày.
Có thời điểm áp lực dồn dập khiến anh rơi vào trạng thái hoang mang khi mọi kế hoạch tương lai buộc phải dừng lại. "Mình buồn vì phải dừng tất cả công việc đã ấp ủ rất lâu, nhất là lúc công việc đang phát triển. Có lúc cũng lo cho tương lai sau này sẽ đi về đâu khi phải ở nhà toàn thời gian", Hùng tâm sự.
Hùng cho biết luôn tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho gia đình. Tâm lý phải thật vững vàng, không được phép gục ngã dù chỉ một giây.
Theo Hùng, gia đình luôn là điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Thành công trong công việc sẽ không còn ý nghĩa nếu một ngày quay lại mà những người thân yêu không còn ở bên cạnh.
Hiện Hùng bắt đầu học và làm thêm mảng TikTok, nhận quay video, booking sản phẩm và bán hàng online để có thêm thu nhập trong lúc vẫn ở nhà chăm sóc gia đình.
Không chỉ gánh trách nhiệm chăm sóc cha mẹ và ông nội, Hùng còn là chỗ dựa của vợ và con gái nhỏ. Thời điểm biến cố xảy ra, con gái anh mới 3 tháng tuổi, còn vợ anh vừa chăm con nhỏ vừa đồng hành cùng chồng vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Do gia đình Hùng nhiều người bệnh cần chăm sóc, nên vợ và con gái anh hiện tại ở bên nhà ngoại cách khoảng 60 km để có thêm sự hỗ trợ từ bà ngoại. Vì vậy, mỗi ngày Hùng thường xuyên di chuyển giữa nhà nội, nhà ngoại và bệnh viện để chu toàn mọi việc.
"Có lúc chạy đi chạy lại liên tục giữa bệnh viện với nhà ngoại cũng rất mệt, nhưng chỉ cần thấy vợ con và gia đình vẫn ổn là mình có thêm động lực", anh chia sẻ.
Điều khiến Hùng cảm thấy hạnh phúc nhất lúc này không phải công việc hay tiền bạc, mà là việc mỗi ngày vẫn còn được ở cạnh những người thân yêu. "Mình vẫn còn may mắn vì còn người thân để chăm sóc. Thấy mọi người còn cười là mình vui rồi", anh bộc bạch.
Không còn là chàng trai ôm nhiều hoài bão nơi thành phố lớn, Nguyễn Văn Hùng của hiện tại chọn trở về quê nhà để làm chỗ dựa cho những người thân yêu nhất. Câu chuyện của anh khiến nhiều người xúc động bởi giữa bộn bề áp lực cuộc sống, vẫn có những người trẻ sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân để giữ lấy mái ấm gia đình.
Dự án với cái tên dung dị "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" được nhen nhóm từ năm 2014 bởi anh Hồ Dương Đông, giảng viên Trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng. Năm 2016, "hạt mầm" nhân ái này bén rễ tại vùng đất học Hà Tĩnh trong một chuyến đi tình cờ. Khi đó, anh Đông ra Hà Tĩnh công tác và có dịp gặp gỡ, trò chuyện với thầy Biện Văn Quyền, Phó trưởng khoa Sư phạm Trường ĐH Hà Tĩnh (thời điểm đó là Chủ tịch Hội Sinh viên Trường ĐH Hà Tĩnh).
Bằng sự nhạy cảm của người làm công tác phong trào, khi nghe về dự án "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" của anh Đông, thầy Quyền đã bị thuyết phục hoàn toàn và quyết tâm đưa mô hình này về địa phương. Tháng 4.2016, những vệt màu đầu tiên chính thức được vẽ lên tại Bệnh viện đa khoa TP.Hà Tĩnh, mở đầu cho một hành trình nhân văn dài hơi.
Thời điểm đó, những sinh viên tình nguyện Trường ĐH Hà Tĩnh không quản ngại khó khăn, túc trực ngay tại sảnh chờ để hướng dẫn, dìu đỡ người bệnh. Không những thế, các bạn trẻ còn mang đến những "đặc sản" tinh thần vô giá.
Đó là những triển lãm tranh rực rỡ xua tan vẻ lạnh lẽo của bức tường vôi trắng hay những chuyến "Xe sách giường bệnh" đưa tri thức đến tận tay người bệnh. Đặc biệt, các bạn trẻ còn tổ chức những đêm gala "Hát cho bệnh nhân tôi nghe" để kết nối những tâm hồn đang mệt mỏi vì bệnh tật.
"Đều đặn mỗi dịp lễ tết, nhóm còn mang từng hộp bánh, gói quà trao tận tay bệnh nhân nghèo. Niềm vui của chúng tôi là thấy người bệnh nở nụ cười, đó cũng chính là động lực để hành trình "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" tiếp tục viết tiếp những chương mới đầy nhân văn", thầy Quyền nói.
Năm 2019, bánh xe của dự án "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" tiếp tục lăn bánh, rẽ vào Bệnh viện Phục hồi chức năng Hà Tĩnh. Khác với sự hối hả của những bệnh viện đa khoa, nơi đây mang bầu không khí trầm mặc với những dãy nhà nhuốm màu thời gian. Bệnh nhân đa phần là người già, những người đang trầy trật giành giật lại từng cử động nhỏ nhất sau tai biến, tai nạn. Với họ, cuộc chiến không tính bằng ngày mà vắt kiệt sức lực qua hàng tháng, hàng năm trời.
Giữa không gian trĩu nặng ấy, sự xuất hiện của những sinh viên tình nguyện như một "luồng gió mát". Khi tiếng đàn guitar mộc mạc cất lên dọc hành lang, những ánh mắt mệt mỏi, đờ đẫn vì bệnh tật bỗng chốc bừng sáng.
Chị Nguyễn Thị Hiền (ngụ P.Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh), người từng chăm sóc mẹ già khi điều trị tại Bệnh viện Phục hồi chức năng Hà Tĩnh, bộc bạch: "Đi viện lâu khổ sở và áp lực lắm, nhiều lúc quay cuồng trong thuốc men, phác đồ điều trị đến kiệt sức. Thời điểm ấy, có mấy đứa sinh viên ghé phòng đàn hát là mẹ tôi vui vẻ hẳn. Nhìn bà cười, người đi chăm như tôi cũng thấy nhẹ lòng, bao nhiêu mệt mỏi như tan biến hết".
Hành trình 10 năm của "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" cũng từng gặp trắc trở. Thầy Quyền cho biết khi đại dịch Covid-19 ập đến, các buồng bệnh bị phong tỏa, những đêm nhạc phải tạm dừng. Không để "ngọn lửa" tắt, các tình nguyện viên (TNV) lập tức xoay trục, hối hả huy động nguồn lực hỗ trợ lực lượng y tế tuyến đầu chống dịch. Ngay khi đại dịch đi qua, những đôi chân thanh xuân lại tiếp tục rong ruổi, mang sắc màu đến tặng Bệnh viện Y học cổ truyền và Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hà Tĩnh.
"Sau một thập niên bền bỉ ươm mầm dưới sự sát cánh của lãnh đạo Trường ĐH Hà Tĩnh, dự án đã thu về những quả ngọt đáng tự hào. Khoảng 5.500 lượt TNV đã biến nhiệt huyết tuổi 20 thành những giọt mồ hôi nơi buồng bệnh. Hơn 100 bức tranh phong cảnh đã thay thế vĩnh viễn cho những mảng tường vôi bong tróc tại 4 cơ sở y tế", thầy Quyền tự hào nói.
Để có kinh phí hoạt động, hàng trăm sinh viên tình nguyện của Trường ĐH Hà Tĩnh đã chia nhau bán từng bông hoa, nén hương trầm, chắt chiu từng đồng tiền quỹ để tặng quà cho bệnh nhân nghèo.
Nhắc đến những ngày đầu gieo mầm, các thế hệ TNV vẫn nhớ mãi cô gái có biệt danh thân thương "Yến lùn". Vóc dáng nhỏ bé nhưng Đậu Hoàng Yến sở hữu nguồn năng lượng và sự lăn xả ít ai sánh kịp. Bất cứ buồng bệnh nào, hoạt động gây quỹ nào cũng in dấu chân thoăn thoắt của cô sinh viên nhỏ nhắn ấy.
Nhìn lại chặng đường một thập niên, cựu sinh viên khoa Sư phạm không giấu được giọt nước mắt nghẹn ngào: "Ngày đó tụi em bắt đầu với đôi bàn tay trắng, tài sản quý giá nhất chỉ là trái tim rực lửa và cây đàn guitar cũ. Có lúc mệt mỏi muốn chùn bước, nhưng chính ánh mắt đợi chờ của bệnh nhân đã níu chân tụi em lại. Nhìn các em khóa sau vẫn tiếp nối ngọn lửa này, em thực sự hạnh phúc".
Lắng nghe và tiếp thu những tâm huyết, kỳ vọng của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, bản thân tôi trào dâng niềm tự hào và xúc động sâu sắc. Lời khẳng định "thanh niên không chỉ kế tục sự nghiệp của Đảng, của cách mạng, mà trực tiếp tham gia kiến tạo tương lai" trong kỷ nguyên vươn mình của đất nước chính là lời hiệu triệu mạnh mẽ, đánh thức trách nhiệm và lý tưởng của mỗi người trẻ, giúp thanh niên học tập suốt đời và làm chủ khoa học công nghệ.
Sự tin tưởng mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước trao gửi vừa là vinh dự lớn lao, vừa là động lực to lớn để thế hệ thanh niên chúng tôi không ngừng rèn luyện, dấn thân và cống hiến.
Là một bác sĩ nội trú đang gắn bó với công tác vừa chăm sóc sức khỏe nhân dân vừa học tập và nghiên cứu khoa học, tôi thấm thía sâu sắc yêu cầu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước về việc "học tập suốt đời, làm chủ khoa học công nghệ, tiên phong trong đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số". Trong bối cảnh y khoa thế giới đang thay đổi từng ngày, việc tụt hậu về tri thức đồng nghĩa với giảm đi cơ hội mang lại hy vọng sống cho người bệnh. Đặc biệt, lời căn dặn "biến ước mơ thành năng lực, biến năng lực thành sản phẩm, biến sản phẩm thành giá trị cho đất nước" đã trở thành kim chỉ nam cho những dự định chuyên môn mà tôi đang theo đuổi.
Hiện tại, tôi đang triển khai dự án phát triển một ứng dụng luyện tập kiến thức dành riêng cho sinh viên y khoa và các bác sĩ trẻ. Việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo vào nền tảng này không chỉ dừng lại ở số hóa tài liệu, mà là kiến tạo hệ sinh thái học tập thông minh, cá nhân hóa, giúp thế hệ y bác sĩ chúng tôi rèn luyện tư duy lâm sàng nhạy bén. Đây chính là cách chúng tôi cụ thể hóa khát vọng sáng tạo, chuyển hóa năng lực chuyên môn thành một sản phẩm công nghệ y tế thiết thực, mang lại giá trị trực tiếp cho cộng đồng thông qua việc nâng cao chất lượng nguồn nhân lực y tế nước nhà.
Hành trình phía trước dẫu còn nhiều thử thách nhưng ngọn lửa nhiệt huyết từ Đại hội XIII đã tiếp thêm cho tôi một quyết tâm sắt đá. Đáp lại niềm tin lớn lao của Đảng, Nhà nước, tôi nguyện sẽ cống hiến hết sức trẻ, trí tuệ và sự sáng tạo của mình, góp phần xây dựng một nền y tế Việt Nam hiện đại, vững bước vươn mình cùng vận hội mới của dân tộc.
Trần Nguyễn Nhất Tín, Học viên lớp bác sĩ nội trú, bộ môn Nội tổng quát, Trường ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch
Khi lắng nghe bài phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, điều khiến tôi xúc động nhất là niềm tin rất lớn mà Đảng và Nhà nước đặt vào thế hệ trẻ. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với những đóng góp của thanh niên trong thời gian qua, mà còn là sự kỳ vọng về một thế hệ dám nghĩ lớn, dám đổi mới, dám tiên phong để đưa đất nước tiến nhanh hơn trong kỷ nguyên mới.
Là một người trẻ khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ và trí tuệ nhân tạo, tôi cảm thấy đây vừa là niềm tự hào, vừa là trách nhiệm rất lớn. Chúng tôi thuộc thế hệ được tiếp cận những công nghệ tiên tiến nhất của thế giới, được chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ của đất nước trong công cuộc chuyển đổi số, và cũng là thế hệ có cơ hội trực tiếp tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn Việt Nam. Vì vậy, niềm tin mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước dành cho thanh niên chính là động lực để tôi và đội ngũ của mình nỗ lực nhiều hơn mỗi ngày.
Xuất phát điểm của tôi là kỹ sư công nghệ, sau đó lựa chọn con đường khởi nghiệp với AIVOS với mong muốn ứng dụng trí tuệ nhân tạo, AIoT và các công nghệ mới để giải quyết những bài toán thực tiễn của doanh nghiệp và xã hội. Tôi luôn tin rằng nếu người Việt làm chủ được công nghệ lõi, làm chủ được dữ liệu và tạo ra những sản phẩm có giá trị thực tiễn, chúng ta hoàn toàn có thể đóng góp vào sự phát triển của nền kinh tế số quốc gia.
Tôi sẽ tiếp tục đầu tư mạnh hơn cho nghiên cứu và phát triển các giải pháp AI "Make in Vietnam", cũng như kết nối với các trường đại học, các bạn sinh viên và cộng đồng công nghệ để đào tạo thêm nhiều nhân lực chất lượng cao. Tôi cho rằng đóng góp lớn nhất của một startup công nghệ không chỉ nằm ở doanh thu hay quy mô doanh nghiệp, mà còn ở việc tạo ra tri thức, tạo ra việc làm và góp phần xây dựng năng lực công nghệ quốc gia.
Niềm tin của Đảng, Nhà nước dành cho thế hệ trẻ là nguồn động viên rất lớn. Và đối với tôi, cách đáp lại niềm tin đó là bằng những sản phẩm, giá trị cụ thể và sự kiên trì theo đuổi khát vọng xây dựng doanh nghiệp công nghệ Việt Nam đủ năng lực cạnh tranh trên thị trường khu vực và quốc tế, góp phần đưa đất nước tiến mạnh trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.
Phan Đình Long Nhật, CEO Công ty TNHH AIVOS
Sau khi lắng nghe những phát biểu chỉ đạo và lời gửi gắm đầy tâm huyết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, điều đọng lại trong em không chỉ là niềm xúc động mà còn là cảm giác được truyền thêm niềm tin, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Là học sinh, đồng thời là một cán bộ Đoàn, em cảm thấy vô cùng tự hào khi thế hệ trẻ luôn được Đảng và Nhà nước dành sự quan tâm đặc biệt. Niềm tin mà Tổng Bí thư, Chủ tịch nước gửi gắm không đơn thuần là sự kỳ vọng, mà còn là lời khẳng định thanh niên luôn giữ vị trí quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Được lãnh đạo Đảng và Nhà nước tin tưởng là niềm vinh dự, song xứng đáng với niềm tin ấy mới là điều đáng tự hào nhất.
Vì thế, mỗi người trẻ cần không ngừng hoàn thiện bản thân, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích của cộng đồng, của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Em luôn tâm niệm giá trị của tuổi trẻ không nằm ở việc mình có bao nhiêu thành tích, mà là mình đã sống có ích cho người khác được bao nhiêu. Một người trẻ biết học tập, biết sẻ chia, biết dấn thân vì cộng đồng sẽ góp phần làm nên một xã hội tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, đất nước không lớn mạnh từ những điều quá xa vời, mà được xây dựng từ chính những hành động tử tế, những việc làm trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng của hàng triệu người trẻ mỗi ngày.
Những lời chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đã tiếp thêm cho em động lực để không ngừng học tập, rèn luyện và trưởng thành. Em hiểu rằng trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, người trẻ không chỉ cần tri thức mà còn phải có bản lĩnh, tư duy đổi mới, khả năng thích ứng và tinh thần dám nghĩ, dám làm. Khát vọng sẽ không tạo nên thành công nếu thiếu hành động; chính những việc làm nhỏ nhưng bền bỉ mỗi ngày mới tạo nên giá trị lớn cho bản thân và xã hội.
Là cán bộ Đoàn, em mong muốn tiếp tục phát huy vai trò tiên phong, góp phần tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, lan tỏa những giá trị tích cực, khơi dậy tinh thần tình nguyện, sáng tạo và khát vọng cống hiến trong đoàn viên, thanh niên của trường. Em tin rằng một cán bộ Đoàn không chỉ là người tổ chức các phong trào, mà còn phải là người truyền cảm hứng, kết nối tập thể và lan tỏa những điều tốt đẹp đến mọi người.
Hứa Ngọc Minh Khánh, Bí thư Đoàn Trường THPT Tạ Quang Bửu (TP.HCM)