Lắng nghe và tiếp thu những tâm huyết, kỳ vọng của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, bản thân tôi trào dâng niềm tự hào và xúc động sâu sắc. Lời khẳng định “thanh niên không chỉ kế tục sự nghiệp của Đảng, của cách mạng, mà trực tiếp tham gia kiến tạo tương lai” trong kỷ nguyên vươn mình của đất nước chính là lời hiệu triệu mạnh mẽ, đánh thức trách nhiệm và lý tưởng của mỗi người trẻ, giúp thanh niên học tập suốt đời và làm chủ khoa học công nghệ.
Sự tin tưởng mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước trao gửi vừa là vinh dự lớn lao, vừa là động lực to lớn để thế hệ thanh niên chúng tôi không ngừng rèn luyện, dấn thân và cống hiến.
Là một bác sĩ nội trú đang gắn bó với công tác vừa chăm sóc sức khỏe nhân dân vừa học tập và nghiên cứu khoa học, tôi thấm thía sâu sắc yêu cầu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước về việc “học tập suốt đời, làm chủ khoa học công nghệ, tiên phong trong đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số”. Trong bối cảnh y khoa thế giới đang thay đổi từng ngày, việc tụt hậu về tri thức đồng nghĩa với giảm đi cơ hội mang lại hy vọng sống cho người bệnh. Đặc biệt, lời căn dặn “biến ước mơ thành năng lực, biến năng lực thành sản phẩm, biến sản phẩm thành giá trị cho đất nước” đã trở thành kim chỉ nam cho những dự định chuyên môn mà tôi đang theo đuổi.
Hiện tại, tôi đang triển khai dự án phát triển một ứng dụng luyện tập kiến thức dành riêng cho sinh viên y khoa và các bác sĩ trẻ. Việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo vào nền tảng này không chỉ dừng lại ở số hóa tài liệu, mà là kiến tạo hệ sinh thái học tập thông minh, cá nhân hóa, giúp thế hệ y bác sĩ chúng tôi rèn luyện tư duy lâm sàng nhạy bén. Đây chính là cách chúng tôi cụ thể hóa khát vọng sáng tạo, chuyển hóa năng lực chuyên môn thành một sản phẩm công nghệ y tế thiết thực, mang lại giá trị trực tiếp cho cộng đồng thông qua việc nâng cao chất lượng nguồn nhân lực y tế nước nhà.
Hành trình phía trước dẫu còn nhiều thử thách nhưng ngọn lửa nhiệt huyết từ Đại hội XIII đã tiếp thêm cho tôi một quyết tâm sắt đá. Đáp lại niềm tin lớn lao của Đảng, Nhà nước, tôi nguyện sẽ cống hiến hết sức trẻ, trí tuệ và sự sáng tạo của mình, góp phần xây dựng một nền y tế Việt Nam hiện đại, vững bước vươn mình cùng vận hội mới của dân tộc.
Trần Nguyễn Nhất Tín, Học viên lớp bác sĩ nội trú, bộ môn Nội tổng quát, Trường ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch
Khi lắng nghe bài phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, điều khiến tôi xúc động nhất là niềm tin rất lớn mà Đảng và Nhà nước đặt vào thế hệ trẻ. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với những đóng góp của thanh niên trong thời gian qua, mà còn là sự kỳ vọng về một thế hệ dám nghĩ lớn, dám đổi mới, dám tiên phong để đưa đất nước tiến nhanh hơn trong kỷ nguyên mới.
Là một người trẻ khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ và trí tuệ nhân tạo, tôi cảm thấy đây vừa là niềm tự hào, vừa là trách nhiệm rất lớn. Chúng tôi thuộc thế hệ được tiếp cận những công nghệ tiên tiến nhất của thế giới, được chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ của đất nước trong công cuộc chuyển đổi số, và cũng là thế hệ có cơ hội trực tiếp tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn Việt Nam. Vì vậy, niềm tin mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước dành cho thanh niên chính là động lực để tôi và đội ngũ của mình nỗ lực nhiều hơn mỗi ngày.
Xuất phát điểm của tôi là kỹ sư công nghệ, sau đó lựa chọn con đường khởi nghiệp với AIVOS với mong muốn ứng dụng trí tuệ nhân tạo, AIoT và các công nghệ mới để giải quyết những bài toán thực tiễn của doanh nghiệp và xã hội. Tôi luôn tin rằng nếu người Việt làm chủ được công nghệ lõi, làm chủ được dữ liệu và tạo ra những sản phẩm có giá trị thực tiễn, chúng ta hoàn toàn có thể đóng góp vào sự phát triển của nền kinh tế số quốc gia.
Tôi sẽ tiếp tục đầu tư mạnh hơn cho nghiên cứu và phát triển các giải pháp AI “Make in Vietnam”, cũng như kết nối với các trường đại học, các bạn sinh viên và cộng đồng công nghệ để đào tạo thêm nhiều nhân lực chất lượng cao. Tôi cho rằng đóng góp lớn nhất của một startup công nghệ không chỉ nằm ở doanh thu hay quy mô doanh nghiệp, mà còn ở việc tạo ra tri thức, tạo ra việc làm và góp phần xây dựng năng lực công nghệ quốc gia.
Niềm tin của Đảng, Nhà nước dành cho thế hệ trẻ là nguồn động viên rất lớn. Và đối với tôi, cách đáp lại niềm tin đó là bằng những sản phẩm, giá trị cụ thể và sự kiên trì theo đuổi khát vọng xây dựng doanh nghiệp công nghệ Việt Nam đủ năng lực cạnh tranh trên thị trường khu vực và quốc tế, góp phần đưa đất nước tiến mạnh trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.
Phan Đình Long Nhật, CEO Công ty TNHH AIVOS
Sau khi lắng nghe những phát biểu chỉ đạo và lời gửi gắm đầy tâm huyết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, điều đọng lại trong em không chỉ là niềm xúc động mà còn là cảm giác được truyền thêm niềm tin, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Là học sinh, đồng thời là một cán bộ Đoàn, em cảm thấy vô cùng tự hào khi thế hệ trẻ luôn được Đảng và Nhà nước dành sự quan tâm đặc biệt. Niềm tin mà Tổng Bí thư, Chủ tịch nước gửi gắm không đơn thuần là sự kỳ vọng, mà còn là lời khẳng định thanh niên luôn giữ vị trí quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Được lãnh đạo Đảng và Nhà nước tin tưởng là niềm vinh dự, song xứng đáng với niềm tin ấy mới là điều đáng tự hào nhất.
Vì thế, mỗi người trẻ cần không ngừng hoàn thiện bản thân, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích của cộng đồng, của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Em luôn tâm niệm giá trị của tuổi trẻ không nằm ở việc mình có bao nhiêu thành tích, mà là mình đã sống có ích cho người khác được bao nhiêu. Một người trẻ biết học tập, biết sẻ chia, biết dấn thân vì cộng đồng sẽ góp phần làm nên một xã hội tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, đất nước không lớn mạnh từ những điều quá xa vời, mà được xây dựng từ chính những hành động tử tế, những việc làm trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng của hàng triệu người trẻ mỗi ngày.
Những lời chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đã tiếp thêm cho em động lực để không ngừng học tập, rèn luyện và trưởng thành. Em hiểu rằng trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, người trẻ không chỉ cần tri thức mà còn phải có bản lĩnh, tư duy đổi mới, khả năng thích ứng và tinh thần dám nghĩ, dám làm. Khát vọng sẽ không tạo nên thành công nếu thiếu hành động; chính những việc làm nhỏ nhưng bền bỉ mỗi ngày mới tạo nên giá trị lớn cho bản thân và xã hội.
Là cán bộ Đoàn, em mong muốn tiếp tục phát huy vai trò tiên phong, góp phần tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, lan tỏa những giá trị tích cực, khơi dậy tinh thần tình nguyện, sáng tạo và khát vọng cống hiến trong đoàn viên, thanh niên của trường. Em tin rằng một cán bộ Đoàn không chỉ là người tổ chức các phong trào, mà còn phải là người truyền cảm hứng, kết nối tập thể và lan tỏa những điều tốt đẹp đến mọi người.
Hứa Ngọc Minh Khánh, Bí thư Đoàn Trường THPT Tạ Quang Bửu (TP.HCM)
Điện thoại không rời tay, tín hiệu online mạng xã hội vẫn sáng đèn thường xuyên cả ngày, thế nhưng khi được hỏi "rảnh không?", câu trả lời quen thuộc của nhiều người trẻ vẫn là "bận lắm".
Trần Thị Mỹ Trúc (24 tuổi, làm việc tại số 2 Ngô Đức Kế, P.Sài Gòn, TP.HCM) cho biết mỗi sáng dậy, việc đầu tiên làm là cầm điện thoại lướt mạng. Tin nhắn công việc, thông báo mạng xã hội, những video ngắn trên Facebook, TikTok… nối tiếp nhau.
Trúc kể đến trưa sẽ tranh thủ xem thêm vài video để giải trí cho đỡ stress, buổi tối sau giờ làm cũng tiếp tục lướt mạng cho... hết ngày. Trúc thừa nhận: "Cảm giác lúc nào cũng bận. Nhưng bận gì thì không rõ nữa".
Cô nàng cũng cho hay, dù online gần như liên tục nhưng lại thường xuyên trì hoãn những việc quan trọng: tập thể dục, học thêm kỹ năng, thậm chí cả việc trả lời tin nhắn của bạn bè.
Huỳnh Minh Đức (27 tuổi, làm việc tại đường Lê Lai, P. Bến Thành, TP.HCM) cũng nhận ra nghịch lý càng online nhiều lại càng cảm thấy không có thời gian. Theo Đức, thời gian mỗi ngày của anh đã bị chia nhỏ. "Không giống như những đầu việc rõ ràng, thời gian trên mạng xã hội thường bị chia nhỏ thành những khoảng rất ngắn: vài phút xem video, vài giây lướt newsfeed (dòng thời gian cập nhật tin tức, hoặc bài viết mới nhất mà người dùng nhận được từ các tài khoản, nhóm, hoặc trang mà họ theo dõi - PV). Nhưng khi cộng dồn lại, những khoảng thời gian vụn này chiếm phần lớn trong ngày", Đức nói.
Thử nhẩm tính, Đức cho hay: "Tôi hay nghĩ chỉ lướt mạng xã hội 5 - 10 phút thôi, nhưng nhìn lúc nào cũng 1 - 2 tiếng đồng hồ trôi qua lúc nào không biết".
Tương tự, Tô Nguyễn Đăng Vũ (26 tuổi, làm việc tại hẻm số 7 Thành Thái, P.Diên Hồng, TP.HCM) nói: "Việc luôn online và chuyển đổi liên tục giữa các nội dung trên mạng xã hội khiến tôi luôn thấy bận, dù thực chất không hoàn thành được điều gì cụ thể".
Tìm lại quyền kiểm soát thời gian bằng nhiều cách đơn giản
Theo chuyên gia tâm lý Hoàng Thị Như Mai, Trung tâm tham vấn tâm lý Safe Zone (561A Điện Biên Phủ, P.Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM), một trong những lý do khiến người trẻ cảm thấy "không có thời gian" là vì họ luôn ở trong trạng thái tiếp nhận thông tin.
"Tin tức, video, tin nhắn, email… tạo ra cảm giác đang làm việc, đang cập nhật, đang không bị tụt lại phía sau. Nhưng thực tế, đó chỉ là cảm giác bận rộn, không phải hiệu suất thật", bà Mai phân tích.
Thực tế, có những người trẻ thừa nhận như vậy. Anh Lê Hoàng Khánh (31 tuổi, làm việc tại 16 Nguyễn Trường Tộ, P.Xóm Chiếu, TP.HCM) nói: "Có khi tôi online cả ngày, nhưng cuối ngày không nhớ mình đã làm được gì".
Anh Khánh cho rằng khác với trước đây, khi làm một việc có thể tập trung hàng giờ, hiện nay anh gặp khó khăn trong việc duy trì sự chú ý. "Một thông báo nhỏ cũng đủ khiến tôi dừng lại, kiểm tra điện thoại, rồi "lạc" sang một chuỗi nội dung khác. Như khi đang làm việc, có tin nhắn là mình mở ra xem, rồi tiện lướt luôn. Quay lại thì mất hứng làm tiếp", anh Khánh cho biết.
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Thúy Diễm, Trung tâm tư vấn tâm lý Tâm Lực (số 3 Lê Trọng Tấn, P.Phương Liệt, Hà Nội) cho rằng thật ra thời gian vẫn hiện hữu, người trẻ vẫn có thời gian nhưng lại dành cho những thứ dễ tiếp cận hơn như lướt mạng xã hội. Trong khi đó, những việc đòi hỏi nỗ lực như học tập, rèn luyện, gặp gỡ trực tiếp… thường bị trì hoãn vì "không đủ thời gian".
"Đó là một vòng lặp khó thoát. Càng cảm thấy bận, người trẻ càng tìm đến mạng xã hội như một cách xả stress. Nhưng chính việc này lại khiến thời gian tiếp tục bị tiêu tốn, công việc bị trì hoãn, từ đó tạo ra áp lực mới. Một vòng lặp hình thành, là cảm thấy bận sẽ lướt mạng để nghỉ. Nhưng lướt mạng sẽ mất thời gian. Khi mất thời gian cảm thấy càng bận hơn", bà Diễm phân tích.
Theo chuyên gia tâm lý Thúy Diễm, việc online vốn dĩ giúp con người kết nối nhanh hơn, tiện lợi hơn. Nhưng khi thời gian online vượt quá kiểm soát, nó lại trở thành yếu tố khiến cuộc sống bị phân mảnh.
"Thực tế có không ít người thừa nhận họ dành nhiều thời gian trên mạng, nhưng lại ít thời gian cho gia đình, bạn bè hay chính bản thân. Như có bạn trẻ từng chia sẻ với tôi, có hôm online cả buổi tối, nhưng lại không gọi điện cho ba mẹ được 3 phút. Thiết nghĩ, cần tìm lại quyền kiểm soát thời gian. Chẳng hạn như thử thay đổi: tắt bớt thông báo, đặt giới hạn thời gian sử dụng mạng xã hội, và dành những khoảng thời gian cố định cho từng việc", bà Diễm chia sẻ.
Theo chuyên gia tâm lý Như Mai, nghịch lý này không phải câu chuyện cá nhân mà đang là một lát cắt của đời sống người trẻ thời nay. "Giữa hàng trăm thông báo mỗi ngày, điều khó nhất có lẽ không phải là tìm thêm thời gian, mà là giữ được sự tập trung cho những điều thực sự quan trọng. Hãy dành thời gian cho những thứ ưu tiên: học tập, làm việc, những công việc quan trọng, rồi sau đó mới đến những yếu tố khác như thông báo trên mạng xã hội", bà Mai nói.
Trải qua 25 năm, Tiếp sức mùa thi đã trở thành một trong những chương trình mang dấu ấn sâu đậm nhất của tuổi trẻ Việt Nam. Trên hành trình ấy, có những người đã dành trọn cả thanh xuân để cùng sĩ tử "vượt vũ môn".
Anh Nguyễn Thiên Tú, Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ thanh thiếu nhi Việt Nam (T.Ư Đoàn), là một trong số đó. Với 11 năm trực tiếp tham gia và điều phối chương trình Tiếp sức mùa thi từ cấp cơ sở lên đến T.Ư Đoàn, anh đã giúp hàng triệu sĩ tử "vượt vũ môn".
Cơ duyên đưa anh Nguyễn Thiên Tú đến với Tiếp sức mùa thi bắt đầu từ năm 2009, khi anh đang là Phó bí thư Đoàn Trường đại học Luật Hà Nội. Ngày ấy, công việc chủ yếu mang tính chất nội bộ trường: tìm kiếm nhà trọ, lập danh sách số điện thoại chủ nhà bằng những bảng tính excel thủ công.
Bước ngoặt lớn nhất đến vào năm 2010, khi anh chuyển công tác lên Thành đoàn Hà Nội và được giao trọng trách phụ trách chương trình Tiếp sức mùa thi của toàn thủ đô.
Giai đoạn 2010 - 2014, Smartphone hay Google Maps, AI là những khái niệm xa xỉ. Phụ huynh và thí sinh ở các tỉnh lẻ lên Hà Nội thi đại học thường mang theo tâm lý lo lắng, lạc lõng giữa "ma trận" bến xe, tuyến phố.
Nhớ lại quãng thời gian rực rỡ ấy, anh Tú xúc động kể về tấm "bản đồ" đặc biệt của một tình nguyện viên tên Lại Mạnh Duẩn, nhân viên Công ty xe buýt Hà Nội.
Vốn am hiểu các tuyến xe, anh Duẩn đã ấp ủ dự án làm một cuốn cẩm nang chỉ đường dành riêng cho thí sinh. Điều đặc biệt là cuốn cẩm nang không sử dụng ngôn ngữ học thuật hay bản đồ phức tạp, mà được viết bằng ngôn ngữ vô cùng gần gũi.
"Quyển cẩm nang chia ra mấy chục bến tàu, bến xe lớn. Từ bến xe này đi ra ngoài rẽ phải, đi bao nhiêu bước, nhìn thấy biển gì, lên tuyến xe số mấy, đi thêm bao nhiêu bến nữa thì xuống... Tất cả được mô tả cặn kẽ đến mức tình nguyện viên không cần biết đường, chỉ cần đọc như thế là phụ huynh có thể lấy sổ tay ra chép lại để tự đi", anh Tú kể.
Để hoàn thành công trình ấy, anh Duẩn xin nghỉ việc không lương vài tháng ròng rã để đi khảo sát thực tế. Với vai trò điều phối, anh Tú và Thành đoàn Hà Nội đã tạo mọi điều kiện để nhân rộng mô hình này.
Cuốn cẩm nang sau đó trở thành "bảo bối" của hàng chục ngàn tình nguyện viên thủ đô trong nhiều năm liền, và anh Duẩn trở thành một trong 10 Gương mặt trẻ thủ đô tiêu biểu năm 2013.
Những năm trước 2010, phong trào Tiếp sức mùa thi ở Hà Nội dù sôi nổi nhưng còn mang tính tự phát, mạnh trường nào trường nấy làm. Nhận thấy sự lãng phí nguồn lực, Thành đoàn Hà Nội đã thiết lập hệ thống điều phối tập trung.
Một tổng đài được lập ra tại Nhà văn hóa học sinh sinh viên. Khi một điểm thi báo cáo thiếu tình nguyện viên, đặc biệt là đội hình xe ôm tình nguyện "Áo xanh chở ước mơ hồng", tổng đài ngay lập tức điều động lực lượng từ các bến bãi, điểm thi lân cận sang chi viện.
Anh Tú nhớ lại khí thế hừng hực lúc bấy giờ: "Mọi thứ điều phối qua điện thoại bàn rất thủ công, nhưng không ai ngại việc gì cả. Có những bạn đang làm nhiệm vụ tư vấn tại bàn, nhưng khi nghe điểm khác thiếu người, nếu có bằng lái, thạo đường là lập tức nhận nhiệm vụ lên xe đi chở thí sinh ngay".
Chính sự linh hoạt, không nề hà gian khó ấy đã tạo nên một mạng lưới hỗ trợ khép kín, không để bất kỳ thí sinh nào bị bỏ lại phía sau.
Năm 2012, anh Tú cùng các đồng nghiệp tiếp tục ghi dấu ấn với mô hình "Cùng bạn đi thi", phối hợp cùng Tỉnh đoàn Lạng Sơn. Đây là mô hình hỗ trợ chuyên sâu "1 kèm 1" dành cho các thí sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, không thể tự đi thi.
Tình nguyện viên được tuyển chọn gắt gao: phải có xe máy, bằng lái, học lực tốt. Các bạn không chỉ đưa đón, lo chỗ ăn nghỉ mà còn như một người anh, người chị tư vấn tâm lý, truyền đạt kinh nghiệm làm bài. Có những ngày, tình nguyện viên tự bỏ tiền túi mời hai bố con thí sinh những bữa cơm trưa ấm áp. Từ 200 thí sinh ban đầu, mô hình đã mở rộng hỗ trợ lên tới 400 - 500 em mỗi năm.
Tháng 5.2017, anh Tú chuyển công tác lên T.Ư Đoàn. Dù không còn trực tiếp lăn lộn ở từng bến xe, điểm thi như trước, anh vẫn tiếp tục đồng hành cùng chương trình ở vai trò chỉ đạo, định hướng cấp vĩ mô cho đến năm 2020.
Hơn 1 thập kỷ gắn bó, điều khiến anh Tú tự hào và xúc động nhất là "hiệu ứng cánh bướm" của sự tử tế.
"Mỗi năm, có hàng trăm tình nguyện viên đứng lên chia sẻ rằng: 'Năm trước em chính là thí sinh được các anh chị áo xanh giúp đỡ. Cảm động trước ân tình ấy, năm nay em quyết tâm đỗ đại học để khoác lên mình màu áo này, giúp đỡ lại các em khóa sau'. Đó chính là di sản lớn nhất của Tiếp sức mùa thi", anh Tú bộc bạch.
Nhân kỷ niệm 25 năm chương trình Tiếp sức mùa thi, nhìn về tương lai, nguyên "nhạc trưởng" của chiến dịch Tiếp sức mùa thi của Hà Nội cho rằng, xã hội thay đổi, phương thức hỗ trợ cũng cần phải chuyển mình. Việc đứng đường chỉ lối không còn quá bức thiết trong kỷ nguyên số. Thay vào đó, tổ chức Đoàn, Hội cần khảo sát để đánh trúng nhu cầu thực tế của thí sinh hiện nay.
Đó là việc chuyển hướng sang hỗ trợ chuyên sâu: tìm kiếm học bổng, tổ chức ôn thi, tư vấn tâm lý trước kỳ thi và đặc biệt là ứng dụng mạnh mẽ nền tảng công nghệ.
"Cần thiết kế một chương trình khoa học, thiết thực, hiệu quả để hỗ trợ thiết thực cho các bạn thí sinh và người nhà. Chuyển hướng sang chuyên sâu và ứng dụng công nghệ, đó là hai xu hướng cho thời gian tới", anh Tú mong muốn.
Ngày 3.6, tỉnh Cà Mau tổ chức chương trình gặp gỡ, đối thoại giữa lãnh đạo tỉnh với trẻ em năm 2026 với chủ đề "Kết nối yêu thương - Đồng hành cùng trẻ em trong kỷ nguyên số".
Tại chương trình, các em học sinh đề cập nhiều vấn đề thiết thực như phòng chống đuối nước, bạo lực học đường, xây dựng sân chơi dịp hè, kiểm soát thực phẩm không an toàn, thuốc lá điện tử và đồ chơi nguy hiểm quanh trường học.
Em Lê Hoàng Long, học sinh lớp 8A6, Trường THCS Nguyễn Thiện Thành, cho biết khoảng 60% học sinh của trường chưa biết bơi. Từ thực tế nguy cơ đuối nước luôn hiện hữu tại địa phương có hệ thống sông ngòi, kênh rạch dày đặc, em kiến nghị mở thêm các lớp dạy bơi miễn phí, tăng cường hướng dẫn kỹ năng phòng chống đuối nước và đầu tư hồ bơi trong trường học.
Đáng chú ý, em Huỳnh Lê Vi, học sinh Trường giáo dục chuyên biệt tỉnh Cà Mau, mong muốn có thêm các lớp dạy nghề, tư vấn hướng nghiệp phù hợp với sức khỏe và khả năng của trẻ em khuyết tật để các em có cơ hội tự lập trong tương lai.
Quan tâm đến thể thao học đường, em Lê Bảo Trân, học sinh Trường THCS Vĩnh Lộc, đề nghị có chính sách phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng học sinh năng khiếu sau các kỳ hội thao và có chế độ khen thưởng phù hợp.
Trong khi đó, Vũ Duy Nam Phương, học sinh lớp 4B, Trường tiểu học Tân Hưng, mong muốn có thêm giải pháp giúp học sinh nâng cao kỹ năng sống, ứng xử văn minh nhằm xây dựng môi trường học đường an toàn, thân thiện.
Tiếp thu ý kiến của trẻ em, ông Đặng Trí Thủ, Phó giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Cà Mau, cho biết ngành sẽ phối hợp rà soát quỹ đất, công trình công cộng để nghiên cứu cải tạo thành sân chơi cho trẻ em; đồng thời kiến nghị chủ trương mỗi xã, phường có ít nhất một hồ bơi phục vụ học bơi và phòng chống đuối nước.
Đối với thuốc lá điện tử, đồ chơi nguy hiểm và bạo lực học đường, ngành giáo dục đã chỉ đạo các cơ sở giáo dục tăng cường phối hợp với gia đình, lực lượng chức năng để kiểm soát, ngăn chặn và xây dựng môi trường học tập an toàn cho học sinh.