Cơ duyên của anh Dương Bá Hưng với màu áo xanh tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi không bắt đầu từ vai trò một người hỗ trợ, mà từ chính trải nghiệm của một sĩ tử “lều chõng” đi thi.
Ngược dòng thời gian về kỳ thi đại học, cao đẳng năm 2013, chàng trai trẻ Dương Bá Hưng cùng cha từ quê lên Hà Nội ứng thí. Giữa không khí lo lắng và bỡ ngỡ nơi bến xe Giáp Bát, hình ảnh những anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng anh.
Dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa công việc họ làm, nhưng anh đã vô cùng cảm phục trước sự nhiệt tình, trách nhiệm khi thấy các anh chị không quản ngại nắng hè oi ả để phân luồng giao thông, hỗ trợ tại các quầy nước miễn phí và giúp đỡ các thí sinh. Hình ảnh đẹp đẽ và đầy cảm hứng đó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm thiện nguyện.
Ngay sau khi đỗ vào Viện đại học Mở Hà Nội, anh đã không ngần ngại tìm hiểu và đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường. Từ một người được giúp đỡ, anh đã chính thức trở thành người trao đi sự hỗ trợ, khoác lên mình màu áo xanh mà anh từng ngưỡng mộ.
Mùa thi năm 2014, với tư cách là sinh viên năm hai, anh lần đầu tiên tham gia chương trình. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ và đầy ý nghĩa tại bến xe năm xưa đã mở ra hành trình hơn 1 thập kỷ cống hiến, biến ký ức về những “thiên thần áo xanh” trở thành một phần quan trọng và không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Nhớ lại những ngày đầu khoác lên mình chiếc áo xanh, anh Hưng bồi hồi kể về mùa Tiếp sức mùa thi năm 2014. Đó là những ngày mà cả đội thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường 15 – 17 km từ nội thành đến tận điểm thi ở Tây Mỗ.
Dù phải đi từ tờ mờ sáng và đối mặt với nhiều vất vả, nhưng không khí trong đội lúc nào cũng hừng hực khí thế. Các tình nguyện viên chia nhau mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với địa phương và nhà trường để hỗ trợ vòng ngoài cho kỳ thi.
Một trong những kỷ niệm khiến anh Hưng nhớ mãi là khoảnh khắc giao lưu cùng các bậc phụ huynh. Đứng đợi con trước cổng trường thi, tâm lý chung của các cha mẹ là sự lo âu, bồn chồn, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Thế nhưng, bằng sự chân thành và sức trẻ, các tình nguyện viên đã đến trò chuyện, mời nước và động viên. Từ những người xa lạ ngồi lặng lẽ ở một góc, các bậc phụ huynh đã hòa mình vào không khí của tuổi trẻ, cùng vỗ tay, cùng hát vang những bài ca sinh viên với đội tình nguyện.
Những lời khen ngợi, động viên từ các cô chú phụ huynh chính là món quà tinh thần vô giá, giúp anh Hưng nhận ra công việc mình đang làm thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị nhân văn to lớn cho cộng đồng.
Thông thường, với nhiều người, công tác tình nguyện thường khép lại khi họ rời ghế nhà trường, bắt đầu guồng quay của công việc và cuộc sống mưu sinh. Thế nhưng, với anh Dương Bá Hưng, ngọn lửa đam mê chưa bao giờ tắt.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn cách dừng lại mà quyết định tiếp tục gắn bó với phong trào thanh niên của thành phố. Anh tham gia và hiện đang đảm nhiệm vai trò Phó chủ nhiệm thường trực Câu lạc bộ Tình nguyện viên thủ đô.
Từ năm 2015 đến nay, khi kỳ thi chuyển đổi hình thức sang thi tốt nghiệp THPT quốc gia tại các địa phương, công tác Tiếp sức mùa thi cũng có nhiều thay đổi. Không còn tập trung giải tỏa áp lực ở các bến xe lớn, đội hình của anh Hưng chuyển hướng sang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm thi.
Với vai trò ban chủ nhiệm, anh Hưng cùng các cộng sự không ngừng đổi mới các hoạt động để hỗ trợ thiết thực nhất cho thí sinh. Các đội hình được tổ chức bài bản hơn: từ phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự, đến việc thành lập các đội “xe ôm miễn phí” sẵn sàng đưa đón những thí sinh gặp sự cố, quên giấy tờ hay đi lạc đường.
Bên cạnh đó là những gian hàng cung cấp nước uống, đồ dùng học tập, quạt mát và cả những món quà handmade nhỏ xinh kèm lời chúc may mắn để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử.
“Có những em học sinh đi thi trong tâm trạng rất lo lắng, phụ huynh cũng bối rối không biết xử lý tình huống ra sao khi quên đồ. Những lúc ấy, sự có mặt và hỗ trợ kịp thời của tình nguyện viên giúp họ giải tỏa tâm lý rất nhiều. Nhìn thấy các em bước ra khỏi phòng thi với nụ cười rạng rỡ, chạy òa về phía tình nguyện viên để khoe làm được bài, kể những câu chuyện trong phòng thi…, cảm giác ấy thực sự rất hạnh phúc”, anh Hưng chia sẻ.
12 năm – 12 mùa thi đi qua, thứ mà anh Dương Bá Hưng nhận lại được không phải là vật chất, mà là sự trưởng thành của bản thân và một mạng lưới những người bạn chung chí hướng. Anh tự hào vì qua mỗi mùa thi lại thấy được sự lan tỏa mạnh mẽ của tinh thần thiện nguyện.
Điều khiến anh Hưng tâm đắc nhất là tính “kế thừa” của chương trình. Rất nhiều bạn học sinh từng là sĩ tử được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ, động viên trong những ngày thi căng thẳng, để rồi vài năm sau, lại khoác lên mình màu áo xanh, đứng tại vị trí đó để tiếp sức cho thế hệ đàn em. Vòng tuần hoàn của sự tử tế ấy cứ thế được tiếp nối, tạo nên một giá trị bền vững cho xã hội.
Phạm Bích Ngọc, sinh viên Trường ĐH Mở TP.HCM, cho biết mỗi ngày em dành tới 10 tiếng để sử dụng mạng xã hội. Theo Ngọc, hầu như lúc nào rảnh em cũng mở điện thoại để xem Facebook, TikTok và cập nhật hoạt động của bạn bè. Mạng xã hội mang lại cho Ngọc nhiều lợi ích như giải trí và hỗ trợ học tập, nhưng cũng tồn tại không ít tác hại nếu như nghiện mạng xã hội.
"Nhiều lúc không phải học hay cần tìm thông tin em cũng lướt mạng như một thói quen và rất khó bỏ, kiểu "rảnh là mở điện thoại lên xem" như bị "nghiện". Rồi đôi lúc em lướt phải những bài viết tiêu cực, toxic nên sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng", Ngọc chia sẻ.
Còn Lê Triệu Ngọc Tú, học sinh Trường THPT Lê Trọng Tấn (P.Tân Sơn Nhì, TP.HCM), cho biết mỗi ngày em dành khoảng 5 tiếng online mạng xã hội, chủ yếu để giải trí. Theo Tú, việc sử dụng mạng xã hội quá nhiều có ảnh hưởng nhất định đến học tập và cuộc sống vì bản thân dễ bị cuốn vào việc lướt xem video ngắn, khó tập trung làm việc khác.
"Đang làm gì đó nhưng em lại cầm điện thoại lên lướt tiếp. Online mạng xã hội quá nhiều khiến bản thân dễ bị "nghiện" và khó tập trung vào học tập, sao nhãng công việc", Tú nói và cho biết để kiểm soát tình trạng này, em thường đặt báo thức nhắc nhở để dừng lướt mạng và quay lại tập trung học tập.
Tương tự, Nguyễn Tiến Phước (26 tuổi, ngụ P.Tân Lập, tỉnh Đắk Lắk) cho biết mỗi ngày anh dành khoảng 4 - 5 tiếng cho mạng xã hội. Ngoài mục đích giải trí khoảng 1,5 tiếng, Phước còn sử dụng mạng xã hội để học tập, tìm kiếm việc làm và phục vụ nhu cầu đời sống. "Đôi lúc sử dụng mạng xã hội quá nhiều cũng dễ khiến tôi lơ là công việc và ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày", Phước nói.
Trần Quốc Phát Huy, sinh viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia TP.HCM), cho biết bản thân chỉ sử dụng mạng xã hội khoảng 3 tiếng mỗi ngày, chủ yếu trên Instagram để phục vụ học tập và giải trí.
"Theo em, thời lượng này không ảnh hưởng đến các công việc khác, em kiểm soát và đặt giới hạn chỉ dưới 3 tiếng online mỗi ngày để tránh việc học bị ảnh hưởng", nam sinh nói và cho rằng mạng xã hội mang lại lợi ích hay tác hại tùy thuộc vào mục đích sử dụng của mỗi người, nhưng với sinh viên, đây là công cụ giúp giải trí và giảm căng thẳng khá hiệu quả.
Trong khi đó, trung bình mỗi ngày, Lê Nguyễn Trọng Minh (25 tuổi, ngụ P.Tân Lợi, tỉnh Đắk Lắk) online TikTok hoặc Facebook khoảng 3 - 4 tiếng, trong đó hơn 1 tiếng Minh dành cho giải trí, còn lại phục vụ công việc và học tập. Theo Minh, sử dụng mạng xã hội quá lâu sẽ khiến người ta mất nhiều thời gian cho những việc khác và ảnh hưởng đến khả năng tập trung học tập nếu quá sa đà vào giải trí. Để hạn chế lướt mạng, Minh tự xây dựng thời gian biểu, phân chia rõ khoảng thời gian dành cho mạng xã hội và những công việc khác trong ngày.
Còn Néang Diêm (35 tuổi, ngụ P.Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM), cho biết trung bình mỗi ngày dành khoảng 3 tiếng cho mạng xã hội nhưng thừa nhận bản thân vẫn chưa quản lý tốt thời gian sử dụng. Phần lớn thời gian online của Diêm là để nghe nhạc, xem YouTube và giải trí. Theo Diêm, việc quá sa đà vào mạng xã hội khiến bản thân bị cuốn theo nội dung trên mạng, làm mất thời gian và ảnh hưởng đến những dự định cá nhân lẫn giấc ngủ.
"Có hôm định đọc sách nhưng cuối cùng lại dành quá nhiều thời gian cho TikTok nên việc đọc sách cũng bị ít đi. Điều này còn khiến mình chểnh mảng với công việc và năng suất giảm sút. Mình đã phải tắt hết tất cả thiết bị khi đi ngủ để tránh oline tới khuya", Diêm chia sẻ.
Bác sĩ Trương Hữu Khanh, cố vấn chuyên môn tại Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM), cho rằng việc giới trẻ lướt mạng xã hội quá nhiều có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến cả sức khỏe tinh thần lẫn thể chất. Ví dụ thức khuya lướt mạng dẫn đến rối loạn giấc ngủ hay tiếp xúc quá nhiều với mạng xã hội còn khiến người trẻ có thể bỏ bê ăn uống, sinh hoạt thiếu điều độ, từ đó làm tăng nguy cơ béo phì và nhiều vấn đề sức khỏe khác.
"Mạng xã hội còn tiềm ẩn nguy cơ tác động tiêu cực đến tâm lý và hành vi của người trẻ. Nhiều bạn trẻ dễ bị cuốn theo hoặc bắt chước những nội dung sai lệch, độc hại trên mạng. Có thể dẫn đến những hành động ảnh hưởng đến tính mạng, sức khỏe của bản thân hoặc gây tác động xấu đến người khác", bác sĩ Khanh nói.
Theo ông Khanh, giải pháp là cần định hướng để người trẻ hạn chế tiếp cận những thông tin độc hại, đồng thời giảm thời gian sử dụng cũng như sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh và hợp lý hơn chứ không thể bỏ.
PGS.TS Trịnh Hòa Bình, chuyên gia xã hội học, nguyên Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học), cho rằng với một bộ phận người dùng, nhất là giới trẻ, mạng xã hội dần trở thành thói quen khó bỏ vì mạng xã hội không chỉ phục vụ giải trí, mà còn là công cụ hỗ trợ trong nhiều hoạt động của đời sống. Thậm chí có trường hợp trở thành "nô lệ" của các nền tảng số.
"Đặc biệt, những người có nhiều thời gian rảnh rất dễ rơi vào trạng thái liên tục lướt mạng xã hội và bị cuốn vào thế giới trực tuyến. Việc từ bỏ hoàn toàn mạng xã hội trong bối cảnh hiện nay là điều rất khó, mà là làm sao để không bị lệ thuộc vào nó", ông Bình nói.
Để sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh và hiệu quả, ông Bình cho rằng mỗi cá nhân cần nhận thức và tự kiểm soát, tính toán và sắp xếp thời gian hợp lý, không để bản thân rơi vào trạng thái mất kiểm soát hay "đắm chìm" trong mạng xã hội. "Người trẻ phải biết điều tiết, chế ngự và thắng được sự ham mê đó", ông nhấn mạnh và cho rằng, việc cân bằng giữa mạng xã hội với các công việc, trách nhiệm và mục tiêu khác trong cuộc sống chính là cách để hạn chế sự phụ thuộc vào các nền tảng số.
Ngô Anh Quân, nhà vô địch Jujitsu từng giành huy chương vàng tại giải vô địch các CLB Jujitsu quốc gia năm 2021, đã quyết định tạm dừng sự nghiệp thi đấu để chăm sóc mẹ toàn thời gian. Sự hy sinh này cho thấy lòng tận tụy và trách nhiệm của anh, một người con hiếu thảo. Dù không còn thi đấu, Ngô Anh Quân Jujitsu vẫn luôn là nguồn cảm hứng cho nhiều người trong cộng đồng Jujitsu. Hãy cùng theo dõi hành trình của anh trong vai trò mới này!
Những video đăng tải về cuộc sống thường ngày của Quân đã thu hút hàng trăm ngàn lượt tương tác trên mạng xã hội. Hiện nay Quân là thầy dạy võ cho trẻ em tại Trung tâm thể dục thể thao quân đội - Kudo Kids Quân Đội (P.Phương Liệt, TP.Hà Nội), đây cũng là nguồn thu nhập chính của gia đình anh.
Tháng 4.2024, biến cố sức khỏe của mẹ khiến cuộc sống của Quân rẽ sang hướng khác. Quân cho biết mẹ có tiền sử tăng huyết áp từ nhiều năm trước. Trong một lần nhập viện cấp cứu, tình trạng chuyển biến nhanh và được chẩn đoán bị đột quỵ, khiến bà gặp nhiều hạn chế trong sinh hoạt, cần người thân hỗ trợ trong cuộc sống hằng ngày. Sự việc xảy ra đột ngột khiến Quân phải tạm dừng con đường thi đấu để trở thành người chăm sóc mẹ toàn thời gian.
Những ngày đầu, mọi thứ không hề dễ dàng. Từ việc vệ sinh cá nhân, ăn uống, uống thuốc đến xoa bóp, vận động khớp… đều là những điều anh chưa từng trải qua. "Có những thời điểm mình không biết phải làm thế nào để giúp mẹ tốt hơn. Vừa lo cho gia đình, vừa lo cho tương lai của mình, lúc đó mình stress rất nhiều", Quân bộc bạch.
Theo thời gian, những công việc tưởng chừng xa lạ dần trở thành một phần quen thuộc. "Mình chăm mẹ thuần thục như một kỹ năng. Ban đầu có rất nhiều thứ không biết phải làm thế nào, nhưng lâu dần mọi việc đều thành phản xạ", Quân chia sẻ.
Bên cạnh việc chăm sóc mẹ, Quân vẫn duy trì công việc giảng dạy để đảm bảo thu nhập. Một ngày của anh bắt đầu bằng việc chăm sóc mẹ theo những khung giờ cố định, sau đó mới đến lớp dạy.
Buổi tối, sau khi kết thúc công việc, anh lại vội vã trở về nhà. "Mình đặt cho bản thân một deadline (hạn chót) là các công việc của mẹ phải xong trước 22 giờ. Có những hôm công việc phát sinh, mình phải làm nhanh hơn mọi thứ để kịp giờ cho mẹ".
Điều đặc biệt là Quân không xem những áp lực đó như một gánh nặng. "Mình coi đó như một trò chơi, một deadline mà mình luôn muốn cố gắng hoàn thành và thấy vui với điều đó".
Quân cho rằng sự trưởng thành bắt đầu từ những điều giản dị. Từ khi còn học THPT, khi đi làm thêm, anh đã nhận ra việc tự lo cho bản thân cũng là cách san sẻ gánh nặng với gia đình. "Hiếu thảo với mình đơn giản là để bố mẹ bớt lo cho mình, tin tưởng mình", Quân nói.
Hành trình này giúp anh học được sự kiên nhẫn, thấu hiểu và kiểm soát cảm xúc tốt hơn. "Mình nhận ra mình thay đổi nhiều, kiên nhẫn hơn, biết suy nghĩ và đặt bản thân mình vào vị trí của cha mẹ nhiều hơn".
Là con một, anh cũng ý thức rõ trách nhiệm của mình. "Trước mọi biến cố, mình sẽ là người cuối cùng đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm. Không ai có thể sống thay mình hay giúp mình thay đổi cuộc đời".
Không ít người theo dõi hành trình của Quân cho rằng điều khiến câu chuyện của anh được quan tâm không chỉ nằm ở hoàn cảnh, mà còn ở cách anh đối diện với mọi việc bằng thái độ tích cực.
Đào Thị Ngọc Thảo, ở P.Thanh Xuân Bắc, TP.Hà Nội, chia sẻ: "Điều khiến mình ấn tượng là dù đối diện với nhiều áp lực, bạn vẫn giữ được sự vui vẻ, tích cực và trưởng thành hơn mỗi ngày".
Trong khi đó, Thạch Hoàng Mỹ, ở xã Thành Công, tỉnh Thái Nguyên, cho biết cô ấn tượng với những chi tiết rất đời thường. "Cách Quân và bố trò chuyện với mẹ như những người bạn, thậm chí còn gọi mẹ là "công chúa", khiến mình cảm nhận được sự yêu thương rất thật". Theo Mỹ, chính năng lượng tích cực, không bi lụy đã giúp câu chuyện nhận được sự đồng cảm rộng rãi.
Với Quân, điều giúp anh giữ tinh thần không phải là điều lớn lao. "Nhiều người nhắn tin nói rằng sau khi xem video, họ muốn về nhà thăm bố mẹ ngay", anh chia sẻ.
Ở tuổi 26, khi nhiều người trẻ theo đuổi mục tiêu cá nhân, Quân chọn một con đường khác, âm thầm nhưng bền bỉ. "Mình chỉ mong mẹ khỏe hơn để gia đình bình yên. Còn mình chỉ cần đủ sức khỏe và khả năng để lo cho gia đình".
Theo bài đăng nói về vấn đề trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, Cục cảnh sát giao thông thông tin đã hoàn thiện các clip (độ dài 15 phút) về hậu quả của các vụ tai nạn giao thông liên quan đến mô tô và ô tô. Đồng thời tổ chức cho học viên trước khi sát hạch lái xe bắt buộc phải xem các clip này, để nhận thức được sự quan trọng của an toàn giao thông đối với tính mạng, sức khỏe và tài sản của mình và người tham gia giao thông xung quanh.
Theo thông tin trên fanpage, việc xem clip được thực hiện đối với các khóa sát hạch từ tháng 5.2026. Đây cũng là một trong tiến trình xây dựng đạo đức, trách nhiệm tối thiểu cho lái xe ngoài kiến thức về kỹ thuật điều khiển phương tiện và pháp luật Trật tự an toàn giao thông.
Trần Hải Đình Văn (26 tuổi), làm việc tại đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.Phú Lợi, TP.HCM; trước đây là P.Phú Hòa, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), yêu cầu bắt buộc này rất hợp lý.
"Trước giờ học lý thuyết toàn biển báo, quy định, học để thi là chính. Nhưng nếu được xem những clip thật như vậy, chắc chắn cảm giác sẽ khác. Có thể sẽ ám ảnh, nhưng chính sự ám ảnh đó khiến mình nhớ lâu hơn", Văn chia sẻ.
Trong khi đó, Lê Thảo Nguyên, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng, cho rằng đây là cách "đánh thẳng vào cảm xúc".
"Người trẻ tụi em nhiều khi biết luật nhưng vẫn chủ quan. Nhưng nếu tận mắt thấy hậu quả, nhất là những tình huống giống mình ngoài đời, sẽ dễ chột dạ hơn. Em nghĩ xem xong rồi sẽ lái xe cẩn thận hơn", Nguyên nói.
Ông Đặng Minh Hải, giáo viên tại Trung tâm đào tạo lái xe Miền Nam, cho rằng trong thực tế, một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tai nạn giao thông không nằm ở việc thiếu hiểu biết luật, mà là thái độ chủ quan, xem nhẹ rủi ro.
"Mọi người thường đánh giá thấp nguy cơ khi chưa từng trực tiếp trải nghiệm hoặc chứng kiến hậu quả. Chính vì vậy, việc đưa hình ảnh tai nạn thực tế vào đào tạo lái xe được xem là một cách mô phỏng trải nghiệm mạnh mẽ", ông Hải nói.
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Vạn Hạnh Psy (P.Bình Phú; trước là P.10, Q.6, TP.HCM) nhận định: "Khi người học lái xe được tiếp xúc với hình ảnh thật, cảm xúc sợ hãi sẽ được kích hoạt. Nếu được dẫn dắt đúng cách, nỗi sợ này không gây tiêu cực mà sẽ chuyển hóa thành ý thức phòng tránh. Đây là nguyên tắc rất phổ biến trong giáo dục hành vi".
Bà Hà nói thêm: "Trước khi thi, người học đang ở trạng thái tập trung cao, sẵn sàng tiếp nhận thông tin. Một "cú chạm" cảm xúc lúc này sẽ có khả năng lưu lại lâu dài, ảnh hưởng đến hành vi sau này khi họ chính thức cầm lái".
Ông Đặng Minh Hải cho rằng có một thực tế lâu nay là nhiều học viên học lái xe theo kiểu "đối phó". Theo đó, học lý thuyết để qua bài thi, luyện thực hành để đủ điểm… nhưng chưa thực sự hình thành ý thức tham gia giao thông an toàn.
Ông Hải thẳng thắn nhìn nhận: "Học viên bây giờ học rất nhanh, nhưng quên cũng rất nhanh. Có người thi xong vài tháng đã lái xe theo kiểu rất nguy hiểm, vì họ chỉ nhớ kỹ thuật, không nhớ hậu quả. Vì lẽ đó, việc bổ sung video clip cảnh báo tai nạn là cần thiết để lấp khoảng trống về nhận thức. Kỹ năng lái xe chỉ là một phần. Quan trọng hơn là thái độ. Nếu học viên hiểu rằng chỉ một giây bất cẩn có thể trả giá bằng cả mạng sống, họ sẽ tự điều chỉnh hành vi".
Anh Đỗ Minh Mẫn (32 tuổi), làm việc tại đường Nguyễn Thị Minh Khai, P.Sài Gòn, TP.HCM; trước là P.Đa Kao, Q.1), nói: "Trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông là điều cần thiết. Để khi thi đậu sát hạch và có giấy phép lái xe ô tô, khi tham gia giao thông, sẽ tự giác cẩn thận hơn, lái xe an toàn hơn".
Chuyên gia tâm lý Lại Thị Thanh Hà cho rằng cần cân bằng giữa yếu tố cảm xúc và tính giáo dục trong những clip. "Nếu hình ảnh quá nhẹ, sẽ không tạo được ấn tượng. Nhưng nếu quá nặng, có thể gây phản tác dụng. Quan trọng là cách xây dựng nội dung. Không chỉ cho thấy hậu quả, mà còn phải giải thích nguyên nhân, từ đó giúp người xem hiểu và rút ra bài học", bà Hà nói.
Một số ý kiến cũng đề xuất nên kết hợp clip với phần thuyết minh hoặc phân tích của giảng viên, thay vì chỉ chiếu đơn thuần.
Lê Nguyệt Như (25 tuổi), nhân viên cửa hàng thời trang ở 221 Võ Văn Ngân, P.Thủ Đức, TP.HCM (trước là P.Linh Chiểu, TP.Thủ Đức), nói: "Rất kỳ vọng thay đổi từ câu chuyện trước khi sát hạch lái xe phải xem clip cảnh báo về tai nạn giao thông, có thể giúp giảm đáng kể hành vi vi phạm giao thông trong nhóm người mới lái xe. Từ đó, những người mới thi đậu sát hạch lái xe sẽ hiểu rằng phía sau mỗi cú tăng ga, mỗi lần lấn làn hay vượt đèn đỏ là những rủi ro thực sự, họ sẽ cân nhắc nhiều hơn trước mỗi hành động để mỗi chuyến đi an toàn hơn cho bản thân và cộng đồng".