Ông Hồ Hữu Tuấn Hiếu – chuyên gia chiến lược đầu tư SSI Research – cho rằng phản ứng thận trọng của thị trường là dễ hiểu bởi bất động sản là ngành có ảnh hưởng lan tỏa lớn tới nhiều ngành kinh tế từ ngân hàng, vật liệu xây dựng cho tới tiêu dùng.
Ông cho rằng cần nhìn vấn đề theo góc độ dài hạn thay vì chỉ phản ứng với tâm lý ngắn hạn. So với Trung Quốc giai đoạn siết mạnh bất động sản năm 2016-2020, bối cảnh Việt Nam hiện nay khác biệt đáng kể.
Việt Nam vẫn đang trong chu kỳ đô thị hóa mạnh, dân số trẻ và nhu cầu mua nhà thực còn lớn. Tỉ lệ đô thị hóa mới quanh 38%, thấp hơn nhiều so với mức gần 60% của Trung Quốc khi nước này bước vào giai đoạn dư cung.
Theo ông Hiếu, lực lượng mua nhà trong độ tuổi 30-40 tại Việt Nam vẫn duy trì ở mức cao, tạo nền tảng cho nhu cầu ở thực tiếp tục mở rộng trong nhiều năm tới. Định hướng kiểm soát hiện nay chủ yếu nhằm hạn chế đầu cơ, điều tiết dòng vốn và đưa giá nhà quay về gần hơn với khả năng chi trả của người dân.
Ông nhấn mạnh câu chuyện kiểm soát giá nhà hay hạn chế đầu cơ thực tế không phải vấn đề mới. Điểm đáng chú ý là song song với việc kiểm soát đầu cơ, cơ quan quản lý vẫn đang đẩy mạnh tháo gỡ pháp lý và thúc đẩy nguồn cung. Năm 2025 nhiều dự án được tái khởi động sau thời gian dài đình trệ.
Cách tiếp cận của cơ quan quản lý cũng thay đổi theo hướng linh hoạt hơn, cho phép xử lý từng phần các vướng mắc pháp lý để dự án có thể triển khai sớm thay vì chờ hoàn tất toàn bộ thủ tục như trước.
Như vậy nhóm doanh nghiệp tập trung vào nhu cầu ở thực, phát triển dự án tại khu vực nội đô hoặc vùng ven các đô thị lớn có hạ tầng kết nối tốt vẫn còn dư địa tăng trưởng. Trong khi đó các doanh nghiệp sở hữu quỹ đất xa trung tâm, phụ thuộc nhiều vào dòng tiền đầu cơ sẽ chịu áp lực lớn hơn khi chính sách kiểm soát ngày càng rõ nét.
Theo ông Hiếu, triển vọng của ngành bất động sản thời gian tới sẽ mang tính phân hóa mạnh thay vì tăng đồng loạt như các chu kỳ trước. Thay vì nhìn toàn ngành theo một xu hướng chung, nhà đầu tư cần chọn lọc kỹ doanh nghiệp và tập trung vào những đơn vị hưởng lợi từ nhu cầu ở thực cũng như quá trình mở rộng nguồn cung tại các đô thị lớn.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, chuyên gia phân tích tại Công ty cổ phần đầu tư FinSuccess, cho biết trong ngắn hạn, nhóm cổ phiếu bất động sản nhiều khả năng vẫn còn chịu áp lực điều chỉnh khi tâm lý thị trường đang nhạy cảm với các yếu tố như tín dụng, pháp lý dự án, siết chặt cơ chế mua bán nhằm ngăn hoạt động đầu cơ.
Tác động sẽ không đồng đều trên toàn ngành mà sẽ dẫn đến sự phân hóa mạnh. Nhóm doanh nghiệp có đòn bẩy cao, phụ thuộc trái phiếu và tồn kho lớn sẽ chịu rủi ro lớn nhất. Quý 2-2026 sẽ có khoảng 59.000 tỉ đồng trái phiếu, trong đó bất động sản chiếm 79%, gần 46.000 tỉ đồng. Năm 2026 có khoảng 120.000 tỉ đồng trái phiếu bất động sản đáo hạn.
Bên cạnh đó tồn kho bất động sản dân cư của hơn 70 doanh nghiệp niêm yết đã lên gần 430.000 tỉ đồng. Một số doanh nghiệp như Phát Đạt, Đất Xanh hay Novaland vẫn ghi nhận tỉ lệ tồn kho so với nợ vay ở mức cao.
Theo bà Nhàn, định hướng điều hành hiện nay không nhằm “bóp nghẹt” doanh nghiệp làm thật, mà tập trung kiểm soát đầu cơ. Mục tiêu nhằm giữ tỉ trọng tín dụng bất động sản quanh 25% tổng dư nợ, hướng vốn vào nhu cầu ở thực, minh bạch hóa dữ liệu thị trường theo Nghị định 357/2025 và ưu tiên phát triển nhà ở xã hội.
Cổ phiếu các doanh nghiệp đầu ngành có quỹ đất sạch, tài chính lành mạnh và ít áp lực nợ vay sẽ ổn định sớm hơn khi tâm lý cân bằng trở lại. Ngoài ra mặt bằng định giá của các doanh nghiệp có nền tảng tốt đã về quanh trung bình 5 năm.
Theo bà, nhà đầu tư nên thận trọng trong ngắn hạn, tránh bắt đáy các mã đầu cơ giảm sâu, đồng thời chờ tín hiệu ổn định của dòng tiền để lựa chọn các cổ phiếu có nền tảng tài chính và dự án thực sự tốt.
Cục Hải quan (Bộ Tài chính) ngày 21/5 thông tin về việc triển khai các biện pháp tăng cường kiểm soát, đấu tranh chống buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả và hàng xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ.
Lực lượng hải quan tại Lạng Sơn đã liên tiếp phát hiện 4 lô hàng quá cảnh có dấu hiệu vi phạm của Công ty cổ phần vận tải và dịch vụ Sơn Hà, với tổng trị giá hàng hóa vi phạm gần 1,5 tỷ đồng.
Cụ thể, tại lô hàng quá cảnh đăng ký ngày 5/4, Đội Kiểm soát chống buôn lậu số 1 phối hợp với Hải quan cửa khẩu quốc tế Hữu Nghị kiểm tra thực tế và phát hiện 200 vòng bi nhãn hiệu Koyo ghi “Made in Japan”; 270 củ sạc điện thoại 25W nhãn hiệu iPhone; 200 củ sạc điện thoại 22,5W kèm dây sạc có ghi dòng chữ iPhone; 750 dây sạc Lightning nhãn hiệu iPhone; 800 tai nghe nhãn hiệu Samsung và 120 củ sạc điện thoại 35W nhãn hiệu iPhone.
Ngoài ra, lực lượng chức năng còn phát hiện nhiều điện thoại iPhone 11 và iPhone 15 các phiên bản khác nhau. Tổng trị giá hàng hóa giả mạo nhãn hiệu hơn 529 triệu đồng.
Tiếp đó, ngày 7/5, cơ quan hải quan kiểm tra phát hiện 17 kiện hàng xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, gồm 4.100 thắt lưng, 200 đôi giày và 50 túi xách giả mạo các thương hiệu nổi tiếng như Louis Vuitton, Hermes, Nike và Charles & Keith. Trị giá hàng hóa giả mạo nhãn hiệu được xác định hơn 351,6 triệu đồng.
Ngày 11/5, lực lượng chức năng phát hiện 570 đôi giày thể thao người lớn gắn nhãn hiệu Nike, Puma cùng 160 túi xách nữ giả da nhãn hiệu Hermes. Tổng trị giá hàng hóa giả mạo gần 89,8 triệu đồng.
Lực lượng chức năng cũng phát hiện thêm ở một lô hàng khác 6 mục hàng hóa xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ gồm 2.455 đôi giày dép mang các nhãn hiệu Adidas, Nike, Asics, Alexander McQueen, Onitsuka, Louis Vuitton, New Balance; 567 túi xách giả da nhãn hiệu Chanel, Hermes và 502 đồng hồ đeo tay nhãn hiệu Rolex, Patek Philippe, Audemars Piguet, Cartier.
Cơ quan hải quan còn phát hiện 2 mục hàng không khai báo vừa giả mạo nhãn hiệu vừa giả mạo xuất xứ, gồm 1.345 đôi dép nhựa nhãn hiệu Crocs ghi “Made in Vietnam” và 410 đôi dép sục nhãn hiệu Adidas ghi “Made in Vietnam”. Tổng trị giá hàng hóa giả mạo nhãn hiệu của lô hàng hơn 525,5 triệu đồng.
Theo cơ quan hải quan, trong quá trình điều tra, xác minh, nhận thấy các vụ việc có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự, các đơn vị đã phối hợp chuyển hồ sơ cho Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lạng Sơn để tiếp tục điều tra, xử lý theo thẩm quyền.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lạng Sơn đã ban hành quyết định khởi tố vụ án và khởi tố bị can liên quan đến hành vi xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp của công ty nêu trên.
Theo dữ liệu khảo sát từ Northwestern Mutual, chỉ một số ít triệu phú tại Mỹ tự nhận mình giàu có, dù đều sở hữu khối tài sản từ 1 triệu USD trở lên. Kết quả khảo sát này phản ánh một thực tế đáng chú ý rằng cột mốc từng được xem là biểu tượng của thành công tài chính đang dần mất đi ý nghĩa.
Dữ liệu khảo sát từ Northwestern Mutual cho thấy chỉ một số ít triệu phú tự nhận mình là người giàu có. Phần lớn họ chia sẻ bản thân chỉ dừng lại ở mức thoải mái về tài chính, số khác thừa nhận vẫn liên tục lo lắng về tương lai.
Sự thay đổi này bắt nguồn từ việc lạm phát bào mòn sức mua khiến giá trị của một triệu USD giảm mạnh. Bên cạnh đó, chi phí nhà ở leo thang khiến tài sản của nhiều người bị chôn chân vào bất động sản mà không có sẵn tiền mặt để chi tiêu. Tuổi thọ trung bình ngày càng cao cũng buộc mọi người phải tích lũy nhiều hơn để chuẩn bị cho 25-30 năm hưu trí.
Ba yếu tố này cộng hưởng với nhau khiến số tiền từng được xem là "đủ cho cả đời" nay chỉ còn mang lại cảm giác an toàn tương đối.
Định nghĩa mới về sự giàu có
Khi các bất ổn kinh tế và chi phí sinh hoạt liên tục gia tăng, tiêu chuẩn để được coi là giàu có cũng bị đẩy lên mức rất cao. Khảo sát của hãng Charles Schwab cho thấy một người cần sở hữu khối tài sản ròng trung bình khoảng 2,3 triệu USD mới thực sự được xem là giàu. Trong khi đó, con số để một người có cảm giác thoải mái về tài chính chỉ rơi vào khoảng 839.000 USD.
Khoảng cách này cho thấy kỳ vọng về sự giàu có đã thay đổi đáng kể trong những năm gần đây. Định nghĩa về sự giàu có ngày nay không còn gói gọn trong các con số đơn thuần. Nhiều người bắt đầu coi trọng các giá trị phi tài chính như sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng, trải nghiệm sống và thời gian tự do tự tại. Đối với họ, giàu có đồng nghĩa với sự ổn định bền vững thay vì một mục tiêu số dư tài khoản mơ hồ.
Sự chênh lệch giữa tài sản ròng và an toàn tài chính
Một lý do cốt lõi khiến nhiều người sở hữu tài sản lớn vẫn không thấy an tâm là vì tài sản ròng khác xa với dòng tiền thực tế. Một gia đình có thể nắm giữ hàng triệu USD nhưng vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng nếu dòng tiền bị nghẽn. Điều này xảy ra khi tiền của họ bị kẹt ở các khoản khó thanh khoản như tài khoản hưu trí bị phạt nặng nếu rút sớm, bất động sản sinh dòng tiền kém hay vốn góp doanh nghiệp biến động mạnh.
Ngược lại, sự tự tin tài chính thực sự lại thường thuộc về những người sở hữu nguồn thu nhập ổn định và đáng tin cậy. Họ có quỹ dự phòng khẩn cấp dồi dào, kiểm soát tốt các khoản nợ ở mức thấp và có một lộ trình hưu trí rõ ràng. Khi có thể chủ động kiểm soát dòng tiền ra vào, cảm giác an toàn tự khắc sẽ xuất hiện mà không cần đợi đến khi chạm mốc triệu USD.
Một nguyên nhân âm thầm khác khiến áp lực tài chính không bao giờ biến mất chính là lạm phát lối sống. Khi thu nhập và tài sản tăng lên, con người thường có xu hướng nâng cấp mức sống tương xứng. Họ chuyển sang những ngôi nhà lớn hơn ở khu phố đắt đỏ, chọn các chuyến du lịch sang chảnh, đầu tư mạnh cho con học trường tư hoặc các lớp kỹ năng ngoại khóa, đồng thời chi tiêu nhiều hơn cho ăn uống và giải trí.
Những quyết định nâng cấp này vô tình đẩy chi phí cố định lên cao và tạo ra áp lực tài chính đè nặng mỗi ngày. Ngay cả những người có thu nhập rất cao vẫn rơi vào cảnh hụt hơi nếu tốc độ chi tiêu tăng nhanh hơn tốc độ tích lũy. Thêm vào đó, nghiên cứu về tài chính hành vi chỉ ra rằng xu hướng so sánh bản thân với những người khá giả hơn xung quanh cũng làm giảm đáng kể mức độ hài lòng về cuộc sống của mỗi cá nhân.
Thu nhập tăng có thể giúp cuộc sống tốt hơn, nhưng nếu mọi khoản tăng thêm đều biến thành chi phí cố định, cảm giác dư dả sẽ nhanh chóng biến mất.
Cách xây dựng bệ đỡ tài chính vững chắc
Để không tự tạo ra những áp lực vô lý, các chuyên gia khuyên bạn nên tập trung vào sự ổn định và tính linh hoạt thay vì mải miết đuổi theo một con số cụ thể. Sự tự tin tài chính đích thực thường đến từ việc có nguồn thu nhập hưu trí ổn định từ các khoản đầu tư hoặc bảo hiểm xã hội, sở hữu quỹ dự phòng khẩn cấp đủ chi trả từ 3-6 tháng sinh hoạt phí và trang bị các gói bảo hiểm phù hợp để bảo vệ tài sản trước biến cố.
Theo Khảo sát Tài chính Tiêu dùng (SCF) của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, tài sản ròng trung vị tăng dần theo độ tuổi. Cụ thể dưới 35 tuổi khoảng 39.000 USD, từ 35-44 tuổi khoảng 135.000 USD, từ 45-54 tuổi tiệm cận 247.000 USD, từ 55-64 tuổi khoảng 364.000 USD và trên 65 tuổi dao động từ 335.000-410.000 USD.
Thay vì tự đặt áp lực, bạn hãy theo dõi mức độ sẵn sàng nghỉ hưu bằng cách trích tiền đều đặn vào tài khoản dành cho hưu trí. Mục tiêu lý tưởng là để dành được khoản tiền bằng một năm lương ở tuổi 30, gấp 3 lần ở tuổi 40 và gấp 6-8 lần vào đầu những năm 60 tuổi.
Hãy tự hỏi xem tài sản ròng của bạn có tăng dần theo thời gian hay không, bạn đã kiểm soát tốt các khoản nợ lãi suất cao chưa và kế hoạch tài chính có đang khớp với mục tiêu cuộc đời bạn.
Một triệu USD có thể vẫn là cột mốc đáng mơ ước. Nhưng trong một thế giới mà giá cả, tuổi thọ và kỳ vọng sống đều thay đổi nhanh chóng, sự giàu có có lẽ không còn được đo bằng số tiền bạn sở hữu, mà bằng số lựa chọn mà tiền bạc có thể mang lại.