Ngày 24/4, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Ninh Bình cho biết đã khởi tố bị can đối với Hoàng Văn Đôn (SN 1988), trú tại xã Mường Lai, tỉnh Lào Cai, về hành vi Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Trước đó, Cơ quan An ninh điều tra phối hợp với Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao, Công an tỉnh Ninh Bình đấu tranh, triệt xóa ổ nhóm “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản trên không gian mạng bằng thủ đoạn đổ thạch”.
Cơ quan công an đã bắt giữ đối tượng Hoàng Văn Tuyên (SN 1997) và Nông Đình Triệu (SN 1998), cùng trú tại xã Mường Lai, tỉnh Lào Cai.
Theo cảnh sát, hành vi của các đối tượng là lợi dụng mạng xã hội để livestream kêu gọi đầu tư góp vốn, mua đá thô để tìm đá quý, hay còn gọi là “đổ thạch”, với lời hứa hẹn là khi đập đá thô ra sẽ thu được đá quý chất lượng tốt, giá trị cao.
Thực tế khi đập các viên đá do các đối tượng đưa ra sẽ không có đá quý hoặc chỉ được cài các viên đá giá trị thấp, trọng lượng nhỏ. Với thủ đoạn trên, các đối tượng đã lừa đảo chiếm đoạt tài sản của nhiều người với số tiền hàng tỷ đồng.
Khi phát hiện đồng bọn bị bắt, truy cứu trách nhiệm hình sự, Hoàng Văn Đôn đã bỏ trốn khỏi địa phương, gây khó khăn cho công tác điều tra.
Sau 7 tháng lẩn trốn, Hoàng Văn Đôn đã tự nguyện viết đơn đầu thú về toàn bộ hành vi Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trên không gian mạng cùng đồng bọn vào thời điểm tháng 9/2025.
Tin Gốc: Dân Trí

Phiên tòa ngày 8-6 tại TAND TP.HCM diễn ra trong bầu không khí nặng nề. Bị cáo Trần Thanh Sang (59 tuổi) đứng đó, mái đầu đã điểm bạc nhưng gương mặt vẫn hằn rõ sự u uất. Bi kịch bắt đầu từ những tranh chấp đất đai kéo dài giữa Sang và em ruột là ông T.T.N..
Nguồn cơn của vụ án chẳng phải điều gì quá xa xôi, nó nằm ở một yêu cầu tưởng chừng đơn giản: ông Sang muốn mở một con đường đi qua phần đất phía trước của em trai để vào khu đất phía sau của mình.
Sáng ngày 6-3-2025, Sang mang theo hai con dao giấu sẵn trong người đến nhà em trai tại phường Tân Tạo, quận Bình Tân (nay là phường Tân Tạo).
Sau khi nói chuyện với mẹ ruột về việc chia đất, Sang bước ra sân gặp ông N.. Câu trả lời không đồng ý về việc mở đường như giọt nước tràn ly, đánh sập chút lý trí còn sót lại trong người đàn ông gần 60 tuổi.
Lần lượt con dao bầu rồi đến con dao Thái Lan được vung lên. Những nhát chém, nhát đâm điên cuồng trút xuống người em ruột đang chạy trốn trong vô vọng. Ông N. gục chết tại chỗ với những vết thương chí mạng thấu hai phổi, làm đứt tim, động mạch chủ ngực và thực quản.
Sau khi gây án, Sang đã tìm mọi cách để kết liễu đời mình. Nhưng đau đớn thay, chính vợ của người em mà Sang vừa sát hại lại là người phát hiện và đưa Sang đi cấp cứu.
Kết thúc phiên tòa, mức án tù chung thân dành cho hai tội danh giết người và sử dụng trái phép vũ khí quân dụng là cái kết tất yếu.
Tháng 4-2026, TAND tỉnh Tây Ninh đã mở phiên xét xử đối với Nguyễn Văn Quang (57 tuổi) về tội giết người. Lại một câu chuyện về những tấc đất, và lần này, mối quan hệ giữa bị cáo và bị hại là cậu cháu - những người đáng lẽ phải nương tựa vào nhau khi đi qua dốc bên kia của cuộc đời.
Mâu thuẫn đất đai giữa hai người vẫn luôn âm ỉ. Cho đến một ngày, khi gặp nhau trên đường, D. thấy Quang, nghĩ đến mâu thuẫn trước đó nên đã chửi Quang.
Cái tôi lớn cộng với sự hận thù tích tụ lâu ngày, Quang bực tức quay đầu xe máy chạy đuổi theo. Khi thấy D. dừng xe máy để đón vợ, Quang đã cầm dao đến đâm liên tiếp 7 nhát vào ngực và bụng nạn nhân.
Nạn nhân thoát chết nhờ chạy vào một nhà dân đóng chặt cổng, Quang không đuổi theo được nữa mới bỏ đi. D. sau đó được đưa đi cấp cứu kịp thời, tỉ lệ thương tật đến 74%. Đổi lại 7 nhát dao tàn nhẫn, Nguyễn Văn Quang phải nhận bản án 12 năm tù.
Từ hai vụ việc trên, tự hỏi: Từ bao giờ, những mét vuông đất vô tri lại có giá trị hơn "một giọt máu đào"? Liệu có phải khi đồng tiền và giá trị vật chất lên ngôi, người ta sẵn sàng vứt bỏ hai chữ tình thân để đổi lấy những giá trị phù du bên ngoài?
Trong những phiên xét xử tranh chấp đất đai, người xem dường như cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Bởi giờ đây tình thân gia đình không còn nữa, họ lướt qua nhau như những người xa lạ, thậm chí là kẻ thù.
Những người ngày bình thường vẫn gọi em xưng anh, gọi cậu xưng cháu nay lại là bị cáo đứng run rẩy trước bục khai báo, hướng về gia đình bị hại với giọt nước mắt muộn màng chảy dài.
Con đường thực sự vào khu đất phía sau mà Sang hằng mong muốn giờ đây đã vĩnh viễn khép lại. Một con đường khác đau đớn hơn đã hiện ra: con đường dẫn một người xuống mồ sâu và kẻ còn lại phải chôn vùi đời mình trong bốn bức tường đá.
Sang đã thoát chết sau những nỗ lực tự sát, nhưng có lẽ, việc phải sống tiếp với ký ức về buổi chiều đẫm máu ấy chính là bản án nghiệt ngã nhất mà bị cáo phải gánh chịu.
Bước ra khỏi phòng xử án, các bị cáo sẽ dành nhiều năm cuộc đời còn lại phía sau song sắt. Mảnh đất tranh chấp kia, rốt cuộc, họ chẳng mang vào phòng giam được một mét vuông nào.
Cái gọi là tự ái, là quyền lợi từng khiến họ đỏ mặt tía tai, sẵn sàng cầm dao đoạt mạng người thân, nay hóa ra lại nhẹ tựa lông hồng.
Những vụ án hình sự tranh chấp đất đai là một nốt trầm đau xót cho những ai đang để vật chất làm mờ mắt. Đất đai có thể tạo dựng được sau nhiều năm cố gắng làm lụng, nhưng tình thân một khi đã mất đi thì khó kiếm lại được.
Khi lòng tham lấn át tình nghĩa, thứ người ta giành được không phải là đất đai mà là một bản án lương tâm dai dẳng và sự cô độc đến tận cùng của kiếp người.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 23/6, TAND Tp. Hà Nội tuyên phạt các bị cáo Phạm Văn Hùng (SN 1983, ở Hải Phòng) 14 năm tù, Nguyễn Thị Hoa (SN 1989, ở Thanh Hóa) 10 năm tù cùng về tội Mua bán bộ phận cơ thể người.
Các bị cáo Phạm Thị Ngọc Thúy (SN 1992, ở Khánh Hòa), Trần Ngọc Ba (SN 1990, ở Lào Cai), Phùng Thị Thảo (SN 1984, ở Thanh Hóa), Lê Thanh Thành (SN 1998, ở Thanh Hóa) và Nguyễn Thị Thu Ngân (SN 1991, ở Cần Thơ) nhận mức án từ 7 đến 10 năm tù về cùng tội danh.
Theo cáo buộc, Phạm Văn Hùng vốn không có việc làm ổn định và cần tiền tiêu xài, bản thân từng bán thận nên bị cáo nắm rõ trình tự, thủ tục mua bán bộ phận cơ thể người dưới hình thức hiến tặng. Từ đó, Hùng nảy sinh ý định môi giới mua bán bộ phận cơ thể người (thận của người khác) để kiếm lợi.
Cơ quan chức năng đã làm rõ, Hùng cùng Nguyễn Thị Hoa, Phạm Thị Ngọc Thúy, Trần Ngọc Ba, Phùng Thị Thảo, Lê Thanh Thành bàn bạc, thống nhất sử dụng các tài khoản mạng xã hội Facebook tham gia các hội, nhóm có nội dung liên quan đến mua, bán thận nhằm tìm kiếm người có nhu cầu mua và bán thận.
Khi tìm được người có nhu cầu mua, bán thận, các bị cáo báo lại cho Hùng để kêu gọi góp vốn lo chi phí y tế và sinh hoạt cho người bán thận. Sau đó các bị cáo phân công đưa người bán và người mua đi kiểm tra, đánh giá sức khỏe, thực hiện xét nghiệm các chỉ số y tế cần thiết phục vụ việc ghép tạng.
Bị cáo còn hướng dẫn các bên hợp thức hóa thủ tục bán thận dưới hình thức hiến tặng theo quy trình hiến nhân đạo. Toàn bộ chi phí đi lại, ăn ở và chi phí xét nghiệm của người bán do Hùng dùng quỹ chung do các đối tượng góp lại chi trả.
Cơ quan chức năng xác định, từ tháng 10/2024 - 9/2025, các bị cáo đã thực hiện môi giới thành công 6 ca mua bán thận.
Trong những vụ môi giới do các bị cáo thực hiện, có trường hợp của chị T. (SN 1992, quê Lào Cai) vì cần tiền nên đã "quen" với nhóm "mua bán thận" của Hùng qua mạng xã hội Facebook, hồi tháng 11/2024.
Khi hai bên liên hệ, Hoa thỏa thuận với chị T. tiền bán thận là 500 triệu đồng. Khi đến Bệnh viện Quân đội 108, chị T. được Hoa và Thúy đưa đi đăng ký hiến thận và khám, xét nghiệm để lấy chỉ số HLA (chỉ số kháng nguyên bạch cầu để xác định độ tương thích hiến tạng). Chị T. sau đó được đưa về phòng trọ để chờ bán thận.
Khoảng tháng 12/2024, thông qua hội nhóm "mua bán thận" trên Facebook, Hùng tìm được anh Bùi Đức C. (SN 1994, ở Hưng Yên) là bệnh nhân bị suy thận cần ghép thận.
Hùng gửi ảnh chỉ số thận của chị T. cho anh C. và thỏa thuận số tiền mua thận là 970 triệu đồng. Anh C. đã đồng ý mua thận.
Ngày 6/1/2025, tại Bệnh viện Quân đội 108, chị T. và anh C. được phẫu thuật ghép thận và gia đình anh C. đã chuyển 970 triệu đồng cho Hùng. Chị T. được nhận 500 triệu đồng từ số tiền trên, còn các bị cáo chia nhau số còn lại.
Đối với những người bán thận trong vụ án này, họ đều có hoàn cảnh khó khăn, không có tiền để trang trải cuộc sống nên đã bán đi bộ phận cơ thể của mình. Hành vi của họ không đủ yếu tố cấu thành tội Mua bán bộ phận cơ thể người nên cơ quan điều tra không đề cập xử lý.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
10 năm tù cho bị cáo nổ súng bắn người trước Trung tâm Y tế xã Rờ Kơi

Ngày 5-7, TAND tỉnh Quảng Ngãi thông tin đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử trực tuyến đối với bị cáo A Thin (32 tuổi, trú xã Rờ Kơi, tỉnh Quảng Ngãi). Thin được xác định đã nổ súng bắn người trước cổng Trung tâm Y tế xã Rờ Kơi.
Theo cáo trạng, khoảng 11h ngày 25-12-2025, sau khi sử dụng ma túy đá, A Thin nhớ lại việc trước đây từng bị cán bộ công an xã nhắc nhở về hành vi sử dụng trái phép chất ma túy nên nảy sinh tâm lý thù hằn.
Thin lấy một khẩu súng nén khí bắn đạn chì (được xác định là vũ khí quân dụng) cùng đạn chì mua trên mạng xã hội rồi chạy xe máy đến khu vực ngã ba tỉnh lộ 675, gần Trung tâm Y tế xã Rờ Kơi để chờ.
Khi thấy anh N.T.H. từ trụ sở Công an xã đi vào Trung tâm Y tế xã Rờ Kơi, Thin lập tức nổ súng bắn người. Rất may, viên đạn trúng khuy áo ở ngực anh H. nhưng không gây thương tích.
Sau khi gây án, Thin phóng xe rời khỏi hiện trường, tháo rời khẩu súng để phi tang rồi bỏ trốn vào khu vực nghĩa trang thôn Đăk Đe.
Xác định đây là vụ việc có tính chất rất nghiêm trọng, người gây án sử dụng súng, nên Công an xã Rờ Kơi nhanh chóng báo cáo ban giám đốc Công an tỉnh Quảng Ngãi chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình sự phối hợp khẩn trương điều tra, làm rõ.
Qua truy vết, khoanh vùng, công an xã đã xác định A Thin có nhiều dấu hiệu nghi vấn. Làm việc với công an Thin đã khai nhận hành vi phạm tội của mình.
Cơ quan tố tụng nhận định, mặc dù hậu quả chết người không xảy ra, bị cáo đã dùng súng bắn vào vùng trọng yếu trên cơ thể nạn nhân. Hành vi này thể hiện ý thức coi thường pháp luật, trực tiếp xâm phạm tính mạng người khác, gây mất an ninh, trật tự tại địa phương.
Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đánh giá bị cáo thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải nên xem xét các tình tiết giảm nhẹ.
Tòa tuyên phạt A Thin 7 năm tù về tội giết người, 3 năm tù về tội tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Tổng hợp hình phạt, bị cáo phải chấp hành 10 năm tù.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

