Ghi nhận của Người Đưa Tin trên địa bàn phường Hoàng Mai (Tp.Hà Nội) hàng loạt bãi trông giữ xe ô tô hoạt động không phép trên đất dự án, đất thương mại dịch vụ và đất nông nghiệp tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn phòng cháy chữa cháy, đặc biệt trong bối cảnh thành phố liên tiếp xảy ra các vụ hỏa hoạn liên quan đến bãi xe và điểm tập kết phế liệu.
Thực hiện kế hoạch số 332 của UBND Thành phố Hà Nội về việc giải quyết điểm nghẽn về trật tự đô thị và xây dựng xã, phường bảo đảm trật tự, kỷ cương, văn minh đô thị trên địa bàn thành phố, phường Hoàng Mai đang tăng cường các biện pháp với mục tiêu xử lý dứt điểm các bãi trông giữ phương tiện không phép, sai phép; lập lại trật tự đô thị, trật tự an toàn giao thông trên địa bàn phường.
Lực lượng chức năng dán thông báo, yêu cầu các chủ xe di chuyển phương tiện gửi tại nơi có giấy phép theo đúng quy định của pháp luật.
Nhiều vụ cháy lớn liên quan đến bãi xe ra trước đây khiến người dân rất lo lắng. Các bãi xe hoạt động nhưng không thấy có biện pháp đảm bảo an toàn rõ ràng, bên cạnh đó nhiều nhà tạm dựng bằng vật liệu dễ cháy tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn phòng cháy chữa cháy.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Mới đây, tại chương trình Thời gian ơi, diễn viên Lý Hùng - người được mệnh danh là "ông hoàng phòng vé" đã tiết lộ lý do ở tuổi 57 vẫn độc thân chưa vợ con.
Nam diễn viên chia sẻ: "Rất nhiều người hỏi tôi điều này. Không phải vì tôi lưu luyến một ai đó mà chưa lập gia đình. Ngoài việc là ngôi sao điện ảnh, phim hành động trong thập niên 1990, tôi cũng như bao người bình thường, bao thanh niên thời đó. Ai cũng muốn lớn lên, có một tổ ấm, mong muốn có một gia đình nhỏ cho mình.
Tôi cũng vậy thôi, ngoài công việc ngoài xã hội, tôi cũng muốn có một gia đình nhỏ cho riêng mình. Nhưng chắc tôi không có duyên. Tôi thành công đầu tiên với vai diễn Lục Vân Tiên cách đây 36 năm, thời điểm đó tôi mới có 21 tuổi. Vì đi đóng phim và thành công quá sớm, nên tôi không có thời gian để yêu đương, hẹn hò hay gặp gỡ ai.
Lý Hùng thời trẻ đi làm phim. Ảnh: FBNV.
Thời điểm ấy, tôi đi đóng phim liên tục, cứ phim này phim kia cuốn đi. Thời vàng son mà, cơ hội đến thì phải nắm bắt và hết mình vì nó thôi. Tôi lại cũng là người của công việc nữa. Tôi cũng muốn có hạnh phúc gia đình nhỏ. Nhưng thôi, duyên chưa đến thì tôi phải chấp nhận, không thể đòi hỏi.
Dù sao đi nữa, hiện tại tôi vẫn đang hạnh phúc bên gia đình mình. Ba tôi thì đã mất nhiều năm rồi nhưng tôi vẫn còn mẹ. Tôi sống vui vẻ với mẹ và các anh chị em trong gia đình. Một ngày nào đó mọi người thấy thông tin tôi lên xe hoa thì sẽ biết là tôi đã cưới vợ, còn hiện tại thì tôi chưa".
Theo nam diễn viên, giai đoạn điện ảnh Việt Nam chuyển mình từ cơ chế bao cấp sang kinh tế thị trường là thời điểm vàng son của anh. Với sức hút phòng vé mạnh mẽ, hầu hết các bộ phim có Lý Hùng tham gia đều kín rạp, giúp nhà sản xuất thu lợi lớn và sẵn sàng trả cho anh mức thù lao "mấy chục cây vàng" cho mỗi bộ phim.
Nam tài tử tiết lộ, chỉ sau một dự án điện ảnh, anh hoàn toàn có thể mua nhà hoặc sở hữu ô tô, điều hiếm nghệ sĩ nào thời đó đạt được. Khi mới ngoài 20 tuổi, Lý Hùng đã kiếm được số tiền tương đương hàng tỷ đồng.
Dù sở hữu nguồn thu nhập đáng mơ ước, Lý Hùng cho biết anh không sống xa hoa hay tiêu xài phung phí. Toàn bộ số tiền kiếm được đều được anh giao lại cho mẹ quản lý.
Với anh, niềm hạnh phúc lớn nhất không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu tiền bạc, mà là được chăm lo cho gia đình, đặc biệt là người mẹ mà anh luôn kính trọng. Lý Hùng cho biết mẹ anh thường dùng tiền vào các hoạt động thiện nguyện và công tác xã hội, điều khiến anh càng thêm tự hào.
Nam diễn viên cũng hài hước kể rằng, dù là ngôi sao đình đám bậc nhất màn ảnh Việt, mỗi khi đi chơi anh vẫn phải xin tiền mẹ vì toàn bộ thu nhập đều đã giao hết cho bà giữ.
Ở tuổi 57, Lý Hùng vẫn sống hạnh phúc bên mẹ và các anh chị em. Với anh, gia đình luôn là điểm tựa quý giá nhất.
Nam tài tử từng là một trong những biểu tượng lớn của dòng phim "mì ăn liền" Việt Nam, đồng thời ghi dấu ấn qua nhiều dự án hợp tác quốc tế, đặc biệt với điện ảnh Hồng Kông (Trung Quốc). Đến nay, anh vẫn được công chúng nhớ đến như một tượng đài của màn ảnh Việt một thời.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Tái định vị đầm phá Tam Giang – Cầu Hai: Từ “kho báu sinh thái” đến động lực phát triển bền vững

Trong tiến trình hiện thực hóa mục tiêu xây dựng Tp.Huế trở thành đô thị trực thuộc Trung ương trên nền tảng di sản, văn hóa, sinh thái và thông minh, việc Tp.Huế đề xuất Thủ tướng Chính phủ ban hành Kế hoạch thực hiện Đề án phát triển kinh tế - xã hội vùng đầm phá Tam Giang – Cầu Hai đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 là một bước đi có ý nghĩa chiến lược đặc biệt. Đây không chỉ là một chương trình phát triển kinh tế - xã hội đơn thuần, mà còn là sự định vị lại vai trò của một không gian địa lý – sinh thái – văn hóa độc đáo bậc nhất Việt Nam trên bản đồ phát triển quốc gia và quốc tế.
Với diện tích mặt nước rộng hơn 22.000 héc ta, lớn nhất Đông Nam Á, hệ đầm phá Tam Giang – Cầu Hai từ lâu đã được nhìn nhận như một "kho báu sinh thái" của miền Trung. Nhưng hơn thế, đó còn là một không gian văn hóa – lịch sử dày đặc, nơi thiên nhiên và con người đã cùng nhau kiến tạo nên một hệ giá trị đặc sắc qua hàng trăm năm. Hiện khu vực này có diện tích khoảng hơn 1300km2 (27% diện tích Tp.Huế), dân số trên 452.000 người, thuộc địa bàn 16/20 phường xã của Tp.Huế.
Vùng đầm phá này hiện sở hữu một hệ thống di sản và cảnh quan hết sức phong phú với 151 di tích đã được xếp hạng và kiểm kê, trong đó có 2 di tích quốc gia đặc biệt là Trấn Hải thành và chùa Thánh Duyên; 18 di tích cấp quốc gia và 36 di tích cấp thành phố. Đặc biệt, trong "Thần Kinh nhị thập cảnh" do vua Thiệu Trị tuyển chọn, một bảng xếp hạng danh thắng tiêu biểu của kinh đô Huế thế kỷ XIX, khu vực đầm phá đã có tới 3 danh thắng được vinh danh, gồm cửa biển Thuận An, đầm Hà Trung và núi Thúy Vân – chùa Thánh Duyên. Điều đó cho thấy, từ rất sớm, không gian đầm phá đã được nhìn nhận như một phần không thể tách rời của cảnh quan văn hóa Huế.
Không chỉ dừng lại ở di sản vật thể, vùng Tam Giang – Cầu Hai còn là nơi lưu giữ một kho tàng di sản phi vật thể phong phú, tiêu biểu như lễ Cầu ngư làng Thai Dương với lịch sử hơn 500 năm, một nghi lễ gắn liền với tín ngưỡng biển, phản ánh mối quan hệ sâu sắc giữa con người và đại dương. Cùng với đó là hệ thống tri thức dân gian về con nước, mùa gió, nghề cá, ẩm thực và các hình thức sinh hoạt cộng đồng đặc sắc, tất cả tạo nên một "di sản sống" hiếm có.
Chính vì vậy, cách tiếp cận phát triển vùng đầm phá không thể chỉ dừng lại ở các yếu tố kinh tế hay môi trường, mà cần đặt văn hóa vào vị trí trung tâm, như một "hệ điều hành mềm" chi phối toàn bộ quá trình phát triển.
Nhìn tổng thể, kế hoạch đã thể hiện một tầm nhìn bao quát và phù hợp với các định hướng lớn của Trung ương. Việc xác định mục tiêu xây dựng đầm phá trở thành "Công viên đầm phá Quốc gia", tiến tới khu dự trữ sinh quyển có tầm quan trọng quốc tế là một định hướng đúng đắn, thể hiện tư duy phát triển bền vững, hài hòa giữa bảo tồn và khai thác. Đặc biệt, việc lựa chọn du lịch – dịch vụ – kinh tế biển làm động lực tăng trưởng cũng phù hợp với lợi thế so sánh của vùng.
Tuy nhiên, nếu nhìn từ góc độ ngành văn hóa – thể thao, có thể thấy một khoảng trống rất cần được bổ sung: Văn hóa tuy đã được đề cập, nhưng chưa thực sự được đặt vào đúng vai trò nền tảng và động lực phát triển. Các nội dung liên quan đến văn hóa hiện vẫn phân tán trong các nhóm giải pháp về xã hội, du lịch hay môi trường, thiếu một cấu trúc tổng thể mang tính hệ thống. Nói cách khác, văn hóa mới dừng lại ở mức "thành tố hỗ trợ", chứ chưa trở thành "trục xuyên suốt" của toàn bộ đề án.
Trao đổi với PV, ông Phan Thanh Hải, Giám đốc Sở Văn hoá và Thể thao Tp.Huế cho biết, một trong những nội dung quan trọng khác là cần có một chương trình tổng thể về bảo tồn và phát huy di sản văn hóa phi vật thể của vùng. Những giá trị như lễ hội cầu ngư, tín ngưỡng thờ cá Ông, văn hóa ẩm thực đầm phá hay các nghề truyền thống gắn với mặt nước cần được tích hợp thành các sản phẩm cụ thể. Điều này không chỉ làm tăng chiều sâu văn hóa của du lịch, mà còn khiến vùng đầm phá mới có thể trở thành một không gian "đẹp và có hồn".
Theo ông Hải, cùng với đó, việc phát triển các sản phẩm văn hóa – du lịch đặc thù cần phải được quan tâm nhấn mạnh, vì đây chính là lợi thế cạnh tranh lớn nhất của vùng. Một tour trải nghiệm đời sống ngư dân, một không gian ẩm thực đầm phá với những món ngon hiếm có được nâng tầm, hay một chương trình biểu diễn thực cảnh trên mặt nước, nếu được đầu tư bài bản, hoàn toàn có thể trở thành những sản phẩm mang tính biểu tượng, góp phần định vị thương hiệu Huế trên bản đồ du lịch quốc tế.
"Quan trọng hơn cả, cần khẳng định vai trò của người dân địa phương như là chủ thể của văn hóa. Mọi chiến lược phát triển, nếu không đặt cộng đồng vào trung tâm, sẽ khó có thể bền vững. Người dân đầm phá không chỉ là đối tượng thụ hưởng, mà phải là người tham gia, sáng tạo và hưởng lợi từ quá trình phát triển.
Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng để kế hoạch thực sự phát huy hiệu quả, cần bổ sung một cách tiếp cận mang tính hệ thống hơn về văn hóa. Trước hết, cần xây dựng một "Đề án hệ sinh thái văn hóa đầm phá Tam Giang – Cầu Hai", trong đó tiến hành bản đồ hóa toàn bộ tài nguyên di sản, từ Trấn Hải thành, tháp Chăm Phú Diên, chùa Hà Trung, chùa Thánh Duyên… cho đến các không gian lễ hội và sinh kế cộng đồng, để tạo nền tảng cho phát triển", ông Hải nhấn mạnh.
Cũng theo ông Hải, song song với đó, việc gắn kết vùng đầm phá với các chương trình lớn của Huế như Festival bốn mùa, phát triển công nghiệp văn hóa hay kinh tế đêm sẽ mở ra những không gian sáng tạo mới. Khi đó, đầm phá không chỉ là nơi "đến để ngắm", mà còn là nơi "đến để sống, để trải nghiệm và để hiểu".
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Xã Hội
Gây ô nhiễm môi trường, khởi tố 3 chủ xưởng tái chế, hàng chục cơ sở dừng hoạt động

Ngày 8-9/7, ghi nhận của phóng viên tại một số cơ sở tái chế bao bì quy mô lớn tại các thôn Thái Lai, Thái Yên, xã Tân Ninh, Thanh Hóa cho thấy những khu vực từng là "điểm nóng" tái chế bao bì nay vắng lặng. Nhiều xưởng vắng bóng người, máy móc ngừng hoạt động, các bãi tập kết nguyên liệu không còn cảnh xe ra vào tấp nập như trước.
"Mấy năm nay, người dân phải sống chung với khói bụi, mùi hôi và nước thải từ các cơ sở tái chế. Chúng tôi phản ánh nhiều lần nhưng chỉ vài tháng gần đây khi chính quyền vào cuộc, họ mới ngừng hoạt động", một người dân sống gần khu vực sản xuất cho biết.
Xã Tân Ninh từ lâu được biết đến là nơi có nhiều hộ làm nghề tái chế bao bì. Ban đầu chỉ là hoạt động thu gom nhỏ lẻ, sau đó nhiều hộ đầu tư máy móc, thuê nhân công, mở rộng sản xuất, tạo nguồn thu nhập cho hàng chục gia đình. Đa phần các cơ sở đều tự phát, hoạt động không phép.
Nguồn nguyên liệu chủ yếu là bao bì xi măng và các loại bao bì sản phẩm được thu gom từ nhiều địa phương. Sau khi tập kết, bao bì được đưa vào máy giặt, tách phần nhựa để sản xuất hạt nhựa, còn lớp giấy được ép thành bìa tái chế. Quá trình sản xuất phát sinh lượng lớn chất thải.
Theo ghi nhận của phóng viên vào tháng 1/2026, thời điểm các cơ sở còn hoạt động rầm rộ, nước thải từ khâu rửa và ép bao bì được xả trực tiếp ra sông, suối và mương tiêu mà không qua xử lý. Khói từ việc đốt chất thải bốc lên nghi ngút, gây bức xúc cho người dân trong khu vực.
Trao đổi với Người Đưa Tin ngày 9/7, ông Trần Quốc Quảng, Trưởng phòng Kinh tế xã Tân Ninh, cho biết, có 17 cơ sở hoạt động tái chế bao bì trên địa bàn xã, chủ yếu ở các thôn Thái Lai, Thái Yên. Chính quyền đã lập đoàn kiểm tra một loạt đối các cơ sở này.
"Qua kiểm tra, các cơ sở chưa chấp hành nghiêm các quy định của pháp luật về đăng ký kinh doanh, bảo vệ môi trường; tình trạng thu mua, tập kết phế liệu tràn lan, xả thải không qua xử lý, gây ô nhiễm môi trường không khí, nguồn nước, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt của người dân xung quanh", đại diện UBND xã Tân Ninh nêu rõ.
Theo ông Quảng, xã đã mời các chủ cơ sở lên làm việc, yêu cầu các hộ rà soát điều kiện về đất đai, môi trường. Cơ sở nào đáp ứng đầy đủ quy định thì được xem xét tiếp tục hoạt động, còn không phải dừng hoặc chuyển đổi ngành nghề. Đến nay, 100% các cơ sở đang dừng hoạt động.
Theo đại diện UBND xã Tân Ninh, cơ quan công an cũng đã phối hợp với chính quyền địa phương rà soát, kiểm tra các cơ sở sản xuất kinh doanh gây ô nhiễm môi trường trên địa bàn.
Ngày 30/6, Công an tỉnh Thanh Hóa đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội Gây ô nhiễm môi trường đối với 3 chủ cơ sở tái chế bao bì trên địa bàn xã.
Cụ thể, khởi tố bị can đối với Lê Đồng Thành (48 tuổi, trú xã Tân Ninh) về tội: Gây ô nhiễm môi trường quy định tại khoản 1 Điều 235 Bộ luật Hình sự. Trong thời gian từ năm 2023 đến năm 2026, Thành đã đầu tư, xây dựng, vận hành cơ sở giặt bao bì trên khu đất nông nghiệp thuộc thôn Cổ Định, xã Tân Ninh.
Quá trình hoạt động cơ sở giặt bao bì không có hồ sơ pháp lý, không có giấy phép môi trường, không có công trình bảo vệ môi trường và xử lý chất thải theo quy định, cơ sở đã đổ trái phép chất thải rắn là bùn thải phát sinh từ quá trình giặt bao bì, chất thải là bao bì nhiễm bẩn chưa được phân loại ra môi trường (khu vực đất trống quanh nhà xưởng) với tổng khối lượng là 147.635 kg.
Khởi tố bị can đối với Trịnh Trọng Dũng (46 tuổi, trú xã Triệu Sơn) về tội: Gây ô nhiễm môi trường quy định tại khoản 1 Điều 235 Bộ luật Hình sự. Từ năm 2023 đến tháng 5/2026, trong quá trình vận hành xưởng sản xuất hạt nhựa tại thôn Cổ Định, Trịnh Trọng Dũng đã thải trái phép ra môi trường 192.125kg chất thải rắn thông thường.
Khởi tố bị can đối với Nguyễn Văn Trình (47 tuổi, trú phường Võ Cường, tỉnh Bắc Ninh) về tội: Gây ô nhiễm môi trường quy định tại khoản 2 Điều 235 Bộ luật Hình sự.
Từ năm 2022 đến tháng 5/2026, Nguyễn Văn Trình có hành vi đổ chất thải rắn thông thường trái phép ra môi trường với khối lượng 240.286kg.
Việc kiểm tra, xử lý các cơ sở tại Tân Ninh cũng nằm trong lộ trình xử lý các điểm sản xuất gây ô nhiễm trên địa bàn tỉnh.
Theo Đề án di dời các cơ sở sản xuất gây ô nhiễm môi trường ra khỏi đô thị, khu dân cư đến năm 2030 được UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt tháng 4/2024, giai đoạn 2026-2027 tỉnh sẽ di dời, chuyển đổi ngành nghề hoặc buộc dừng hoạt động đối với các cơ sở gây ô nhiễm, không phù hợp quy hoạch hoặc không đáp ứng khoảng cách an toàn môi trường.
Thống kê của tỉnh cho thấy hiện có 826 cơ sở sản xuất, kinh doanh nằm trong khu dân cư hoặc đô thị có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường. Trong đó có 75 cơ sở thu mua phế liệu, tái chế và giặt bao bì.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

