Đại kim tự tháp Giza được xây dựng vào khoảng năm 2.600 trước Công nguyên để làm lăng mộ cho Pharaoh Khufu, còn gọi là Cheops.
Đây là công trình lớn nhất trong quần thể kim tự tháp Giza, và cũng là kỳ quan cổ đại duy nhất còn tồn tại gần như nguyên vẹn đến ngày nay.
Trong lịch sử, kim tự tháp này từng hứng chịu nhiều trận động đất lớn, bao gồm trận động đất mạnh 6,8 độ năm 1847 và trận động đất 5,8 độ năm 1992, song gần như không bị hư hại nghiêm trọng.
Để tìm hiểu nguyên nhân, các nhà nghiên cứu đã đo dao động môi trường tại 37 vị trí bên trong và xung quanh kim tự tháp, bao gồm các phòng bên trong và lớp đất nền bên dưới công trình, theo trang IFLScience ngày 22-5.
Kết quả cho thấy toàn bộ cấu trúc có tần số dao động cơ bản trung bình khoảng 2,3 hertz, gần như đồng đều ở mọi phần của kim tự tháp.
Theo nhóm nghiên cứu, sự đồng đều này cho thấy công trình có khả năng phân bố ứng suất cơ học rất ổn định, giúp hạn chế nguy cơ tập trung lực khi xảy ra động đất.
Trong khi đó lớp đất xung quanh kim tự tháp chỉ dao động ở mức khoảng 0,6 hertz. Sự khác biệt đáng kể về tần số giữa công trình và nền đất giúp giảm hiện tượng cộng hưởng – một trong những nguyên nhân khiến nhiều tòa nhà hiện đại bị sập trong động đất.
Các nhà khoa học cũng phát hiện nền đá vôi cứng bên dưới kim tự tháp có độ dễ tổn thương địa chấn thấp, góp phần tăng khả năng chống rung lắc cho công trình.
Khi phân tích cách rung động truyền từ nền đá lên cấu trúc, nhóm nghiên cứu nhận thấy biên độ rung tăng dần theo chiều cao và đạt mức lớn nhất tại Phòng Nhà vua, nằm ở độ cao khoảng 48,68 mét so với mặt đất.
Tuy nhiên các “phòng giảm chấn” phía trên Phòng Nhà vua lại làm suy giảm đáng kể dao động. Điều này khiến các nhà khoa học tin rằng những khoang rỗng này giúp tăng độ ổn định khi xảy ra động đất.
Tiến sĩ Asem Salama, một tác giả của nghiên cứu và làm việc tại Viện Nghiên cứu thiên văn và Địa vật lý quốc gia (NRIAG) Ai Cập, cho biết hình dạng đối xứng, phân bố khối lượng hợp lý, nền móng đá vôi vững chắc và sự tách biệt tần số với môi trường xung quanh đều góp phần giúp kim tự tháp chống chịu địa chấn hiệu quả.
Dù vậy, ông cho rằng chưa thể khẳng định người Ai Cập cổ đại cố tình thiết kế công trình để chống động đất. Thay vào đó, khả năng chống chịu phi thường này có thể là kết quả của hàng thế kỷ tích lũy kinh nghiệm xây dựng, quan sát thực tế và cải tiến kỹ thuật.
Nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Scientific Reports, cũng cho thấy trình độ kỹ thuật đáng kinh ngạc của nền văn minh Ai Cập cổ đại.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Oboronka, dự án công nghiệp quốc phòng do trang tin Mezha của Ukraine thành lập, hôm 28/4 công bố kết quả phân tích hiệu suất chiến đấu của tên lửa hành trình tầm xa Flamingo, dựa trên dữ liệu tình báo nguồn mở và ảnh vệ tinh thương mại sau các đòn tấn công.
"Thông tin nguồn mở cho thấy có 6 cuộc tập kích bằng tên lửa Flamingo đã được xác minh, với tổng cộng 23 quả đạn được ghi hình khi rời bệ phóng. Các nhà phân tích xác định 6 tên lửa trong đó đến được khu vực chỉ định, nhưng chỉ hai quả đánh trúng mục tiêu. Một vụ được cho là trúng đích nhưng vẫn còn gây tranh cãi", dự án này cho hay.
Cuộc tập kích đầu tiên bằng tên lửa Flamingo diễn ra hồi tháng 8/2025, nhằm vào một cơ sở biên phòng của Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB) tại bán đảo Crimea, cách tiền tuyến khoảng 120 km.
Ít nhất 3 tên lửa Flamingo đã phóng đi, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định, song trượt mục tiêu và rơi xuống vùng biển gần đó. Hình ảnh được công bố sau đó cho thấy tòa nhà của biên phòng Nga bị hư hại, song không thể xác định là do vũ khí gì và có liên quan đến Flamingo hay không.
Đòn đánh thứ hai được tiến hành tháng 11/2025, khi quân đội Ukraine tìm cách tấn công nhà máy nhiệt điện ở thành phố Orel, cách biên giới hơn 170 km. Ít nhất 4 tên lửa Flamingo đã khai hỏa, song ảnh vệ tinh không ghi nhận thiệt hại hay dấu vết va chạm nào. Tất cả dường như đã bị phòng không Nga bắn hạ, trong đó một vụ được ghi hình.
Quân đội Ukraine ngày 27/1 nhắm tới thao trường Kapustin Yar ở tỉnh Astrakhan, nơi được coi là bãi phóng tên lửa đạn đạo mang đầu đạn siêu vượt âm Oreshnik. Ít nhất 4 tên lửa đã hướng đến cơ sở này, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định nhưng đã bị bắn hạ hoặc rơi gần hàng rào thao trường.
Flamingo lần đầu đánh trúng mục tiêu ngày 12/2, khi 6 tên lửa được khai hỏa nhằm vào một kho đạn của Tổng cục Tên lửa và Pháo binh Nga ở Kotluban, cách tiền tuyến hơn 500 km. Chỉ một quả đến được khu vực chỉ định và đánh trúng kho chứa đạn dược, khiến công trình bị phá hủy.
Theo Oboronka, tên lửa Flamingo có "màn thể hiện xuất sắc nhất" vào đêm 21/2, khi tập kích nhà máy Votkinsk ở Cộng hòa Udmurtia thuộc Nga. Đây là cơ sở chuyên sản xuất tên lửa đạn đạo, trong đó có dòng Iskander-M và Kinzhal.
Tổng thống Volodymyr Zelensky khi đó từ chối tiết lộ Ukraine đã phóng tổng cộng bao nhiêu tên lửa trong đòn đánh, song thừa nhận một số quả đã bị phòng không đánh chặn. Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố lực lượng phòng không đã bắn hạ 5 quả Flamingo, song không nêu tổng số tên lửa mà đối phương sử dụng.
Oboronka nhận định Ukraine phóng không dưới 3 tên lửa Flamingo, trong đó một quả đánh trúng xưởng số 22 ở nhà máy Votkinsk. Ảnh vệ tinh sau đó cho thấy lỗ thủng lớn trên mái của một công trình thuộc tổ hợp nhà máy, nhưng chưa rõ thiệt hại cụ thể và mức độ ảnh hưởng tới dây chuyền sản xuất ở đây.
Ngày 28/3, quân đội Ukraine phóng ít nhất 3 tên lửa Flamingo nhằm vào nhà máy sản xuất thuốc nổ Promsintez ở tỉnh Samara, miền tây Nga. Hai quả đạn đã đến khu vực, song đều trượt mục tiêu và rơi xuống gần các nhà xưởng, hoặc bị phòng không Nga bắn hạ vào phút chót.
"Dữ liệu hiện có cho thấy Flamingo vẫn chủ yếu là vũ khí mang tính thử nghiệm hơn là phương tiện chiến đấu lâu dài. Nó thường đến được khu vực mục tiêu, song không đánh trúng vị trí cần thiết", Oboronka cho hay.
Dù vậy, Oboronka cũng lưu ý rằng tất cả phân tích nêu trên đều dựa theo kết quả xử lý dữ liệu tình báo nguồn mở. "Số lượng tên lửa khai hỏa và tỷ lệ trúng mục tiêu trên thực tế có thể khác nhiều", dự án này cho hay.
Giới chức Ukraine chưa bình luận về thông tin. Nhà sản xuất Fire Point từng thừa nhận tên lửa Flamingo thường gặp vấn đề về độ chính xác, với nguyên nhân chủ yếu là "phải bay rất thấp".
Dự án Flamingo thu hút chú ý khi lần đầu ra mắt vào tháng 8/2025. Nhà sản xuất Fire Point cho biết tên lửa đạt tầm bắn 3.000 km, tốc độ tối đa 900 km/h, mang đầu đạn nặng 1,1 tấn, sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh với khả năng kháng nhiễu. Thông số này vượt xa nhiều loại vũ khí mà Ukraine sở hữu, bao gồm những khí tài nội địa và được phương Tây viện trợ.
Fire Point tuyên bố ưu điểm lớn nhất của Flamingo là thiết kế rất đơn giản và rẻ tiền, chỉ tốn khoảng nửa triệu USD mỗi quả và có thể xuất xưởng hàng trăm tên lửa mỗi tháng. Tuy nhiên, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hồi cuối tháng 10/2025 thừa nhận dự án Flamingo gặp nhiều vấn đề kỹ thuật trong sản xuất, cũng như bị chậm trễ nguồn vốn từ đối tác.
Hồi tháng 2, ông Zelensky xác nhận một dây chuyền sản xuất lớn của dự án Flamingo đã bị Nga phá hủy trong đòn tập kích tên lửa, nhưng không nêu chi tiết.
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Người Triều Tiên xuống đường mừng đội bóng đá giành chức vô địch ở Hàn Quốc

Theo Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA), các cầu thủ đã được quan chức chính phủ, giới thể thao cùng người thân chào đón tại sân bay hôm 26/5, trước khi xe buýt chở đội di chuyển qua các tuyến phố Bình Nhưỡng với 2 bên đường là đám đông người dân reo hò và phất cờ chúc mừng.
Báo Rodong Sinmun, cơ quan ngôn luận của đảng Lao động Triều Tiên cầm quyền, cũng đưa tin về sự trở về của đội bóng, đăng tải các bức ảnh những cầu thủ mỉm cười cầm hoa.
Đội tuyển Naegohyang đã giành chiến thắng tại giải AFC Women’s Champions League. Các trận bán kết và chung kết đã diễn ra tại Suwon, cách Seoul, Hàn Quốc khoảng 30km về phía nam, vào tuần trước. Các cầu thủ rời Hàn Quốc sang Trung Quốc cuối tuần qua trước khi trở về Bình Nhưỡng.
Trước đó, Tổng thống Lee Jae-myung đã chúc mừng Câu lạc bộ Naegohyang vì giành chức vô địch tại Hàn Quốc.
Trong thông điệp đăng trên mạng xã hội X, ông Lee cho biết ông “chân thành chúc mừng” các cầu thủ Triều Tiên, những người đã thắng đội Tokyo Verdy Beleza của Nhật Bản trong trận chung kết.
“Những trận đấu đẳng cấp tại Champions League đã cho thế giới thấy rõ sự phát triển vượt bậc và năng lực của bóng đá nữ châu Á”, ông viết.
“Tôi hy vọng giải đấu này, vượt lên trên thắng thua, đã trở thành dịp ý nghĩa để thúc đẩy bước tiến mới cho thể thao châu Á cũng như nhắc lại những giá trị của thể thao như hòa bình và hòa hợp", ông nói.
Ông Lee cũng cho biết “tinh thần chiến đấu” mà các cầu thủ Triều Tiên thể hiện trong trận đấu dưới cơn mưa lớn trước đó sẽ còn được nhớ tới trong thời gian dài.
Đối với các cổ động viên Hàn Quốc đã cổ vũ cho cả đội bóng Hàn Quốc lẫn Triều Tiên, ông bày tỏ “sự kính trọng sâu sắc” vì đã thể hiện một “văn hóa cổ vũ trưởng thành”.
“Quả bóng luôn tròn và chúng ta sẽ còn gặp lại. Tôi sẽ hết lòng cổ vũ cho thử thách tiếp theo của các cầu thủ", ông cho hay.
Tin Gốc: Dân Trí

Chỉ hai tuần trước, khi phát biểu khai mạc Đại hội chợ Liên bang, sự kiện kỷ niệm 250 năm quốc khánh Mỹ, Tổng thống Donald Trump tuyên bố "lần đầu tiên sau 3.000 năm, chúng ta chuẩn bị có hòa bình ở Trung Đông". Tổng thống Trump trước đó cũng ca ngợi thỏa thuận ngừng bắn với Iran là một "chiến thắng" sẽ giúp kéo giảm giá xăng dầu ở Mỹ.
Tuy nhiên, nền hòa bình mà Tổng thống Mỹ nhắc tới đang trở nên xa tầm với khi ông Trump hôm 8/7 thông báo "kết thúc" ngừng bắn với Iran sau chưa đầy một tháng hai bên ký bản ghi nhớ Islamabad về việc hướng tới thỏa thuận hòa bình.
"Đàm phán với họ chỉ lãng phí thời gian", Tổng thống Mỹ ngày 8/7 phát biểu tại hội nghị thượng đỉnh NATO ở Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ. "Tôi cho rằng bản ghi nhớ ký với Iran đã chấm dứt".
CNN đánh giá đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy thỏa thuận mà ông Trump theo đuổi với Iran gần như đã sụp đổ. Còn bình luận viên Jessica Gardner từ nhật báo Australian Financial Review nhận định kết quả này "là điều đã được dự đoán trước từ một thỏa thuận ngừng bắn vội vã" và giờ đây, ông Trump đang đối mặt tình thế tiến thoái lưỡng nan trước những nút thắt khó tháo gỡ về một thỏa thuận mới với Tehran.
"Căng thẳng tái diễn là hệ quả gần như tất yếu từ những điều khoản mơ hồ được đưa vào bản ghi nhớ Islamabad", Will Todman, chuyên gia nghiên cứu cao cấp tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), nhận định. "Văn kiện được hai bên ký mà không đề cập đến những vấn đề nan giải nhất, từ bên nào thực sự kiểm soát eo biển Hormuz, cục diện tại Lebanon, và cả các cuộc đàm phán hạt nhân".
Những lựa chọn khó khăn
Sau khi hai bên ăn miếng trả miếng bằng các cuộc đấu hỏa lực, Tổng thống Trump đã đe dọa nối lại chiến dịch không kích quy mô lớn vào Iran, tấn công đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu lớn nhất nước này, cũng như cơ sở hạ tầng cùng những nhà máy lọc nước biển của Tehran.
Nhưng ông Trump cũng từng đưa ra những lời đe dọa tương tự mà không thực hiện. Hôm 8/7, ông cũng nói thêm rằng bản thân không lường trước được việc một cuộc xung đột toàn diện sẽ quay trở lại.
Các cuộc thăm dò dư luận gần đây tại Mỹ đều cho thấy kịch bản Washington nối lại chiến dịch không kích nhận được rất ít ủng hộ. Một số đồng minh đảng Cộng hòa của ông Trump cũng bày tỏ lo ngại về hậu quả kinh tế, chính trị nặng nề từ cuộc chiến, khi chỉ còn chưa đầy 4 tháng nữa là tới bầu cử giữa kỳ.
Theo Todman, sau khi tuyên bố hủy ngừng bắn, Tổng thống Trump có thể tái áp đặt lệnh phong tỏa cảng biển Iran nhằm cắt đứt phao cứu sinh kinh tế của nước này. Tuy nhiên, động thái trên đòi hỏi Mỹ phải duy trì hiện diện hải quân liên tục và mạnh mẽ tại khu vực. Dù trong lần phong tỏa cảng biển trước đây, ông Trump quả quyết rằng nó sẽ khiến nền kinh tế Iran sụp đổ, thực tế lại không như vậy.
"Không có gì đảm bảo rằng một chiến dịch gây áp lực lên Iran lần này sẽ mang lại kết quả khác biệt so với những lần trước", Todman nói.
Ông Trump cũng có thể chọn giải pháp lửng lơ, chấp nhận một cục diện xung đột nhỏ lẻ ở vùng Vịnh xen kẽ các cuộc đàm phán. Khi đó, lượng tàu bè qua eo biển Hormuz, tuyến vận tải dầu mỏ huyết mạch, sẽ sụt giảm nghiêm trọng so với mức khoảng 130 chuyến mỗi ngày trước xung đột, Richard Fontaine, giám đốc điều hành Trung tâm An ninh Mỹ mới, cho hay.
Nhưng đối với một Tổng thống từng hứa hẹn sẽ kết thúc chiến dịch tấn công Iran nhanh chóng "chỉ sau 4 đến 6 tuần", xung đột kéo dài sẽ đồng nghĩa với thất bại gần như hoàn toàn đối với mục tiêu ban đầu ông Trump đề ra. Mặt khác, cái giá phải trả sẽ rất lớn, thể hiện ở việc Bộ Quốc phòng Mỹ đã yêu cầu quốc hội cấp khoảng 70 tỷ USD để trang trải cho các hoạt động ban đầu trong chiến dịch tấn công Iran và chi phí này đang tăng lên mỗi tuần.
"Vấn đề là tất cả các lựa chọn, dù là leo thang xung đột hay chấp nhận thỏa hiệp, đều có những điểm bất lợi riêng", Fontaine nhận xét. "Kịch bản dễ xảy ra nhất là hai bên tiến hành chuỗi các cuộc tấn công ăn miếng trả miếng nhỏ lẻ, tiếp theo là những nỗ lực ngoại giao dồn dập từ các bên trung gian để đưa đến một lệnh ngừng bắn mới mong manh không kém, rồi sau đó có thể lại là một đợt không kích khác".
"Đó sẽ là một cuộc giằng co kéo dài giữa chiến tranh lạnh và những cuộc xung đột vũ trang ở cấp độ thấp", ông nói thêm.
Fontaine lưu ý nhiều vấn đề ông Trump phải đối mặt hiện nay trở nên trầm trọng hơn do chính thỏa thuận ngừng bắn với Iran. Thỏa thuận đã bỏ ngỏ số phận kho uranium làm giàu cấp độ cao của Tehran để chờ một cuộc đàm phán về sau, điều mà Tổng thống nay tuyên bố không còn mặn mà theo đuổi.
Thỏa thuận còn trao cho Iran cơ hội kiểm soát ít nhất một phần việc lưu thông qua eo biển Hormuz. Đây chính là vũ khí mà Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã sử dụng để đẩy giá dầu lên cao và đang dùng nó để hợp thức hóa các cuộc tấn công vào những tàu thương mại không tuân thủ quy định mới của họ tại eo biển.
"Iran đang ráo riết tìm cách áp đặt quyền kiểm soát đối với eo biển Hormuz và tuyên bố đây là quyền chủ quyền của họ", Kevin Donegan, cựu phó đô đốc hải quân Mỹ, nhận định. "Đó là quân bài chủ lực trong tay họ, vì vậy chúng ta có thể đoán trước việc họ sẽ tiếp tục tìm cách cản trở bất kỳ tàu thuyền nào đi theo những tuyến đường khác với lộ trình mà họ đã công bố".
Áp lực kinh tế
Sau khi ông Trump ký bản ghi nhớ với Iran hôm 18/6, giá dầu thế giới đã lao dốc và giảm xuống dưới mức trước xung đột vào tuần trước. Thị trường dầu mỏ khởi sắc khi eo biển Hormuz phần nào được mở cửa trở lại, giúp dầu thô bắt đầu dần lưu thông khỏi vịnh Ba Tư sau nhiều tháng bị tắc nghẽn. Giá xăng cũng chậm rãi hạ nhiệt về mức hợp lý.
Tuy nhiên, ba tuần mở cửa trở lại một phần eo biển là không đủ để khắc phục cú sốc cung ứng dầu mỏ lớn nhất lịch sử thế giới. Khoảng thời gian này chưa đủ để lấp đầy các kho dự trữ thương mại và khẩn cấp mà Mỹ cần để tự cung cấp nhiên liệu, cũng như để tránh một "thảm họa kinh tế" đang cận kề, David Goldman, bình luận viên kỳ cựu từ CNN, nhận xét.
Không ai biết liệu đợt giao tranh mới bùng phát này ở Trung Đông chỉ là sự cố tạm thời hay một cuộc đối đầu toàn diện sắp quay trở lại. Trong kịch bản thứ hai, nếu eo biển Hormuz lại bị phong tỏa, nền kinh tế Mỹ có thể sẽ phải chịu đòn giáng nặng nề không ai mong muốn, Goldman cảnh báo.
Khoảng 200 triệu thùng dầu đã được chuyển qua eo biển Hormuz trong ba tuần ngừng bắn, theo Andy Lipow, chủ tịch công ty tư vấn Lipow Oil Associates. Lượng dầu này tương đương với nhu cầu tiêu thụ của toàn thế giới trong hai ngày.
Đáng chú ý là khoảng 60 triệu thùng trong lượng dầu trên đến từ Iran, quốc gia vừa bị chính quyền ông Trump tái áp đặt lệnh trừng phạt hôm 7/7, khiến các bên mua chỉ có vỏn vẹn 10 ngày để tiếp nhận số dầu này trước khi nó bị cấm giao dịch trở lại.
Eo biển Hormuz hiện vẫn mở cửa, song đi kèm mức phí rủi ro rất cao. Để thuê một tàu chở dầu vận chuyển từ ngoài eo biển sang châu Á, chi phí dao động khoảng 4 đến 5 triệu USD. Trong khi đó, theo Lipow, đưa một con tàu vào tận bên trong eo biển để chở dầu sang châu Á sẽ tiêu tốn từ 8 đến 10 triệu USD.
Lưu lượng tàu bè qua lại liên tục ở mức bằng khoảng 1/3 so với bình thường trong ba tuần trở lại đây và hoạt động vận chuyển vẫn tiếp diễn trong ngày 8/7, dù ít nhất 4 tàu chở dầu và khí đốt đã phải quay đầu khi cố gắng đi qua eo biển vào sáng cùng ngày, theo Reuters.
"Nếu dầu thô ngừng lưu thông qua Hormuz, thị trường dầu mỏ của Mỹ chắc chắn sẽ phải đối mặt những rắc rối lớn", Goldman cho hay.
Kho Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược, nguồn dầu dự phòng khẩn cấp của Mỹ, đã sụt giảm đáng kể từ khi xung đột bùng nổ nhằm bù đắp cho lượng dầu bị nghẽn tại eo biển. Nó hiện chỉ còn 319,5 triệu thùng, giảm 23% so với mức trước chiến sự và chạm mốc thấp nhất kể từ khi chính quyền tổng thống Ronald Reagan bắt đầu bơm đầy kho vào năm 1983.
"Thực trạng trên đẩy Mỹ vào thế bấp bênh hơn bao giờ hết nếu họ phải đối mặt thời tiết khắc nghiệt hoặc nếu eo biển Hormuz một lần nữa bị đóng cửa hoàn toàn", Goldman nói.
Một yếu tố gây đau đầu hơn là các kho dự trữ thương mại của Mỹ hiện vẫn ở mức báo động. Lượng dầu tồn kho tại Trung tâm Cushing thuộc bang Oklahoma, nơi được mệnh danh là "giao lộ của các đường ống dẫn dầu thế giới", tiếp tục nằm dưới ngưỡng vận hành an toàn.
Dù lượng dự trữ tại Cushing đã tăng trở lại khoảng 700.000 thùng vào tuần trước, con số hiện vẫn chưa tới 20 triệu thùng, mức khiến trung tâm này gặp khó khăn trong việc bơm dầu thô đến các nhà máy lọc dầu trên khắp cả nước.
Điều này đã khiến ông Trump phải đưa ra cảnh báo rằng lượng dầu tồn kho ở mức thấp có thể gây tổn hại cho nền kinh tế Mỹ.
"Tôi không muốn chứng kiến một thảm họa kinh tế", Tổng thống phát biểu tại hội nghị G7 hồi cuối tháng 6. "Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra".
Tin Gốc: Vnexpress

