Oboronka, dự án công nghiệp quốc phòng do trang tin Mezha của Ukraine thành lập, hôm 28/4 công bố kết quả phân tích hiệu suất chiến đấu của tên lửa hành trình tầm xa Flamingo, dựa trên dữ liệu tình báo nguồn mở và ảnh vệ tinh thương mại sau các đòn tấn công.
“Thông tin nguồn mở cho thấy có 6 cuộc tập kích bằng tên lửa Flamingo đã được xác minh, với tổng cộng 23 quả đạn được ghi hình khi rời bệ phóng. Các nhà phân tích xác định 6 tên lửa trong đó đến được khu vực chỉ định, nhưng chỉ hai quả đánh trúng mục tiêu. Một vụ được cho là trúng đích nhưng vẫn còn gây tranh cãi”, dự án này cho hay.
Cuộc tập kích đầu tiên bằng tên lửa Flamingo diễn ra hồi tháng 8/2025, nhằm vào một cơ sở biên phòng của Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB) tại bán đảo Crimea, cách tiền tuyến khoảng 120 km.
Ít nhất 3 tên lửa Flamingo đã phóng đi, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định, song trượt mục tiêu và rơi xuống vùng biển gần đó. Hình ảnh được công bố sau đó cho thấy tòa nhà của biên phòng Nga bị hư hại, song không thể xác định là do vũ khí gì và có liên quan đến Flamingo hay không.
Đòn đánh thứ hai được tiến hành tháng 11/2025, khi quân đội Ukraine tìm cách tấn công nhà máy nhiệt điện ở thành phố Orel, cách biên giới hơn 170 km. Ít nhất 4 tên lửa Flamingo đã khai hỏa, song ảnh vệ tinh không ghi nhận thiệt hại hay dấu vết va chạm nào. Tất cả dường như đã bị phòng không Nga bắn hạ, trong đó một vụ được ghi hình.
Quân đội Ukraine ngày 27/1 nhắm tới thao trường Kapustin Yar ở tỉnh Astrakhan, nơi được coi là bãi phóng tên lửa đạn đạo mang đầu đạn siêu vượt âm Oreshnik. Ít nhất 4 tên lửa đã hướng đến cơ sở này, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định nhưng đã bị bắn hạ hoặc rơi gần hàng rào thao trường.
Flamingo lần đầu đánh trúng mục tiêu ngày 12/2, khi 6 tên lửa được khai hỏa nhằm vào một kho đạn của Tổng cục Tên lửa và Pháo binh Nga ở Kotluban, cách tiền tuyến hơn 500 km. Chỉ một quả đến được khu vực chỉ định và đánh trúng kho chứa đạn dược, khiến công trình bị phá hủy.
Theo Oboronka, tên lửa Flamingo có “màn thể hiện xuất sắc nhất” vào đêm 21/2, khi tập kích nhà máy Votkinsk ở Cộng hòa Udmurtia thuộc Nga. Đây là cơ sở chuyên sản xuất tên lửa đạn đạo, trong đó có dòng Iskander-M và Kinzhal.
Tổng thống Volodymyr Zelensky khi đó từ chối tiết lộ Ukraine đã phóng tổng cộng bao nhiêu tên lửa trong đòn đánh, song thừa nhận một số quả đã bị phòng không đánh chặn. Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố lực lượng phòng không đã bắn hạ 5 quả Flamingo, song không nêu tổng số tên lửa mà đối phương sử dụng.
Oboronka nhận định Ukraine phóng không dưới 3 tên lửa Flamingo, trong đó một quả đánh trúng xưởng số 22 ở nhà máy Votkinsk. Ảnh vệ tinh sau đó cho thấy lỗ thủng lớn trên mái của một công trình thuộc tổ hợp nhà máy, nhưng chưa rõ thiệt hại cụ thể và mức độ ảnh hưởng tới dây chuyền sản xuất ở đây.
Ngày 28/3, quân đội Ukraine phóng ít nhất 3 tên lửa Flamingo nhằm vào nhà máy sản xuất thuốc nổ Promsintez ở tỉnh Samara, miền tây Nga. Hai quả đạn đã đến khu vực, song đều trượt mục tiêu và rơi xuống gần các nhà xưởng, hoặc bị phòng không Nga bắn hạ vào phút chót.
“Dữ liệu hiện có cho thấy Flamingo vẫn chủ yếu là vũ khí mang tính thử nghiệm hơn là phương tiện chiến đấu lâu dài. Nó thường đến được khu vực mục tiêu, song không đánh trúng vị trí cần thiết”, Oboronka cho hay.
Dù vậy, Oboronka cũng lưu ý rằng tất cả phân tích nêu trên đều dựa theo kết quả xử lý dữ liệu tình báo nguồn mở. “Số lượng tên lửa khai hỏa và tỷ lệ trúng mục tiêu trên thực tế có thể khác nhiều”, dự án này cho hay.
Giới chức Ukraine chưa bình luận về thông tin. Nhà sản xuất Fire Point từng thừa nhận tên lửa Flamingo thường gặp vấn đề về độ chính xác, với nguyên nhân chủ yếu là “phải bay rất thấp”.
Dự án Flamingo thu hút chú ý khi lần đầu ra mắt vào tháng 8/2025. Nhà sản xuất Fire Point cho biết tên lửa đạt tầm bắn 3.000 km, tốc độ tối đa 900 km/h, mang đầu đạn nặng 1,1 tấn, sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh với khả năng kháng nhiễu. Thông số này vượt xa nhiều loại vũ khí mà Ukraine sở hữu, bao gồm những khí tài nội địa và được phương Tây viện trợ.
Fire Point tuyên bố ưu điểm lớn nhất của Flamingo là thiết kế rất đơn giản và rẻ tiền, chỉ tốn khoảng nửa triệu USD mỗi quả và có thể xuất xưởng hàng trăm tên lửa mỗi tháng. Tuy nhiên, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hồi cuối tháng 10/2025 thừa nhận dự án Flamingo gặp nhiều vấn đề kỹ thuật trong sản xuất, cũng như bị chậm trễ nguồn vốn từ đối tác.
Hồi tháng 2, ông Zelensky xác nhận một dây chuyền sản xuất lớn của dự án Flamingo đã bị Nga phá hủy trong đòn tập kích tên lửa, nhưng không nêu chi tiết.
"Những diễn biến ở Hormuz cho thấy rõ rằng không có giải pháp quân sự nào cho khủng hoảng chính trị. Mỹ và Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) nên cảnh giác trước nguy cơ bị những kẻ có ý đồ xấu xa kéo trở lại vũng lầy, trong khi đàm phán đang tiến triển nhờ nỗ lực thiện chí của Pakistan", Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đăng trên mạng xã hội ngày 4/5.
Ông Araghchi cũng chỉ trích "Dự án Tự do" mà Tổng thống Donald Trump phát động, trong đó lực lượng Mỹ sẽ dẫn đường cho tàu thương mại qua eo biển Hormuz, thực chất là "Dự án Bế tắc".
Hãng thông tấn Tasnim của Iran dẫn lời nguồn tin quân sự cho biết tất cả lợi ích của UAE sẽ trở thành mục tiêu nếu quốc gia này hành động "thiếu khôn ngoan".
Tổng thống Trump cùng ngày nói với Fox News rằng quan chức Iran "đã trở nên dễ bảo hơn nhiều" trong các cuộc đàm phán hòa bình. Tuy nhiên, ông cảnh báo lực lượng Iran sẽ bị "xóa sổ khỏi mặt đất" nếu tấn công tàu chiến Mỹ tại eo biển Hormuz.
Lãnh đạo Mỹ cũng lưu ý có hai con đường phía trước là đạt được thỏa thuận thiện chí hoặc nối lại hoạt động quân sự.
Bộ Quốc phòng UAE thông báo 4 tên lửa hành trình phóng từ Iran đã nhắm đến các khu vực khác nhau ở nước này. Ba tên lửa bị đánh chặn thành công trên lãnh hải UAE, quả còn lại rơi xuống biển. Đây là đợt tấn công đầu tiên của Iran kể từ khi lệnh ngừng bắn với Mỹ có hiệu lực ngày 8/4.
Kể từ khi xung đột nổ ra cuối tháng 2, Iran đã phong tỏa eo biển Hormuz với hầu hết tàu thuyền, ngoại trừ tàu của nước này và một số quốc gia "thân thiện", trong khi Mỹ áp đặt phong tỏa ngược lại lên mọi cảng biển của Iran từ ngày 13/4. Theo Tổ chức Hàng hải Quốc tế, hàng trăm tàu và khoảng 20.000 thủy thủ đã không thể đi qua eo biển này trong suốt cuộc xung đột.
Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Mike Waltz ngày 4/5 cho biết Mỹ sẽ cùng Bahrain và các đồng minh vùng Vịnh soạn thảo nghị quyết của Hội đồng Bảo an nhằm "buộc Iran chịu trách nhiệm" về việc siết chặt kiểm soát eo biển Hormuz suốt nhiều tháng.
Dự thảo chưa được công bố sẽ yêu cầu Iran chấm dứt rải thủy lôi tại eo biển, ngừng mọi hoạt động thu phí qua lại, đồng thời công bố số lượng và vị trí các bãi mìn. Chưa rõ nghị quyết này sẽ có cơ chế thực thi như thế nào để đảm bảo các yêu cầu trên được tuân thủ.
Đây là nỗ lực ngoại giao mới nhất của Mỹ và đồng minh vùng Vịnh, sau khi nghị quyết tương tự bị Nga và Trung Quốc phủ quyết chỉ vài giờ trước khi lệnh ngừng bắn được công bố hồi tháng 4.
Theo Bắc Kinh và Moskva, nghị quyết như vậy sẽ hợp pháp hóa cuộc tấn công toàn diện vào Iran. Đại sứ Nga Vasily Nebenzya cũng nói rằng nếu được thông qua, nghị quyết này sẽ "tạo tiền lệ nguy hiểm" đối với luật pháp quốc tế và các nỗ lực gìn giữ hòa bình.
Quân đội Philippines ngày 20.7 cáo buộc Lực lượng Hải cảnh Trung Quốc đã dùng dùi cui gỗ đánh vào đầu một thủy thủ Philippines trong vụ đụng độ tại bãi Cỏ Mây ở Biển Đông.
AFP dẫn thông báo từ phía Philippines cho biết vụ việc xảy ra khi lực lượng Trung Quốc tiếp cận con tàu mắc cạn BRP Sierra Madre. Đây là con tàu cũ từ thời Thế chiến 2 được Philippines cố tình cho mắc cạn tại bãi Cỏ Mây để làm tiền đồn quân sự.
Theo tuyên bố của Philippines, một xuồng hơi thân cứng của Hải cảnh Trung Quốc chở 8 người đã áp sát, chụp ảnh và quay video tàu BRP Sierra Madre.
Đụng độ xảy ra sau khi Philippines điều 2 xuồng cao su đến yêu cầu phía Trung Quốc rời khỏi khu vực.
"Tổ công tác Trung Quốc đã có hành vi bạo lực và hung hăng khi dùng dùi cui gỗ đánh vào đầu một quân nhân Hải quân Philippines, khiến người này bị thương và làm hư hại xuồng cao su của hải quân", Philippines tố cáo.
Đáp lại, Hải cảnh Trung Quốc cho biết đã thực hiện "các biện pháp đáp trả tương xứng" và phát "cảnh báo" đối với 2 xuồng cao su xuất phát từ tàu mắc cạn của Philippines.
"Bất chấp nhiều lần nhận được cảnh báo rõ ràng từ phía chúng tôi, các xuồng này đã nhanh chóng áp sát tàu tuần tra của Trung Quốc theo cách nguy hiểm, tìm cách bao vây và đâm va", phía Trung Quốc tuyên bố.
Bắc Kinh cho rằng "phía Philippines đã xuyên tạc sự thật và vu cáo Trung Quốc một cách sai trái, hoàn toàn đảo ngược sự thật".
Thông tin về vụ việc được công bố chỉ vài giờ sau khi Bộ Ngoại giao Philippines thông báo ngoại trưởng hai nước sẽ gặp nhau tại hội nghị ngoại trưởng ASEAN diễn ra tại Manila trong tuần này.
Được nêu trong bản ghi nhớ gồm 14 điểm (MOU) được Mỹ và Iran ký kết sau hơn 100 ngày xung đột, quỹ này cam kết Washington sẽ phối hợp với các đối tác khu vực để hỗ trợ công cuộc tái thiết và phục hồi kinh tế của Iran.
Tuy nhiên, thỏa thuận không nêu rõ các khoản đóng góp sẽ được phân bổ như thế nào. Trong khi đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump nhanh chóng tìm cách tách Washington khỏi trách nhiệm tài chính trực tiếp.
Phát biểu về MOU tại Cung điện Versailles bên ngoài Paris, Pháp trong khuôn khổ hội nghị thượng đỉnh G7, ông Trump khẳng định Mỹ sẽ không đầu tư vào quỹ này và bác bỏ các thông tin cho rằng Washington đã gây sức ép để các nước Vùng Vịnh phải đóng góp.
Những phát biểu đó dường như mâu thuẫn với tuyên bố của Phó Tổng thống Mỹ JD Vance, người nói với CBS hồi đầu tuần rằng Iran có thể tiếp cận một quỹ tái thiết được hậu thuẫn bởi một “liên minh các quốc gia vùng Vịnh”, với điều kiện Tehran thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ trong thỏa thuận.
Ông Trump cũng bác bỏ các thông tin cho rằng Mỹ sẽ trả tiền cho Iran, gọi các báo cáo về một gói hỗ trợ trị giá 300 triệu USD do Mỹ tài trợ là “tin giả”.
Các nhà phân tích cho rằng sự mập mờ này sẽ làm gia tăng lo ngại rằng các nước Vùng Vịnh có thể phải chi tiền cho nỗ lực phục hồi của một cuộc xung đột mà họ không có nhiều tiếng nói.
“Do phần lớn không tham gia các cuộc đàm phán MOU, các quốc gia vùng Vịnh sẽ không đơn giản chấp nhận cách Washington định hình vấn đề. Họ sẽ tìm cách xây dựng những cách tiếp cận riêng đối với Iran", Clemens Chay, nghiên cứu viên cao cấp về địa chính trị tại Viện Nghiên cứu Observer Research Foundation Middle East có trụ sở ở Dubai, nhận định.
Theo ông Chay, bất kỳ khoản đóng góp tài chính nào cũng nhiều khả năng sẽ đi kèm những điều kiện nghiêm ngặt trực tiếp với Tehran, thay vì nằm trong các khuôn khổ do Mỹ dẫn dắt.
Ông cảnh báo rằng việc yêu cầu các nước Vùng Vịnh chi trả cho công cuộc tái thiết mà không có các bảo đảm an ninh rõ ràng có thể khiến họ không hài lòng.
Thỏa thuận không chỉ dừng ở vấn đề tài trợ tái thiết. Nó còn bao gồm các điều khoản về một lệnh ngừng bắn ngay lập tức và lâu dài trên mọi mặt trận, bao gồm cả Li Băng và kế hoạch thu phí quá cảnh qua Hormuz.
Washington cũng cam kết dỡ bỏ toàn bộ các lệnh trừng phạt đối với Tehran và giải phóng các tài sản của Iran đang bị phong tỏa, trong khi các cuộc đàm phán về một thỏa thuận cuối cùng dự kiến bắt đầu vào thứ Sáu.
Một số nhà quan sát cho rằng quỹ tái thiết phản ánh sự nhượng bộ của Washington nhằm nhanh chóng đạt được lệnh ngừng bắn, trong khi vẫn để ngỏ nhiều câu hỏi lớn về tính khả thi.
Zhang Chuchu, phó giáo sư tại Khoa Quan hệ Quốc tế và Hành chính công của Đại học Phúc Đán, Trung Quốc cho rằng quỹ tái thiết có thể là mong muốn của Mỹ nhằm muốn các quốc gia khác đứng ra gánh vác một phần chi phí của cuộc chiến kéo dài hơn 4 tháng qua.
Li Weijian, nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Quốc tế Thượng Hải, cho rằng cam kết này là “một lời hứa được đưa ra để đẩy nhanh việc đạt được thỏa thuận”, đồng thời lưu ý rằng Iran đã yêu cầu bồi thường thiệt hại vì xung đột.
“Nhưng việc thực hiện như thế nào và các bên sẽ chia sẻ trách nhiệm đóng góp ra sao vẫn chưa rõ ràng và còn phải tiếp tục đàm phán”, ông nói.