Bước sang phiên bản 2026, Royal Cup Series được nâng cấp toàn diện về quy mô và cách thức tổ chức. Giải diễn ra theo thể thức 3 chặng (Legs), lần lượt vào tháng 4, 6 và 8, qua đó tạo nên hành trình thi đấu kéo dài, đòi hỏi golfer duy trì phong độ ổn định và bản lĩnh thi đấu xuyên suốt mùa giải.
Theo ban tổ chức, hơn 300 golfer chuyên nghiệp và nghiệp dư (handicap index dưới 5.0) sẽ tham dự, cạnh tranh tổng quỹ thưởng lên tới 1,1 tỉ đồng. Đây được xem là một trong những hệ thống giải có giá trị cao trong nhóm các giải phát triển tại Việt Nam hiện nay.
Chặng mở màn sẽ diễn ra từ ngày 21 đến 22.4 tại Royal Long An Golf & Country Club với thể thức đấu gậy qua 36 hố. Giải giới hạn tối đa 100 vận động viên, bao gồm golfer chuyên nghiệp, huấn luyện viên và golfer nghiệp dư đủ điều kiện. Quỹ thưởng riêng của chặng này là 300 triệu đồng, trao cho 30 golfer dẫn đầu sau hai ngày thi đấu.
Một điểm đáng chú ý là kết quả của các chặng đấu sẽ được tính vào hệ thống xếp hạng quốc gia, góp phần gia tăng tính cạnh tranh và giá trị chuyên môn. Điều này giúp Royal Cup Series 2026 không chỉ là sân chơi mà còn là cơ hội tích lũy thành tích quan trọng cho các golfer trên hành trình chuyên nghiệp.
Địa điểm đăng cai tiếp tục là lợi thế lớn của giải. Royal Long An Golf & Country Club sở hữu 27 hố tiêu chuẩn quốc tế, được thiết kế bởi huyền thoại Nick Faldo, nổi bật với địa hình mang tính chiến thuật cao, phù hợp cho các giải đấu chuyên nghiệp. Hệ thống Royal Golf đang dần định hình một chuỗi sân golf đạt chuẩn, phục vụ thi đấu đỉnh cao tại Việt Nam.
Không chỉ tập trung vào chuyên môn, Royal Cup Series 2026 còn hướng đến việc xây dựng hệ sinh thái golf bền vững, kết nối cộng đồng golfer với doanh nghiệp. Đây được xem là xu hướng phát triển mới của golf Việt Nam, nơi thể thao không tách rời yếu tố giao lưu và hợp tác.
Hôm 22/5, Shearer công bố đội hình 11 cầu thủ ông đánh giá hay nhất lịch sử World Cup. Sơ đồ được cựu đội trưởng tuyển Anh sử dụng là 4-2-3-1, với nhiều tên tuổi trải dài qua các thế hệ.
Đội hình gồm thủ môn Gianluigi Buffon. Hàng hậu vệ có Cafu, Bobby Moore, Franz Beckenbauer và Roberto Carlos. Ở tuyến giữa là Zinedine Zidane cùng Xavi. Ba vị trí hỗ trợ phía sau trung phong thuộc về Ronaldo Nazario, Diego Maradona và Pele, còn Messi đá cao nhất.
Cristiano Ronaldo vắng mặt có thể gây tranh luận, theo Daily Mail. Tiền đạo Bồ Đào Nha là cầu thủ đầu tiên ghi bàn ở sáu kỳ World Cup khác nhau, đồng thời giữ kỷ lục ghi nhiều bàn nhất cấp đội tuyển quốc gia trên mọi đấu trường. Tuy nhiên, anh chưa từng vào chung kết World Cup. Thành tích tốt nhất của Ronaldo là giải tư cùng Bồ Đào Nha tại World Cup 2006.
Trong khi đó, Messi được Shearer lựa chọn sau chức vô địch World Cup 2022 cùng Argentina. Tiền đạo sinh năm 1987 ghi bảy bàn tại giải đấu ở Qatar, trong đó có hai bàn trong trận chung kết gặp Pháp. Shearer cho rằng chức vô địch đó giúp Messi hoàn thiện di sản và chấm dứt nhiều tranh luận về vị trí của anh trong lịch sử bóng đá.
Bên cạnh Messi, Maradona cũng chiếm suất trong đội hình nhờ màn trình diễn nổi tiếng ở World Cup 1986. Huyền thoại Argentina gần như một mình đưa đội tuyển đến chức vô địch trên đất Mexico, với dấu ấn lớn nhất là "Bàn thắng thế kỷ" vào lưới tuyển Anh ở tứ kết.
Trên hàng công, Shearer chọn Pele và Ronaldo Nazario thay vì Cristiano Ronaldo. Pele vẫn là cầu thủ duy nhất trong lịch sử ba lần vô địch World Cup, vào các năm 1958, 1962 và 1970. Ông được xem là biểu tượng toàn cầu của bóng đá Brazil sau khi tỏa sáng từ tuổi teen.
Ronaldo Nazario cũng được đánh giá cao nhờ ghi 15 bàn tại các kỳ World Cup, kỷ lục sau này bị Miroslav Klose phá vỡ. "Người ngoài hành tinh" dự ba trận chung kết liên tiếp cùng Brazil từ năm 1994 đến 2002, giành hai chức vô địch và đoạt Vua phá lưới World Cup 2002 với tám bàn. Shearer ca ngợi cựu tiền đạo Brazil là chân sút nguy hiểm trong lịch sử, sở hữu tốc độ bùng nổ và khả năng dứt điểm toàn diện.
Ở hàng tiền vệ, Zidane được nhắc đến với vai trò thủ lĩnh tuyển Pháp vô địch World Cup 1998. Ông ghi hai bàn trong trận chung kết thắng Brazil 3-0. Trong khi đó, Xavi đại diện cho giai đoạn thống trị của tuyển Tây Ban Nha, khi đội bóng này vô địch World Cup 2010 bằng lối chơi kiểm soát bóng đặc trưng.
Hàng thủ Shearer lựa chọn cũng gồm những cái tên giàu thành tích. Buffon là thủ môn số một trong đội hình nhờ vai trò đầu tàu giúp Italy vô địch World Cup 2006. Cafu được xem là hậu vệ phải tiêu biểu của bóng đá hiện đại, khi góp mặt ở ba trận chung kết World Cup liên tiếp cùng Brazil và nâng Cup hai lần. Roberto Carlos nổi tiếng với những pha leo biên tốc độ cùng cú sút phạt uy lực, còn Beckenbauer là người cách mạng hóa vai trò libero trong bóng đá.
Bobby Moore là đại diện duy nhất của tuyển Anh trong đội hình của Shearer. Trung vệ này từng làm đội trưởng tuyển Anh vô địch World Cup 1966, danh hiệu lớn duy nhất của "Tam Sư" đến nay.
Xem bàn thắng theo kiểu "tuyệt đỉnh kungfu" của Clatous Chama
Đó là trận đấu giữa Simba với Young Africans vào đêm 3-5 ở vòng 20 Giải vô địch Tanzania (Premier League Tanzania).
Phút thứ 10, đội chủ nhà Simba có tình huống tấn công trung lộ sắc nét, đồng đội đã thực hiện pha bấm bóng đẹp mắt để Clatous Chama nhảy lên không trung tung cú đá vô lê bằng chân phải đưa bóng bay thẳng vào lưới trong sự ngỡ ngàng của mọi người để ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Một bàn thắng quá đẹp mắt và thực hiện trong tư thế rất khó, nó đã khiến cho bình luận viên truyền hình phải "la hét đến khan cả cổ". Dù sau cùng Simba bị Young Africans cầm hòa 2-2, nhưng bàn thắng của Clatous Chama vẫn được ca ngợi như là "siêu phẩm" khó tin.
Bàn thắng này sau đó đã được đăng tải trên mạng xã hội và nhận được rất nhiều lời khen ngợi. Nhiều tờ báo ở châu Phi đã gọi đây là "bàn thắng điên rồ" hoặc "bàn thắng ảo hơn cả... AI".
Rất nhiều ý kiến nhận định đây là bàn thắng đẹp nhất trong năm và sẵn sàng cạnh tranh cho danh hiệu Puskas của FIFA.
Ở tuổi 34, Clatous Chama vẫn là trụ cột không thể thiếu của Simba, anh thường xuyên ghi những bàn thắng hết sức đẹp mắt. Tiền vệ này cũng từng 44 lần khoác áo đội tuyển Zambia và ghi được 7 bàn thắng.
Tuy nhiên, cảm giác tiếc nuối vẫn bao trùm truyền thông nước này. Trang 163 Sports mô tả đây là “nỗi đau gấp đôi”, bởi hồi đầu năm, đội U.23 Trung Quốc cũng từng thua chính U.23 Nhật Bản với tỷ số 0-4 trong trận chung kết U.23 châu Á.
163 Sports bình luận: “Chỉ trong chưa đầy 5 tháng, hai đội tuyển trẻ quan trọng nhất của bóng đá Trung Quốc đều thất bại trước Nhật Bản ở trận đấu cuối cùng. Nhưng lần này, thật may khi chúng ta không bị Nhật Bản đè bẹp hoàn toàn. Dù vậy, việc liên tiếp thất bại trước cùng một đối thủ trong các trận chung kết chỉ cho thấy khoảng cách thực sự vẫn rất lớn”.
Trang 163 Sports cũng chỉ trích màn thể hiện không tốt của đội nhà trong hiệp 1: “Một sự sụp đổ hoàn toàn khi chúng ta không có bất kỳ phương án lên bóng nào, bị dẫn đến 3-0. U.17 Trung Quốc không tung ra nổi cú sút trúng đích nào và có thời điểm tỷ lệ kiểm soát bóng giảm xuống dưới 25%. Việc ban huấn luyện bất ngờ từ bỏ chiến thuật “hai tháp” với các tiền đạo cao lớn Zhao Songyuan và Zhang Bolin là bước ngoặt khiến đội tuyển Trung Quốc đánh mất toàn bộ bản sắc từng giúp chúng ta thắng Ả Rập Xê Út và Úc ở vòng knock-out”.
Theo thống kê được truyền thông Trung Quốc dẫn lại từ AFC, độ chính xác chuyền bóng của U.17 Trung Quốc trong hiệp 1 chỉ đạt 58%, trong khi Nhật Bản lên tới 82%. Đội bóng trẻ xứ tỉ dân cũng chỉ có 2 lần xâm nhập vòng cấm đối phương trước giờ nghỉ, so với 17 lần của Nhật Bản.
Trang Sohu Sports dẫn lời bình luận viên nổi tiếng Ma Dexing nhận xét: “Hiệp 1 đã phá hủy hoàn toàn tinh thần của đội bóng. Không chỉ là chuyện không có cú sút nào, mà ngay cả việc đưa bóng sang phần sân đối phương cũng vô cùng khó khăn”.
Nhiều bài phân tích cho rằng U.17 Trung Quốc đã đánh mất lối chơi pressing tầm cao từng tạo nên dấu ấn ở các trận trước. Thay vào đó, họ chuyển sang đá phòng ngự phản công và nhanh chóng bị Nhật Bản bóp nghẹt khu trung tuyến.
Trong khi đó, Sina Sports cho rằng thất bại bắt nguồn từ “hai sai lầm chí mạng”: thay đổi chiến thuật đột ngột và màn trình diễn không tốt của một số cá nhân, đặc biệt là thủ môn Qin Ziniu. Thủ thành này mắc lỗi trực tiếp ở bàn thua thứ hai khi lao ra không hợp lý, tạo điều kiện để Saito Sho tâng bóng vào lưới trống.
Tuy nhiên, truyền thông Trung Quốc cũng ghi nhận tinh thần chiến đấu của đội nhà trong hiệp 2. Sau khi bị dẫn 3 bàn, U.17 Trung Quốc ghi liên tiếp 2 bàn nhờ Wan Xiang và Zhao Songyuan để rút ngắn tỷ số xuống 2-3, trước khi bất lực nhìn Nhật Bản bảo toàn chiến thắng.
Một số bài viết còn nhấn mạnh thất bại này phản ánh vấn đề kéo dài của bóng đá trẻ Trung Quốc. Trong 5 năm gần đây, các đội trẻ nước này chỉ thắng 1, hòa 3 và thua tới 12 trận trước Nhật Bản và Hàn Quốc. Từ U.23 đến U.17, những điểm yếu về khả năng kiểm soát bóng, xử lý áp lực và tổ chức phòng ngự liên tục bị khai thác.
Tờ 163 Sports đánh giá: “Khép lại giải đấu, vị trí á quân vẫn thành công với U.17 Trung Quốc. Việc giành vé dự U.17 World Cup 2026 sau 21 năm là bước tiến lớn và giờ đây các cầu thủ cần nhanh chóng quên đi thất bại này. Thời gian rất ngắn, bóng đá trẻ Trung Quốc cần vượt qua những nỗi đau để hướng đến đấu trường lớn hơn”.