Nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về Mỹ để theo dõi các trận đấu trong khuôn khổ World Cup 2026 tiết lộ, họ thấy mệt mỏi và khó hiểu vì văn hóa tiền tip tại quốc gia này.
Gần như mọi giao dịch kể cả những khoản chi rất nhỏ như mua chai nước, cũng bị nhân viên gợi ý trả thêm tiền phục vụ.
Đó là những phản ánh của du khách đến từ Anh, Australia hay Nhật Bản vì liên tục phải chi tiền boa khiến tổng chi phí chuyến đi tăng thêm đáng kể giữa bối cảnh khách phải bỏ ra khoản lớn mua vé xem bóng đá.
Hai du khách đến từ Australia là s O’Flynn và Robert McNamara cho biết, chi phí mua vé xem các trận đấu đã ngốn phần lớn ngân sách chuyến đi của họ. Vì vậy, việc phải trả thêm tiền tip ở hầu hết các dịch vụ khiến họ không khỏi ngạc nhiên.
McNamara nói anh và bạn đồng hành vẫn cố gắng tôn trọng phong tục địa phương, nhưng việc liên tục được yêu cầu trả tiền tip là một cú sốc văn hóa.
“Nhân viên phục vụ mong khách để lại tiền tip sau gần như mỗi lần mua đồ uống, nên chi phí tăng lên rất nhanh. Tôi mua một ly nước rồi phải trả thêm 5 USD – khoảng 131.000 đồng. Thật khó để hiểu điều này”, anh nói.
Trong khi đó, O’Flynn cho biết anh vẫn chưa hiểu vì sao hệ thống này tồn tại.
“Ở Australia, chúng tôi trả đúng số tiền được niêm yết. Còn ở đây, người ta yêu cầu hoặc kỳ vọng bạn trả thêm tiền tip. Đôi khi bạn cũng không biết nên tip bao nhiêu là phù hợp”, anh giãi bày.
Theo vị khách này, đa số người Australia cho rằng doanh nghiệp nên trả lương tốt hơn cho nhân viên thay vì để khách hàng phải gánh trách nhiệm đảm bảo thu nhập cho người lao động.
Trong khi đó, anh Geoff Pryor, cổ động viên đến từ thành phố Norwich (Anh) bày tỏ quan điểm hoàn toàn ủng hộ chuyện thưởng thêm cho nhân viên nếu khách nhận về dịch vụ tốt. Tuy nhiên, anh không hài lòng nếu bị gợi ý phải trả thêm tiền boa dù chỉ mua chai nước nhỏ.
Đối với du khách Nhật Bản, gánh nặng tài chính còn rõ rệt hơn bởi tại quê nhà, văn hóa tiền tip gần như không tồn tại.
Chị Maiko Asahi, đến thành phố Dallas cùng gia đình để cổ vũ đội tuyển Nhật Bản cho biết, giá cả tại Mỹ vốn đã khá cao.
“Ngay cả khi chưa tính tiền tip thì mọi thứ cũng đã rất đắt. Cộng thêm khoản này thì chi phí trở nên quá cao”, chị nói.
Một du khách Nhật khác là Akihiro đi cùng con trai tiết lộ, ngay cả bữa ăn đơn giản nhất tại nhà hàng cũng tiêu tốn khoảng 30 USD (khoảng 789.000 đồng).
Khi cộng thêm tiền tip khoảng 13%-20%, khách sẽ nghĩ rằng với số tiền đó họ hoàn toàn có thể gọi thêm một phần ăn nữa.
Chủ nhà hàng Mỹ: Không nhận tiền tip, nhân viên rất khó sống
Ở chiều ngược lại, nhiều chủ nhà hàng và người lao động trong ngành dịch vụ Mỹ cho biết họ cũng gặp không ít khó khăn khi phục vụ lượng lớn khách quốc tế vốn chưa quen với văn hóa tiền tip.
Chris Keller, chủ quán bar bóng đá Banter tại Brooklyn nói rằng khách Anh và nhiều nước châu Âu thường không để lại tiền tip hoặc giả vờ không biết quy định này.
“Điều đó diễn ra thường xuyên. Họ hoặc không tip, hoặc nói rằng họ không biết”, Keller cho hay.
Để bảo vệ quyền lợi nhân viên, quán của ông đã thay đổi hệ thống đặt chỗ, yêu cầu khách thanh toán trước đồ uống kèm phí phục vụ.
Trong khi đó, bà Ann Calimano – người đồng sở hữu nhà hàng Hurley ở thành phố New York – cho biết, lượng khách tăng mạnh trong mùa giải bóng đá, vốn là thời điểm kinh doanh thường khá yên ắng.
Tuy nhiên, nhiều du khách châu Âu không có thói quen trả tiền tip như người Mỹ.
Vị chủ quán đưa ra ví dụ cụ thể. Có nhóm khách gọi 600 USD tiền đồ ăn và nước uống, nhưng không để lại tiền tip. Khi đó, nhân viên pha chế sẽ lịch sự hỏi khách xem dịch vụ có ổn không.
Thông thường, câu trả lời của khách là rất ổn. Sau đó, nhân viên sẽ giải thích thêm, phí phục vụ chưa được tính vào hóa đơn, trong khi ở châu Âu hay châu Á, khoản này được cộng sẵn trong giá. Đây được coi là những khác biệt giữa các nền văn hóa.
Tại một quán bar có tên Garvey ở thành phố New York, nhân viên pha chế Cathal Reynolds bận rộn liên tục. Anh cho biết, trong thời gian diễn ra World Cup, không khí kinh doanh của quán lúc nào cũng đạt đỉnh. Thậm chí ngay cả buổi sáng khách còn đông hơn cả buổi tối trước đây.
Nam nhân viên pha chế hiểu khách phải tốn khoản tiền rất lớn để tới Mỹ xem bóng đá. Tuy nhiên, anh vẫn hy vọng khách quốc tế có thể nhập gia tùy tục.
“Nếu bạn tới đây để trải nghiệm, nên tham gia cả văn hóa tiền boa. Như vậy, khách mới có những kỷ niệm thực sự trọn vẹn”, anh nói.
Theo BBC, khác biệt này phản ánh sự chênh lệch trong cách trả lương cho nhân viên dịch vụ giữa Mỹ và nhiều quốc gia khác. Tại phần lớn các nước châu Âu và châu Á, nhân viên nhà hàng, khách sạn thường được trả mức lương cố định đủ sống.
Trong khi đó, tại một số bang của Mỹ, nhân viên phục vụ trong ngành ăn uống chỉ nhận mức lương cơ bản dành cho lao động hưởng tiền tip khoảng hơn 2 USD/giờ (hơn 52.000 đồng). Phần lớn thu nhập của họ phụ thuộc vào khoản tiền tip khoảng 20% từ khách hàng.
Trên thực tế tại Mỹ, mức lương và tiền tip giữa các bang cũng có sự khác biệt.
Tại thành phố Los Angeles, nhân viên phục vụ nhận tiền tip có mức lương cơ bản là 16,2 USD/giờ (khoảng 424.000 đồng). Trong khi đó tại thành phố Atlanta, mức lương tiền mặt tối thiểu dành cho nhân viên phục vụ nhận tiền tip chỉ là 2,13 USD/giờ (khoảng 56.000 đồng).
Bà Rosa Thurnher – chủ nhà hàng El Ponce và thành viên Hội đồng Liên minh Nhà hàng tại Mỹ – cho biết, mức tip khoảng 20% được xem là tiêu chuẩn.
“Nếu không nhận được tiền tip, nhân viên gần như không thể sống bằng nghề phục vụ”, bà Thurnher nhấn mạnh.
Tối 26.4, tại Nhà hát và triển lãm Văn hóa nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng (phường Phan Thiết), UBND tỉnh Lâm Đồng tổ chức lễ khai mạc Mùa du lịch hè 2026 Lâm Đồng và công bố quy hoạch chung xây dựng Khu du lịch quốc gia Mũi Né đến năm 2040, tầm nhìn đến năm 2050.
Với chủ đề "Đến Lâm Đồng - Săn mây ngàn, lướt sóng bạc", Mùa du lịch hè 2026 Lâm Đồng hứa hẹn mang đến một luồng sinh khí mới cho ngành công nghiệp không khói. Chuỗi hoạt động quy mô lớn này sẽ kéo dài xuyên suốt từ tháng 4 đến hết tháng 8, bao gồm hàng loạt chương trình văn hóa, thể thao và du lịch đặc sắc trên phạm vi toàn tỉnh.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Đinh Văn Tuấn, Phó chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng, khẳng định sự kiện không đơn thuần là hoạt động khởi động mùa cao điểm điểm du lịch. Đây là bước đi chiến lược nhằm cụ thể hóa chủ trương đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, khẳng định vị thế của Lâm Đồng trên bản đồ du lịch quốc tế thông qua việc đẩy mạnh xúc tiến đầu tư và nâng cao năng lực cạnh tranh.
Trong định hướng mới sau sáp nhập, Khu du lịch quốc gia Mũi Né được xác định là vùng trọng điểm với nhiều lợi thế nổi bật như bờ biển dài, khí hậu nắng ấm quanh năm, cảnh quan đặc sắc và giá trị văn hóa riêng biệt. Đây cũng là cửa ngõ hướng biển, kết nối cao nguyên với vùng duyên hải và khu vực kinh tế trọng điểm phía nam.
Uy tín của điểm đến này vừa được củng cố mạnh mẽ khi ngày 8.4.2026, nền tảng Booking.com vinh danh Mũi Né là một trong những điểm đến xu hướng hàng đầu thế giới.
Đánh giá cao sự chủ động của địa phương, bà Nguyễn Thị Hoa Mai, Phó cục trưởng Cục Du lịch quốc gia Việt Nam, nhìn nhận việc phát triển Khu du lịch quốc gia Mũi Né trong khuôn khổ Mùa du lịch hè 2026 Lâm Đồng sẽ là "đầu tàu" cho du lịch miền Nam Trung bộ.
"Việc quy hoạch bài bản sẽ tạo ra cú hích quan trọng, mở đầu chuỗi liên kết vàng: Cam Ranh - Nha Trang - Mũi Né - Đà Lạt - TP.HCM. Đây là chìa khóa để thúc đẩy du lịch nội địa và thu hút dòng khách quốc tế cao cấp", bà Nguyễn Thị Hoa Mai nhấn mạnh.
Anh Quốc Bảo (TP HCM) cho biết cùng gia đình đến Cà Mau vào ngày 1/7, đã đặt trước khách sạn từ đầu năm. Hiện đoàn phát sinh thêm người đi cùng nhưng anh không thể tìm được phòng trống ở khu vực gần điểm diễn ra sự kiện. "Tôi phải nhờ chủ khách sạn kê thêm nệm để ở ghép và trả thêm phí", anh Bảo nói.
Tương tự, chị Nhật Linh (Đồng Nai) dành cả tuần qua để kiếm chỗ lưu trú nhưng hầu hết khách sạn, nhà nghỉ trong bán kính 20 km quanh nơi tổ chức đại lễ đều báo hết phòng. "Tôi gọi rất nhiều nơi nhưng đều nhận câu trả lời không còn phòng, lo là lỡ mất dịp tham dự lần này", chị Linh nói.
Khảo sát của VnExpress cho thấy các khách sạn trên Quốc lộ 1A trong bán kính 10 km gần nhà thờ Tắc Sậy như Lan Tuyền, Thiên Phụng, Như Ý... đều thông báo kín phòng từ nhiều tháng trước.
Đại diện khách sạn Tố Loan cho biết toàn bộ phòng riêng đã được đặt hết, đơn vị liên tục từ chối khách trong những ngày gần đây. Hiện khách sạn chỉ còn phòng dorm với giá khoảng 200.000 đồng một người mỗi đêm.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Cà Mau, lễ Tuyên phong Chân phước linh mục Trương Bửu Diệp là sự kiện có ý nghĩa đặc biệt, dự kiến thu hút khoảng 70.000-100.000 lượt người hành hương, du khách trong nước và quốc tế đến tham dự.
Phần lớn khách sạn, nhà nghỉ và cơ sở lưu trú, nhất là tại khu vực trung tâm và các địa phương lân cận nơi diễn ra đại lễ, đã đạt công suất gần 100%.
Để đáp ứng nhu cầu của khách, Sở phối hợp với các địa phương, doanh nghiệp cập nhật liên tục tình trạng phòng, kết nối các cơ sở còn khả năng tiếp nhận và huy động thêm các loại hình lưu trú phù hợp.
Sở cũng yêu cầu các đơn vị kinh doanh dịch vụ thực hiện nghiêm việc niêm yết, bán đúng giá, không lợi dụng cao điểm để tăng giá bất hợp lý. Các đoàn kiểm tra đã được thành lập để giám sát về an ninh trật tự, an toàn thực phẩm, phòng cháy chữa cháy trong thời gian diễn ra sự kiện.
Ngành du lịch khuyến cáo người hành hương nên chủ động đặt và xác nhận phòng trước khi đến Cà Mau, đồng thời theo dõi thông tin chính thức từ Ban tổ chức để cập nhật lịch trình, phương án phân luồng giao thông.
Với lượng người và phương tiện dự kiến rất đông, du khách nên sắp xếp thời gian di chuyển sớm hơn kế hoạch và tuân thủ hướng dẫn của lực lượng chức năng.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, ngoài ý nghĩa tôn giáo, lễ Tuyên phong Chân phước Cha Trương Bửu Diệp được kỳ vọng tạo cú hích cho du lịch tâm linh của tỉnh. Địa phương đặt mục tiêu phát triển dòng sản phẩm này gắn với du lịch sinh thái, văn hóa và cộng đồng, góp phần kéo dài thời gian lưu trú, tăng chi tiêu của du khách và quảng bá hình ảnh Cà Mau như một điểm đến an toàn, thân thiện.
Vào 8h ngày 2/7, Đức Hồng y Tagle chủ sự Thánh lễ tuyên phong Chân phước cho linh mục Phanxicô Trương Bửu Diệp ở Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, xã Phong Thạnh, dưới danh nghĩa là Đặc sứ của Giáo hoàng.
Theo linh mục Giuse Võ Văn Hoài, Chánh sở Họ đạo Tắc Sậy, đây là lần đầu tiên sau gần 500 năm kể từ khi Công giáo vào Việt Nam, một lễ tuyên phong Chân phước tổ chức trong nước thay vì tại Vatican.
Trong Giáo hội Công giáo, tuyên phong Chân phước là việc chính thức công nhận một người có đời sống đức tin mẫu mực và đang hưởng hạnh phúc bên Thiên Chúa. Đây là giai đoạn thứ ba trong tiến trình phong thánh: Tôi tớ Chúa - Đấng đáng kính - Chân phước - Hiển thánh.
Theo Tổng Giáo phận Sài Gòn, đến nay Việt Nam ghi nhận 117 người được phong Chân phước sau đó lên Hiển thánh. Phần lớn là giám mục, linh mục, giáo dân và các nhà truyền giáo nước ngoài đến Việt Nam, tử đạo trong giai đoạn 1644-1883.
Linh mục Trương Bửu Diệp sinh ngày 1/1/1897 tại họ đạo Cồn Phước (nay thuộc An Giang). Sau 27 năm tu học tại Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng và Đại chủng viện Nam Vang, ông được truyền chức linh mục, đến năm 1930 về quản xứ Tắc Sậy, thuộc Giáo phận Cần Thơ.
Trong thời gian mục vụ, ông sống giản dị, tận tụy chăm lo giáo dân, đặc biệt là người nghèo. Tháng 3/1946, ông bị sát hại khi đứng ra bảo vệ giáo dân giữa bối cảnh chiến sự. Sau nhiều thập niên, nơi an táng và cải táng thi hài ông tại nhà thờ Tắc Sậy trở thành điểm hành hương của hàng trăm nghìn người mỗi năm.
Theo UBND phường Sầm Sơn, việc giải quyết tình trạng người lang thang, ăn xin trên địa bàn góp phần đảm bảo an toàn xã hội, mỹ quan đô thị, tạo môi trường thuận lợi để thu hút khách du lịch, các nhà đầu tư, thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội.
UBND phường Sầm Sơn sẽ có giải pháp đưa người lang thang, ăn xin trên địa bàn về với gia đình, hoặc vào Trung tâm công tác xã hội tỉnh, tạo điều kiện trợ giúp phù hợp cho gia đình có người lang thang, ăn xin.
Giúp người lang thang, ăn xin được tiếp cận về văn hóa, pháp luật, nghề nghiệp để họ tham gia lao động sản xuất, hòa nhập cộng đồng.
UBND phường Sầm Sơn sẽ phối hợp với các xã, phường khác tiếp nhận, quản lý, hỗ trợ để người lang thang, ăn xin ổn định cuộc sống.
Đặc biệt, chính quyền phường sẽ kiên quyết ngăn chặn, xử lý nghiêm tình trạng "chăn dắt", lợi dụng người già, trẻ em, người khuyết tật ăn xin để thu lợi bất chính, gây bức xúc trong xã hội.
Nhóm người được quan tâm, giải quyết, hỗ trợ, xử lý đợt này là người lang thang, xin ăn trên địa bàn phường, người từ nơi khác đến, người không có nơi cư trú nhất định, người giả dạng người khuyết tật, cơ nhỡ để ăn xin, người "chăn dắt" người lang thang, ăn xin.
Để giải quyết được tình trạng người lang thang, ăn xin trên địa bàn, phường Sầm Sơn đưa ra các giải pháp cụ thể như: vận động cơ sở kinh doanh ăn uống, vui chơi giải trí, đền chùa không để người lang thang, bán hàng rong, ăn xin trong khuôn viên.
Tuyên truyền, vận động trực tiếp người lang thang, xin ăn để họ tự nguyện trở về với gia đình, ổn định cuộc sống.
Xử lý nghiêm các nhà nghỉ, nhà trọ cho tạm trú, lưu trú mà không có giấy tờ tùy thân, không khai báo tạm trú, lưu trú theo quy định.
Thống kê, nắm tình hình lao động nhập cư, quản lý người bán hàng rong, đánh giày, bán vé số ở phường để có biện pháp giáo dục đối với những trường hợp có dấu hiệu lợi dụng cơ hội để ăn xin, nhằm ngăn chặn tình trạng lang thang, ăn xin trên địa bàn.
Bên cạnh đó, UBND phường Sầm Sơn sẽ liên hệ UBND xã, phường có người lang thang, ăn xin để đưa nhóm người này về với gia đình.