Liên quan đến vụ bé gái 4 tuổi bị tử vong xảy ra ngày 3/5/2026 tại ngõ 31 Nguyễn Khả Trạc, phường Phú Diễn, Cơ quan CSĐT Công an Tp.Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố 01 bị can về tội Giết người.
Theo điều tra, Nguyễn Minh Hiệp (SN 2004; thường trú tại: xã Thanh Lâm, tỉnh Ninh Bình) và Bàn Thị Tâm (SN 2006; thường trú tại xã Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang) sinh sống với nhau như vợ chồng và thuê trọ tại ngõ 31 Nguyễn Khả Trạc, phường Phú Diễn, Tp.Hà Nội từ tháng 3/2026 đến nay. Ở cùng có cháu H. (SN 2022; là con riêng của Tâm) và anh trai của Hiệp cùng người yêu.
Chiều ngày 3/5, Hiệp và Tâm đi chơi về thì thấy cháu H. chuẩn bị lấy bánh, kẹo ra ăn. Cho rằng cháu ăn vụng nên Tâm đã lấy dép đánh liên tiếp nhiều lần vào vùng đầu và mặt cháu. Đánh xong Tâm bắt cháu H. đứng góc nhà thì thấy cháu đi vệ sinh nên Tâm dùng tay đánh vào mặt rồi bảo cháu vào tắm. Khi thấy cháu H. đang nghịch trong nhà vệ sinh, Hiệp chửi rồi dùng chân kẹp chặt ở má cháu, lấy vòi hoa sen xịt liên tục vào khu vực miệng và mũi của cháu. Thấy Hiệp xịt nhưng Tâm không nói gì và đi ra ngoài. Một lúc sau thấy cháu không gào khóc giãy giụa nữa thì Hiệp đi ra ngoài. Sau đó cháu H. được đưa đi cấp cứu ở Bệnh viện E và tử vong.
Ngay sau khi nhận được thông tin, Giám đốc Công an Tp.Hà Nội đã chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình phối hợp các đơn vị chức năng khẩn trương điều tra, làm rõ hành vi của các đối tượng. Quá trình đấu tranh Hiệp và Tâm còn khai nhận thường xuyên bạo hành, đánh đập cháu H, thậm chí bỏ đói nhiều ngày.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Sơn La, ngày 12/7, Cơ quan CSĐT công an tỉnh này đã thi hành quyết định khởi tố bị can, áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Nguyễn Mạnh Cường (SN 1987, trú tại xã Nhữ Khê, tỉnh Tuyên Quang) về tội Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp.
Qua công tác quản lý địa bàn, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Sơn La đã phát hiện đường dây sản xuất, kinh doanh quần áo giả mạo nhãn hiệu Owen với mức chiết khấu cao bất thường 40 - 50%. Ban Giám đốc công an tỉnh đã chỉ đạo các lực lượng chức năng phối hợp triệt phá, khám xét nhiều địa điểm tại các tỉnh Sơn La, Tuyên Quang và Thành phố Hà Nội.
Kết quả khám xét thu giữ 15.864 sản phẩm thời trang gắn nhãn mác thương hiệu Owen cùng hơn 13.000 thẻ nhãn, 900 tem giá, 2 máy ép logo và nhiều tang vật khác, tổng giá trị hàng hóa hơn 2,3 tỷ đồng.
Kết luận giám định của Viện Sở hữu trí tuệ quốc gia Bộ Khoa học và Công nghệ đã xác định toàn bộ sản phẩm mà lực lượng chức năng thu giữ được là hàng hóa giả mạo nhãn hiệu Owen, một nhãn hiệu thời trang đang được pháp luật bảo hộ. Công ty Cổ phần thời trang Kowil Việt Nam cho biết, công ty không hợp tác sản xuất, không nhượng quyền sản xuất hàng hoá mang nhãn hiệu Owen đối với các công ty và cá nhân liên quan trong vụ án.
Tại cơ quan điều tra, Nguyễn Mạnh Cường khai nhận do thấy hàng thời trang thương hiệu Owen dễ kinh doanh tại các tỉnh Tây Bắc, nên đã tổ chức sản xuất, kinh doanh hàng hoá giả mạo nhãn hiệu để kiếm lời. Từ năm 2024 đến nay đối tượng đã thiết lập hệ thống bán lẻ, bán buôn, cung cấp cho hơn 20 cửa hàng thời trang tại các tỉnh Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, Tuyên Quang, Hà Nội, Phú Thọ và một số tỉnh thành khác để tiêu thụ.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Nhiều vụ bạo lực gia đình gần đây gây bức xúc dư luận khi người chồng đánh vợ tàn bạo giữa ban ngày.
Đây không phải là chuyện mới vì đã có rất nhiều vụ tương tự xảy ra. Có nhiều vụ nạn nhân im lặng chịu đựng. Nhiều vụ đã thành án nhưng những anh chồng vẫn "thoát án" vì chính nạn nhân bãi nại.
Và bạo lực tái diễn từ sự im lặng, xuê xoa cho nhau. Làm gì để hạn chế tình trạng bạo lực gia đình? Tuổi Trẻ giới thiệu ý kiến của bạn đọc về vấn đề này.
Thẩm phán Lê Thiết Hùng (Quảng Trị):
Đã có không ít vụ bạo lực gia đình hành vi rõ ràng, hậu quả có thật nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở mức xử phạt hành chính hoặc hòa giải, bởi nạn nhân không yêu cầu hoặc rút đơn yêu cầu khởi tố.
Thực trạng này đặt ra vấn đề đáng suy ngẫm: sự im lặng, cam chịu hoặc rút lui của nạn nhân có vô tình trở thành "lá chắn" cho hành vi bạo lực tiếp diễn?
Trong một số trường hợp nhất định, việc xử lý hình sự phụ thuộc vào yêu cầu của bị hại. Quy định này nhằm tôn trọng quyền tự định đoạt của cá nhân. Tuy nhiên sự lựa chọn của nạn nhân không phải lúc nào cũng xuất phát từ ý chí của họ.
Nhiều phụ nữ phụ thuộc kinh tế, chịu áp lực từ con cái, gia đình hai bên hoặc tâm lý "giữ gìn tổ ấm". Nỗi sợ bị trả thù, bị kỳ thị hoặc mất đi chỗ dựa khiến họ chọn cách im lặng, thậm chí rút đơn sau khi đã tố cáo.
Không ít người tin rằng "nhịn một lần cho yên chuyện" nhưng sự nhượng bộ này hiếm khi chấm dứt bạo lực. Trái lại, nó có thể khiến hành vi bạo hành lặp lại với mức độ nghiêm trọng hơn.
Bạo lực gia đình thường diễn ra theo chu kỳ: căng thẳng - bùng phát - hối lỗi rồi lại tái diễn. Sự im lặng của nạn nhân, dù xuất phát từ thiện chí hay bất lực, có thể vô tình củng cố chu kỳ đó.
Không ít vụ án cố ý gây thương tích được khởi tố, điều tra, truy tố và đưa ra xét xử. Nhưng đến giai đoạn phúc thẩm, bị hại lại rút đơn yêu cầu khởi tố.
Theo quy định của pháp luật tố tụng hình sự, tòa án buộc phải đình chỉ vụ án. Dù ở thời điểm đó hành vi vi phạm đã được làm rõ qua chứng cứ, lời khai, kết luận giám định; các cơ quan tiến hành tố tụng đã dành nhiều thời gian, công sức để giải quyết vụ án.
Nhưng chỉ với việc rút đơn, toàn bộ quá trình xử lý hình sự phải dừng lại. Tòa án, dù nhận thấy tính chất nguy hiểm của hành vi, cũng không thể tiếp tục xét xử.
Việc rút đơn ở giai đoạn này thường không đơn thuần là sự thay đổi ý chí tự nguyện. Nhiều trường hợp bị chi phối bởi sức ép gia đình, mong muốn hàn gắn, sự phụ thuộc kinh tế hoặc lo lắng cho con cái. Hành vi bạo lực đáng lẽ phải bị xử lý nghiêm minh lại không đi đến cùng. Điều này vô hình trung tạo ra một "khoảng lặng pháp lý".
Người gây bạo lực có thể nhận thức rằng hậu quả pháp lý không nghiêm khắc nếu nạn nhân rút lui. Sự răn đe của pháp luật vì thế bị suy giảm.
Bạo lực gia đình không chỉ là vấn đề của riêng một cá nhân hay một gia đình. Mỗi hành vi đánh đập, chửi bới hay hành hạ không chỉ gây tổn thương trực tiếp cho nạn nhân mà còn để lại hệ lụy lâu dài cho những người xung quanh, đặc biệt là trẻ em.
Những đứa trẻ lớn lên trong môi trường có bạo lực dễ bị ảnh hưởng tâm lý, mất cảm giác an toàn, thậm chí hình thành nhận thức sai lệch về cách giải quyết mâu thuẫn.
Ở góc độ xã hội, việc dung thứ hoặc bỏ qua bạo lực gia đình góp phần duy trì một vòng luẩn quẩn: người bị hại hôm nay có thể trở thành người gây bạo lực trong tương lai. Cần nhìn nhận rằng bạo lực không chỉ là vấn đề thương tích mà còn là sự xâm phạm nhân phẩm, danh dự và quyền được an toàn của con người.
Những hành vi tưởng như nhẹ nhưng lặp đi lặp lại có thể gây tổn thương tâm lý sâu sắc và dễ leo thang thành hậu quả nghiêm trọng.
Một rào cản khác trong phòng, chống bạo lực gia đình là tâm lý "chuyện nhà người ta". Sự thờ ơ của cộng đồng vô hình trung tạo điều kiện để hành vi bạo lực tiếp diễn. Nếu có sự can thiệp kịp thời từ hàng xóm, tổ dân phố hoặc các tổ chức địa phương, hậu quả có thể đã được hạn chế.
Ngược lại, sự im lặng kéo dài khiến nạn nhân ngày càng bị cô lập, mất niềm tin vào khả năng được bảo vệ.
Luật sư Nguyễn Thị Thu Tâm (Đoàn luật sư TP.HCM):
Theo quy định của Luật Phòng, chống bạo lực gia đình 2022, tùy thuộc vào mức độ, tính chất, hậu quả của hành vi, người có hành vi bạo lực gia đình (chồng đánh vợ hoặc ngược lại) có thể bị phạt tiền, buộc xin lỗi công khai hoặc nặng hơn là bị phạt tù theo quy định của Bộ luật Hình sự.
Theo điều 134 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017, 2025), hành vi đánh vợ của người chồng có thể bị xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự về "tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác".
Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỉ lệ tổn thương cơ thể từ 11-30% hoặc dưới 11% thuộc một trong các trường hợp quy định thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
Đó là dùng vũ khí, vật liệu nổ, hung khí nguy hiểm hoặc thủ đoạn có khả năng gây nguy hại cho nhiều người; dùng a xít nguy hiểm hoặc hóa chất nguy hiểm; đối với người dưới 16 tuổi, phụ nữ mà biết là có thai, người già yếu, ốm đau hoặc người khác không có khả năng tự vệ; có tính chất côn đồ...
Trường hợp gây tổn thương cơ thể từ 31-60% thì bị phạt tù từ 2-6 năm. Nếu phạm tội như gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỉ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên thì bị phạt tù từ 5-10 năm...
Với trường hợp xem xét xử lý hình sự là trường hợp khởi tố theo yêu cầu của người bị hại. Nếu hành vi đánh vợ của người chồng nhưng bị hại (người vợ) không có yêu cầu thì cơ qun chức năng không khởi tố vụ án hình sự.
Nếu việc chồng đánh vợ diễn ra thường xuyên khiến nạn nhân bị đau đớn về thể xác, tinh thần... người chồng có thể bị xem xét xử lý về "tội ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu hoặc người có công nuôi dưỡng mình" theo điều 185 Bộ luật Hình sự.
Tội này không thuộc trường hợp chỉ được khởi tố vụ án hình sự khi có yêu cầu của bị hại.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bà Daryl Berman bị buộc tội đâm chồng - ông David, 84 tuổi, tại nhà riêng ở Prestwich, Greater Manchester ngày 13/3/2025.
Hôm xảy ra sự việc, người vợ đã gọi đường dây khẩn cấp, nói rằng bà tin chồng mình đã "trượt chân" khi đang ở trong bếp và "máu đang chảy ra từ miệng ông ấy".
Khi nhân viên y tế đến, họ thấy ông David nằm trên sàn bếp, bên cạnh là khay đựng thức ăn, một con dao gọt dài 12 cm và một chiếc đĩa vỡ. Các nỗ lực hồi sức đã được thực hiện nhưng nạn nhân tử vong khoảng 40 phút sau đó.
Khi cảnh sát được gọi đến hiện trường, bà Daryl nói: "Các vị không nghĩ là tôi đã giết ông ấy chứ?".
Bà kể đã nghe thấy hai tiếng động lớn từ nhà bếp và đã "vội vã chạy vào" trước khi thấy chồng mình nằm thoi thóp trên sàn, người đầy máu, nhắc lại lời trước đó đã nói với tổng đài.
Những nghi ngờ đã nảy sinh khi hai nhà bệnh lý học tiến hành khám nghiệm tử thi và phát hiện các vết thương có nhiều đặc điểm của một vụ tấn công có chủ đích hơn là một tai nạn.
Nạn nhân là người có tiếng nói trong cộng đồng, gần đây sức khỏe giảm sút. Ông trước đó được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, bị xẹp phổi và bệnh tim, cần gậy chống để đi lại.
Khai tại tòa ngày 23/6, bà Daryl khẳng định mình không hề liên quan đến cái chết của chồng. Bà kể với cảnh sát rằng chồng thường xuyên bị ngã, từ khi sức khỏe sa sút.
Cặp đôi đã ở bên nhau 30 năm, có mối quan hệ yêu thương và bà luôn ủng hộ chồng mình. Nhưng sau khi ông qua đời, một số thành viên trong gia đình ông nhận thấy bà ấy tỏ ra "bình thản" và "vô cảm" một cách bất thường.
Sau khi nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên bà có tội. Tuy nhiên, việc tuyên án sẽ diễn ra vào một ngày khác.
Tin Gốc: Vnexpress

