Nói đến ông Nguyễn Thanh Toàn, hay còn gọi là Hai Toàn (ông sinh năm 1944) không người yêu bóng đá nào của TP.HCM hơn 4 thập niên trước lại không biết đến. Ông từng khoác áo đội tuyển quốc gia năm 1959 thi đấu ở 6 nước châu Âu rồi thi đấu cho trường huấn luyện những năm 1959-1963, trước vài năm so với những tên tuổi nổi tiếng như Trần Duy Long, Lê Thế Thọ. Sau đó ông đi học ở Kiev (Liên Xô cũ) rồi trở về Việt Nam, sau 1975 vào nam và trở thành Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM rồi kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP.HCM.
Sự nghiệp cầu thủ hay huấn luyện bóng đá của ông không quá lẫy lừng, ngoài lần tham gia đội tuyển thập niên 60 thì sau đó năm 1980 ông lại quay lại làm trợ lý cho HLV Trần Duy Long dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Nhưng sự nghiệp quản lý của ông gắn bó nhiều với TP.HCM khi ông là một trong 12 người vào tiếp quản thể thao thành phố sau năm 1975. Sau đó ông được coi là một trụ cột chính khai phá sức mạnh cho bóng đá thành phố, thúc đẩy ra đời nhiều giải đấu và đặc biệt là luôn hướng đến việc tổ chức thi đấu các trận giao hữu hay giải đấu quốc tế.
Thời những năm cuối 1970 và đầu những năm 1980, ông cùng với ông Nguyễn Minh Cảnh, khi đó là trưởng bộ môn bóng đá đã có sáng kiến tổ chức các giải A1, các giải A2, hạng B TP.HCM rất thu hút, quy tụ cả trăm đội tranh tài. Mật độ thi đấu các giải dồn dập và nhiều vô kể, giúp cho cầu thủ không chỉ được cọ xát tích lũy kinh nghiệm, mà còn nâng trình độ lên rất nhiều. Đặc biệt là việc tổ chức cho các đội trẻ đá mở màn trước các trận đấu của đội A1 thời đó thật hay, làm cho khí thế bóng đá TP.HCM luôn sục sôi.
Ông cũng góp phần khai sinh ra trường năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM đào tạo ra lứa tài năng cho bóng đá TP.HCM khi đó như Đặng Trần Chỉnh, Võ Hoàng Bửu, Nguyễn Hồng Phẩm, Hà Vương Ngầu Nại, Phan Huy Khải, Phạm Văn Tám, Lương Vĩnh Lễ, Nguyễn Thanh Tùng (con trai ông) chắp cánh cho họ gia nhập các đội Cảng Sài Gòn, Hải Quan, Sở Công nghiệp tung hoành ngang dọc. Dưới tài quản lý thao lược của ông, bóng đá TP.HCM khi đó rất thịnh không chỉ là “lò” cung cấp cầu thủ giỏi mà đội ngũ trọng tài cũng phong phú, chất lượng, uy tín chiếm gần 50% tổng số trọng tài quốc gia.
Nhưng dấu ấn lớn nhất của ông Hai Toàn chính là tham mưu cho Giám đốc Sở TDTT TP.HCM Lê Bửu khơi nguồn cho việc thúc đẩy hợp tác quốc tế. Rất nhiều đội bóng từ Liên Xô (cũ) hay các đội từ châu Âu và Đông Nam Á, châu Á lần lượt sang TP.HCM thi đấu, đầu tiên là giao hữu rồi tiến tới tham dự các giải mời đều diễn ra tại sân Thống Nhất như Cúp liên Cảng, Cúp bóng đá TP.HCM mở rộng hoặc phối hợp với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đưa các giải quốc tế khác về TP.HCM thi đấu như Cúp Độc Lập, Dunhill Cup.
Chính nhờ thi đấu quốc tế nhiều mà đời sống bóng đá TP.HCM thời đó vô cùng phong phú. Người hâm mộ thành phố luôn được sống trong bầu không khí bóng đá liên tục mỗi tuần hoặc 3-4 ngày là có trận đấu. Sân Thống Nhất luôn sáng đèn bất kể nắng mưa và cảnh hàng nghìn người rồng rắn xếp hàng mua vé vào sân, thực sự là những hình ảnh khó quên của bóng đá TP.HCM, có phần đóng góp không nhỏ của ông Nguyễn Thanh Toàn.
Cuối năm 1989, lãnh đạo TP.HCM đã chỉ đạo Sở TDTT tìm hướng xã hội hóa bóng đá, đặt nền móng cho việc ra đời của Liên đoàn Bóng đá TP.HCM (HFF). Đây là giai đoạn chuyển mình quan trọng, phù hợp với xu thế phát triển chung khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng được thành lập vào năm 1989. Ông Nguyễn Thanh Toàn khi đó vừa là Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM và cũng trở thành Phó chủ tịch HFF. Đến năm 1993, ông trở thành Phó tổng thư ký VFF hỗ trợ cho Tổng thư ký Trần Bảy, đứng đầu văn phòng 2 của khu vực phía nam.
Dù là văn phòng 2 nhưng thời đó hoạt động của bóng đá Việt Nam chủ yếu là ở TP.HCM khi tiếng nói của cặp bài trùng Nguyễn Tấn Minh (phó chủ tịch) và Nguyễn Thanh Toàn luôn có trọng lượng. Ông Hai Toàn thậm chí được Ban Chấp hành tín nhiệm giao nắm luôn các vấn đề chuyên môn như hoạt động thi đấu, đào tạo, xây dựng nguồn nhân lực cho bóng đá Việt Nam. Ông Tấn Minh khi đó lo tư duy kiếm tiền, còn ông Hai Toàn làm chuyên môn đỉnh đạc, giới thiệu nhiều cán bộ tài năng tham gia AFC. Cả 2 đã trở thành “cặp đôi hoàn hảo” trong mắt của người hâm mộ khắp cả nước.
Ông Hai Toàn tính tình ôn hòa, luôn ẩn mình, thái độ lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử có tình có nghĩa với nhiều thế hệ bóng đá lúc bấy giờ và lúc nào cũng nở nụ cười hiền hòa khi tiếp chuyện. Tôi nhớ giai đoạn đó rất nhiều lần đến văn phòng 2 VFF đặt ở khán đài B sân Thống Nhất, đường Đào Duy Từ để phỏng vấn viết bài về hoạt động của bộ máy liên đoàn. Ông Hai Toàn luôn sẵn sàng trả lời các câu hỏi về thi đấu, về quản lý phong trào…
Thời đó bóng đá Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng hay đón ông Peter Velappan, Tổng thư ký AFC và ông Paul Mony, Tổng thư ký AFF sang TP.HCM. Ông Hai Toàn luôn đứng đầu những quan chức bóng đá nước nhà cùng với các ông Trần Văn Mui, Trần Duy Long tiếp xúc trao đổi, học hỏi và định hướng cách làm bóng đá theo chuẩn của châu Á, từ đó có sự hòa nhập nhanh chóng của bóng đá Việt Nam mà điển hình là thành tích ở SEA Games Chiang Mai năm 1995 hay Tiger Cup năm 1996.
Dấn ấn quản lý của ông luôn đậm nét, khi về hưu ông vẫn thường xuyên ra xem bóng đá ở sân Thống Nhất, vẫn tư vấn, góp ý cho những người quản lý sau này để có những cải cách, thúc đẩy cho bóng đá TP.HCM và quốc gia tiến bộ. Nhiều năm qua ông trở bệnh cộng với tuổi già sức yếu nên ngày 9.4 ông đã mãi mãi ra đi ở tuổi 90. Vĩnh biệt ông, một trụ cột quản lý, một người khơi nguồn cho sự đổi mới với nhiều hoạt động thi đấu quốc tế sôi nổi tại TP.HCM, một người giữ ngọn lửa cháy bỏng cho bóng đá nước nhà suốt hơn 50 năm qua.
Trên sân Pleiku, HAGL tiếp đón CLB Hà Nội (đội bóng đang rất cần điểm để đua tốp 3 với Ninh Bình) với áp lực rất lớn. Đội bóng phố núi có lợi thế về mặt điểm số so với các đối thủ là Becamex TP.HCM, Đà Nẵng và PVF-CAND, nhưng chưa hề an toàn và cần chiến thắng để chắc chắn trụ hạng. HAGL cũng sớm bị dẫn trước sau bàn thắng của Hoàng Hên nhưng đã có màn trình diễn đầy quả cảm để có trận lội ngược dòng đầy cảm xúc. Dấu ấn nổi bật thuộc về tiền đạo trẻ Trần Gia Bảo. Cầu thủ sinh năm 2008 chiếm trọn sự chú ý với pha băng xuống tốc độ, căng ngang khó chịu khiến Thành Chung phản lưới, và vượt qua Xuân Mạnh rồi cứa lòng ghi bàn, mở ra chiến thắng 3-1 cho HAGL. Bàn còn lại của đội chủ nhà được ghi do công Dos Santos. Kết quả này giúp HAGL nâng tổng điểm lên 26 sau 25 trận. Với khoảng cách 5 điểm nhiều hơn nhóm cuối bảng trong bối cảnh mùa giải chỉ còn một vòng đấu, đội bóng phố núi chính thức trụ hạng.
Trong khi đó, Becamex TP.HCM gục ngã ở sân Hàng Đẫy trước CLB Công an Hà Nội (CAHN). HLV Alexandre Polking tung ra đội hình gần như mạnh nhất; Quang Hải, Đình Bắc, Leo Atur và Alan chơi ăn ý, gây ra nhiều sức ép về phía khung thành thủ môn Trần Minh Toàn. Sau vài cơ hội bị bỏ lỡ, đội chủ nhà có bàn mở tỷ số. Phút 16, Đình Bắc có đường kiến tạo thông minh để Alan băng xuống, thực hiện cú lốp bóng gọn gàng, đánh bại Minh Toàn. Đến phút 46, Đình Bắc hoàn tất cú đúp kiến tạo bằng đường chuyền thuận lợi để Leo Artur đặt lòng gọn gàng, nâng tỷ số lên 2-0 cho CLB CAHN.
Đang ở vị trí nguy hiểm, CLB Becamex TP.HCM cũng dâng cao đội hình lên tấn công. Tuy nhiên, đội bóng đất Thủ gần như chỉ biết chờ đợi vào nỗ lực cá nhân của Việt Cường hay Minh Khoa. Và chừng đó là không thể khoan phá hàng phòng ngự được tổ chức tốt của CLB CAHN. Những nỗ lực của đội bóng miền Đông Nam bộ chỉ giúp họ có được bàn rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2 của Zlatkovic, sau đường kiến tạo của Minh Khoa ở phút 57. Trong khoảng thời gian còn lại của trận đấu, Becamex TP.HCM chơi cố gắng hơn, nhưng không tạo ra sự khác biệt.
Thất bại này khiến Becamex TP.HCM vẫn chỉ có 21 điểm. Sau khi PVF-CAND bất ngờ thắng Hải Phòng 3-1 và CLB Đà Nẵng hòa Hà Tĩnh 0-0, V-League giờ có 3 đội bằng điểm là Đà Nẵng (hiệu số -10), Becamex TP.HCM (-14) và PVF-CAND (-20). Từ vị thế tương đối an toàn, đội bóng từng có biệt danh là "Chelsea VN" trượt dài với 9 trận liên tiếp không biết đến mùi chiến thắng. Đáng nói họ có đến 7 trận thua, trong đó là chuỗi 4 trận thua liên tiếp khi phòng ngự lỏng lẻo, thiếu ý tưởng tấn công. Quan trọng hơn, tinh thần thi đấu của Becamex TP.HCM gần như chạm đáy. Nếu không có sự xuất sắc của thủ thành Minh Toàn, tình cảnh của đội bóng đất Thủ còn bi đát hơn rất nhiều.
Becamex TP.HCM vẫn còn quyền tự quyết trong tay. Nếu thắng HAGL ở vòng cuối, họ nhiều khả năng có được vị trí thứ 13, qua đó níu kéo hy vọng ở lại V-League (trong trường hợp thắng tiếp đội nhì bảng giải hạng nhất là CLB Bắc Ninh). Nhưng với lối đá thiếu thuyết phục và tâm lý nặng nề như hiện tại, thầy trò HLV Hứa Hiền Vinh có lẽ cần phép màu để sinh tồn.
Phút 61, Balogun tranh chấp bóng, sau đó chân của anh sượt vào bắp đùi rồi giẫm lên mắt cá chân của Tarik Muharemovic. Trọng tài người Brazil Raphel Claus không cắt còi, và chỉ cho dừng trận đấu khi hai cầu thủ bị đau nằm sân.
Sau đó, VAR vào cuộc. Trọng tài Claus trực tiếp xem lại video trước khi trở lại sân rút thẻ đỏ trực tiếp cho Balogun.
Tranh cãi từ đó nổ ra. Truyền thông cũng so sánh với tình huống thủ quân Argentina Lionel Messi đạp gầm giày vào bắp chân Aissa Mandi, trong trận thắng Algeria 3-0 ở lượt ra quân bảng J hôm 16/6.
Trên X, nhiều tài khoản cho rằng Messi được đối xử ưu ái. Bài đăng của @JacobsBen thu hút 1 triệu lượt xem với hình ảnh hai tình huống phạm lỗi, cùng dòng chú thích: "Hai pha bóng tương đồng, nhưng Messi không bị phạt".
Tờ Telegraph cho rằng điểm phạm lỗi nguy hiểm nhưng cả hai đều không cố ý. Tuy nhiên, công tác trọng tài lại thiếu nhất quán. "Một luật cho Messi, một luật khác cho tất cả mọi người?", tờ báo của Anh đặt câu hỏi.
Bên cạnh đó, tình huống cũng một lần nữa làm dấy lên tranh luận về việc áp dụng VAR. Theo đó, việc xem đi xem lại tình huống quay chậm chắc chắn sẽ làm pha phạm lỗi trông tệ hơn nhiều so với xem trực tiếp, hoặc ở tốc độ bình thường. "Đó chính là vấn đề. Chúng ta đang phân tích một tình huống, nhưng lại cho ra hai kết quả nếu thay đổi tốc độ", bài viết của Telegraph có đoạn.
Điều này cũng được cựu tiền đạo đội tuyển nữ Anh Sue Smith đưa ra khi bình luận trên kênh BBC. Cô cho biết: "Khi xem lại quay chậm, bạn sẽ nghĩ đến thẻ đỏ. Nhưng tôi nghĩ khi trực tiếp chứng kiến thì đó quyết định quá khắc nghiệt. Balogun chỉ cố gắng tranh bóng, dùng thân người che chắn và đặt chân xuống đất. Thật không may lại trúng cổ chân".
Cựu trọng tài Andy Davies, với 12 năm làm việc tại Ngoại hạng Anh, thì nhận định "đây không phải là lỗi đáng nhận thẻ đỏ" và "một kết quả không may khi hai cầu thủ tranh bóng trong một tình huống bình thường". VAR đưa ra khuyến nghị cho trọng tài dựa trên hình ảnh quay chậm và tĩnh, nhưng điều này không phù hợp với quy trình.
"Sử dụng hình ảnh kiểu này chỉ nên phục vụ mục đích xác định điểm tiếp xúc trong tình huống phạm lỗi dẫn đến thẻ đỏ", Davies nói với ESPN. "Tuy nhiên, khi nó được hiển thị trên màn hình, tôi không ngạc nhiên khi nó sẽ khiến trọng tài chính phải rút thẻ đỏ".
Balogun trở thành cầu thủ thứ tư trong lịch sử World Cup ghi bàn rồi nhận thẻ đỏ, sau Zinedine Zidane của Pháp năm 2006, Ronaldinho (Brazil, 2002) và Garrincha (Brazil, 1962). Trước đó, anh mở tỷ số vào lưới Bosnia & Herzegovina ở phút 45 sau pha chớp thời cơ trong vòng cấm.
Mỹ thi đấu thiếu người nhưng vẫn đứng vững, thậm chí ấn định chiến thắng 2-0 sau cú đá phạt trực tiếp của Malik Tillman ở phút 82. Tuy nhiên, Mỹ sẽ vắng tiền đạo chủ lực, đã ghi 3 bàn từ đầu giải, trong trận gặp Bỉ ở vòng 1/8.
Theo điều lệ giải, thẻ đỏ chỉ được kháng cáo trong trường hợp nhầm lẫn danh tính hoặc cầu thủ đó đang đối mặt án treo giò nhiều trận. Balogun sẽ nhận án treo giò tối thiểu một trận. Nếu Ủy ban kỷ luật FIFA xem xét và thấy rằng nên cấm thêm một hoặc hai trận, khi ấy Mỹ có thể kháng cáo quyết định này.
"Messi, 38 tuổi, đã kiếm được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007. Sau khi điều chỉnh thuế, hiệu suất thị trường và thu nhập từ đầu tư và tài trợ, giá trị tài sản ròng của Messi hiện đã vượt qua mốc 1 tỉ USD", Bloomberg công bố ngày 22.5. Điều này, cũng chính thức giúp Messi gia nhập "CLB tỉ phú" cùng Ronaldo, trở thành hai cầu thủ bóng đá duy nhất cho đến nay đều có tài sản vượt mốc hơn 1 tỉ USD.
Nằm trong danh sách "CLB tỉ phú" bóng đá, ông David Beckham, Chủ tịch và đồng sở hữu CLB Inter Miami, cũng có tên, nhờ những khoản thu nhập cực khủng sau khi đã giải nghệ và công việc kinh doanh đầy thuận lợi của mình. Bên cạnh vợ ông, Victoria, cũng là một doanh nhân cực kỳ thành công. Theo Sunday Times, tài sản của vợ chồng Beckham đã đạt gần 1,6 tỉ USD.
Trong khi đó, theo phân tích của Bloomberg, Messi là người mới nhất trong giới bóng đá gia nhập "CLB tỉ phú", sau khi anh tích lũy được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007, cùng với lợi nhuận đầu tư, tài trợ và tài sản kinh doanh, qua đó đã giúp giá trị tài sản ròng của anh vượt qua mốc hơn 1 tỉ USD.
Thu nhập của Messi bao gồm tiền lương và thưởng từ CLB Inter Miami, cũng như các thỏa thuận chia sẻ bản quyền hình ảnh, bán áo đấu và sự hợp tác với "gã khổng lồ" công nghệ Apple để chia sẻ doanh thu truyền hình. Bên cạnh đó là hoạt động kinh doanh, bao gồm bất động sản và thậm chí cả cổ phần trong một chuỗi nhà hàng ở Argentina, đã giúp anh gia nhập CLB tỉ phú, theo Bloomberg.
"Việc Messi chuyển đến Mỹ cũng mở ra những cách thức trả lương mới lạ khác. Trong các cuộc đàm phán hợp đồng ban đầu, giải bóng đá nhà nghề Mỹ (MLS) và Apple đã thảo luận về một thỏa thuận chia sẻ doanh thu, theo đó Messi sẽ nhận được một phần doanh thu từ các đăng ký mới cho gói phát trực tuyến MLS Season Pass của Apple TV+", theo The Athletic đưa tin.
Jorge Mas, đồng sở hữu Inter Miami cùng với ông David Beckham, cho biết số lượng người đăng ký dịch vụ phát trực tuyến đã tăng gấp đôi trong những tháng sau khi Messi gia nhập. Trong một cuộc phỏng vấn hồi đầu năm nay, Mas đã ám chỉ tổng thu nhập hàng năm của Messi từ CLB vào khoảng từ 70 triệu USD đến 80 triệu USD, bao gồm cả quyền sở hữu cổ phần và tiền lương cầu thủ.
Trong thống kê mới nhất của Forbes, Messi đã có thu nhập trong năm 2026 lên đến 140 triệu USD, bao gồm 70 triệu USD từ lương và thưởng, và 70 triệu USD còn lại là các thu nhập bên ngoài sân cỏ từ hoạt động kinh doanh và thương mại.
Con số này với Ronaldo là lên đến 300 triệu USD, tiếp tục dẫn đầu danh sách VĐV thể thao được trả lương cao nhất thế giới theo xếp hạng của Forbes năm thứ tư liên tiếp.
Tuy nhiên, Ronaldo làm được điều này chủ yếu nhờ bản hợp đồng "bom tấn" với CLB Al Nassr ở Ả Rập Xê Út, với mức lương mỗi năm lên đến 235 triệu USD, trong khi thu nhập ngoài sân cỏ là 65 triệu USD. Ronaldo đã trở thành cầu thủ tỉ phú đầu tiên của bóng đá thế giới, sau công bố của Bloomberg hồi tháng 9 năm ngoái.
"Messi trên thực tế hoàn toàn có thể sớm vào "CLB tỉ phú" và là người đầu tiên sẽ đạt được cột mốc này, cũng như sẽ nhận mức lương mỗi năm lên đến 400 triệu USD, nếu như sau chức vô địch World Cup 2022 cùng đội tuyển Argentina, anh đồng ý gia nhập giải VĐQG Ả Rập Xê Út (Saudi Pro League).
Thay vào đó, Messi lại chọn gia nhập Inter Miami, trong khi Ronaldo ký hợp đồng riêng với Ả Rập Xê Út vào năm 2023, trị giá hơn 200 triệu USD mỗi năm. Gần đây, Ronaldo đã gia hạn thêm 2 năm nữa và vừa toại nguyện với danh hiệu vô địch đầu tiên cùng Al Nassr", Bloomberg đánh giá.
Mặc dù vậy, quyết định đến Mỹ của Messi, dù không thể mang lại tiền bạc ào ạt ngay lập tức, nhưng với các thỏa thuận và dự án thể thao, cùng kinh doanh, cuối cùng cũng giúp danh thủ này vượt mốc tài sản ròng hơn 1 tỉ USD.
"Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề hay trở ngại đối với tôi", Messi nói với tờ Mundo Deportivo trong một cuộc phỏng vấn trước đây. "Nếu là vì tiền, tôi đã đến Ả Rập Xê Út hoặc một nơi nào khác rồi", Messi nhấn mạnh.
Bloomberg đã dẫn lại các phát biểu này, như để khẳng định, Messi đã trở thành tỉ phú mà không cần những bản hợp đồng béo bở với Ả Rập Xê Út, với một hướng đi khác và phù hợp với cuộc sống gia đình.