Trong ký ức của tôi, một buổi sớm mai cách đây chừng 25 năm, ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh, nơi khi ấy chuyện lo cái ăn còn nhọc nhằn, nói chi đến nhu cầu giải trí, bỗng có chiếc xe máy chạy vèo qua con đường trước nhà. Trên yên xe máy gắn chiếc loa nhỏ, tiếng rao vang lên đầy thôi thúc: “Chỉ một đêm duy nhất…”. Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ khiến đám trẻ con chúng tôi nôn nao cả ngày. Tối nay, có đoàn lô tô về làng.
Vào những năm cuối thập niên 1990, đầu những năm 2000, ở nhiều vùng quê như quê tôi, mỗi lần nghe tin có hội chợ, có gánh hát lô tô là người lớn, trẻ con đều háo hức. Người đi làm đồng về sớm hơn thường lệ, trẻ nhỏ ăn cơm thật nhanh để được theo cha mẹ ra sân vận động thị trấn. Đó là những đêm hiếm hoi cả làng cùng bước vào một không gian rực rỡ ánh đèn, náo nhiệt tiếng cười, khác hẳn nhịp sống lam lũ thường ngày.
Nếu khách đông, đoàn có thể ở lại vài đêm, thậm chí nửa tháng. Khi ấy, những tấm bạt dựng tạm, vài dãy ghế nhựa, sân khấu ghép bằng ván gỗ cũng đủ trở thành trung tâm vui chơi của cả vùng.
Ngày nay, những gánh lô tô về quê đã thưa dần, nhiều bãi đất trống từng sáng đèn hội chợ nay đã im lìm. Nhưng ở một chiều ngược lại, lô tô không biến mất; nó đang chuyển mình mạnh mẽ ở các đô thị lớn, đặc biệt tại khu vực miền Tây Nam bộ và TP.HCM, nơi loại hình này đang tìm lại sức sống mới.
Tên gọi “lô tô” được cho là bắt nguồn từ tiếng Pháp – loto, vốn có gốc xa hơn từ tiếng Ý – lotto. Đây là một dạng trò chơi dựa trên việc rút số ngẫu nhiên và dò số trên thẻ của người chơi.
Theo nhiều tài liệu, trò chơi này xuất hiện tại Ý từ khoảng thế kỷ 16. Ban đầu, nó mang tính giải trí cộng đồng và dần phổ biến tại nhiều quốc gia châu Âu. Khi lan sang các nước khác, lô tô được biến đổi về luật chơi và cách tổ chức để phù hợp với văn hóa bản địa.
Tại Pháp, hình thức lô tô từng khá phổ biến trong các buổi sinh hoạt cộng đồng. Ở Mỹ, một biến thể tương tự là Bingo xuất hiện rộng rãi vào đầu thế kỷ 20 và trở thành trò chơi quen thuộc tại nhà thờ, hội chợ, trường học hoặc các buổi gây quỹ.
Khi du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn giao thoa văn hóa thời thuộc địa, trò chơi này dần được người Việt tiếp nhận rồi cải biên theo cách rất riêng. Nếu ở nhiều nước, đây đơn thuần chỉ là trò chơi may rủi mang tính giải trí, thì tại Việt Nam, lô tô được “sân khấu hóa”, gắn với ca hát, diễn xuất và ngôn ngữ dân gian. Đó cũng là lý do lô tô Việt Nam trở nên khác biệt và có bản sắc riêng.
Lô tô phát triển mạnh tại miền Nam Việt Nam, đặc biệt khu vực Tây Nam bộ từ khoảng thập niên 1970 đến 1990. Nơi đây có truyền thống sinh hoạt cộng đồng sôi nổi, đời sống chợ phiên, lễ hội phong phú nên lô tô nhanh chóng tìm được chỗ đứng.
Không giống kiểu dò số im lặng ở nhiều nơi khác, lô tô Việt Nam hấp dẫn nhờ người “rao số” hoặc “kêu số”. Người quản trò sẽ bốc ngẫu nhiên từng con số trong lồng cầu rồi hát, hò hoặc đọc những câu nói lái, câu vè, câu đố để gợi mở con số ấy.
Thay vì nói thẳng “số bảy”, người gọi số có thể ngân nga:
“Con số gì ra, con số gì ra, cờ ra con mấy…
Chị ong nâu nâu nâu nâu
Chị bay đi đâu đi đâu
Chú gà trống mới gáy, ông mặt trời mới dậy
Mà trên những cành hoa em đã thấy chị bay
Con số bảy (7), con số bảy (7)”.
Hay số khác lại được gắn với thành ngữ, tên món ăn, chuyện đời sống, khiến khán giả vừa dò số vừa cười nghiêng ngả.
Chính sự ứng biến linh hoạt, dí dỏm và đậm màu sắc địa phương đã khiến lô tô trở thành một hình thức giải trí đại chúng. Nhiều người đi xem lô tô không hẳn vì giải thưởng, mà vì thích nghe cách kêu số duyên dáng, thích tiếng cười rộn ràng và bầu không khí đông vui. Ở nhiều vùng quê miền Tây, mỗi khi có đoàn lô tô về gần như là sự kiện văn hóa nhỏ của cả xóm.
Từ nhu cầu giải trí ấy, hàng loạt gánh hát lô tô hình thành. Họ rong ruổi từ tỉnh này sang tỉnh khác, dựng sân khấu tạm ở bãi đất trống, chợ đêm, hội chợ xuân hoặc sân vận động huyện, xã.
Một nét đặc biệt của lô tô Việt Nam là nhiều đoàn do người chuyển giới nữ hoặc nam giả nữ biểu diễn. Với họ, sân khấu lô tô không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là không gian hiếm hoi để được thể hiện bản thân trong bối cảnh xã hội trước đây còn nhiều định kiến.
Ánh đèn sân khấu rực rỡ là vậy, nhưng phía sau lại là đời sống nhiều nhọc nhằn. Không ít đoàn ăn ngủ ngay dưới sàn diễn, quần áo treo lẫn với đạo cụ, bữa cơm tối nấu vội bên hông rạp. Hôm nào bán vé khá thì cả đoàn vui, hôm nào mưa gió vắng khách lại thấp thỏm lo tiền xăng xe, tiền cơm gạo.
Bốn chữ “đi hát lô tô” vì thế từng gắn với thân phận lênh đênh của rất nhiều con người sống nhờ tiếng cười khán giả.
Cùng với thời gian, lô tô từng chịu không ít định kiến. Có người cho rằng đây chỉ là trò đỏ đen, thiếu giá trị nghệ thuật. Có thời điểm, một số nơi tổ chức tự phát, thiếu kiểm soát, nội dung phản cảm hoặc lợi dụng yếu tố nhạy cảm để câu khách, càng khiến hình ảnh lô tô trở nên méo mó.
Bên cạnh đó, khi truyền hình, internet và các hình thức giải trí hiện đại bùng nổ, lô tô kiểu cũ dần mất khán giả. Nhiều đoàn tan rã, nghệ sĩ bỏ nghề, sân khấu lưu động cũng thưa vắng. Không ít người tưởng rằng lô tô sẽ chỉ còn trong ký ức.
Nhưng vài năm trở lại đây, lô tô bước vào một giai đoạn mới. Nhiều nghệ sĩ trẻ lựa chọn làm lại từ đầu: chỉn chu sân khấu, đầu tư âm thanh, ánh sáng, tiết chế yếu tố gây tranh cãi, nâng chất lượng biểu diễn và đưa thêm thông điệp nhân văn vào chương trình.
Lô tô hôm nay không còn đơn thuần là mua vé dò số. Khán giả đến xem để nghe hát, xem biểu diễn, thưởng thức hài duyên dáng, tương tác cùng nghệ sĩ và tận hưởng một không gian cộng đồng rất đặc biệt.
Tại TP.HCM, đoàn lô tô Sài Gòn Tân Thời là một trong những cái tên góp phần làm mới hình ảnh lô tô. Thay vì chỉ dựng sân khấu lưu động như xưa, đoàn xây dựng chương trình theo hướng chuyên nghiệp, có kịch bản, có đầu tư trang phục, âm nhạc và câu chuyện văn hóa.
Người đứng đầu đoàn là Lộ Lộ (43 tuổi). Chia sẻ với PV Thanh Niên, cô cho biết nhiều năm qua, cô theo đuổi mục tiêu đưa lô tô đến gần công chúng trẻ, đồng thời xóa dần những định kiến cũ bám lấy loại hình này. Nhờ mạng xã hội, nhiều trích đoạn biểu diễn lan tỏa rộng rãi. Khán giả trẻ vốn chưa từng biết lô tô, hội chợ cũng bắt đầu tò mò, tìm đến rạp xem trực tiếp.
Mỗi lần nghe tiếng nhạc mở màn lô tô, tôi lại nhớ về buổi sáng năm nào ở quê nghèo Hà Tĩnh, khi chiếc loa trên xe máy chạy ngang và lũ trẻ con chúng tôi reo lên vì tối nay có hội.
Thứ ánh sáng của đêm lô tô ngày ấy không rực rỡ như sân khấu hiện đại bây giờ. Nhưng nó từng soi sáng một vùng quê thiếu thốn niềm vui, từng đem đến tiếng cười cho những con người lam lũ sau một ngày dài.
Hôm nay, lô tô đã khác, chuyên nghiệp hơn, văn minh hơn, trẻ trung hơn. Nhưng ở tầng sâu nhất, nó vẫn giữ nguyên giá trị cũ: mang niềm vui đến cho đám đông. Từ tiếng rao “chỉ một đêm duy nhất” của ngày xưa đến sân khấu chỉn chu của hôm nay, lô tô đã đi qua nhiều thăng trầm để tồn tại.
Và hành trình ấy, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện của một trò chơi dân gian, mà là câu chuyện về sức sống của văn hóa bình dân Việt Nam – thứ tưởng mong manh nhưng chưa bao giờ mất đi.
Đó là cách làm mới, áp dụng công nghệ số vào cải cách thủ tục hành chính mà xã Xuân Hòa (TP.Đồng Nai) đang thử nghiệm.
Cụ thể, tại Trung tâm phục vụ hành chính công xã Xuân Hòa, chính quyền xã sắm nhiều bộ thẻ rung tự phục vụ. Người dân đến làm thủ tục hành chính, sau khi nộp hồ sơ sẽ được phát một cái thẻ. Khi đến hồ sơ đó, cán bộ sẽ bấm nút để thẻ rung lên, đồng thời kêu tít tít, báo cho người dân biết đến lượt mình để đến quầy làm thủ tục. Quy trình này tiếp tục được thực hiện khi bộ hồ sơ luân chuyển qua các khâu khác.
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, thẻ được phát cho người dân tương tự loại thẻ ở các quán cà phê tự phục vụ. Thẻ có kích thước nhỏ gọn, rung mạnh, kêu to.
Anh Phan Xuân Huy, một người dân ở xã Xuân Hòa đến làm thủ tục hành chính, chia sẻ: "Tôi thấy cách làm này giống ở các quán cà phê, tiện lợi và gần gũi. Mình không phải tranh giành bốc số, tới lượt ai thì người đó làm, đúng quy trình và đúng thứ tự hơn, không có cảnh người tới sau nhưng làm trước".
Một cán bộ tại Trung tâm phục vụ hành chính công xã Xuân Hòa, cho biết khoảng cách kết nối thẻ lên đến 200 m, người dân sau khi được phát thẻ, nếu không muốn ngồi trong phòng đợi thì có thể đi ra ngoài uống nước, hay đi dạo mà không phải lo khi đến lượt, cán bộ gọi không có mặt vì thẻ có thể phát và nhận tín hiệu rất xa, rung khá mạnh.
"Với kiểu bốc số truyền thống trước kia thì người dân phải ngồi ngay tại phòng để chờ đến lượt gọi tên, nhưng có khi chúng tôi gọi người dân không nghe, hoặc nghe không rõ khi số lượng người đông quá. Còn với thẻ này, anh cầm ra ngoài sân, hay đi ra ngoài vẫn phát tín hiệu, chứ không yêu cầu phải ngồi trong phòng. Thẻ sẽ rung, sẽ kêu, thuận tiện hơn cho người dân", cán bộ này nói.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Hồ Đức Quý, Phó giám đốc Trung tâm phục vụ hành chính công xã Xuân Hòa, cho hay trung tâm đang triển khai song song 2 hình thức là phát thẻ rung và bấm nút để máy nhả giấy ghi số thứ tự. Qua quá trình triển khai thí điểm có thể thấy việc phát thẻ rung có nhiều ưu điểm hơn. Sau khi nộp hồ sơ, người dân có thể thoải mái làm việc riêng, hay ra ngoài uống nước, khi nào thẻ báo đến lượt thì vào làm thủ tục. Một ưu điểm khác là tránh được tình trạng đi bốc số thay, giành chỗ…
Bên cạnh đó, từ khi thực hiện chính quyền địa phương 2 cấp, mô hình "Buổi sáng với nhân dân" tại Đồng Nai đã và đang từng bước được nhân rộng ở nhiều xã, phường, góp phần xây dựng hình ảnh chính quyền thân thiện, gần dân và hiểu dân.
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên tại xã Nha Bích, đều đặn mỗi sáng thứ ba hằng tuần, Đảng ủy, UBND xã lại dành 1 giờ đồng hồ buổi sáng để gặp gỡ, trao đổi trực tiếp với người dân. Khu vực gặp gỡ giữa lãnh đạo và người dân không phải phòng làm việc mà là một góc nhỏ trong khuôn viên UBND xã. Quang cảnh giữa thiên nhiên, không bàn giấy hay bục phát biểu, cũng chẳng có những báo cáo khô khan… giúp sự tương tác giữa chính quyền và người dân trở nên gần gũi và thân thiện.
Bên ly cà phê đá, tách trà nóng, những vấn đề cấp thiết ở khu dân cư như đường giao thông, vệ sinh môi trường, an ninh trật tự, hay những vướng mắc về thủ tục đất đai… được người dân, ban điều hành các cấp thông tin trực tiếp đến lãnh đạo xã.
Ông Nguyễn Hồng Thái, Chủ tịch UBND xã Nha Bích, cho biết trước đây khi giải quyết các thủ tục hành chính về đất đai, xây dựng, môi trường… thường được chuyển theo một cửa hành chính cấp huyện. "Từ khi thực hiện chính quyền địa phương 2 cấp, toàn bộ các thủ tục này được chuyển về cấp xã nên khi triển khai còn phát sinh nhiều vướng mắc. Mô hình "Buổi sáng với nhân dân" chính là một kênh thông tin hiệu quả để chính quyền xã kịp thời nắm bắt tâm tư, nguyện vọng và những vướng mắc từ thực tế để tháo gỡ ngay", ông Thái thông tin.
Theo Chủ tịch UBND xã Nha Bích, để phục vụ tốt hơn cho người dân và doanh nghiệp, lãnh đạo xã yêu cầu cán bộ, công chức thực hiện hoàn thành các thủ tục hành chính trước thời gian theo quy định từ 1 - 2 ngày. "Chúng tôi yêu cầu hằng ngày, Trung tâm phục vụ hành chính công xã phải có báo cáo cụ thể số lượng hồ sơ, thủ tục giải quyết trong ngày; số lượng hồ sơ được giải quyết đúng hạn, trước hạn và trường hợp trễ hạn (nếu có) và phải đưa ra giải pháp khắc phục ngay", ông Thái cho hay.
Trả lời PV Thanh Niên, anh Thân Văn Nam (người dân xã Nha Bích) cho biết rất hài lòng với quy trình giải quyết thủ tục hành chính tại xã, từ khi thực hiện chính quyền địa phương 2 cấp. Theo đó, hồ sơ được xử lý rất nhanh, người dân không phải chờ đợi lâu.
Chị Phạm Thị Sâm (người dân xã Xuân Hòa) nhận xét từ khi thực hiện chính quyền 2 cấp, chị nhận thấy cán bộ và người dân xích lại gần nhau hơn. "Khi đến làm thủ tục, tôi được cán bộ niềm nở tiếp đón, chỉ vẽ, hỗ trợ nhiệt tình, nói chung là hài lòng", chị Sâm nhấn mạnh.
Theo Trung tâm phục vụ hành chính công TP.Đồng Nai, ngoài việc nâng cao chất lượng phục vụ hành chính công, thành phố còn áp dụng các quy định mới để tăng sự thuận lợi cho người dân. Một trong những điểm mới là áp dụng cơ chế phi địa giới hành chính, cho phép người dân thực hiện thủ tục ở bất kỳ địa phương nào trong phạm vi thành phố mà không phụ thuộc nơi cư trú. Thống kê cho thấy từ tháng 7.2025 đến hết quý 1/2026, toàn thành phố đã giải quyết hơn 1,1 triệu hồ sơ phi địa giới hành chính với tỷ lệ đúng hạn rất cao.
Có thể nhận định cách làm mới mẻ nói trên của xã Xuân Hòa, cùng mô hình "Buổi sáng với nhân dân" tại các xã, phường khác trên địa bàn TP.Đồng Nai đã mang lại sự hài lòng cho người dân, góp phần đưa Đồng Nai đứng thứ 3 về Chỉ số hài lòng của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước năm 2025 (Chỉ số SIPAS 2025).
Cụ thể, ngày 11.5 vừa qua, Bộ Nội vụ công bố kết quả về Chỉ số SIPAS 2025. Đây là kết quả đo lường được triển khai trên quy mô toàn quốc với 36.000 phiếu khảo sát tại 720 xã, phường thuộc 34 tỉnh, thành phố. Tỷ lệ phiếu thu về là 35.649 phiếu hợp lệ (đạt 99,03%), bảo đảm tính đại diện và độ tin cậy cao.
Kết quả cho thấy mức độ hài lòng chung của người dân đối với sự phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước năm 2025 đạt 83,09%. Trong đó, TP.Đồng Nai nằm trong nhóm 3 địa phương dẫn đầu, cụ thể là xếp hạng 3/34 (sau Hải Phòng và Quảng Ninh).
Chỉ số SIPAS là hệ thống gồm 37 chỉ số phản ánh nhận định, đánh giá; 51 chỉ số phản ánh mức độ hài lòng; và 10 chỉ số phản ánh nhu cầu, mong đợi của người dân, tạo nên bức tranh toàn diện về chất lượng phục vụ của cơ quan hành chính nhà nước.
Đây không chỉ là công cụ đo lường sự hài lòng mà đang trở thành cấu phần quan trọng của hệ thống quản trị công, góp phần định hướng cải cách hành chính, xây dựng nền hành chính phục vụ theo hướng lấy người dân làm trung tâm, góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân.
Đoạn lan can bờ kè tại phường Vị Tân bị bật khỏi thành kè, nằm trên vỉa hè nhiều ngày qua.
Kè kênh Xà No dài gần 20 km, có vỉa hè rộng 8-12 m, đi qua các xã Tân Hòa, Vị Thanh 1 và phường Vị Tân, Vị Thanh (TP Cần Thơ), xuất hiện hàng loạt điểm sụt lún, hư hỏng. Nghiêm trọng nhất là đoạn dài khoảng 7 km qua xã Vị Thanh 1 và phường Vị Tân.
Kênh Xà No nối Cần Thơ với An Giang, hơn một thế kỷ qua là tuyến thủy huyết mạch vận chuyển lúa gạo của miền Tây.
Đoạn lan can bờ kè tại phường Vị Tân bị bật khỏi thành kè, nằm trên vỉa hè nhiều ngày qua.
Kè kênh Xà No dài gần 20 km, có vỉa hè rộng 8-12 m, đi qua các xã Tân Hòa, Vị Thanh 1 và phường Vị Tân, Vị Thanh (TP Cần Thơ), xuất hiện hàng loạt điểm sụt lún, hư hỏng. Nghiêm trọng nhất là đoạn dài khoảng 7 km qua xã Vị Thanh 1 và phường Vị Tân.
Kênh Xà No nối Cần Thơ với An Giang, hơn một thế kỷ qua là tuyến thủy huyết mạch vận chuyển lúa gạo của miền Tây.
Tại phường Vị Tân, một trụ lan can bậc gốc khỏi thành kè. Nhiều trụ lan can tại đây bị tuột khỏi thành kè, hỏng chân, cách mặt đất khoảng 10-20 cm. Vỉa hè tuyến kè cũng bị võng, lún khoảng 5 cm.
Tại phường Vị Tân, một trụ lan can bậc gốc khỏi thành kè. Nhiều trụ lan can tại đây bị tuột khỏi thành kè, hỏng chân, cách mặt đất khoảng 10-20 cm. Vỉa hè tuyến kè cũng bị võng, lún khoảng 5 cm.
Tại phường Vị Tân, một trụ lan can bậc gốc khỏi thành kè. Nhiều trụ lan can tại đây bị tuột khỏi thành kè, hỏng chân, cách mặt đất khoảng 10-20 cm. Vỉa hè tuyến kè cũng bị võng, lún khoảng 5 cm.
Ở vị trí khác thuộc xã Vị Thanh 1, thành kè bị vỡ đoạn hơn một mét, trụ lan can treo lơ lửng. Gần đó khoảng 5 m lan can cũng bị gãy, cong vênh.
Ông Nguyễn Minh Nhựt, Phó chủ tịch thường trực UBND xã Vị Thanh 1, cho biết địa phương đã ghi nhận tình trạng xuống cấp của tuyến kè. Nguyên nhân chủ yếu là công trình đã đưa vào sử dụng nhiều năm nên xuống cấp theo thời gian.
Ở vị trí khác thuộc xã Vị Thanh 1, thành kè bị vỡ đoạn hơn một mét, trụ lan can treo lơ lửng. Gần đó khoảng 5 m lan can cũng bị gãy, cong vênh.
Ông Nguyễn Minh Nhựt, Phó chủ tịch thường trực UBND xã Vị Thanh 1, cho biết địa phương đã ghi nhận tình trạng xuống cấp của tuyến kè. Nguyên nhân chủ yếu là công trình đã đưa vào sử dụng nhiều năm nên xuống cấp theo thời gian.
Ở vị trí khác thuộc xã Vị Thanh 1, thành kè bị vỡ đoạn hơn một mét, trụ lan can treo lơ lửng. Gần đó khoảng 5 m lan can cũng bị gãy, cong vênh.
Ông Nguyễn Minh Nhựt, Phó chủ tịch thường trực UBND xã Vị Thanh 1, cho biết địa phương đã ghi nhận tình trạng xuống cấp của tuyến kè. Nguyên nhân chủ yếu là công trình đã đưa vào sử dụng nhiều năm nên xuống cấp theo thời gian.
Đoạn thành kè bị bể nát, lòi cốt thép bên trong. Người dân địa phương phản ánh tình trạng sà lan thường neo đậu đã cột dây vào lan can kè để cố định cũng làm cho tình trạng hư hỏng nghiêm trọng hơn.
Đoạn thành kè bị bể nát, lòi cốt thép bên trong. Người dân địa phương phản ánh tình trạng sà lan thường neo đậu đã cột dây vào lan can kè để cố định cũng làm cho tình trạng hư hỏng nghiêm trọng hơn.
Nhiều sà lan neo đậu, cột dây cố định vào lan can kè. Lãnh đạo UBND phường Vị Tân cho biết sẽ phối hợp với cơ quan chức năng xử lý tình trạng sà lan neo đậu, gây mất an toàn cho hệ thống lan can kè.
Nhiều sà lan neo đậu, cột dây cố định vào lan can kè. Lãnh đạo UBND phường Vị Tân cho biết sẽ phối hợp với cơ quan chức năng xử lý tình trạng sà lan neo đậu, gây mất an toàn cho hệ thống lan can kè.
Trên tuyến, hàng loạt vị trí vỉa hè sau kè bị sụp lún sâu. Bà Phạm Thị Oanh ở xã Vị Thanh 1 cho biết rất lo ngại khi bờ kè xuất hiện ngày càng nhiều điểm sụt lún, hư hỏng. Nhiều người dân đi tập thể dục từng vấp ngã tại các điểm hư hỏng này.
Trên tuyến, hàng loạt vị trí vỉa hè sau kè bị sụp lún sâu. Bà Phạm Thị Oanh ở xã Vị Thanh 1 cho biết rất lo ngại khi bờ kè xuất hiện ngày càng nhiều điểm sụt lún, hư hỏng. Nhiều người dân đi tập thể dục từng vấp ngã tại các điểm hư hỏng này.
Người dân dùng cây khô cảnh báo các hố sụt trên tuyến kè.
Theo chính quyền địa phương, do nguồn vốn đầu tư công còn hạn chế, việc sửa chữa kè sẽ thực hiện theo lộ trình, ưu tiên các đoạn hư hỏng nghiêm trọng. Dự kiến năm 2027, khi được bố trí kinh phí, địa phương sẽ sửa chữa các đoạn kè xuống cấp để đảm bảo an toàn và chỉnh trang đô thị.
Người dân dùng cây khô cảnh báo các hố sụt trên tuyến kè.
Theo chính quyền địa phương, do nguồn vốn đầu tư công còn hạn chế, việc sửa chữa kè sẽ thực hiện theo lộ trình, ưu tiên các đoạn hư hỏng nghiêm trọng. Dự kiến năm 2027, khi được bố trí kinh phí, địa phương sẽ sửa chữa các đoạn kè xuống cấp để đảm bảo an toàn và chỉnh trang đô thị.
Kè kênh Xà No có vốn đầu tư khoảng 550 tỷ đồng, đưa vào sử dụng hơn 15 năm trước. Công trình có chức năng chống sạt lở, chỉnh trang đô thị và tạo cảnh quan dọc tuyến.
Kênh Xà No dài khoảng 45 km, rộng 60 m, sâu 2,5-9 m, được đào hơn 120 năm trước. Tuyến kênh nối sông Cần Thơ với sông Cái Lớn (An Giang), từ lâu là tuyến thủy huyết mạch chở lúa gạo của miền Tây.
Kè kênh Xà No có vốn đầu tư khoảng 550 tỷ đồng, đưa vào sử dụng hơn 15 năm trước. Công trình có chức năng chống sạt lở, chỉnh trang đô thị và tạo cảnh quan dọc tuyến.
Kênh Xà No dài khoảng 45 km, rộng 60 m, sâu 2,5-9 m, được đào hơn 120 năm trước. Tuyến kênh nối sông Cần Thơ với sông Cái Lớn (An Giang), từ lâu là tuyến thủy huyết mạch chở lúa gạo của miền Tây.
Hiện trạng kè kênh bị hư hỏng, xuống cấp. Video: An Bình
Công ty cổ phần Đầu tư hạ tầng kỹ thuật TP HCM (CII) – đại diện liên danh nhà đầu tư – vừa đề xuất UBND TP HCM việc lập dự án cải tạo giao thông khu Hàng Xanh – Bình Triệu theo hình thức BT (xây dựng – chuyển giao).
Theo phương án sơ bộ, dự án triển khai trên phạm vi gần 27 ha, từ ngã tư Hàng Xanh đến cầu Bình Triệu. Trọng tâm là nâng cấp các trục Đinh Bộ Lĩnh – Xô Viết Nghệ Tĩnh và đoạn quốc lộ 13, kết hợp mở rộng mặt đường, xây tuyến trên cao để tách dòng xe nhanh.