Một trong những loại rau dại được xem là đặc sản ở Trung Quốc nhưng ở Việt Nam ít người biết là mầm cây hương xuân (còn gọi là xoan hôi, tông dù).
Ở nhiều vùng núi phía Bắc Việt Nam, loài cây này mọc tự nhiên ven rừng, bờ suối, thậm chí bị xem như một loại cây dại không mấy giá trị. Thế nhưng, điều khiến nhiều người bất ngờ là tại Trung Quốc, phần mầm non của nó lại được săn lùng như một món đặc sản mùa xuân, có thời điểm được bán với giá đắt đỏ.
Loại cây này có tên khoa học là Toona sinensis. Đây là loài cây thân gỗ lớn, có thể cao từ 20-30 m, thường mọc ở các tỉnh miền núi như Lai Châu, Sơn La, Lào Cai, Hà Giang, Thái Nguyên, Lạng Sơn…
Điểm đặc biệt của cây hương xuân nằm ở những chồi non mọc vào đầu mùa xuân. Những mầm non có màu nâu đỏ, mùi thơm đặc trưng pha chút hăng giống tỏi, được người dân Trung Quốc thu hái để chế biến thành nhiều món ăn.
Nếu ở Việt Nam, nhiều người vẫn chưa biết đến giá trị của hương xuân thì tại Trung Quốc, loại rau này từ lâu đã được xem là một món ăn đặc sản. Người dân tại các tỉnh như Tứ Xuyên, An Huy, Thiểm Tây, Vân Nam thậm chí còn trồng cây chỉ để thu hoạch mầm bán ra thị trường.
Sở dĩ mầm hương xuân có giá cao là bởi đây là loại rau “theo mùa”. Chồi non chỉ ngon nhất trong một khoảng thời gian ngắn vào mùa xuân. Khi qua thời điểm này, mầm cây trở nên già, mất đi độ mềm và hương vị đặc trưng.
Người Trung Quốc có câu nói ví von về loại rau này: “Trước cơn mưa, mầm cây xoan hôi mềm như tơ; sau cơn mưa, mầm cứng như gỗ”, cho thấy thời điểm thu hái ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng của nó.
Điều đáng nói loại rau này chỉ có trong thời gian ngắn nhưng được xem là “hương vị mùa xuân” và có giá không hề rẻ.
Khác với các loại rau thông thường, mầm hương xuân chỉ ngon nhất vào đầu mùa. Những chồi non đỏ tím, mềm mại, có mùi thơm đặc trưng thường được người dân thu hái để chế biến các món ăn như hương xuân trộn trứng, chiên cùng trứng hoặc làm rau muối.
Do thời gian thu hoạch ngắn, sản lượng ít nên loại rau này thường được bán với giá cao. Tại một số thị trường Trung Quốc, mầm hương xuân có thời điểm lên tới hàng trăm nghìn đồng/kg, thậm chí khoảng 800.000 đồng/kg ở những nơi tiêu thụ cao cấp.
Với nhiều người, giá trị của hương xuân không chỉ nằm ở hương vị mà còn ở ký ức quê nhà. Một nắm rau nhỏ có thể gợi nhớ khu vườn tuổi thơ, bữa cơm gia đình và những ngày xuân ấm áp bên người thân.
Không chỉ là một món ăn, cây hương xuân còn mang ý nghĩa văn hóa. Người Trung Quốc coi loài cây này là biểu tượng của sự trường thọ, sức sống bền bỉ và tình cảm gia đình.
Từ một loại cây quen thuộc trong tự nhiên, mầm hương xuân đã trở thành đặc sản mùa xuân được nhiều người săn tìm. Đằng sau mức giá đắt đỏ là câu chuyện về hương vị, ký ức và sự gắn bó giữa con người với thiên nhiên.
Dù có giá khá cao nhưng đây không phải loại rau dành cho việc mua số lượng lớn hằng ngày. Nhiều người tiêu dùng Trung Quốc chỉ mua một ít để thưởng thức hương vị đặc biệt của loại rau mùa xuân này.
Dù những đọt non của cây xoan hôi được đánh giá cao nhờ hương vị thơm ngon, độc đáo, người dùng cũng không nên ăn quá nhiều trong một lần.
Bên cạnh giá trị ẩm thực, loài cây này từ lâu còn được biết đến với nhiều công dụng trong đời sống như hỗ trợ bổ thận, dưỡng tóc, điều hòa khí huyết, tăng cường sức khỏe hệ tiêu hóa và góp phần hỗ trợ cầm máu. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn, nên sử dụng với lượng vừa phải và sơ chế đúng cách trước khi chế biến.
Một trong những cách chế biến phổ biến là món trứng chiên rau xoan hôi. Sau khi sơ chế, mầm non được thái nhỏ, kết hợp cùng trứng tạo nên món ăn có mùi thơm đặc trưng, vị giòn nhẹ và lạ miệng.
Câu chuyện về cây hương xuân cho thấy không ít loại cây tưởng chừng bình thường trong tự nhiên lại có thể trở thành sản vật giá trị nếu được phát hiện và khai thác đúng cách. Những loài cây mọc quanh ta đôi khi lại ẩn chứa tiềm năng kinh tế mà ít người ngờ tới.
Những cô cậu tuổi chưa thành niên vướng vòng lao lý đôi khi chỉ vì một câu khích bác của bạn bè, vì muốn khẳng định bản thân, vì không muốn bị xem là hèn nhát…
Tóa án khu vực 5 tỉnh Quảng Trị đang giải quyết nhiều vụ án hình sự do người chưa thành niên gây ra. Có vụ vài bị cáo, có vụ đến vài chục em, phần lớn là học sinh.
Những vụ án đôi khi bắt đầu từ câu chuyện rất nhỏ nhặt: một bình luận trên mạng xã hội, cái nhìn "không vừa mắt", vài câu nói khi tranh giành "địa bàn" ở sân trường hay góc quán… Chỉ cần một câu thách thức: "Tụi mày dám không? Tối ra đây gặp"… và cuộc hỗn chiến xảy ra.
Đến khi bình tĩnh lại thì mọi chuyện không còn cứu vãn được.
Trong nhiều năm xét xử các vụ án có bị cáo là người chưa thành niên, điều khiến người viết bài này day dứt nhất không phải là bản án tuyên ra, mà là khoảnh khắc các em đứng trước phiên tòa.
Không còn vẻ "anh hùng" như khi "ra đây gặp" mà là những đôi mắt đỏ hoe trên khuôn mặt non nớt, ngây thơ; những bàn tay run rẩy, những câu nói lắp bắp: "Con không nghĩ là sẽ nặng đến vậy", "con không biết", "con xin lỗi"…
Nhiều em khóc, không phải vì sợ hình phạt, mà vì lần đầu tiên các em thực sự nhìn thấy hậu quả từ hành động của mình: người bị hại nằm trên xe lăn; cha mẹ phía dưới khán phòng cúi đầu không dám nhìn ai; giấc mơ vào đại học, ước mơ đi làm tan vỡ bởi một phút bốc đồng.
Có em nói với tòa: "Hôm đó nếu có ai kéo con ra, con đã không đi. Con sợ bị tụi bạn coi thường".
Một câu nói ngắn, nhưng chứa đựng bi kịch của cả một thế hệ đang lớn lên trong áp lực vô hình của đám đông, của mạng xã hội, của cái gọi là "thể diện".
Sự ân hận là thật, nhưng nước mắt không thể xóa đi vết thương của người bị hại, không trả lại những tháng ngày tuổi trẻ đã mất sau song sắt. Và càng không thể xóa đi dòng chữ "có án tích" trong lý lịch tư pháp, dòng chữ có thể sẽ theo các em rất lâu.
Trẻ ở độ tuổi chưa thành niên, tâm lý còn non nớt, vùng kiểm soát cảm xúc và đánh giá hậu quả trong não chưa phát triển hoàn thiện. Các em dễ hành động theo bản năng, cảm xúc nhất thời và theo áp lực vô hình từ những người xung quanh.
Đánh nhau không phải vì các em thích bạo lực mà vì các em sợ bị coi là hèn nhát trước mặt bạn bè.
Nhưng lỗi đâu chỉ ở những đứa trẻ. Tại nhiều phiên tòa, người ngồi ghế xét xử luôn đặt câu hỏi "người lớn đã làm đủ chưa?".
Cha mẹ nên biết con mình đang kết bạn với ai, tham gia hội nhóm nào, đi đâu vào buổi tối. Một cuộc trò chuyện thẳng thắn giữa cha mẹ và con, không phán xét, không la mắng, đôi khi đủ để ngăn một thảm kịch. Sự quan tâm đúng lúc của gia đình là tấm lá chắn hiệu quả nhất mà không có hệ thống pháp luật nào thay thế được.
Với nhà trường, kiến thức pháp luật không nên chỉ nằm trong sách giáo khoa. Một buổi ngoại khóa với điều tra viên, kiểm sát viên hoặc thẩm phán, một phiên tòa giả định ngay tại trường; một buổi tham quan trại giam… đôi khi thay đổi được nhận thức của cả một lớp học.
Phòng ngừa bao giờ cũng ít tốn kém hơn xử lý hậu quả.
Các cơ quan chức năng cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền pháp luật tại trường học, đặc biệt ở những địa bàn có tình trạng tội phạm thanh thiếu niên diễn biến phức tạp. Mô hình phiên tòa lưu động xét xử tại trường học đang được tòa án nhân dân các cấp triển khai là một hướng đi thiết thực cần tiếp tục nhân rộng.
Cái chết của một bé trai 13 tuổi tại Ấn Độ gây phẫn nộ trong dư luận và làm dấy lên tranh cãi về hậu quả nguy hiểm khi gia đình lựa chọn cách chữa trị phản khoa học thay vì đưa con đến bệnh viện.
Nạn nhân là Amit, sống tại làng Pitampur, bang Uttar Pradesh. Theo truyền thông địa phương, sau khi bị rắn độc cắn, Amit đã nói với gia đình về tình trạng của mình. Tuy nhiên, thay vì đưa con đến cơ sở y tế, cha mẹ Amit lại đặt niềm tin vào một pháp sư địa phương, thường được gọi là "tantrik".
Theo lời khuyên của vị pháp sư, gia đình đưa cậu bé đến bờ sông Hằng. Ông ta khẳng định dòng nước thiêng có khả năng hút nọc độc ra khỏi cơ thể nếu nạn nhân được ngâm mình đủ lâu.
Gia đình tự tay kết một chiếc bè tre sơ sài, buộc chặt cơ thể đang dần tê liệt của cậu bé vào đó và thả xuống dòng nước lạnh.
Thiếu niên này bị dìm dưới nước suốt 12 giờ liên tục, trong khi cha mẹ và hàng chục người dân hiếu kỳ đứng trên bờ cầu nguyện. Đám đông xung quanh không một ai can ngăn mà chỉ im lặng quan sát với niềm tin mù quáng rằng tâm linh sẽ chiến thắng độc tố.
Chỉ đến khi nhận thấy Amit rơi vào trạng thái bất tỉnh, gia đình mới đưa em đến bệnh viện. Tuy nhiên, lúc này đã quá muộn và các bác sĩ không thể cứu chữa.
Theo thông tin từ truyền thông Ấn Độ, ngay cả sau khi biết con trai đã qua đời, gia đình vẫn tiếp tục có hành động gây tranh cãi khi tìm cách thả thi thể xuống sông Hằng với hy vọng xảy ra phép màu.
Bác sĩ Shashank Chaudhary, công tác tại một trung tâm y tế địa phương, cho biết ông và các đồng nghiệp thường xuyên tổ chức các chương trình tuyên truyền nhằm nâng cao nhận thức cho người dân, đặc biệt trong các trường hợp bị rắn cắn.
Ông nhấn mạnh rằng trong những tình huống như vậy, việc đưa nạn nhân đến bệnh viện càng sớm càng tốt là yếu tố quyết định, bởi từng phút trôi qua đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sống sót.
Cái chết của Amit nhanh chóng gây ra làn sóng phẫn nộ trên mạng xã hội. Nhiều người cho rằng đây là một trường hợp hoàn toàn có thể tránh được nếu nạn nhân được tiếp cận y tế kịp thời. Một số ý kiến kêu gọi cơ quan chức năng xem xét trách nhiệm của gia đình trong vụ việc, cho rằng sự chậm trễ và lựa chọn sai lầm đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Hiện chưa có thông tin chính thức về việc cảnh sát có tiến hành truy tố gia đình hay không.
Vụ việc một lần nữa đặt ra câu hỏi về tác động của mê tín trong đời sống, đặc biệt tại những khu vực còn hạn chế tiếp cận thông tin và dịch vụ y tế, nơi các phương pháp chữa trị truyền miệng vẫn được tin tưởng và áp dụng trong những tình huống nguy cấp.
Báo The Straits Times đưa tin, ngày 4-6, Công ty Anthropic - đơn vị đứng sau công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) Claude - đã đăng tải tuyển dụng đối với 4 vị trí tại Singapore.
Các vị trí tuyển dụng nói trên thuộc các lĩnh vực tài chính, hỗ trợ sản phẩm và nghiên cứu kinh tế.
Một trong những vị trí Anthropic đăng tuyển là Trưởng bộ phận kế toán khu vực châu Á - Thái Bình Dương nhằm xây dựng và điều hành chức năng kế toán của doanh nghiệp tại khu vực này.
Đáng chú ý, công ty nói trên cũng đang tìm kiếm một nhà kinh tế nghiên cứu khu vực. Vị trí này dự kiến làm việc với chính phủ, giới học thuật và các đối tác trong ngành để đo lường và hiểu rõ tác động của AI đối với nền kinh tế, cũng như nghiên cứu tìm hiểu các biện pháp can thiệp chính sách.
Ứng viên phải có bằng tiến sĩ kinh tế với thành tích nghiên cứu thực nghiệm xuất sắc, và phải có khả năng kết hợp các nguồn dữ liệu mới và lý thuyết kinh tế, cùng với các yêu cầu khác. Anthropic cũng yêu cầu kỹ năng chuyên môn, bao gồm thành thạo ngôn ngữ lập trình Python.
Theo thông tin trên trang tuyển dụng của Anthropic, ứng viên trúng tuyển có thể nhận được mức lương hằng năm lên đến 257.760 USD (khoảng 6,787 tỉ đồng), bao gồm cả hoa hồng bán hàng.
Đối với tất cả các vị trí được quảng cáo tại Singapore, người lao động dự kiến phải có mặt tại một trong các văn phòng của công ty ít nhất 25% thời gian làm việc.