Tại hai thành phố lớn là TP.HCM và Hà Nội, những tiệm bánh tacos kiểu Pháp có tên Hey Pelo của anh chủ người Pháp này đều nằm trên những con đường sầm uất, đông người qua lại. Thương hiệu này từ ngày được anh Julien Sanchez (33 tuổi) và vợ gầy dựng với hai bàn tay trắng vào năm 2018 đến nay đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh.
Chúng tôi có dịp ghé qua một chi nhánh của Hey Pelo trên đường Trần Khắc Chân (phường Tân Định, TP.HCM) vào một buổi tối. Ấn tượng đầu tiên là không gian với gam màu vàng tươi sáng, tạo cảm giác trẻ trung và dễ thu hút ánh nhìn của người đi đường.
Anh Julien Sanchez sinh ra và lớn lên tại Pháp trong một gia đình không quá khá giả. Năm 2016, anh đến Việt Nam sống và làm việc theo lời mời của một tổ chức cộng đồng để hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Sau 1 năm sinh sống tại đây, anh bén duyên với chị Hà Phương (hiện nay 31 tuổi). Với sự đồng hành cùng vợ, năm 2018, tiệm bánh tacos Pháp đầu tiên của anh được khai trương tại Hà Nội. Thời điểm đó, chàng trai gần như dồn toàn bộ số tiền mình có để đánh cược cho lần khởi nghiệp này ở một đất nước cách quê hương anh nửa vòng trái đất.
“Tôi đến từ thành phố Lyon, nằm ở phía đông nam nước Pháp, nơi được xem là cái nôi của bánh tacos Pháp. Tôi đã lớn lên với món ăn này. Mỗi khi có 5 euro, tôi sẽ đi ăn tacos với bạn bè và xem bóng đá”, anh Julien chia sẻ. Với anh, Tacos không chỉ là một món ăn mà còn gắn liền với tuổi thơ, đó cũng là lý do anh quyết định mang món ăn này đến Việt Nam.
Những ngày đầu mở tiệm tại Việt Nam, anh Julien gặp nhiều trở ngại, từ việc tìm nguyên liệu đến rào cản giao tiếp. Vì món tacos Pháp còn khá mới, nhiều nguyên liệu chưa phổ biến nên hầu hết các loại xốt đều được anh tự làm thủ công.
Ban đầu, vợ chồng anh trực tiếp chuẩn bị mọi thứ, về sau khi quán phát triển và có thêm nhân sự hỗ trợ, công việc được san sẻ, nhưng hương vị vẫn được giữ nguyên theo công thức ban đầu để giữ trọn nét đặc trưng quê nhà.
Đến với Hey Pelo, thực khách có thể tự do lựa chọn nhân như gà tẩm bột, bò xay, xúc xích gà… ăn kèm với nhiều loại xốt khác nhau. Theo anh Julien, xốt tỏi là loại dễ “chinh phục” khẩu vị nhất, sau đó có thể kết hợp thêm xốt Samurai hoặc xốt Algerian để tăng vị cay nhẹ. Món ăn còn được dùng kèm salad, từ kiểu tươi với xà lách, cà chua, hành, đến kiểu salad Ả Rập nấu chín với ớt chuông và gia vị. Ngoài ra, nhiều thực khách cũng lựa chọn thêm phô mai để tăng độ béo.
Khách hàng có thể chọn nhân bánh phù hợp khẩu vị
ẢNH: THÁI HÒA
Khách đến quán có thể lựa chọn mua mang đi hoặc ngồi lại thưởng thức tại chỗ. Chị Quỳnh Thy (24 tuổi), một khách quen của quán cho biết đây là lần thứ hai chị ăn tại chỗ. “Vỏ bánh dày vừa phải nhân đầy ắp là điều tôi thích nhất. Ngoài ra, việc được lựa chọn loại xốt và nhân phù hợp với khẩu vị cá nhân khiến tôi thấy rất xứng đáng với giá tiền”, chị chia sẻ.
Hiện nay, tiệm đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh tại TP.HCM và Hà Nội, chủ yếu nằm trên những tuyến đường sầm uất, đông người qua lại như Sư Vạn Hạnh, Trần Khắc Chân, Võ Oanh (TP.HCM) và Phan Kế Bính và Xuân Diệu (Hà Nội). Anh tự hào khi Hey Pelo trở thành một trong những tiệm bánh tacos đầu tiên tại Việt Nam được báo Mỹ The New Yorker nhắc tới.
Dù chưa có cơ hội đặt chân đến nhiều quốc gia, nhưng ngay từ lần đầu đến Việt Nam, Julien đã nhanh chóng bén duyên và quyết định gắn bó lâu dài. Những ngày đầu, anh không tránh khỏi cảm giác choáng ngợp trước âm thanh xe cộ, mùi thức ăn len lỏi khắp các con phố, nhịp sống hối hả. Nhưng theo thời gian, những điều từng xa lạ ấy dần trở nên quen thuộc và anh nhận ra mình thực sự hợp với nhịp sống nơi đây.
Ẩm thực Việt Nam là một trong những yếu tố khiến Julien thêm yêu cuộc sống tại TP.HCM hay Hà Nội. Anh và vợ gần như ăn món Việt mỗi ngày, trong đó bún chả và bún riêu là 2 món để lại nhiều ấn tượng nhất. Đặc biệt, những mâm cơm gia đình giản dị với thịt luộc, rau muống xào lại mang đến cho anh cảm giác gần gũi, ấm áp hơn hẳn.
Theo Julien, điểm đặc sắc của ẩm thực Việt nằm ở những món có nước lèo đậm đà như phở, bánh đa cua hay bún riêu. Anh cho biết mình đặc biệt yêu thích các món nước vì vừa được ăn, vừa có thể “húp nước”, lại kết hợp với nhiều loại rau thơm tạo nên chiều sâu hương vị.
Với anh, mỗi nền ẩm thực đều có bản sắc riêng không thể thay thế. Cũng như việc anh trân trọng hương vị nguyên bản của món Việt, anh cũng mong muốn những chiếc bánh tacos Pháp của mình vẫn giữ được tinh thần truyền thống.
Không chỉ gắn bó với ẩm thực, Việt Nam còn là nơi anh Julien xây dựng được mái ấm. Anh và chị Phương đã đồng hành cùng nhau gần 9 năm, không chỉ trong chuyện tình cảm và còn trong cả công việc.
Cả hai cùng sáng lập Hey Pelo, trong đó vợ anh đóng vai trò quan trọng trong việc quản lý và vận hành. Dù không trực tiếp điều hành hằng ngày, Julien cho biết anh luôn theo sát, bởi đó là “đứa con chung” của hai người.
“Ngoài việc giúp anh giao tiếp bằng tiếng Việt, trong công việc tôi còn hỗ trợ chồng xây dựng bộ máy vận hành. Chúng tôi muốn truyền cảm hứng để mọi người giữ được sự độc đáo, làm mọi thứ bằng cả trái tim và luôn rộng lượng với người khác”, chị Hà Phương chia sẻ.
Trong tương lai, Julien mong muốn tiếp tục gắn bó lâu dài với Việt Nam, nơi anh tìm thấy sự phù hợp cả trong cuộc sống lẫn công việc. Dù ở Hà Nội hay TP.HCM, anh đều cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực từ con người và sự phát triển mạnh mẽ của đất nước. Sau gần một thập kỷ, Julien tin rằng mình đã thực sự hòa nhập và xây dựng được một cuộc sống ổn định tại nơi mà anh gọi là nhà.
Những ngày qua, câu chuyện về cuốc xe đặc biệt lan truyền trên mạng với nhiều lời khen dành cho hành động đẹp của nam tài xế. Người chia sẻ câu chuyện viết: "Nhìn nụ cười chân chất của bác tài, sự biết ơn của người bạn ngoại quốc, tự nhiên thấy ấm lòng. Sự tử tế của người Việt mình chính là vậy đó".
Nam tài xế trong câu chuyện là anh Nguyễn Khắc Ngọc (44 tuổi, ở Hà Tĩnh). Chia sẻ với PV Thanh Niên, anh cho biết khoảng 9 giờ ngày 10.4, khi đang chạy xe qua khu vực P.Nam Hồng Lĩnh, anh thấy một nữ du khách đứng bên đường, mang theo nhiều hành lý và cầm tấm biển "xin đi nhờ".
Ban đầu anh đi qua, nhưng khi thấy người phụ nữ nước ngoài đứng giữa trời nắng gắt, anh không khỏi ái ngại nên quay lại hỏi thăm. "Tôi định chở cô ấy ra Bến xe Hà Tĩnh để mua vé đi Quảng Trị. Nhưng đến nơi thì biết phải chờ đến tối mới có chuyến. Nghĩ cô ấy tiếp tục đứng chờ sẽ rất vất vả, hôm đó tôi lại rảnh nên quyết định chở luôn, dù biết đường xa", anh Ngọc kể.
Trước khi lên đường, nữ du khách ngỏ ý gửi anh khoảng 400.000 đồng, nhưng anh từ chối. "Khi đã xác định giúp thì tôi không nhận tiền", anh Ngọc nói.
Trong suốt hành trình dài gần 260 km, hai người dừng lại ăn trưa tại một quán ven đường. Do không quen sử dụng tiền Việt, nữ du khách được anh Ngọc hỗ trợ thanh toán. Vì hạn chế tiếng Anh, cả hai chủ yếu giao tiếp qua ứng dụng dịch trên điện thoại.
Qua trò chuyện, anh Ngọc biết nữ du khách đến từ Ba Lan, đang trong hành trình du lịch với chi phí tiết kiệm và muốn đến Quảng Trị để thăm bạn.
Anh Ngọc hiện là giáo viên dạy lái xe, gắn bó với công việc này khoảng 3 năm. Trước đây anh từng làm việc tại TP.HCM, sau đó trở về quê sinh sống và lập nghiệp.
Theo anh, công việc lái xe giúp gặp gỡ nhiều người nên thỉnh thoảng anh vẫn cho người đi nhờ, nhưng đây là lần đầu tiên anh hỗ trợ một du khách nước ngoài đi quãng đường dài như vậy.
Nữ du khách được giúp đỡ là chị Katarzyna Karolina Sciborska (quốc tịch Ba Lan). Chị cho biết đã du lịch hơn 4 tháng qua nhiều quốc gia Đông Nam Á trước khi quay lại VN. Trên hành trình, chị không giấu được sự xúc động trước sự nhiệt tình và chân thành của nam tài xế.
Anh Bùi Khánh Duy (22 tuổi, quê Quảng Trị), người bạn của nữ du khách, cho biết sau khi nghe kể lại câu chuyện, anh rất bất ngờ và cảm kích. "Tôi không nghĩ bạn mình lại may mắn gặp được một người tốt như vậy. Hành động giản dị nhưng đầy tử tế của anh Ngọc không chỉ giúp đỡ kịp thời một người xa lạ mà còn để lại ấn tượng đẹp về con người VN trong mắt bạn bè quốc tế", anh Duy chia sẻ.
Giữa nhịp sống vội vã, cuốc xe không lấy tiền ấy dù nhỏ nhưng trở thành một câu chuyện đủ để khiến nhiều người cảm thấy ấm lòng về sự tử tế vẫn hiện hữu trong đời sống thường ngày.
Mới đây, mạng xã hội lan truyền một bài đăng thu hút nhiều tranh luận liên quan đến việc một tài xế bị lực lượng CSGT dừng xe, thông báo lỗi "vượt đèn đỏ" trong tình huống tín hiệu giao thông hiển thị không rõ ràng.
Sự việc được cho là xảy ra tại khu vực dưới chân cầu vượt Mỹ Thủy, theo hướng từ đường Mai Chí Thọ đi Cát Lái (TP.HCM) - một nút giao có mật độ phương tiện lớn, thường xuyên đông xe container.
Theo nội dung chia sẻ tài xế đăng tải vào ngày 3.5, khi lưu thông đến khu vực này, anh quan sát thấy phía trước có 4 cụm đèn tín hiệu giao thông. Tuy nhiên, trong khi hai đèn ở vị trí ngoài cùng và trong cùng hiển thị rõ màu đỏ, thì hai đèn ở giữa lại khá mờ, khó quan sát, nhất là trong điều kiện trời nắng gắt khiến ánh sáng phản chiếu làm giảm độ nhận diện.
Tài xế cho hay khi đến gần vạch dừng, anh đã chủ động giảm tốc và dừng lại. Tuy nhiên, do nhận thấy tín hiệu không rõ ràng, cộng với việc các xe phía trước có dấu hiệu di chuyển, anh quyết định tiếp tục cho xe đi qua nút giao. Ngay sau đó, phương tiện này bị lực lượng CSGT làm nhiệm vụ tại khu vực ra hiệu lệnh dừng xe và thông báo lỗi "vượt đèn đỏ".
Đáng chú ý, theo phản ánh, tài xế đã đề nghị cán bộ CSGT cùng quay lại vị trí đèn tín hiệu để kiểm tra thực tế, nhằm xác định liệu tín hiệu có đủ rõ để người điều khiển phương tiện nhận biết hay không.
Tình huống này nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng, nhiều ý kiến bày tỏ băn khoăn về việc trong trường hợp đèn tín hiệu hiển thị không rõ ràng, người điều khiển phương tiện có bị xử phạt hay không, cũng như trách nhiệm thuộc về đơn vị quản lý hạ tầng giao thông.
Sự việc khiến người tham gia giao thông thắc mắc về tình huống giao thông, đặc biệt tại các nút giao phức tạp, nơi chỉ một quyết định trong tích tắc cũng có thể dẫn đến vi phạm hoặc tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn.
Theo tìm hiểu của PV Thanh Niên, sự việc xảy ra trên địa bàn do Đội CSGT Cát Lái, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM phụ trách. Trong trường hợp này, tài xế không bị lập biên bản cũng như không bị xử phạt nguội.
Ngay khi tiếp nhận thông tin phản ánh, lãnh đạo Đội CSGT Cát Lái đã chủ động liên hệ đơn vị quản lý tuyến đường để kiểm tra, khắc phục và sửa chữa hệ thống đèn tín hiệu nhằm bảo đảm người tham gia giao thông quan sát rõ, tránh phát sinh những tình huống tương tự.
Cô Ba chủ trọ hay càu nhàu về cái đồng hồ điện quay tít mù. Đám sinh viên, công nhân mướn phòng thì xót xa từng ngàn bạc lẻ.
Tháng 4 năm 2009, Sài Gòn - TP.HCM đón chuyến công tác xa nhà đầu tiên của tôi bằng cái nóng hầm hập.
Giữa chảo lửa ban trưa ấy, tiếng lách cách của móng trèo sắt va vào trụ bê tông vang lên. Anh thợ điện áo cam đu mình trên cột. Nắng 39 độ C táp thẳng vào gáy, dội xuống lớp mũ bảo hộ. Mồ hôi vạch thành dòng trên mặt, ướt sũng mảng lưng áo. Anh bám lấy bó dây, cặm cụi gỡ từng mối nối. Mùi mồ hôi chua nồng quyện mùi nhựa đường. Ngoài đầu hẻm, nhịp đô thị vẫn cuồn cuộn trôi. Mặc kệ người thợ điện vắt vẻo trên cao cùng mớ dây nhợ chằng chịt.
5 năm sau, tôi trở lại. Mùi cà phê sữa đá lanh canh góc vỉa hè. Ngước lên, khung trời bỗng nhẹ bẫng. Những búi tơ vò đen kịt bốc hơi đâu mất. Chú Tư xe ôm cười khà khà: "Mấy chả điện lực dạo này mần ăn ngọt xớt. Đứt chì, chớp tắt gì, a lô tiếng là xe trờ tới. Rẹt rẹt năm mười phút lại sáng trưng".
Cuối năm 2022, tôi tham gia sự kiện trao giải cuộc thi của một tờ báo. Sài Gòn gượng dậy sau bạo bệnh. Mùi thuốc sát trùng vẫn lẩn khuất đâu đó dưới lớp khẩu trang. Đêm lạnh. Tô hủ tiếu gõ bốc khói. Chị bán hàng khơi bếp than. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn. Chị kể về những đêm thành phố nín thở. Tiếng còi cấp cứu xé tai. Màu áo cam bị nuốt chửng dưới lớp đồ bảo hộ trắng toát, kín bưng. Thợ điện ướt sũng. Mồ hôi ứ đầy trong ủng cao su. Họ kéo lê cuộn cáp nặng trịch, rạp người trên nền đất, cắn răng làm xuyên đêm để kéo điện vào bệnh viện dã chiến.
Cuối năm 2024. Phố xá rực rỡ. Đô thị thông minh cựa mình. Đi ngang xóm trọ năm xưa, tôi khựng lại. Cô Ba giờ lụ khụ. Tay run run rà ngón tay trên màn hình điện thoại, chìa ra cái biên lai điện tử. Tiền điện nay tính đúng giá nhà nước, rót thẳng vào app sinh viên mướn phòng.
Câu chuyện cái biên lai kéo tôi lách mình sâu hơn vào một xóm trọ ở Bình Tân. Gặp chị quét rác thâm quầng mắt. Gặp anh thợ hồ quê miền Tây, tay nứt nẻ cáu bẩn nhào vữa. Chút tiền còm cõi chắt bóp hằng tháng từng bị bóp nghẹt bởi một thứ ám ảnh vô hình: Đồng hồ điện. Bốn ngàn, năm ngàn một ký điện. Dân ngụ cư chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Rồi màu áo cam xuất hiện. Không chỉ bám trụ trên cột cao, họ luồn lách vào từng con hẻm. Gõ cửa từng nhà trọ. Kiên nhẫn hướng dẫn chủ nhà làm thủ tục, yêu cầu thu đúng giá điện nhà nước cho người nghèo. Bằng cái lý, cái tình, họ dần gỡ bỏ đi thứ định mức bóc lột tồn tại bao năm ròng rã.
Sự tận tâm của những chiến sĩ áo cam không chỉ duy trì nguồn điện thắp sáng cho phố phường, mà còn nâng đỡ và chia sẻ với bao phận người nghèo khó. Từ những chuyến xe rong bán đồ ăn đêm, đến những công tơ điện được tính đúng giá của nhà nước trong những căn phòng trọ lợp mái tôn chật hẹp.
Rời Bình Tân, tôi tấp vô quán cà phê lề đường. Góc bàn xộc xệch, ba người thợ áo cam ùa vào. Tôi chủ động bắt chuyện. Sau dăm câu làm quen, biết tôi là người làm báo, một anh thợ trạc tứ tuần tâm sự: "Làm cái nghề này, tai phải điếc một nửa chú em à. Vừa xong, cúp điện đột xuất để cắt con diều xẹt lửa trên đường dây. Dưới xóm trọ, thiên hạ ùa ra. Đù má đù cha chửi văng miểng. Nóng mà. Trẻ con khóc óe óe. Mình lơ lửng trên cao, nghe réo tên ba đời nhà mình ra chửi, ruột gan xót xa!".
Anh ngừng lại. Cầm ly đen đá tu cái ực. Yết hầu chạy lên chạy xuống.
"Rồi sao anh?" - tôi chồm người hỏi.
"Rồi điện sáng chớ sao!" - cậu trẻ tuổi ngồi cạnh cười phá lên. "Bụp một phát. Nguyên xóm sáng trưng. Tiếng quạt máy vù vù, tiếng tivi réo lên. Tiếng chửi tắt ngấm. Lúc đang thu đồ nghề, mồ hôi mẹ, mồ hôi con nhỏ ròng ròng ướt nhẹp cái lai quần. Cái bà hồi nãy chửi hăng nhất xóm bưng ra ba ly nước cam đá lạnh. Một sự bù trừ ngang phè, sòng phẳng, ngọt lịm của đất phương Nam".
Tôi ngước nhìn về phía trạm biến áp chéo góc ngã tư. Rè rè... Tiếng cánh quạt xé gió. Hình ảnh người thợ điện lấm lem đu cột năm nào không còn. Thay vào đó là màu áo cam đứng dưới đất, dán mắt vào màn hình điều khiển. Chiếc flycam gắn camera ảnh nhiệt bay vút lên, dò từng điểm nóng trên lưới điện. Chính xác. Lạnh lùng. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt người kỹ sư. Nhưng ánh mắt thì vẫn rặt một vẻ chân chất. Bắt gặp cái nhìn của tôi, anh nhoẻn miệng cười. Cái cười sảng khoái, không lẫn đi đâu được của dân lục tỉnh.
"Lớp vỏ" thành phố thay màu. Công nghệ trùm lên những trụ điện vô tri. Mạng lưới ngầm chạy tít tắp dưới lớp bê tông rải nhựa. Nói về ngành điện TP.HCM, không phải nhắc đến những thuật toán với băng tần. Ánh sáng của TP.HCM không đo bằng kilowatt giờ. Cũng chẳng có máy móc tân tiến nào đọc được vệt mồ hôi rớt xuống hẻm sâu...
Bởi ánh sáng ấy vẫn thoảng mùi mồ hôi của những người thợ mặc áo cam. Mạch máu thắp sáng thành phố này vẫn chảy bằng một nhịp đập duy nhất: sự tận hiến vô hình.