Tôi quen cô ấy qua mạng xã hội. Chúng tôi trò chuyện, nhắn tin được 6 ngày, thấy cả hai nói chuyện hợp về tích cách và sở thích. Tôi nói muốn xuống cô ấy chơi và cô ấy đồng ý. Chúng tôi gặp nhau trực tiếp ở ngoài, có đi chơi và ăn uống. Cuối ngày hôm đó, cô ấy cho tôi nắm tay. Sau bữa đó, tôi có cảm giác thích cô ấy và có ý định tiến xa hơn. Nói chuyện được thêm hơn 3 ngày, cô ấy nhắn tin xin tôi một triệu đồng, nói là đưa cha đi khám bệnh. Vì đã có tình cảm nên tôi đã chuyển cho cô ấy.
Cuối tuần, tôi định xuống nhà cô ấy chơi lần nữa, cô ấy kêu tôi mua cho cô ấy chiếc nhẫn. Vì muốn quen cô ấy thật lòng nên tôi đồng ý mua. Khi xuống đi chơi, ăn uống xong, tôi mua cho cô ấy chiếc nhẫn và tối hôm đó cô ấy chủ động qua nhà nghỉ ngủ với tôi. Lúc đó tôi nghĩ giống như cô ấy muốn trao đổi vậy. Nói xuống nhà cô ấy chơi nhưng thật ra tôi đến trạm dừng chân gần nhà cô ấy thôi. Tôi gọi điện cô ấy ra đón và chúng tôi qua nhà nghỉ để gửi đồ, sau đó đi chơi với nhau. Tôi chưa biết nhà cô ấy ở đâu, chỉ biết nhà cô ấy cách chỗ tôi xuống gặp cô ấy khoảng 5 phút. Chiếc nhẫn tôi mua có giá 3,4 triệu.
Sau đó vài ngày, cô ấy xin tôi 500 nghìn đi đám tang, tôi cũng chuyển. Nói chuyện được khoảng 3 ngày nữa, cô ấy đòi chia tay, lý do là tôi lăng nhăng, quen cô ấy rồi còn nhắn tin follow nhiều người khác nữa. Tôi nói: “Cái đó lâu lắm rồi, trước khi quen em. Giờ quen em rồi thì chỉ quen em thôi, không nhắn tin follow với ai nữa”. Giải thích cả buổi cô ấy vẫn không tin, nói lời chia tay và chặn tôi. Sáng hôm sau tôi gọi điện thoại cho cô ấy năn nỉ quen lại thì cô ấy đồng ý.
Trưa hôm đó, cô ấy xin tôi 3 triệu để đóng hụi. Tôi nói mình hết tiền rồi và chụp màn hình tài khoản ngân hàng cho cô ấy xem là chỉ còn 700 nghìn thôi. Cô ấy nói vậy chuyển cho cô ấy 700 nghìn đi. Tôi không đồng ý và nói số tiền đó để tôi đi gửi hàng trả tiền cho khách. Tôi nói cô ấy mượn tạm ai đi chứ tôi hết tiền rồi. Cô ấy nói không mượn được ai hết và kêu tôi kiếm ai quen mượn cho cô ấy. Tôi nói để chiều tôi kiếm ai mượn dùm cho thì cô ấy kêu tôi chuyển trước 300 nghìn đi khám bệnh.
Trong đầu tôi bắt đầu suy nghĩ có phải là cô ấy đang lợi dụng mình không. Vừa quay lại là xin tiền liền. Vì lúc này tôi đã có cảm giác thích cô ấy rất nhiều, sợ cô ấy chia tay lần nữa nên tôi đã chuyển cho cô ấy 3,3 triệu. Sau lần chuyển tiền này trong đầu tôi suy nghĩ rất nhiều. Có phải cô ta biết tôi thích cô ta rồi nên tìm cách moi tiền tôi? Nhắn tin, gọi được vài ngày, cô ấy nói là cha đi tái khám, hỏi tôi có tiền không. Tôi nói là hết tiền rồi. Cô ấy bảo giờ không biết làm sao. Tôi nói hay là bán chiếc nhẫn đi lấy tiền đi khám, lần sau xuống tôi mua lại cho thì cô ấy không chịu, nói là mới mua mấy ngày mà kêu bán rồi trách tôi và nói chia tay lần nữa. Tôi nhắn tin năn nỉ nửa ngày, cô ấy cũng chịu làm hòa với tôi. Cô ấy nói đã bán nhẫn được 2,8 triệu lấy tiền đưa cha đi khám bệnh.
Nói chuyện được vài ngày nữa, cô ấy nói mua 3 đơn hàng online hết hơn 600 nghìn, hỏi tôi có tiền không. Tôi nói âm tiền rồi, mấy bữa nay chuyển cho em hết rồi. Cô ấy bảo để gọi hỏi ông anh bên Mỹ xem có không. Tôi nói vậy em gọi hỏi thử đi chứ anh hết tiền rồi. Rồi cô ấy nhắn tin trách tôi là đáng lẽ ra tôi phải nói là cô ấy đừng gọi và khuyến khích tôi gọi cho ông anh. Sáu đó trách tôi và kiếm chuyện chia tay lần nữa.
Trong đầu tôi lúc này nghĩ bữa giờ cô ấy là chỉ đang lợi dụng mình thôi nhưng tôi có tình cảm thật với cô ấy nên cũng xoay tiền chuyển cho cô ấy 600 nghìn nữa. Vì tôi sợ cô ấy chia tay. Nói chuyện được vài ngày nữa thì đến cuối tuần, tôi nói xuống chơi và cô ấy đồng ý. Bữa tối trước hôm xuống, tôi gọi điện cho cô ấy. Cô ấy nói xuống là mua lại chiếc nhẫn cho cô ấy nha. Tôi nghĩ trong đầu cô ấy chắc chắn lợi dụng mình rồi, xuống chơi mà kêu mua nhẫn. Tôi giả bộ nói không có tiền, tới cuối tháng mới có tiền thì tôi mua cho. Cô ấy nói vậy cuối tháng mua rồi xuống luôn, giờ khỏi xuống.
Cô ấy kêu tôi cầm vàng của tôi đi để mua nhẫn cho cô ấy. Vì mấy bữa trước tôi nói có mua vàng để dành. Tôi nói không được. Cô ấy nói là mua giờ đi cho rẻ, để cuối tháng vàng lên giá. Tôi nói không có tiền, sau mà mua. Tôi nói “em quen anh, anh mua nhẫn cho em thì em mới quen anh, mới cho anh xuống chơi hả?”. Cô ấy nói “Giờ anh muốn nói ngang đúng không?” rồi kết thúc cuộc gọi và nhắn tin là tôi keo kiệt, ích kỷ và hủy kết bạn.
Khoản hơn một ngày sau, tôi gửi lại lời mời kết bạn và nhắn là “Em chuyển lại số tiền hơn 5 triệu anh đã chuyển cho em. Nếu em không trả, anh sẽ đưa việc này ra công an giải quyết”. Cô ấy nhắn tin lại chứ không đồng ý kết bạn lại. Cô ấy thách thức tôi rằng đi kiện đi, cô ấy hầu. Trong ba tuần qua, cô ấy quen tôi chỉ là lợi dụng tôi thôi. Tôi biết số tiền hơn 5 triệu đã chuyển cho cô ấy sẽ không lấy lại được. Giờ tôi có thể nhờ công an tìm nhà cô ấy thông qua số tài khoản ngân hàng không. Tôi muốn đến nhà để nói chuyện với ba mẹ cô ấy. Giờ tôi im lặng cho qua chuyện này, lấy đó là bài học hay phải làm sao? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Tôi yêu mối tình đầu từ thời đại học. Gần 10 năm bên nhau, tôi từng mơ một đám cưới giản dị và một mái ấm nhỏ. Nhưng suốt ngần ấy năm, anh chưa một lần đưa tôi về ra mắt gia đình, không bao giờ công khai mối quan hệ trên mạng xã hội, chỉ đưa tôi đi gặp gỡ mấy người bạn thân thiết. Đau đớn nhất là ba lần anh đưa tôi đi bỏ thai, lần cuối tôi mới biết mình mang song thai.
Tôi quyết định chia tay và một năm sau, tôi kết hôn với người đàn ông khác. Chồng tôi không đẹp trai, không giàu có nhưng luôn bao dung, yêu thương và chấp nhận quá khứ của tôi (anh không biết chuyện tôi phá thai). Mỗi lần tôi nóng giận hay đòi ly hôn, anh chỉ lặng im rồi ôm tôi để tôi bình tĩnh lại. Tôi nghĩ cuối cùng mình cũng gặp đúng người.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn hai năm nhưng chưa có con nên tôi âm thầm đi khám. Bác sĩ nói trước đây tôi phá thai nhiều lần, tử cung bị ảnh hưởng nên rất khó có con tự nhiên. Tôi chết lặng người, thấy đau đớn và hối hận vô cùng vì những dại dột mình đã làm thời thanh xuân mà không lường trước hết hậu quả. Chồng tôi vẫn chưa biết sự thật, thấy tôi sốt ruột có con, anh còn an ủi và gợi ý hai vợ chồng đi khám để tôi yên tâm.
Cứ nghĩ tới nguyên nhân khó có con, tôi lại không biết phải đối diện với chồng thế nào. Hôm qua tôi chủ động đề nghị ly hôn vì không muốn anh mất đi cơ hội có một gia đình trọn vẹn. Anh không đồng ý, cho rằng tôi trẻ con. Anh còn nói khó khăn nào cũng có các vượt qua, cả hai sẽ đi khám xem vấn đề ở đâu, nếu cần thiết thì sẽ nhờ y học can thiệp. Thấy anh vậy, tôi chỉ biết khóc thầm, hèn nhát chẳng dám nói ra. Tôi phải làm sao đây? Có nên thú nhận với chồng rồi để anh tự lựa chọn không? Tôi sợ nếu đi khám, đến lúc đó anh cũng sẽ biết nguyên nhân. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi là tác giả bài viết "Không còn lối thoát sau 6 năm trả nợ cho ba". Hôm nay, sau khi bình tĩnh hơn một chút, tôi muốn kể rõ hơn về câu chuyện của mình. Như tôi từng chia sẻ, từ khi còn rất trẻ, tôi đi làm công nhân. Trong suốt nhiều năm, tôi vay ngân hàng, vay trả góp, mượn người quen trong công ty, chơi hụi rồi hốt sớm, vay tiền lãi... Tất cả chỉ để đưa tiền về cho gia đình mỗi khi ba mẹ rơi vào bế tắc. Lúc đó tôi còn chưa có chồng.
Tôi và chồng quen nhau hơn 5 năm rồi mới cưới. Anh biết hết hoàn cảnh gia đình tôi và những khoản nợ tôi đang gánh. Ngày trước, ba đi làm thì hai cha con cùng chia nhau chi tiêu trong nhà. Sau này tôi đi làm ổn định hơn thì gần như tôi tự quán xuyến mọi thứ. Khoản vay ngân hàng đầu tiên, thật lòng tôi không hề thấy sợ. Tôi còn vui vì nghĩ mình đã đủ lớn để giúp được cha mẹ. Nhưng càng về sau, số tiền ngày một lớn hơn. Tôi tiếp tục vay từ những người quen, đồng nghiệp và chưa từng nói dối họ, mượn vì lý do gì thì tôi nói đúng lý do đó. Chơi hụi cũng là với những người quen biết.
Thật lòng, tôi cũng biết những khoản nợ của ba có lẽ không chỉ đơn thuần là làm ăn thua lỗ, mà có thể còn liên quan đến cờ bạc hay đề đóm. Nhưng dù thế nào, ba vẫn là ba của tôi. Từ nhỏ tôi được ba mẹ yêu thương, nuôi lớn. Mỗi lần thấy người thân của mình tuyệt vọng, dè dặt mở lời nhờ giúp, tôi không nỡ quay lưng. Đã rất nhiều lần tôi khóc và nói với ba: "Ba ơi, con thật sự gồng không nổi nữa".
Đến khi mọi thứ vượt khỏi khả năng của tôi, tôi nói với ba: "Chắc con chết mất, con không biết phải làm sao nữa", thì nhận được câu nói mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không quên: "Ba không hiểu con chi tiêu kiểu gì mà thành ra như vậy". Tôi chết lặng, không biết bao nhiêu năm mình cố gắng, hy sinh và gánh vác có còn ý nghĩa gì nữa. Ba là người tôi đã cố hết sức bảo vệ lại nghĩ tôi chính là người tiêu xài để ra nông nỗi này.