Ngày chia tay bạn trai cũ, tôi buồn rất nhiều. Khi đó tôi còn bé, ngây thơ và non nớt. Tình yêu với người ấy cũng trẻ con như chính tính cách của tôi vậy. Sau một năm ra trường, chúng tôi chính thức chia tay. Ngoài thời gian làm việc, tôi thường lên mạng đọc báo, trò chuyện để cố quên đi hình bóng người cũ. Rồi tôi gặp anh, người đồng hương quen qua mạng. Anh làm việc ở quê, vui tính và nói chuyện rất hợp với tôi. Chúng tôi có nhiều sở thích giống nhau. Một ngày thứ bảy, anh và tôi hẹn nhau đi lễ. Anh chạy xe máy lên đón tôi. Anh hơn tôi 7 tuổi, khá chững chạc và điềm đạm, còn tôi thì nhỏ bé và trẻ con.
Thời gian cứ thế trôi đi. Cuối tuần nào rảnh anh cũng lên thăm tôi. Tôi ở cùng bác và chị, còn anh ngủ nhờ nhà bạn. Có tuần tôi về quê, anh lại ra bến xe đón, đưa tôi đi ăn rồi chở về nhà. Rồi chúng tôi yêu nhau. Anh luôn giữ gìn cho tôi, chưa bao giờ đi quá giới hạn. Chỉ sau 9 tháng quen nhau, chúng tôi tổ chức đám cưới trong sự chúc phúc của mọi người. Ở quê khó xin việc nên tôi đi làm công nhân khá vất vả. Sức khỏe tôi yếu nên anh rất thương. Việc nhà anh đều chủ động làm hết vì biết tôi vừa mang bầu vừa đi làm cực nhọc.
Anh luôn quan tâm, chia sẻ và động viên tôi. Anh chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ, cũng hiếm khi nói yêu hay khen vợ, nhưng anh luôn chăm sóc chu đáo và không để tôi thiếu thốn điều gì. Bố anh khó tính và có phần coi thường tôi vì không xin được việc, phải đi làm công nhân. Bù lại, tôi có một người mẹ chồng hiểu chuyện và một người chồng rất thương vợ. Sau 7 năm sống cùng nhau, chúng tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Cuộc sống vẫn có những lúc khó khăn, giận hờn, nhưng chỉ một lúc sau anh lại chủ động làm hòa.
Anh nói rằng nếu chưa làm lành với vợ thì không yên tâm, làm việc cũng không hiệu quả. Tình yêu ấy không mất đi mà ngày một lớn hơn. Tôi cũng xin được một công việc nhẹ nhàng hơn, cuộc sống đỡ vất vả hơn trước. Hôm nay anh đi công tác nhưng vẫn nhớ gọi điện về cho vợ. Cuộc sống với tôi là một chuỗi ngày hạnh phúc. Cảm ơn chồng yêu, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn tình yêu quen qua mạng.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt - kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ để hai con người từng nhiều lần bất đồng quan điểm có thể ngồi lại bên nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng hơn, bao dung hơn.
Tháng 4/2021 có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được dắt tay người đàn ông hơn mình 3 tuổi bước vào lễ đường, giữa những lời chúc phúc, những cái ôm và ánh mắt gửi gắm của gia đình hai bên. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy: vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tìm được người mình muốn gắn bó, lo lắng vì biết rằng phía trước là một hành trình dài mà tôi chưa từng trải qua.
Ngày đó, tôi nghĩ hôn nhân chỉ cần yêu là đủ. Nhưng rồi tôi hiểu, hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm, là sự nhường nhịn, là những đêm mất ngủ, là những lần mâu thuẫn tưởng chừng không thể dung hòa. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng một tình yêu ồn ào. Anh thẳng tính, đôi khi nóng nảy. Tôi lại là người nhiều cảm xúc, hay suy nghĩ và cũng khá cứng đầu trong quan điểm của mình.
Những ngày đầu chung sống, những khác biệt tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở thành lý do cho những cuộc cãi vã kéo dài. Có những tối, hai vợ chồng ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì một câu nói vô tình, một quan điểm trái ngược về cách sống, cách chi tiêu, cách đối xử với người thân. Tôi từng tự hỏi: "Phải chăng mình đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này quá sớm?". Còn anh, có lẽ cũng từng nghĩ: "Tại sao vợ mình lại khó hiểu đến vậy?". Nhưng rồi, cuộc sống không cho chúng tôi quá nhiều thời gian để giận dỗi.
Con trai đầu lòng ra đời, bé năm nay đã 4 tuổi. Và tôi, lần đầu làm mẹ, bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi đã khóc rất nhiều sau khi sinh con. Không chỉ vì những cơn đau thể xác, mà vì cảm giác mình bất lực khi nghe con khóc mà không biết làm sao để dỗ. Những đêm con quấy, tôi lóng ngóng, hoang mang, mệt mỏi. Và rồi, tôi bị mẹ chồng mắng vì không biết cách chăm sóc con. Những lời trách móc khi ấy như những nhát dao cứa vào lòng một người phụ nữ vừa sinh xong còn đầy nhạy cảm. Tôi tủi thân. Tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Tôi từng ngồi ôm con mà nước mắt rơi, tự hỏi tại sao hành trình làm mẹ lại khắc nghiệt đến thế.
Và giữa những lúc như vậy, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Anh đứng giữa tôi và bố mẹ anh, loay hoay không biết phải làm sao cho tròn vai. Tôi chỉ mong được anh bảo vệ, thấu hiểu. Sự bất đồng quan điểm giữa chúng tôi càng lúc càng nhiều. Tôi muốn nuôi con theo cách của mình - nhẹ nhàng, lắng nghe, không áp đặt. Anh lại quen với cách dạy con nghiêm khắc mà anh từng được dạy. Mỗi lần tranh luận là một lần căng thẳng. Nhưng có một điều tôi chưa từng phủ nhận: anh chưa bao giờ bỏ mặc mẹ con tôi. Dù mệt mỏi, anh vẫn dậy giữa đêm thay tã, pha sữa. Dù áp lực công việc, anh vẫn cố gắng về nhà sớm hơn để tôi có thể nghỉ ngơi một chút. Có thể anh chưa nói được những lời ngọt ngào nhưng luôn hành động.
Năm năm qua, điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là những món quà vào dịp đặc biệt, mà là sự thay đổi của anh và cả của tôi. Từ một người đàn ông hay cãi lại vợ vì không chịu thua trong tranh luận, anh dần học cách lắng nghe. Từ một người đặt cái tôi lên trên, anh bắt đầu nói câu "Anh xin lỗi" nhiều hơn. Từ một người từng nghĩ "đàn ông không cần phải thể hiện cảm xúc", anh trở nên biết ơn, tử tế và có trách nhiệm hơn với gia đình hai bên.
Có những lần tôi thấy anh chủ động hỏi thăm bố mẹ tôi, lo lắng cho ông bà như chính bố mẹ mình. Có những lần anh lặng lẽ làm việc nhà khi tôi mệt, không cần tôi phải nhắc. Và có những tối, khi con ngủ rồi, anh nói với tôi rằng: "Cảm ơn em đã sinh con cho anh. Cảm ơn em đã ở lại". Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.
Hiện tại, tôi đang mang thai đứa con thứ hai. Những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ lại là một thử thách mới. Tôi biết sẽ có thêm những đêm thức trắng, những áp lực tài chính, những lo lắng chồng chất. Nhưng lần này, tôi không còn sợ như trước nữa. Vì tôi biết, bên cạnh tôi là một người đàn ông đã trưởng thành hơn rất nhiều sau năm năm hôn nhân. Chúng tôi không còn cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Nếu có bất đồng, cả hai chọn cách ngồi xuống nói chuyện thay vì to tiếng. Chúng tôi dần tìm được tiếng nói chung trong cách nuôi dạy con, trong cách ứng xử với gia đình hai bên. Không phải vì một người thay đổi hoàn toàn để giống người kia, mà vì cả hai học cách tôn trọng sự khác biệt.
Tôi hiểu rằng, để một người đàn ông thay đổi không phải dễ dàng nhưng anh đã làm được. Không phải vì tôi ép buộc, mà vì anh thật sự muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Năm năm trước, tôi bước vào hôn nhân với nhiều kỳ vọng. Năm năm sau, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo, mà là một người bạn đời sẵn sàng cùng mình đi qua sóng gió. Chúng tôi từng có những lúc tưởng như không thể hiểu nhau nhưng chính những va chạm ấy lại dạy chúng tôi cách bao dung. Chính những lần bị bố mẹ chồng mắng, những lần nước mắt rơi vì tủi thân, lại khiến tôi và anh học cách đứng về phía nhau nhiều hơn.
Tôi biết ơn anh vì đã không để tôi một mình trong những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi làm mẹ. Tôi biết ơn anh vì đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha yêu thương con, một người con biết nghĩ cho bố mẹ hai bên. Và hơn hết, tôi biết ơn anh vì đã cùng tôi đi qua chặng đường năm năm hôn nhân với tất cả sự nỗ lực. Gia đình nhỏ của chúng tôi không giàu có, không hoàn hảo nhưng chúng tôi có nhau; có tiếng cười của con trai 4 tuổi mỗi chiều tan làm, có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, có những cái nắm tay lặng lẽ khi một trong hai người mệt mỏi.
Hôn nhân, sau tất cả, không phải là chuyện đúng sai, thắng thua. Hôn nhân là chuyện hai người cùng nhìn về một hướng, cùng muốn bảo vệ tổ ấm của mình. Nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi viết những dòng này không chỉ để nhìn lại chặng đường đã qua, mà còn để nói lời cảm ơn tới anh - người đàn ông đã cùng tôi trưởng thành.
"Cảm ơn anh vì đã thay đổi để tốt hơn, không chỉ cho bản thân anh mà cho cả gia đình nhỏ của chúng ta. Cảm ơn anh vì đã học cách biết ơn, tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Cảm ơn anh vì đã luôn nắm tay em, kể cả khi chúng ta không hiểu nhau".
Phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi sắp sinh con thứ hai. Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được sự trân trọng và biết ơn dành cho nhau, chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu. Năm năm không phải là quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người. Và nếu được quay lại tháng 4/2021, giữa những ánh đèn và tiếng vỗ tay hôm ấy, tôi vẫn sẽ chọn nắm tay anh - người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, từng nhiều lần cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm, nhưng hôm nay đã trở thành một người chồng, người cha mà tôi tự hào. Cảm ơn anh vì 5 năm đã qua. Và cảm ơn anh vì những năm tháng sắp tới.
Phương Anh

Tôi là người em trai được anh trai ruột nhắc tới trong bài viết "Em trai tôi có bốn con với ba người phụ nữ" cách đây hơn hai năm. Mấy ngày qua, được người bạn gửi link bài viết và thấy giống trường hợp của tôi. Đọc bài viết xong, tôi có hỏi và anh trai đã xác nhận bài đó là do anh viết. Tính tới thời điểm viết bài này, tôi đã có thêm hai bé nữa, bao gồm cả bé đang trong bụng mẹ được nhắc tới ở thời điểm anh trai tôi viết bài có nói. Theo cách nói của anh tôi thì tôi đang có năm con với bốn người phụ nữ.
Hiện tại, tôi và người vợ đầu tiên và duy nhất từng đăng ký kết hôn đã hoàn tất thủ tục ly hôn được hơn một năm. Tôi là người nuôi cả hai cháu, không yêu cầu mẹ các cháu chu cấp và luôn thoải mái khi mẹ các cháu đón các cháu lên ngoại chơi. Nhìn chung, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau vẫn cười nói và coi nhau như những người bạn. Ba cháu còn lại với ba người phụ nữ kia, các cháu ở với mẹ, tôi vẫn thường xuyên thu xếp vào thăm các cháu. Gia đình các cháu vẫn quý mến tôi, mỗi lần tôi về thăm, thường được giữ ở lại tối thiểu vài ngày. Tôi cũng thỉnh thoảng đón các cháu ra Hà Nội gặp ông bà nội cùng chú thím, cũng như gặp hai bé lớn nhà tôi. Mỗi lần như vậy, các bé thường ở khoảng vài tháng rồi tôi lại đưa về ngoại trong miền Tây.
Về hoàn cảnh của tôi, hiện tôi đã trả hết nợ nần từ một năm trước, đang kinh doanh một nhà hàng ăn uống và một quán cầm đồ. Về mặt tình cảm cá nhân, tôi đang có mối quan hệ yêu đương với một cô gái kém tôi 18 tuổi ở gần nhà. Hiện bạn ấy giúp tôi khoản thu chi ở nhà hàng. Sau khi đọc rất kỹ các bình luận của quý độc giả trên bài viết của anh trai, lời đầu tiên tôi xin cầu thị lắng nghe tất cả các ý kiến dù là trái chiều. Và tôi xin có vài lời tâm sự như sau:
Thứ nhất, về những comment nói tôi là người vô trách nhiệm, thiếu đạo đức với vợ và hai con đầu: Xã hội này có những tiêu chuẩn riêng, những tiêu chuẩn đó được số đông thừa nhận rộng rãi và coi đó là khuôn mẫu đúng. Bất cứ tiêu chuẩn nào không theo mẫu thì đó là lệch chuẩn hoặc nếu có hơn một tiêu chuẩn mà chúng mâu thuẫn nhau sẽ bị coi là tiêu chuẩn kép. Tôi chưa bao giờ cổ xúy cho bất kỳ ai sống theo cách của mình. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuy tôi có sai về mặt pháp luật khi đã vi phạm hôn nhân một vợ một chồng nhưng về mặt trách nhiệm, tôi chưa từng là người cha, người chồng vô trách nhiệm. Người từng là vợ hợp pháp duy nhất của tôi luôn thừa nhận với tôi điều này.
Xã hội các bạn đang sống là một xã hội rộng lớn với những quy chuẩn được thừa nhận rộng rãi bởi số đông. Các bạn có thể nói rằng chúng tôi lệch chuẩn, nhưng đó là "xã hội" mà chúng tôi lựa chọn. Tôi cũng cho rằng không ai có thể thấu hiểu được ai nếu chưa từng rơi vào hoàn cảnh, bối cảnh mà người đó đang sống.
Thứ hai, với những người nói rằng tôi lừa lọc những người phụ nữ sau này sinh con với tôi: Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Bởi lẽ, khi tôi ra ngoài giao lưu, tiếp khách hoặc những mối quan hệ làm ăn mà quen biết người phụ nữ nào đó, tôi luôn nói rõ mình đã có vợ con, thậm chí có nhiều hơn một vợ. Tôi chưa từng nói những lời nói dối kinh điển như: "anh đã có vợ nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc...". Với tôi, nếu không phải cần sự lắt léo trong những mối quan hệ làm ăn, tôi luôn sống thẳng, sống đúng, chưa từng tô vẽ nên một người nào đó mà tôi muốn họ nhìn thấy. Hiện tại, ba người phụ nữ sau này từng có con với tôi vẫn giữ liên lạc với tôi. Dù không phải duy trì nói chuyện hàng ngày nhưng tôi tin rằng chúng tôi vẫn đang trong một mối quan hệ trân quý nhau, dù chuyện tình yêu trai gái hoàn toàn không còn nữa.
Cuối cùng, qua bài viết này của quý báo, tôi xin dành những lời biết ơn tới bố, mẹ - những người sinh ra tôi - đã luôn ủng hộ tôi vô điều kiện suốt những năm qua. Tôi cũng vô cùng biết ơn anh trai và chị dâu, những người luôn bên cạnh, động viên tôi những lúc khó khăn nhất. Tôi cũng xin cảm ơn vợ cũ và những người phụ nữ từng sinh con cho tôi, cảm ơn vì đã thấu hiểu và cảm thông cho tôi. Cuối cùng, xin cảm ơn các độc giả đã comment trên bài viết của anh trai tôi, qua những chia sẻ của độc giả, đã khiến cho nhân sinh quan của tôi ít nhiều có sự thay đổi. Tôi không dám hứa hẹn gì nhưng sẽ cố gắng sống sát nghĩa nhất với tiêu chuẩn của xã hội và sẽ là một công dân tốt, đóng góp phần nào vào sự phát triển của đất nước.
Tin Gốc: Vnexpress

Chuyện xảy ra từ 4 năm rồi, điều thực sự cháu không thể ngờ tới. Lúc đó, mẹ đã có những hành động khó hiểu và vài cuộc điện thoại kỳ lạ rồi. Thế nhưng với đầu óc của đứa nhóc 16 tuổi và niềm tin tuyệt đối nên cháu bận tâm không quá hai giây.
Mọi chuyện cứ tiếp tục, mẹ hành động kỳ lạ hơn nhưng không quá rõ ràng, bởi mẹ có hiểu biết và khôn ngoan. Với sự nhạy cảm của một đứa con gái, cháu biết có chuyện gì đó đang xảy ra nhưng không có bằng chứng. Không có tin nhắn lạ nào, cũng không số điện thoại lạ, lại có một nỗi sợ mơ hồ nên cháu tự nhủ mình chỉ đang nghĩ lung tung thôi. Cách đây vài tháng, cháu mò ra và cài ghi âm cuộc gọi vào điện thoại mẹ. Cháu thật sự sốc khi biết mẹ đang ngoại tình với người đàn ông có gia đình và con bằng tuổi cháu rồi.
Cháu đã làm mọi cách: giận dỗi có, nói chuyện thẳng thắn có, khóc lóc có, thậm chí là đi gặp ông ta nói chuyện, bỏ nhà đi cả ngày nữa... Hết 3 lần 4 lượt, đến cuối cùng là hôm đi gặp ông ấy về, "gừng càng già càng cay" mà, cháu cảm thấy mình thật non nớt trước sự che giấu của một người lớn, không thể nào làm ông ấy nhận mình sai (mặc dù có bằng chứng và số điện thoại con ông mà cực khổ lắm cháu mới có được), chưa nói đến việc tránh xa mẹ cháu. Ấm ức, bất lực, khóc đến ướt gối, lúc đó bỗng nhiên mẹ đi xuống và thấy cháu ngồi khóc, chắc là mẹ nào chẳng thương con nên mẹ cũng khóc và nói là sẽ chấm dứt với người đàn ông đó.
Cháu chấp nhận gạt mọi thứ, cũng biết không ai hoàn hảo, vì thế chỉ coi đó là một vết sẹo trong tim thôi, không bao giờ nói lại hay nghi ngờ nữa. Với cháu, mẹ vẫn là số một. Giờ sau hai tháng, một lần vô tình cháu biết được mẹ vẫn còn lén lút qua lại với ông ta. Cháu thật sự suy sụp, không thể tâm sự với bất cứ ai, khóc hết nước mắt biết bao đêm, suy nghĩ cũng nhiều lắm. Cháu biết mẹ cũng vì cô đơn, chịu đựng một mình. Cháu giận lắm nhưng lại sợ càng đẩy mẹ đi xa gia đình hơn.
Giờ chỉ cháu có thể làm gì đó thôi. Bố vì công việc hay đi làm xa, cả tháng mới về vài ngày, làm sao để hâm nóng tình cảm với mẹ? Chị cháu cũng học xa nhà, mỗi lần định tâm sự lại bảo bận thi nên cháu sợ ảnh hưởng đến chị, một mình cháu chịu là quá đủ rồi. Mỗi lần ba về, cả nhà rất đầm ấm, vui vẻ, người khác nhìn vào đều ngưỡng mộ gia đình cháu. Mẹ cũng chăm lo cho gia đình, yêu con cái, nhưng chuyện mẹ làm khiến cháu không thể cứ vui vẻ mà xem như không có gì được. Cháu phải làm gì đây? Các cô chú là người trưởng thành, cho cháu lời khuyên ạ. Cháu cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

