Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, hôm nay 24/5, thời tiết khu vực Bắc Bộ, từ Thanh Hóa đến Tp.Huế và duyên hải Nam Trung Bộ nắng nóng và nắng nóng gay gắt, có nơi đặc biệt gay gắt. Nhiệt độ cao nhất 36-38 độ C, có nơi trên 39 độ C. Còn tại Tp.Hà Nội có mây, ngày nắng nóng và nắng nóng gay gắt.
Nắng nóng oi bức không chỉ gây mệt mỏi, khó chịu mà còn tạo ra hàng loạt thay đổi sinh lý và môi trường bất lợi cho sức khỏe.
Trao đổi với Người Đưa Tin, BS.Nguyễn Huy Hoàng – Thành viên Hội Y học dưới nước và Oxy cao áp Việt Nam cho biết, nắng nóng kéo dài thường làm gia tăng rõ rệt 5 nhóm bệnh chính trong cộng đồng.
Đó là bệnh tim mạch và đột quỵ. Theo BS.Hoàng, khi trời nóng, cơ thể phải giãn mạch để tản nhiệt, tim đập nhanh hơn, lượng máu dồn ra da nhiều hơn. Cùng với đó, mất nước khiến máu trở nên cô đặc, dễ hình thành cục máu đông, làm tăng nguy cơ tắc mạch não hoặc nhồi máu cơ tim.
Nắng nóng cũng làm gia tăng các bệnh tiêu hóa và ngộ độc thực phẩm. Nhiệt độ cao là môi trường lý tưởng để vi khuẩn phát triển nhanh. Thức ăn dễ bị ôi thiu nếu bảo quản không đúng cách, dẫn đến tiêu chảy cấp, đau bụng, nôn ói.
Tiếp nữa là bệnh hô hấp. Nhiều người sử dụng điều hòa không đúng cách, để nhiệt độ quá thấp hoặc để gió thổi trực tiếp vào mặt, làm khô niêm mạc, giảm khả năng bảo vệ tự nhiên của đường thở.
“Ngoài ra, các bệnh truyền nhiễm mùa hè như sốt xuất huyết, tay chân miệng, rôm sảy, viêm da, nấm da do mồ hôi tiết nhiều và da luôn ẩm ướt”, BS.Hoàng cho biết.
Trong thời tiết nắng nóng, người cao tuổi là nhóm đối tượng có nguy cơ cao gặp vấn đề về sức khoẻ; tiếp nữa là người có bệnh nền như tim mạch, tiểu đường, suy thận, bệnh phổi mạn tính.
“Trẻ nhỏ cũng là nhóm dễ bị ảnh hưởng, hệ thống điều hòa nhiệt của trẻ chưa hoàn thiện. Trẻ cũng không tự ý thức được việc uống nước đầy đủ. Vì vậy, rất dễ bị mất nước hoặc sốt do nóng”, BS.Hoàng chỉ ra.
Cũng theo bác sĩ, người lao động ngoài trời là nhóm nguy cơ cao vì phải chịu tác động kép từ nhiệt môi trường và nhiệt do vận động.
Ngoài ra, người béo phì, người uống nhiều rượu bia hoặc đang dùng thuốc lợi tiểu, thuốc tim mạch cũng dễ gặp biến chứng hơn.
Theo BS.Nguyễn Huy Hoàng, người dân thường có nhiều thói quen chống nóng rất phổ biến nhưng lại tiềm ẩn rủi ro lớn.
Điển hình là tắm nước lạnh ngay sau khi đi nắng về. Theo bác sĩ, khi đó, cơ thể đang giãn mạch tối đa để tỏa nhiệt, tim hoạt động mạnh. Nếu gặp nước lạnh đột ngột, mạch máu sẽ co lại nhanh, huyết áp có thể tăng vọt trong thời gian ngắn. Điều này đặc biệt nguy hiểm với người có bệnh tim mạch, người lớn tuổi, vì có thể gây đột quỵ hoặc nhồi máu cơ tim.
Một thói quen khác là uống nước đá lạnh liên tục để “giải nhiệt nhanh”. Thực tế, nước quá lạnh làm co mạch ở dạ dày và ruột, gây rối loạn tiêu hóa, dễ dẫn đến đau bụng, đầy hơi, thậm chí tiêu chảy. Đồng thời, niêm mạc họng bị kích thích đột ngột, làm tăng nguy cơ viêm họng, sổ mũi.
Nhiều người còn lạm dụng các loại nước “mát”, nước thảo dược hoặc viên sủi thanh nhiệt thay cho nước lọc. Các sản phẩm này thường có tác dụng lợi tiểu. Nếu dùng thường xuyên, cơ thể lại mất nước nhiều hơn, dẫn đến mất cân bằng điện giải, lâu dài ảnh hưởng chức năng thận.
Đáng lo ngại nhất là thói quen tự ý truyền dịch tại nhà khi thấy mệt. “Đây là can thiệp y khoa, cần có chỉ định cụ thể. Truyền sai có thể gây sốc phản vệ, phù phổi, quá tải tuần hoàn. Ngoài ra, việc tự ý dùng thuốc hạ sốt, đặc biệt là thuốc chống viêm khi chưa rõ nguyên nhân sốt trong mùa hè cũng tiềm ẩn nguy cơ chảy máu nếu là sốt xuất huyết”, BS.Hoàng nói.
Để phòng bệnh trong mùa nắng nóng, bác sĩ cho rằng cần tiếp cận theo nhiều hướng, không chỉ một biện pháp đơn lẻ.
Trước hết là bù nước đúng và đủ. Người dân nên uống nước đều trong ngày, chia nhỏ lượng nước, không uống dồn khi khát.
Với bệnh tiêu hóa, nguyên tắc quan trọng là ăn chín, uống sôi. Thức ăn sau khi nấu nên dùng ngay, hạn chế để lâu ngoài môi trường nóng. Các món sống, tái, gỏi nên hạn chế tối đa trong thời điểm nắng nóng vì nguy cơ nhiễm khuẩn rất cao.
Đối với bệnh hô hấp, cần sử dụng điều hòa hợp lý. Không để nhiệt độ quá thấp so với bên ngoài. Tránh để gió thổi trực tiếp vào vùng đầu, mặt. Đồng thời, cần vệ sinh máy lạnh định kỳ để loại bỏ bụi và nấm mốc.
Để phòng bệnh truyền nhiễm, cần giữ vệ sinh cá nhân, rửa tay thường xuyên bằng xà phòng. Môi trường sống cần được dọn dẹp sạch sẽ, không để nước đọng để hạn chế muỗi sinh sản.
Ngoài ra, nên mặc quần áo rộng nhưng, thoáng, thấm mồ hôi để tránh các bệnh ngoài da. Những biện pháp đơn giản nếu duy trì đều đặn sẽ giúp giảm đáng kể nguy cơ bệnh.
Người lao động ngoài trời cần chủ động bảo vệ sức khỏe như trang phục nên mặc quần áo dài tay, sáng màu, chất liệu thoáng khí, có khả năng chống nắng.
Đặc biệt, cần đội mũ rộng vành che kín vùng gáy vì đây là khu vực nhạy cảm với nhiệt, liên quan đến trung khu điều nhiệt của cơ thể.
Cùng với đó, nên tổ chức thời gian làm việc hợp lý. Nên hạn chế làm việc trong khung giờ nắng gắt từ 10h đến 16h. Nếu bắt buộc phải làm, cần chia nhỏ thời gian làm việc và nghỉ ngơi. Sau mỗi 45–60 phút làm việc nên nghỉ 10 – 15 phút ở nơi râm mát.
Cần uống nước thường xuyên, kể cả khi chưa khát. Có thể sử dụng nước lọc, nước muối loãng hoặc dung dịch điện giải để bù nước và muối khoáng bị mất qua mồ hôi.
Ngoài ra, cần nhận biết sớm các dấu hiệu cảnh báo như chóng mặt, buồn nôn, mệt lả, tim đập nhanh. Khi có dấu hiệu này, phải dừng làm việc ngay và nghỉ ngơi.
Năm 2024, Sarah Dallas tốt nghiệp tiến sĩ ngành Kỹ thuật sinh học tại Đại học Edinburgh, Scotland. Thời điểm đó, khoản nợ sinh viên của cô lên tới 76.000 bảng, bao gồm khoản vay ban đầu và lãi.
Sarah nộp hơn 200 đơn ứng tuyển cho nhiều vị trí trong suốt 16 tháng, từ nhân viên mới đến chuyên gia cao cấp, thậm chí cả thực tập không lương. Khoảng 90% nhà tuyển dụng không phản hồi. Với 10% còn lại, cô được phỏng vấn ba lần và đều bị từ chối do "quá đủ tiêu chuẩn" cho vị trí thấp, nhưng "thiếu kinh nghiệm" cho vai trò cao hơn. "Việc bị từ chối liên tục khiến tôi có cảm giác như mắc kẹt trong một hố đen", Sarah Dallas nói.
Để duy trì cuộc sống, cô làm biên tập viên tự do cho một tạp chí khoa học với thu nhập 600 bảng mỗi tháng, đồng thời vay thấu chi 8.000 bảng. Đến cuối năm 2025, cô mới nhận công việc đầu tiên là kỹ thuật viên phòng thí nghiệm với mức lương 28.500 bảng mỗi năm.
Hiện tại, thu nhập chính của cô khoảng 1.800 bảng mỗi tháng. Tuy nhiên, chỉ riêng tiền thuê nhà (1.025 bảng), hóa đơn (500 bảng) và trả nợ thấu chi (300 bảng) đã lên tới 1.825 bảng.
Sarah phải tiếp tục làm thêm tự do khoảng 40 giờ mỗi tháng. Khoản thu nhập phụ 600 bảng giúp cô chi trả tiền ăn uống, đi lại và tiết kiệm được 50 bảng. Cô cho biết mỗi tháng đóng 37 bảng cho khoản nợ học phí và đến nay mới trả được 95 bảng.
"Tôi không nghĩ cuộc sống ở tuổi 32 lại như vậy. Thu nhập chính dành hết cho các hóa đơn, còn công việc làm thêm mới giúp tôi tồn tại", cô cho biết.
Tình trạng "thừa tiêu chuẩn nhưng thiếu kinh nghiệm" đang là nghịch lý với nhiều người có bằng tiến sĩ tại Anh. Theo khảo sát do Times Higher Education trích dẫn, 42% tiến sĩ tại nước này tiếp tục làm việc trong môi trường học thuật sau một năm tốt nghiệp. Số còn lại chuyển sang khối doanh nghiệp nhưng gặp rào cản vì chưa từng đi làm.
Báo cáo "Kỹ năng người trưởng thành" của OECD năm 2025 cũng chỉ ra Anh nằm trong nhóm có tỷ lệ lao động làm việc không phù hợp trình độ cao nhất khối, khoảng 37%. Điều này khiến thu nhập trung bình của họ giảm 18% so với người làm đúng chuyên môn.
Tiến sĩ Isaiah Hankel, chuyên gia tư vấn nghề nghiệp, tác giả cuốn The Power of a PhD, nhận định rào cản không nằm ở tấm bằng, mà ở cách ứng viên định vị bản thân. Ông cho biết nhiều tiến sĩ viết hồ sơ theo hướng nghiên cứu, trong khi doanh nghiệp cần bản tóm tắt ngắn gọn, tập trung vào kỹ năng làm việc nhóm, giải quyết vấn đề, phân tích dữ liệu và quản lý dự án.
Ông khuyên người tìm việc cần nhanh chóng bù đắp kinh nghiệm thực tế qua các dự án ngắn hạn, thực tập, công việc tự do hoặc hoạt động tình nguyện. Việc có thêm trải nghiệm thực tế trong vài tháng sẽ giúp lấp đầy khoảng trống kinh nghiệm mà các nhà tuyển dụng lo ngại.
Nhiều người thắc mắc, khắp Tử Cấm Thành bao trùm tường đỏ, mái vàng, riêng một ngôi nhà có ngói màu đen, vậy tại sao trong tên gọi của nó lại có chữ Tử nghĩa là tím? Lý do rất đơn giản. Bên cạnh phong thuỷ, người Trung Quốc xưa còn rất coi trọng các hiện tượng thiên văn và thuyết âm dương. Xuất xứ của từ Tử Cấm Thành có liên quan với học thuyết Hoàng Viên (chòm sao) cổ đại.
Năm 1402, Minh Thành Tổ Chu Đệ lên ngôi hoàng đế và quyết định dời đô từ Nam Kinh về Bắc Kinh. Tại đây, Minh Thành Tổ trực tiếp chỉ đạo xây dựng Tử Cấm Thành. Hàng triệu nhân công đã làm việc trong suốt 14 năm để hoàn thành việc công trình phức tạp và tốn kém này.
Năm 1421, hoàng đế chuyển vào sống trong quần thể cung điện và Bắc Kinh trở thành thủ đô mới. Từ đây, Tử Cấm Thành lần lượt được cai trị bởi 24 vị vua (giữa nhà Minh đến cuối nhà Thanh). Năm 1912, hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc thoái vị.
Tử Cấm Thành có diện tích rộng lớn với 9.999 gian phòng. Đây là một trong những công trình kiến trúc cổ xưa nổi tiếng nhất Trung Quốc và được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1987.
Trong hơn 5 thế kỷ, Tử Cấm Thành là nơi ở của 24 hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh. Vị vua cuối cùng trong lịch sử phong kiến Trung Hoa sống bên trong Tử Cấm Thành là Phổ Nghi và đã thoái vị vào năm 1912. Tính đến thời điểm hiện nay, Tử Cấm Thành vẫn là cung điện lớn nhất thế giới.
Đến nay Tử Cấm Thành là một bí ẩn với dân thường vì không phải ai cũng được phép ra vào. Ngày nay, Cố cung thu hút khoảng 20.000 du khách tham quan mỗi ngày.
Đáng chú ý từ trên cao nhìn xuống, Tử Cấm Thành (Trung Quốc) là một mảng màu lộng lẫy vì phần lớn các toà nhà đều được xây bằng gạch đỏ và lợp mái vàng. Tuy nhiên, có một tòa nhà rất đặc biệt vì nó sử dụng ngói đen.
Toà nhà có ngói khác biệt ở Tử Cấm Thành này chính là Văn Uyên Các - thư viện hoàng gia lớn nhất. Nơi đây lưu trữ bộ sưu tập sách quý, bao gồm cả bộ T ứ khố toàn thư - bộ bách khoa toàn thư đồ sộ nhất lịch sử phong kiến Trung Quốc, công trình mất 14 năm để hoàn thành.
Theo các chuyên gia việc sử dụng màu sắc trong Tử Cấm Thành cũng đều dựa trên nguyên tắc ngũ hành. Người Trung Quốc xưa tin vào ngũ hành và liên kết chúng với màu sắc. Ví dụ, hành Thổ (đất) nằm ở trung tâm, có màu vàng. Do đó, màu vàng trở thành biểu tượng của quyền lực, dần dần trở thành màu sắc dành riêng cho hoàng đế.
Thời xưa mọi thứ vua chạm vào hay mặc lên người đều là màu vàng, từ y phục, giường chiếu, gạch lát sàn đến bát đũa ăn hàng ngày. Đó là lý do vì sao các mái ngói trong Tử Cấm Thành đều có màu vàng.
Bên cạnh đó theo phong thuỷ, màu đỏ tượng trưng cho lửa (hoả). Trong văn hóa Trung Hoa, màu đỏ cũng mang ý nghĩa của sự sinh sôi nảy nở và là màu của may mắn, vì thế tất cả cung điện và tường thành đều có màu đỏ.
Khắp Tử Cấm Thành được bao bọc bởi màu vàng (hành Thổ) và màu đỏ (hành Hoả). Thế nên, khi xây dựng Văn Uyên Các, các hoàng đế Trung Quốc đã yêu cầu sử dụng mái ngói màu đen.
Theo ngũ hành, màu đen tượng trưng cho hành Thủy. Việc lợp mái bằng ngói màu đen là để cầu mong Thủy sẽ dập tắt Hỏa, để sách quý không bị hỏa hoạn thiêu rụi.
Tử Cấm Thành là biểu tượng xa hoa của các hoàng đế Trung Hoa, đồng thời thể hiện rõ nét kiến trúc cung đình truyền thống của đất nước này, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa, kiến trúc ở Đông Á cũng như nhiều nơi khác.
Đặc biệt, với giá trị ước tính hơn 70 tỷ USD, Tử Cấm Thành trở thành cung điện và phần bất động sản đắt đỏ nhất trên toàn thế giới.
Chuyến leo núi Ngũ Chỉ Sơn (Lào Cai) đầu tháng 4 của Nguyễn Thảo, 23 tuổi, ở Hà Nội kết thúc bằng việc cơ thể trầy xước, máy ảnh hỏng và tốn tiền triệu thuê người cõng xuống núi.
Hành trang hai ngày một đêm chinh phục ngọn núi cao gần 3.000 m của Thảo là quần áo kiểu cách, giày thể thao thời trang, mỹ phẩm và máy ảnh. "Lúc đó, tôi chỉ nghĩ làm thế nào để có ảnh đẹp nên phớt lờ các cảnh báo về đồ chuyên dụng", Thảo nói.
9h sáng, Thảo cùng nhóm 12 người xuất phát. Sau một tiếng đi ở đoạn đường bằng phẳng, cả đoàn tiến vào khu địa hình vách đá dốc. Do đi giày mũi cứng, bàn chân Thảo bắt đầu sưng tấy. Trời đổ mưa, sương mù dày đặc. Trong khi các thành viên lấy ủng cao su ra sử dụng, cô không có đồ thay thế.
Suốt cung đường, cô phải bám vào vách đá, trườn bò theo triền dốc. Ở một đoạn đường hẹp, do nán lại quay phim, Thảo trượt chân, rơi xuống và kẹt vào bụi tre dưới vách núi. Cơ thể kiệt sức, cô phải chi hơn một triệu đồng thuê người cõng về lán.
"Cả hành trình chỉ cúi mặt xuống đất để bò nhằm bảo toàn tính mạng", cô cho biết.
Ngọc Nhi (27 tuổi, ở Hà Nội) cũng rơi vào tình cảnh kiệt quệ sức lực khi mua tour chinh phục đỉnh Pu Ta Leng (Lai Châu) cao 3.049 m cuối năm ngoái. Từng leo một ngọn núi cao 462 m, cô tự tin tham gia chuyến đi mà không rèn luyện thể lực. "Thấy mọi người đi ngắm hoa đỗ quyên, tôi cũng muốn thử để tạm xa công việc", cô kể.
Trong ba ngày bám vách đá và lội suối, cô liên tục kiệt sức, phải nhờ người dìu đến lán nghỉ. Đêm trên núi nhiệt độ giảm sâu, cô thức trắng hơ quần áo ướt bên bếp củi. Nhi nhận ra chuyến đi chữa lành đã trở thành cuộc "hành xác", những ngọn núi khắc nghiệt không dành cho người thiếu kinh nghiệm.
Trên mạng xã hội, các hội nhóm trekking (leo núi, đi bộ đường dài) thu hút hàng nghìn thành viên. Riêng nền tảng TikTok có hơn 100.000 người dùng chia sẻ hành trình leo núi. Video sự cố trượt ngã, kiệt sức, ngất xỉu khi leo núi thu hút hàng triệu lượt xem cùng hàng nghìn bình luận đồng cảm.
Theo anh Nguyễn Quang Hải, đại diện một đơn vị lữ hành trekking phía Bắc, lượng khách tham gia leo núi tăng đột biến từ cuối năm ngoái. Tháng cao điểm (3,5,9,11), lượng khách trên một cung đường đạt 500-700 người, thậm chí xuất hiện tình trạng tắc đường trên núi.
Khách hàng của anh Hải đa số là nhân viên văn phòng từ 22 đến 30 tuổi, chưa có kinh nghiệm trekking và thường ưu tiên các cung đường có cảnh quan đẹp. Nhiều người chọn tuyến đường khó bất chấp tư vấn từ đơn vị lữ hành, dẫn đến tình trạng suy kiệt, chuột rút, nhiễm lạnh chỉ sau 30 phút xuất phát.
"Chúng tôi từng cấp cứu một khách hàng giấu bệnh tim mạch, ngất giữa dốc. Nhóm dẫn đường phải luân phiên cõng nạn nhân chạy bộ xuống vùng thấp để đưa đi bệnh viện", anh kể.
Anh Hải nhận thấy ngoài yếu tố thể lực, việc chuẩn bị sơ sài khiến nhiều người gặp rủi ro. Du khách sử dụng trang phục không đủ ấm, khó thoát mồ hôi. Nhóm đi tự túc thường thiếu thiết bị sinh tồn, đèn pin, thức ăn dự phòng.
Những năm gần đây liên tiếp các vụ gặp nạn khi trekking báo động sự chủ quan, thiếu kỹ năng của người leo núi. Tháng 8/2025, một người đàn ông ngã tại Hàm Lợn (Sóc Sơn, Hà Nội) được đưa xuống núi bằng cán chuyên dụng. Tháng 8/2025 và tháng 2/2026, hai nhóm khách lạc rừng Tây Yên Tử (Quảng Ninh) do tự ý đi đường mòn. Mới nhất là vụ nam sinh mất tích ở Tam Đảo hôm 19/4 do tự ý tách đoàn.
Thượng tá Phan Văn Thực, Chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy quân sự xã Đạo Trù (Phú Thọ), người trực tiếp tham gia chiến dịch tìm kiếm nam sinh đi lạc ở Tam Đảo, cho biết địa hình đồi núi tại Việt Nam có cấu trúc phức tạp. Du khách chỉ cần bước chệch khỏi đường mòn 1-2 m là mất phương hướng, có thể rơi vào vùng không có sóng viễn thông. Nhiều nhóm thiếu chuẩn bị, di chuyển đơn lẻ trong điều kiện sương mù, dốc trơn trượt và không thuê người dẫn đường.
Ông Thực nhận định nguyên nhân khiến nhiều người trẻ đi leo núi khi thiếu kỹ năng là tâm lý muốn trải nghiệm cảm giác mạnh và vượt qua giới hạn bản thân.
Thượng tá Phan Văn Thực cho biết thêm việc mang theo túi y tế cá nhân và áo gió để chống hạ thân nhiệt là yêu cầu bắt buộc. "Đặc biệt, dù có kinh nghiệm hay không cũng tuyệt đối không đi một mình, không tách đoàn và phải nghe theo sự điều phối của người hướng dẫn", ông Thực nói, "Môi trường rừng núi chứa nhiều rủi ro hơn dự tính, người tham gia không được đặt bản thân vào các tình huống ngoài tầm kiểm soát".
Anh Nguyễn Quang Hải khuyên người mới nên chọn cung đường vừa sức, đảm bảo 4 yếu tố an toàn gồm: địa hình, độ cao, thời gian vận động và khoảng cách cứu hộ. Du khách nên chọn đường mòn rõ ràng, lán nghỉ cố định, cao dưới 2.800 m, đi bộ 4-6 tiếng mỗi ngày và lộ trình gần điểm có xe cơ giới. Quá trình di chuyển cần duy trì nhịp thở đều, uống nước từng ngụm, bám sát đường mòn, dùng bản đồ ngoại tuyến và đi cùng người dẫn đường chuyên nghiệp.
Anh Nguyễn Trọng Cung, 34 tuổi, ở Hà Nội với 10 năm kinh nghiệm trekking, cho biết người leo núi cần mang theo còi, đèn pin và bật lửa để phát tín hiệu cầu cứu, tạo luồng sáng định vị hoặc đốt lửa tạo khói. Nếu mất phương hướng, cần để lại manh mối bằng cách khắc dấu lên cây, bỏ lại vỏ kẹo tại vị trí dễ quan sát. Sau đó, tìm nơi trú ẩn gần đường mòn, giữ ấm cơ thể chờ cứu hộ.
Anh Cung cảnh báo việc men theo suối để xuống núi rất nguy hiểm vì phần lớn các con suối dẫn đến vực sâu hoặc thác ghềnh.
Về sơ cấp cứu, với các chấn thương như trật khớp, bong gân hay chuột rút, nạn nhân tuyệt đối không cố đi lại để tránh tổn thương nghiêm trọng. Riêng trường hợp khó thở do độ cao hoặc gắng sức, các bài tập thở sâu bằng bụng giúp ổn định lượng oxy trong phổi hiệu quả.
Sau chuyến đi rủi ro tại Ngũ Chỉ Sơn, Nguyễn Thảo cho biết trekking là môn thể thao đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc. "Sự cố trầy xước cơ thể và vỡ máy ảnh là bài học đắt giá. Môi trường tự nhiên khắc nghiệt không phải là nơi để đùa giỡn với sức khỏe", cô nói.