Tôi đến Lume Sky Dining & Bar Nha Trang ở đường Phan Chu Trinh vào cuối buổi chiều. Từ trên cao nhìn xuống, Nha Trang hiện ra rất khác với hình dung quen thuộc về một điểm đến chỉ có biển.
Ngoài vịnh biển xanh thẫm phía xa, nơi này còn có sông Cái, những mái nhà san sát nép dưới chân núi và ánh đèn bắt đầu sáng dần khi trời chậm chạp chuyển tối. Gió biển thổi lồng lộng nhưng không gắt, còn các dãy núi phía đối diện ôm lấy Nha Trang như một vòng cung lớn.
Điều khiến nơi này khác với nhiều rooftop ở Nha Trang là cảm giác “vừa đủ cao”. Không quá choáng ngợp để Nha Trang trở nên xa vời, cũng không quá thấp để bỏ lỡ những góc quen thuộc của phố biển.
Từ đây, tôi nhìn thấy dòng sông Cái, Tháp Bà Ponagar, khu chợ Đầm và những con đường bắt đầu lên đèn khi chiều xuống. Đó đều là những hình ảnh rất thân thương với người Nha Trang. Sau nhiều năm trở lại, chỉ cần nhìn phố biển từ trên cao như vậy cũng đủ khiến tôi lâng lâng như đang gặp lại một phần ký ức cũ của mình.
Tôi chọn ngồi ở khu ngoài trời. Trước mặt là phố biển Nha Trang đang chuyển từ màu xanh sang màu cam nhạt rồi tím sẫm. Dưới chân, dòng xe bắt đầu ken dày hơn khi tan tầm. Xa xa ngoài biển, vài chiếc tàu nhỏ bật đèn sớm, lấp lánh giữa nền trời nhập nhoạng.
Ở khu vực hồ bơi, một cặp đôi trẻ thay nhau chụp ảnh khi bầu trời bắt đầu chuyển màu. Cả hai gần như không rời mắt khỏi khoảng biển phía xa, nơi ánh chiều đang chậm rãi phủ xuống thành phố.
Không xa đó, nhóm du khách nước ngoài liên tục đưa điện thoại lên quay lại khung cảnh Nha Trang lúc chập tối. Thỉnh thoảng họ lại dừng vài giây để ngắm dọc bờ biển đã bắt đầu lên đèn rồi mới tiếp tục bấm máy.
Là một đứa con lâu ngày mới trở về Nha Trang, tôi chọn đưa gia đình cùng lên đây ăn tối. Có lẽ đã khá lâu rồi cả nhà mới có dịp ngồi cạnh nhau lâu như vậy, không vội vàng, chỉ cùng nhìn phố biển dần sáng đèn trong tiếng nhạc nhẹ và gió biển thổi liên tục trên cao.
Mẹ tôi ngồi sát phía ngoài để nhìn cho rõ biển. Thỉnh thoảng bà chỉ tay về phía những dãy núi quen thuộc rồi hỏi tôi đâu là khu mình từng sống ngày trước. Ba tôi vừa ăn vừa nhìn dòng xe dưới đường rồi kể hồi xưa khu này chưa có nhiều đèn sáng và khách sạn mọc lên cao như bây giờ. Còn tôi ngồi lặng vài phút để nhìn nơi mình từng lớn lên từ một góc rất khác.
Theo anh Phan Thanh Tùng, Tổng quản lý Lume Sky Dining & Bar Nha Trang, điều mà nơi này muốn giữ lại không chỉ là một góc nhìn đẹp ra biển mà còn là cảm giác kết nối thật sự với nhịp sống địa phương.
“Nhiều rooftop ở Nha Trang tập trung hoàn toàn vào hướng biển, còn ở đây, chúng tôi muốn khách có thể nhìn thấy cả núi, sông, khu dân cư và nhịp sống rất đời của phố biển”, anh Tùng nói.
Có lẽ cũng vì vậy mà từ rooftop này, Nha Trang hiện ra không chỉ như một điểm du lịch rực rỡ. Từ ánh đèn của khu chợ Đầm, dòng xe qua ngã sáu đến những mái nhà nằm nép dưới chân núi, mọi thứ tạo nên cảm giác gần gũi hơn là choáng ngợp.
Anh Phan Thanh Tùng cho biết khoảng thời gian từ 17 giờ đến chập tối luôn là lúc nhiều khách thích lên rooftop nhất.
“Có những hôm trời đẹp, khách có thể cùng lúc nhìn mặt trời lặn phía núi và ánh trăng lên từ phía biển. Khoảnh khắc đó rất đặc biệt với người địa phương lẫn khách du lịch”, anh Tùng chia sẻ.
Khi mặt trời gần khuất hẳn sau núi, cả mặt biển chuyển sang màu cam đồng dịu mắt, còn phía dưới là những dải đèn vàng bắt đầu nối dài qua các con đường trung tâm. Đường phố vừa lên đèn, tiếng nhạc ngoài rooftop cũng lớn hơn một chút nhưng không át tiếng trò chuyện của mọi người quanh bàn.
Trong gió biển sảng khoái trên cao, phần mì nóng cùng mùi thơm của tôm nướng khiến bữa tối trở nên dễ chịu hơn hẳn. Mỗi lần mang món ăn ra, nhân viên đều nhẹ nhàng giới thiệu món được làm từ nguyên liệu gì, hương vị chính nằm ở đâu và nên thưởng thức thế nào để cảm nhận rõ nhất.
Ngay cả những chi tiết nhỏ như thay khăn giấy, rót thêm nước hay chủ động hỏi khách có cần đổi bàn để ngắm hoàng hôn rõ hơn cũng được nhân viên thực hiện khá tinh tế. Không quá vồn vã nhưng đủ để người ta cảm thấy được quan tâm.
Khi trời bắt đầu tối hẳn, vài nhân viên đi dọc khu rooftop bật những dải đèn vàng quanh không gian ngoài trời. Ánh đèn không quá sáng, vừa đủ để nhìn rõ món ăn nhưng vẫn giữ được cảm giác thư giãn của không gian rooftop ngắm cảnh.
Đến lúc mặt trời gần khuất hẳn sau núi, Nha Trang như dịu lại trong lớp nắng cam cuối ngày. Một khoảnh khắc rất yên, rất quen thuộc với những người từng lớn lên ở phố biển này.
Rời rooftop khi phố biển đã sáng rực dưới chân, tôi mới hiểu vì sao nhiều người đến Nha Trang rồi vẫn thích tìm một nơi thật cao để ngồi ngắm nhìn. Không chỉ để ăn tối hay uống một ly nước, mà đôi khi chỉ để ở cạnh những người thân của mình, cùng nhìn hoàng hôn buông xuống phố biển và thấy lòng bình yên hơn nơi phố thị vừa rực rỡ, vừa dịu dàng.
Những ngày gần đây, người dân Hà Nội không khỏi bất ngờ trước sự xuất hiện của một đàn chim giẻ cùi mỏ đỏ (tên khoa học Urocissa erythroryncha) - loài chim vốn quen thuộc với môi trường rừng núi, nay lại chọn khu vực trung tâm thành phố làm tổ và trú ngụ.
Điểm đến của đàn chim là hàng cây trên phố Nguyễn Du (P.Hai Bà Trưng) và trong khuôn viên trụ sở Bộ KH-CN. Nhiều năm nay, hàng cây cổ thụ trên con phố này vốn đã quen với sự yên tĩnh giữa lòng đô thị thì nay bỗng trở thành "ngôi nhà mới" của đàn chim có bộ lông sặc sỡ, nổi bật với sắc xanh lam, đen và chiếc mỏ đỏ đặc trưng.
Theo chia sẻ của người dân trên phố Nguyễn Du, đàn chim này xuất hiện từ vài tháng trước và dần dần ổn định cuộc sống tại đây. Ban đầu, chúng còn khá cảnh giác, thường chỉ đậu trên tán cây cao và nhanh chóng bay đi khi có người lại gần.
Tuy nhiên, theo thời gian, mức độ thích nghi của chúng tăng lên rõ rệt. Không ít lần, người dân bắt gặp những cá thể giẻ cùi mỏ đỏ di chuyển trên vỉa hè, nhảy quanh các bồn cây hoặc đậu ngay trên xe máy dựng ven đường mà không tỏ ra hoảng sợ.
Thậm chí, nhiều người dân đã mua sâu quy (loại sâu thường làm thức ăn cho chim) đặt ở các vị trí thoáng để đàn chim xuống ăn. Kể từ đó, đàn chim càng dạn người hơn.
"Có khoảng 10 cá thể chim giẻ cùi đang trú ngụ và làm tổ trên hàng cây trong khuôn viên Bộ KH-CN. Mỗi buổi sáng chúng tôi đều cho đàn chim này ăn sâu quy và dế nên rất dạn người. Từ đó, có rất nhiều người dân đến đây chụp ảnh", nhân viên bảo vệ tại Bộ KH-CN nói và cho biết, đàn chim xuất hiện khoảng 5 tháng trước.
Theo quan sát của phóng viên, mỗi ngày trên phố Nguyễn Du đều có hàng chục tay máy ngồi trên vỉa hè, trước khuôn viên trụ sở Bộ KH-CN để ghi lại những khoảnh khắc của các chú chim giẻ cùi. Để có những bức ảnh đẹp và rõ nét nhất, người dân mua sâu quy, cài trên thân cây cao khoảng 1,5 m so với mặt đất để thu hút sự chú ý của chim giẻ cùi.
Khi thấy mồi ngọ nguậy, những chú chim ở trên cây lao xuống bắt mồi rồi lại phi lên cây. Có thời điểm, chim đánh rơi mồi xuống vỉa hè nhưng vẫn dạn dĩ xuống nhặt lại.
Ông Trần Nghĩa Hiệp (50 tuổi), từng có gần 20 năm chụp ảnh phong cảnh, cho biết đã dành nhiều buổi sáng kiên trì ngồi đợi để bắt được những khoảnh khắc quý giá của loài chim này.
Theo ông Hiệp, thông tin ban đầu đến với anh khá tình cờ, qua lời kể của bạn bè rằng có một đàn giẻ cùi đang sinh sống giữa phố Nguyễn Du. Tuy nhiên, ông chỉ có thiết bị quen thuộc là ống kính 70 - 200 mm, vốn thường phù hợp chụp phong cảnh hoặc chân dung hơn là chụp các cá thể chim nên không muốn săn ảnh.
Dù vậy, sau khi được bạn bè động viên rằng loài chim này khá dạn người, không quá nhạy cảm với sự hiện diện của con người, ông Hiệp đã quyết định thử vận may. Những buổi sau đó, ông đều đặn có mặt từ sớm, chọn vị trí cố định, kiên nhẫn quan sát từng chuyển động trên tán cây và khu vực vỉa hè quanh khuôn viên nơi đàn chim cư trú.
"Ban đầu, tôi cũng nghĩ sẽ rất khó để tiếp cận, vì chim hoang dã thường rất cảnh giác. Nhưng thực tế lại khác, chúng khá bình tĩnh, thậm chí có lúc còn đậu gần người nên chụp ảnh rất dễ. Tôi rất bất ngờ và chụp ảnh lại khoe với bạn bè", ông Hiệp nói và chia sẻ thông thường chụp những loài chim hoang dã phải dùng ống kính 600 - 1.000 mm cộng với việc ngụy trang rất lâu mới có thể bắt được những khoảnh khắc đắt giá.
Ông Hiệp cho biết, thời điểm người dân đến săn ảnh chim giẻ cùi đông nhất có khoảng 30 tay máy chuyên nghiệp và không chuyên, mỗi người đều chọn cho mình những góc ngồi riêng.
"Tôi thấy có khoảng 4 - 5 cá thể và đã ghi lại được khoảnh khắc 3 chú chim xuống bắt mồi cùng một lúc. Ở Hà Nội, hiếm khi có con chim hoang dã nào đậu về những chỗ như thế này.
Đây là cảnh rất hiếm bởi chim giẻ cùi không phải chủng loại như những loài chim thông thường", ông Hiệp hào hứng nói về trải nghiệm đầy thú vị.
Mới đây, mạng xã hội lan truyền một bài viết giới thiệu ứng dụng "RedMode - Thấu hiểu bạn gái" do anh Phạm Tiến Đạt (27 tuổi, quê ở Hưng Yên) đăng tải. Bài đăng của chàng trai 9X nhanh chóng nhận được hơn 15.000 lượt tương tác.
Trong bài chia sẻ, anh Đạt kể lại hành trình tự mình xây dựng ứng dụng từ những nhu cầu rất đời thường trong cuộc sống hôn nhân.
Ban đầu, ứng dụng chỉ có chức năng đơn giản là ghi nhớ và nhắc nhở chu kỳ kinh nguyệt. Sau đó, anh dần mở rộng thêm nhiều tính năng: lưu thông tin chiều cao, cân nặng, size quần áo, các ngày kỷ niệm, sở thích… của người bạn đời.
Không dừng lại ở đó, app còn tích hợp các "nhiệm vụ hằng ngày". Chẳng hạn, vào những ngày trong chu kỳ, ứng dụng sẽ gợi ý cụ thể như chuẩn bị nước ấm, mua đồ cần thiết hoặc nhắc nhở người dùng quan tâm nhiều hơn đến cảm xúc của đối phương.
Điểm đặc biệt của "RedMode" nằm ở tính năng AI tư vấn được cá nhân hóa. Theo anh Đạt, mỗi ngày người dùng có thể cập nhật tâm trạng của bạn đời như vui, buồn, mệt mỏi… Dựa trên dữ liệu tích lũy theo thời gian, AI sẽ đưa ra những gợi ý phù hợp hơn trong từng tình huống.
"Ví dụ khi hai người giận nhau, AI có thể gợi ý cách nhắn tin hoặc hành động dựa trên thói quen và cảm xúc trước đó", anh nói.
Dưới phần bình luận, nhiều người bày tỏ sự thích thú trước ý tưởng ứng dụng, cho rằng đây là một sản phẩm "đánh trúng tâm lý" và nhu cầu thực tế của các cặp đôi. Một tài khoản nhận xét: "App tâm lý, rất phù hợp với những người bận rộn nhưng vẫn muốn chu toàn cho người mình trân trọng".
Bên cạnh đó, một số bạn nữ cũng chia sẻ trải nghiệm bất ngờ khi sử dụng ứng dụng. "Em không có người yêu nhưng vẫn tải về dùng thử, ai ngờ lại thấy hữu ích. Có thể tự theo dõi sức khỏe và cảm xúc của bản thân để hiểu mình hơn", Phương Uyên (18 tuổi) chia sẻ.
Ít ai nghĩ rằng ý tưởng này lại bắt đầu từ những điều rất đời thường. Là lập trình viên tự do, trong khi vợ đi làm từ sáng đến tối, anh Đạt thường là người quán xuyến việc nhà và mua sắm các vật dụng cá nhân cho vợ. Thế nhưng, guồng quay công việc đôi lúc khiến anh không tránh khỏi những lần quên sót.
Ứng dụng này được anh Đạt hoàn thiện trong khoảng 3 tháng, chủ yếu tranh thủ làm vào buổi tối. Ban đầu, anh nghĩ đây chỉ là sản phẩm cá nhân, "chắc không ai dùng". "Không ngờ sau khi chia sẻ, lượt tải tăng khá nhanh, hiện khoảng 50.000 lượt. Mình cũng khá bất ngờ", anh nói.
Anh Đạt thừa nhận, khó khăn lớn nhất khi làm ứng dụng không nằm ở kỹ thuật mà là… hiểu tâm lý phụ nữ. "Mình phải hỏi vợ rất nhiều, vì bản thân mình cũng không thể tự hiểu hết được", anh chia sẻ.
Chị Doãn Thị Mai (28 tuổi, vợ anh Đạt) cho biết ban đầu chị cảm thấy khá buồn cười trước những ý tưởng "lạ lạ" của chồng. Tuy nhiên, khi ứng dụng bất ngờ được nhiều người biết đến, chị cảm thấy tự hào. "Mình vui lắm. Công sức của chồng mình cuối cùng cũng thành hình", chị chia sẻ.
Chị cũng hài hước kể rằng thỉnh thoảng vẫn trêu chồng: "Chồng nhà người ta tặng túi, chồng mình tặng app". Dù vậy, theo chị, phía sau món quà đặc biệt ấy không chỉ là những dòng code, mà là sự quan tâm và thời gian mà anh Đạt đã dành để thấu hiểu vợ
Trong thời gian tới, anh Đạt dự định phát triển thêm các tính năng mới như một diễn đàn nhỏ để người dùng có thể chia sẻ, tâm sự và tư vấn cho nhau trong chuyện tình cảm.
Khoảng 3 năm nay, ông Cường ghi dấu ấn tại các giải chạy bộ địa hình với cự ly siêu dài 100 km. Để hoàn thành quãng đường xuyên qua những cánh rừng, leo dốc hay vượt đồi núi, VĐV không chỉ cần đam mê mà còn phải có thể lực tốt và quá trình tích lũy sức bền qua tập luyện.
Hình ảnh ông Cường với dáng người mảnh mai, rắn rỏi, gương mặt cương nghị, thể hiện rõ quyết tâm trên đường chạy, đã thu hút sự chú ý của nhiều VĐV trẻ. Tại giải chạy Dalat Ultra Trail tổ chức cuối tháng 3, ông hoàn thành cự ly 100 km trong thời gian 18 giờ 18 phút và về nhất trong nhóm tuổi trên 60, đánh dấu lần thứ 4 chinh phục thành công cột mốc này trong 3 năm qua.
Cũng trong giải chạy đó, con trai ông là anh Nguyễn Phương Hiếu (32 tuổi) về nhất chung cuộc cự ly 100 km với thành tích 12 giờ 34 phút. Việc hai bố con cùng đoạt thành tích cao tại giải nhận được sự ngưỡng mộ từ cộng đồng yêu thể thao.
Trong cuộc đua, khi mới được khoảng 1/3 chặng đường, một chiếc gậy hỗ trợ của ông Cường bị gãy, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Sau đó, ông còn gặp tình trạng căng cơ, chân đau rõ rệt nên phải chủ động giảm tốc độ.
"Ngay lúc đó, ý nghĩ dừng lại thoáng qua trong đầu tôi. Tuy nhiên, tôi chọn đi bộ, lắng nghe cơ thể và tiếp tục chạy với quyết tâm phải về đích", ông Cường chia sẻ.
Hoàn thành cuộc đua trước, anh Hiếu quay lại đón bố tại con dốc cuối cùng trước khi về đích. "Thành công lớn nhất của tôi khi chơi thể thao là dụ được bố cùng tham gia. Khi ban tổ chức trao giải cho bố, nhìn ông đứng trên bục, bên dưới mọi người vỗ tay cổ vũ, tôi cảm thấy hạnh phúc khó tả", anh Hiếu nói.
Dù là "tay ngang" bước vào thể thao, nhưng những năm gần đây, anh Hiếu đã trở thành gương mặt có nhiều thành tích nổi bật. Những kinh nghiệm tích lũy được, anh áp dụng cho bản thân và đồng thời hướng dẫn bố, với nguyên tắc chạy theo ngưỡng thoải mái của cơ thể. Sau mỗi buổi tập, anh thường xem lại các chỉ số như quãng đường, nhịp tim, tốc độ, mức gắng sức… để góp ý, điều chỉnh cho bố.
Ông Cường là nông dân trồng cà phê ở vùng Cầu Đất (Lâm Đồng). Gắn bó với lao động chân tay nhiều năm, ông có nền tảng thể lực tốt nhưng chưa từng nghĩ sẽ tham gia thể thao. Đến năm 2023, khi anh Hiếu bắt đầu tập chạy bộ và tham gia các giải địa hình, ông mới thử sức. Xuất phát từ những bước chạy ngắn từ nhà ra vườn, ông dần nâng quãng đường lên vài km, rồi 10 km, 21 km… Sau một thời gian chạy trên đường, lo ngại vấn đề an toàn giao thông, hai bố con chuyển sang tập luyện tại các quả đồi gần nhà.
Theo anh Hiếu, tùy vào điều kiện sức khỏe, mỗi người có thể lựa chọn môn thể thao phù hợp để rèn luyện, đặc biệt là người lớn tuổi. Từ ngày tham gia chạy bộ, ông Cường không chỉ cải thiện thể lực mà còn có nhiều thay đổi tích cực về tinh thần.
Việc cùng chia sẻ niềm đam mê cũng giúp hai bố con gắn bó hơn. Họ thường xuyên trò chuyện và động viên nhau trong quá trình tập luyện. Ông Cường cũng chủ động từ bỏ một số thói quen không lành mạnh để duy trì sức bền, hướng tới những cự ly dài.
Hiện tại, ông chưa đặt mục tiêu chinh phục những cự ly dài hơn 100 km. Tuy nhiên, ông vẫn mong muốn tiếp tục hoàn thành thêm nhiều lần 100 km trong thời gian tới. "Với người lớn tuổi, khi đã bước qua giai đoạn mưu sinh, việc được vận động, tập luyện với cường độ phù hợp sẽ giúp họ yêu đời hơn, có thêm niềm vui và cảm thấy bản thân vẫn còn giá trị", anh Hiếu chia sẻ.