Một trường hợp đau lòng xảy ra ở Trung Quốc gần đây được chia sẻ lại thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Người đàn ông 29 tuổi tại Trung Quốc được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng ngừng tim, tím tái và bất tỉnh sau khi đột ngột ngã quỵ tại nhà.
Bác sĩ tiếp nhận bệnh nhân cho biết vợ của người đàn ông xấu số nói trên kể rằng trong khoảng một năm trở lại đây, chồng thường xuyên thức khuya vì công việc. Có những ngày anh ngủ lúc 2-3h sáng, thậm chí tình trạng này lặp lại gần như cả tuần. Gia đình nhiều lần khuyên ngăn, nhưng anh cho rằng mình còn trẻ, vẫn chịu được áp lực.
Điều đáng nói vào đêm xảy ra sự việc đau lòng, người đàn ông đi ngủ khoảng 1h sáng như thường lệ. Chưa đầy 30 phút sau, anh xuất hiện cơn đau ngực dữ dội, khó thở rồi nhanh chóng mất ý thức. Khi nhân viên y tế đến nơi, tim bệnh nhân đã ngừng đập. Sau hơn 40 phút cấp cứu tích cực, bệnh nhân không qua khỏi, theo Toutiao.
Đi ngủ sau nửa đêm là thói quen phổ biến của nhiều người hiện nay nhưng lại tiềm ẩn vô số tác hại cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Các chuyên gia cho biết vấn đề nguy hiểm không nằm ở việc ngủ muộn một vài lần, mà là tình trạng thiếu ngủ kéo dài, rối loạn đồng hồ sinh học diễn ra liên tục.
Thức khuya là thói quen phổ biến của nhiều người. Nguyên nhân có thể do công việc, giải trí hay đơn giản là lựa chọn cá nhân. Tuy nhiên, không phải ai cũng nhận thức được đầy đủ tác hại tiềm tàng của thức khuya với sức khỏe tổng thể.
– Xáo trộn nhịp sinh học: Thức khuya kéo dài sẽ làm xáo trộn nhịp sinh học, dễ gây mất ngủ và tăng nguy cơ mắc một số bệnh như đau tim, suy tim và đột quỵ, theo chuyên trang sức khỏe Verywell Health (Mỹ).
– Nguy cơ mắc bệnh tim: Các nghiên cứu từ lâu đã phát hiện thức khuya liên tục và thiếu ngủ có thể tác động tiêu cực đến nhiều khía cạnh đời sống. Về mặt thể chất, nó có thể dẫn đến tăng nguy cơ béo phì, bệnh tim và bệnh tiểu đường. Thiếu ngủ cũng có thể làm suy yếu hệ miễn dịch và khiến cơ thể dễ mắc bệnh. Hơn nữa, thức khuya dễ dẫn đến thiếu ngủ, gây buồn ngủ vào ban ngày, khiến cơ thể mệt mỏi và khó tập trung. Tất cả đều ảnh hưởng đến hiệu suất công việc và các mối quan hệ cá nhân.
– Ảnh hưởng lớn đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc: Thiếu ngủ cũng ảnh hưởng lớn đến sức khỏe tinh thần và cảm xúc. Thiếu ngủ mạn tính có thể làm tăng nguy cơ phát triển các vấn đề tâm lý tâm thần như trầm cảm, lo âu hay rối loạn tâm trạng.
– Dễ mệt mỏi: Một tác hại ít người biết khác của thiếu ngủ là dễ gây chóng mặt. Vì khi chúng ta thiếu ngủ, hệ tiền đình sẽ trở nên mệt mỏi, từ đó khiến cơ thể cảm thấy choáng váng, thiếu ổn định và có cảm giác chóng mặt.
– Mất cân bằng các loại hoóc môn: Không những vậy, thiếu ngủ mạn tính còn gây mất nước bằng cách làm mất cân bằng các loại hoóc môn giúp điều chỉnh lượng nước. Mất nước nhẹ cũng có thể gây ra các triệu chứng hạ huyết áp thế đứng, chẳng hạn như yếu, chóng mặt và mệt mỏi. Ngoài ra, thiếu ngủ làm tăng tình trạng kháng insulin, có thể dẫn đến tăng lượng đường trong máu. Biến động đường huyết trong máu cũng gây chóng mặt.
Để giảm thiểu tác hại tiềm tàng của việc thức khuya và thiếu ngủ, mọi người cần ưu tiên ngủ đủ giấc. Nếu không có việc cần thiết thì không nên thức khuya. Trong trường hợp buộc phải thức khuya, chẳng hạn vì công việc, thì những ngày sau hãy thiết lập lại thói quen ngủ. Mọi người cần tạo một lịch trình giấc ngủ nhất quán, tức mỗi ngày đều ngủ và thức dậy cùng một khung giờ nhất định, theo Verywell Health.
Theo khuyến nghị y khoa, phần lớn người trưởng thành nên ngủ từ 7-9 giờ mỗi đêm. Tuy nhiên, ngoài thời lượng ngủ, tính đều đặn của giờ ngủ cũng rất quan trọng. Việc thường xuyên thay đổi giờ đi ngủ khiến đồng hồ sinh học rối loạn, ảnh hưởng xấu đến tim mạch và chuyển hóa.
Sau khi nhận lương, nhiều người thường dễ dàng chi tiền cho những món đồ yêu thích để rồi rơi vào cảnh cạn kiệt tài chính vào cuối tháng. Để khắc phục, "quy tắc 48 giờ" đang được áp dụng như một mẹo quản lý tài chính.
Với quy tắc này, trong 48 giờ đầu sau khi nhận tiền, bạn chỉ thanh toán các khoản bắt buộc như tiền thuê nhà, hóa đơn, thực phẩm hàng ngày. Những khoản chi tự thưởng như quần áo, mỹ phẩm hay thiết bị điện tử phải được hoãn lại ít nhất hai ngày.
Khoảng thời gian này giúp cảm giác hưng phấn lắng xuống, tạo cơ hội để đánh giá lại mức độ cần thiết của món đồ.
Ông Tim Grimsditch, Giám đốc điều hành nền tảng tư vấn tài chính Unbiased (Anh), cho biết ngày nhận lương thường tạo ra cảm giác bản thân "giàu hơn thực tế", khiến nhiều người mua sắm dựa trên cảm xúc.
"Khoảng thời gian chờ đóng vai trò như một vùng đệm tâm lý giữa việc nhận tiền và chi tiêu. Theo thời gian, nó giúp biến ngày nhận lương thành cơ hội để lập kế hoạch tài chính có chủ đích hơn", ông Tim Grimsditch nói.
Dù vậy, quy tắc 48 giờ không phải giải pháp cho mọi trường hợp. Ông Rajan Lakhani, chuyên gia tài chính tại ứng dụng Plum, lưu ý nếu nguyên nhân hết tiền đến từ những khoản chi nhỏ phát sinh hàng ngày như cà phê, ăn trưa bên ngoài hay mua sắm vặt, việc trì hoãn hai ngày đầu không tạo ra nhiều thay đổi.
Theo chuyên gia, giải pháp quan trọng là xây dựng thói quen theo dõi dòng tiền liên tục và kiểm soát các khoản chi thường xuyên cả tháng, thay vì chỉ tập trung thắt chặt vào vài ngày đầu nhận lương.
Trong số rất nhiều điểm tham quan ở Bắc Kinh, Tử Cấm Thành nổi bật hơn cả. Là một kho báu của lịch sử và văn hóa Trung Quốc, nơi đây thu hút rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước.
Ngoài vẻ đẹp tráng lệ hùng vĩ của Tử Cấm Thành, nhiều người tò mò những bí ẩn nơi đây. Nhiều người có thắc mắc tại sao Tử Cấm Thành lại luôn có hàng trăm con mèo sinh sống?
Mèo đã đồng hành cùng Tử Cấm Thành hơn 600 năm, từ thời nhà Minh (1368-1644) đến nhà Thanh (1644-1911). Chúng từng là thú cưng yêu thích của các hoàng đế như: Chu Nguyên Chương, Tuyên Đức Đế từng nghiên cứu và vẽ mèo, Gia Tĩnh Đế phong tước vị, chôn cất mèo bằng quan tài vàng, Càn Long hay hoàng hậu Từ Hy Thái hậu nuôi mèo trong điện riêng.
Điều thú vị là nhiều chú mèo được đặt tên, cho ăn riêng, thậm chí lập bộ phận quản lý riêng trong cung đình. Trong văn hóa Trung Hoa cổ, mèo gắn với sự tỉnh thức, trấn tà và bảo vệ không gian linh thiêng, giúp chúng được đối xử nhẹ tay thay vì bị xua đuổi như động vật hoang. Ngày nay, phần lớn ngự miêu ở Tử Cấm Thành được tin là hậu duệ trực hệ của mèo hoàng gia xưa, bên cạnh những con mèo hoang được thu nhận trong quá trình bảo tồn.
Sau khi nhà Thanh sụp đổ năm 1912, hoàng cung không còn là nơi ở của hoàng gia, nhưng mèo đã sinh sôi nhiều thế hệ và không có lý do để tiêu diệt hay di dời. Khi Tử Cấm Thành trở thành bảo tàng năm 1925, chúng mặc nhiên trở thành "cư dân cũ", duy trì dòng chảy liên tục giữa quá khứ hoàng tộc và không gian di sản hiện đại.
Đặc biệt những chú mèo này lang thang khắp mọi ngóc ngách của Tử Cấm Thành; bạn có thể thấy chúng ở bất cứ nơi nào hẻo lánh. Chúng rất đáng yêu và thanh lịch. Mọi người luôn tò mò về cuộc sống của những chú mèo này trong Tử Cấm Thành. Trước đây, các cung phi thường nuôi mèo làm thú cưng, và mỗi con đều có tên riêng. Vào thời đó, mèo trong cung rất được ưa chuộng.
Điều đáng nói theo thời gian, số lượng mèo sinh sôi nảy nở và trở nên rất nhiều. Chúng không bao giờ rời khỏi Tử Cấm Thành hay nhìn thấy thế giới bên ngoài. Những con mèo trong Tử Cấm Thành rất hiền lành. Hơn 100 con mèo này sống trong một khu vực cố định mỗi ngày và đều có tên riêng cùng thông tin nhận dạng đầy đủ.
Được biết hiện nay, Bảo tàng Cố Cung quản lý khoảng 150-200 con mèo, xem chúng là một phần di sản sống. Từ năm 2009, bảo tàng triển khai chương trình TNR (bắt, triệt sản, tiêm vaccine, thả) để kiểm soát số lượng mèo mà vẫn duy trì vai trò bảo vệ di sản. Giai đoạn 2009-2013, chi phí cho chương trình này lên tới hơn 18.000 nhân dân tệ (63 triệu đồng) cho 181 con mèo.
Tại Tử Cấm Thành, du khách được khuyến cáo không bế mèo, không ép chụp ảnh và không tự ý cho ăn để tránh ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng. Nhân viên bảo tàng thường nhắc "mèo là chủ của Tử Cấm Thành, con người chỉ là khách".
Những "ngự miêu" không chỉ bảo vệ di sản mà còn mang lại giá trị văn hóa và du lịch đáng kể. Chú mèo Papa màu cam mũm mĩm trở thành ngôi sao của năm, với chiều cao ngồi khoảng 30 cm, được dùng làm đơn vị đo hài hước cho các cổ vật nhân kỷ niệm 100 năm bảo tàng. Các con khác như: Luban hay Baidian'er cũng nổi tiếng trên mạng xã hội Weibo.
Thêm điều thú vị nữa là những con mèo ở Cố cung được phân ra làm 3 loại. Loại thứ nhất là những chú mèo thích yên tĩnh, thường sống trong các khu vực "cấm", hầu như không có người lui tới.
Loại thứ hai chính là Cảnh Tiểu Tể và bầy đàn. Cảnh Tiểu Tể là tên của chú mèo lông vàng nổi tiếng được ghi hình trong chương trình "Lên tin tức rồi, Cố cung!". Những chú mèo này không sợ người. Chúng thường quanh quẩn ở Ngự Hoa Viên, phía ngoài của Cảnh Vận Môn và Văn Hoa Điện.
Loại cuối cùng là những chú mèo "bảnh bao" nhất Hoàng cung. Các nhân viên làm việc trong Cố cung cho biết những chú mèo này chỉ xuất hiện trong giờ ăn và sau đó thì bỏ đi mất dạng.
Hiện tại, những chú mèo này đã trở thành một biểu tượng vô cùng quan trọng của Cố cung. Mèo ở Tử Cấm Thành có nhiều màu sắc và hoa văn khác nhau, và du khách thường sẽ bất ngờ bắt gặp nhiều con trong khi tham quan.
Cái chết của một bé trai 13 tuổi tại Ấn Độ gây phẫn nộ trong dư luận và làm dấy lên tranh cãi về hậu quả nguy hiểm khi gia đình lựa chọn cách chữa trị phản khoa học thay vì đưa con đến bệnh viện.
Nạn nhân là Amit, sống tại làng Pitampur, bang Uttar Pradesh. Theo truyền thông địa phương, sau khi bị rắn độc cắn, Amit đã nói với gia đình về tình trạng của mình. Tuy nhiên, thay vì đưa con đến cơ sở y tế, cha mẹ Amit lại đặt niềm tin vào một pháp sư địa phương, thường được gọi là "tantrik".
Theo lời khuyên của vị pháp sư, gia đình đưa cậu bé đến bờ sông Hằng. Ông ta khẳng định dòng nước thiêng có khả năng hút nọc độc ra khỏi cơ thể nếu nạn nhân được ngâm mình đủ lâu.
Gia đình tự tay kết một chiếc bè tre sơ sài, buộc chặt cơ thể đang dần tê liệt của cậu bé vào đó và thả xuống dòng nước lạnh.
Thiếu niên này bị dìm dưới nước suốt 12 giờ liên tục, trong khi cha mẹ và hàng chục người dân hiếu kỳ đứng trên bờ cầu nguyện. Đám đông xung quanh không một ai can ngăn mà chỉ im lặng quan sát với niềm tin mù quáng rằng tâm linh sẽ chiến thắng độc tố.
Chỉ đến khi nhận thấy Amit rơi vào trạng thái bất tỉnh, gia đình mới đưa em đến bệnh viện. Tuy nhiên, lúc này đã quá muộn và các bác sĩ không thể cứu chữa.
Theo thông tin từ truyền thông Ấn Độ, ngay cả sau khi biết con trai đã qua đời, gia đình vẫn tiếp tục có hành động gây tranh cãi khi tìm cách thả thi thể xuống sông Hằng với hy vọng xảy ra phép màu.
Bác sĩ Shashank Chaudhary, công tác tại một trung tâm y tế địa phương, cho biết ông và các đồng nghiệp thường xuyên tổ chức các chương trình tuyên truyền nhằm nâng cao nhận thức cho người dân, đặc biệt trong các trường hợp bị rắn cắn.
Ông nhấn mạnh rằng trong những tình huống như vậy, việc đưa nạn nhân đến bệnh viện càng sớm càng tốt là yếu tố quyết định, bởi từng phút trôi qua đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sống sót.
Cái chết của Amit nhanh chóng gây ra làn sóng phẫn nộ trên mạng xã hội. Nhiều người cho rằng đây là một trường hợp hoàn toàn có thể tránh được nếu nạn nhân được tiếp cận y tế kịp thời. Một số ý kiến kêu gọi cơ quan chức năng xem xét trách nhiệm của gia đình trong vụ việc, cho rằng sự chậm trễ và lựa chọn sai lầm đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Hiện chưa có thông tin chính thức về việc cảnh sát có tiến hành truy tố gia đình hay không.
Vụ việc một lần nữa đặt ra câu hỏi về tác động của mê tín trong đời sống, đặc biệt tại những khu vực còn hạn chế tiếp cận thông tin và dịch vụ y tế, nơi các phương pháp chữa trị truyền miệng vẫn được tin tưởng và áp dụng trong những tình huống nguy cấp.