Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ Online, đó là mô hình “Đổi tiếng pô ồn ào lấy hạt gạo thơm” của Công an xã Tiên Lục (Bắc Ninh).
Từ giữa tháng 5-2026, lực lượng công an đã khuyến khích, vận động người dân, đặc biệt thanh thiếu niên, tự giác tháo bỏ các loại pô độ, pô chế không đúng quy chuẩn kỹ thuật trên mô tô, xe máy.
Chương trình hướng đến bảo đảm trật tự an toàn giao thông, giảm tiếng ồn và giữ gìn sự bình yên tại khu dân cư.
Đến nay có 8 thanh niên tự nguyện lắp lại pô nguyên bản cho xe và mang pô độ chế đến Công an xã để nhận quà. Nếu đủ điều kiện, mỗi trường hợp được nhận bao gạo 10kg hoặc phần quà phù hợp khác.
Đại úy Lê Quang Tùng – Phó trưởng Công an xã Tiên Lục – chia sẻ lực lượng công an mong muốn thông qua những hình thức tuyên truyền gần gũi, thiết thực như thế này, người dân, đặc biệt thanh thiếu niên, sẽ hiểu rõ tác hại của việc lắp pô độ chế. Từ đó họ sẽ tự giác, chủ động giao nộp để bảo đảm an toàn cho bản thân và cộng đồng.
Ngoài pô xe độ chế, Công an xã Tiên Lục cũng vận động, khuyến khích người dân giao nộp vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ trái phép như súng, bình xịt hơi cay, đao kiếm tự chế…
“Mỗi chiếc pô độ được giao nộp, các thanh thiếu niên sẽ nhận về 10kg gạo thơm. Giá trị vật chất không lớn nhưng mang ý nghĩa giáo dục, nhân văn, nhắc nhở các em biết sống có trách nhiệm với cộng đồng, xã hội, không vi phạm pháp luật” – đại úy Tùng chia sẻ.
Cách làm của Công an xã Tiên Lục đang nhận được nhiều phản hồi tích cực, lan tỏa trên mạng xã hội. Nhiều ý kiến cho rằng đây là mô hình vừa mang tính giáo dục nhân văn, vừa tạo sự gần gũi giữa lực lượng công an với thanh thiếu niên.
Tài khoản Facebook tên Tuấn nhận xét đây là cách làm mới, nhân văn và phù hợp với tâm lý giới trẻ, giúp kéo các em ra khỏi những thú vui tiềm ẩn nguy hiểm. Trong khi đó tài khoản Nguyên Nguyễn cho rằng hoạt động này vừa góp phần bảo đảm an ninh trật tự, vừa mang ý nghĩa giáo dục cộng đồng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cuối tháng 1, chị Nguyễn Thị Thái, 43 tuổi, trú phường Bá Xuyên, vừa kết thúc ca làm việc thì nhận được một đường link video từ người quen. Trong đoạn phim, một phụ nữ tự xưng là Nguyễn Thanh Trúc sống ở Trung Quốc muốn tìm gia đình ở Việt Nam. Ký ức của chị chỉ còn hai cái tên: bố Nguyễn Đức Khánh và em út Nguyễn Thị Thái.
"Chỉ cần nhìn mặt, tôi nhận ngay ra đó là chị gái mình", chị Thái nói.
Chị Nguyễn Thanh Trúc, 51 tuổi, là con thứ ba của ông Nguyễn Đức Khánh, 78 tuổi và bà Nguyễn Thị Thi, 74 tuổi ở tổ 2, phường Mỏ Chè, TP Sông Công (nay là phường Bá Xuyên).
Thông qua người phiên dịch, chị Trúc kể mùa hè năm 1993, khi đang làm việc tại một lò gạch, được một phụ nữ rủ đi làm công việc lương cao. Sau đó, cô gái 18 tuổi năm đó bị đưa đến sống với một người đàn ông không minh mẫn ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Hàng ngày, chị phải lên núi hái thảo dược đem bán. Không tiền, không biết tiếng địa phương, không có phương tiện liên lạc, chị kẹt lại xứ người.
Cuộc sống dần ổn định sau khi chị Trúc kết hôn với người chồng thứ hai. Nhờ mạng xã hội phát triển, chị nhờ một du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc quay video và đăng trên các trang mạng ở Việt Nam để tìm người thân. Sau 33 năm, chị quên gần hết tiếng Việt, chỉ nhớ tên bố và em gái.
Hai ngày sau khi video được đăng tải, chị Trúc kết nối được với gia đình. Gặp lại bố mẹ và em gái qua màn hình, ban đầu chị không nhận ra. Khi được nhắc lại những kỷ niệm cũ, chị mới bật khóc.
Việc tìm thấy chị Trúc khép lại biến cố kéo dài gần 40 năm của gia đình ông Khánh.
Bi kịch của gia đình bắt đầu năm 1987 khi bà Thi có dấu hiệu không tỉnh táo và bỏ nhà đi. Tìm vợ không được, ông Khánh tái hôn hơn một năm sau đó.
Năm 1989, người con gái tên Nguyễn Thị Thủy mất tích. Năm 1993, Nguyễn Thanh Trúc cũng "bặt vô âm tín" giống mẹ và chị.
Những năm đó, ông Khánh chỉ biết trình báo chính quyền, nhờ phát loa tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Năm 2005, sau 16 năm mất liên lạc, gia đình nhận được thư của chị Thủy gửi từ Trung Quốc, kể chuyện bị bán làm vợ một người đàn ông nước này. Hai năm sau, chị đưa chồng con về Việt Nam thăm gia đình.
Năm 2017, hai năm sau khi người vợ kế của ông Khánh qua đời, gia đình nhận được tin công an tìm thấy bà Thi tại cửa khẩu Lạng Sơn. Bà vẫn nhớ tên chồng, 4 người con và địa chỉ gia đình ngoại nên được đón về. Trở về sau 30 năm, bà Thi bạc trắng tóc, lúc nhớ lúc quên. Bà kể từng bị một nhóm người bắt đi sang bên kia biên giới và phải nhặt ve chai cho chủ.
Hiện tại, cuộc sống của bà Thi phụ thuộc vào chồng con. Ban ngày, ông Khánh lo cơm nước; tối đến chị Thái lại sang phụ giúp tắm rửa, trò chuyện, vỗ về mẹ.
Bà Dương Thúy Hằng, Tổ trưởng tổ dân phố số 2, phường Bá Xuyên, cho biết vợ chồng ông Khánh hiện sống trong căn nhà tạm, dựa vào khoản trợ cấp mất sức lao động của ông và trợ cấp khuyết tật của bà. "Bà Thi trở về nhưng trí não không minh mẫn, thi thoảng vẫn lang thang đi nhặt rác. Rất may ông bà có con trai, con gái sống gần thường xuyên qua săn sóc", bà Hằng nói.
Trong cuộc gọi video với chị Trúc đầu tháng 2, chị Thái cùng bố mẹ kết nối với chị Thủy. Lần đầu tiên sau 39 năm gia đình mới nhìn thấy đủ mặt các thành viên.
"Bố mẹ già rồi, các chị sắp xếp về thăm nhé", Thái nói với các chị và nhận được cái gật đầu.
Lớn lên thiếu vắng tình thương và sự chăm sóc của mẹ đẻ, nay mẹ trở về trong cảnh tuổi già, bệnh tật, với anh em chị Thái, đó vẫn là điều may mắn. "Mẹ không có công dưỡng nhưng có công sinh. Còn cha mẹ để được chăm sóc với tôi là niềm vui, hạnh phúc", chị nói.
Ông Khánh cho biết nửa đời người luôn áy náy khi lạc mất vợ, hai đứa con đi biệt tích. Giờ kết nối được với các con, bà Thi tìm được về, tuổi già của ông coi như trọn vẹn.
Năm nay, các chị gái của Thái đều lên kế hoạch về Việt Nam thăm cha mẹ. Lúc đó, đại gia đình "sẽ được ôm nhau, bằng da bằng thịt".
Phạm Nga
Nguồn: https://vnexpress.net/cuoc-doan-tu-cua-gia-dinh-co-3-nguoi-luu-lac-sang-trung-quoc-5059889.html

Sàn nhà vương vãi vỏ bánh kẹo, đồ uống dở. Trên giường, quần áo chưa giặt để lẫn cùng sách vở. Trong nhà vệ sinh, đồ chơi và truyện tranh ướt sũng nằm cạnh cống thoát nước. Mùi cơ thể của cậu bé đang tuổi dậy thì trên quần áo trộn với mùi giày và thức ăn khiến căn phòng ngột ngạt, khó thở.
"Tôi yêu cầu con nếu không dọn thì đóng chặt phòng lại để mùi khỏi tràn ra không gian chung nhưng nó chưa bao giờ nghe lời", chị Vân, 43 tuổi, ở Hà Nội nói.
Người mẹ cho biết đã dùng đủ cách, từ nhắc nhở nhẹ nhàng, tịch thu điện thoại đến đòn roi nhưng thói quen sinh hoạt của con không thay đổi. Do con trai học năm cuối cấp, lịch học dày nên thi thoảng chị nhượng bộ, dọn giúp con. Những ngày chị bận, căn phòng trở lại trạng thái "như cái chuồng lợn".
Với bà mẹ có con gái 16 tuổi như chị Nguyễn Thu Hằng, tình trạng cũng không khá hơn. Bàn trang điểm trong phòng của cô bé có hàng chục loại son môi, phấn mắt lăn lóc. Nhiều lần chị vừa mở cửa tủ, quần áo sạch, bẩn, mới cũ lẫn lộn, tràn ra ngoài.
Góc giường, quần áo bẩn chất đầy hai giỏ. Thấy phòng có mùi, chị mang quần áo vào máy giặt và dặn con phơi. Chiều về, đồ vẫn nằm trong máy. Bị mẹ nhắc, người con đáp đó là không gian riêng, không gây hại đến ai và yêu cầu mẹ không can thiệp. "Càng nhắc, con càng tỏ thái độ bất cần", chị Hằng, 42 tuổi, kể.
Cơn đau đầu vì chuyện con cái "ở bẩn", luộm thuộm đang hiện diện ở nhiều gia đình. Cuối tháng 5, mạng xã hội ở Việt Nam lan truyền bức ảnh chụp căn phòng ngổn ngang của một nữ sinh cấp ba do người mẹ tại Trung Quốc đăng tải. Bài đăng thu hút hơn 12.000 lượt thích. Nhiều phụ huynh cho biết họ nhìn thấy hình ảnh của con mình trong đó. ''Theo quan sát của tôi, 10 đứa tuổi teen thì 9 đứa ở bẩn như vậy", một phụ huynh bình luận và nhận nhiều lượt "like" thể hiện sự đồng tình.
Trên các diễn đàn nuôi dạy con, chủ đề "con tuổi teen niên bừa bộn" thu hút hàng nghìn ý kiến thảo luận. Nhiều phụ huynh thừa nhận căng thẳng khi không thể tìm tiếng nói chung với những đứa con về vấn đề vệ sinh cá nhân.
Bà Trần Thị Thùy Trang, Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam, cho rằng các phụ huynh quá khắt khe và chưa thấu hiểu con cái trong chuyện này. Hành vi bừa bộn ở lứa tuổi vị thành niên xuất phát từ nguyên nhân khách quan. Vùng vỏ não trước trán phụ trách lập kế hoạch và kiểm soát hành vi của trẻ chưa hoàn thiện, khiến các em gặp khó khăn trong việc duy trì sự ngăn nắp và chưa nhận thức đầy đủ hậu quả của sự bừa bộn.
Bên cạnh đó, hormone điều hòa nhịp sinh học tiết ra muộn khiến trẻ thức khuya, dậy muộn và không có thời gian dọn dẹp. Sự gia tăng hormone tăng trưởng cũng khiến trẻ ưu tiên năng lượng cho các hoạt động kết nối bạn bè, mạng xã hội. "Ở tuổi này, việc dọn dẹp thường bị xem là không quan trọng, thậm chí vô nghĩa đối với trẻ", chuyên gia nói.
Đồng quan điểm, bà Hồng Hương, Hội Bảo vệ quyền lợi trẻ em, cho biết thiếu niên thích khẳng định cái tôi, nhưng phòng cá nhân không phải nơi chứng tỏ với bạn bè nên không được ưu tiên. "Đó là lý do nhiều thiếu niên ra ngoài quần áo gọn gàng nhưng không quan tâm phòng ngủ bừa bộn", bà cho biết.
Tuy nhiên, các chuyên gia lưu ý cha mẹ cần phân biệt hành vi bình thường và dấu hiệu cảnh báo tâm lý. Nếu trẻ mất ngủ, bỏ ăn, tích trữ đồ ăn thừa, xả rác hoặc thu mình, cha mẹ cần đặc biệt lưu tâm.
Bà Thùy Trang cho rằng cha mẹ nên để trẻ tự đối mặt với hệ quả từ thói quen bừa bộn, như việc không có quần áo mặc. Dù vậy, không phải phụ huynh nào cũng áp dụng cách này.
Chị Trúc Quỳnh, 37 tuổi, ở Ninh Bình chọn cách cứng rắn với con trai 15 tuổi. "Quần áo mặc xong không cho vào máy giặt, tôi vứt thùng rác hoặc làm giẻ lau. Sách vở lộn xộn tôi đem bán đồng nát", chị kể. Biện pháp này giúp phòng gọn hơn nhưng hố sâu ngăn cách mẹ - con lớn dần.
Bà Trang nhận định sai lầm của chị Quỳnh trong trường hợp này là không ưu tiên kết nối cảm xúc trước khi thiết lập quy tắc. Khi cha mẹ dùng quyền lực ép buộc khiến trẻ có xu hướng chống đối thay vì tự nguyện thay đổi.
Chuyên gia Hồng Hương cho biết để thay đổi thói quen của tuổi teen, cha mẹ cần chấp nhận đây là đặc điểm phổ biến ở giai đoạn này.
Trong giai đoạn đầu, cha mẹ cần đồng hành cùng con bằng những hỗ trợ nhỏ thay vì chỉ ra lệnh. Khi con thay đổi theo hướng tích cực, dù nhỏ, hãy khen ngợi, động viên trẻ. "Thói quen ngăn nắp ở tuổi teen thường hình thành rất chậm và cần được lặp lại trong thời gian dài", chuyên gia nói.
* Tên nhân vật trong bài đã đổi.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo trang Oddity Central (Anh), sự việc xảy ra với ông Yuri, 50 tuổi, sống tại thị trấn Rylsk thuộc vùng Kursk của Nga.
Hai năm trước, trong lúc chặt cành phong trong vườn nhà, ông bất ngờ cảm thấy đau nhói ở mắt trái. Do không đeo kính bảo hộ, Yuri cho rằng một mảnh gỗ đã văng trúng mắt ông. Do cơn đau dần dịu đi, ông nghĩ đây chỉ là chấn thương nhẹ nên không đi khám.
Thời gian trôi qua, ông Yuri gần như quên hẳn tai nạn hôm đó. Dù vậy, ông vẫn thường xuyên cảm thấy đau nhói và khó chịu ở mắt trái. Ông từng tìm đến nhiều bác sĩ nhãn khoa để điều trị song tình trạng không mấy cải thiện. Thậm chí, không ai xác định được nguyên nhân thực sự gây ra tình trạng bất thường này.
Khoảng 3 tháng trước, sức khỏe của ông bắt đầu xấu đi nhanh chóng. Cảm giác đau và khó chịu trở nên gần như không thể chịu đựng, trong khi thị lực ở mắt trái cũng suy giảm nghiêm trọng.
Đầu tháng này, ông đã nhập viện tại Bệnh viện Vùng Kursk trong tình trạng giảm thị lưc. Kết quả chụp cộng hưởng từ (MRI) khiến các bác sĩ sửng sốt khi phát hiện một dị vật dài kéo từ hốc mắt vào sâu bên trong hộp sọ của bệnh nhân.
"Kết quả chụp CT tại bệnh viện cho thấy dị vật là một cành cây xuyên qua hốc mắt, phá hủy các xoang và làm tổn thương nền sọ, nằm ở vị trí nguy hiểm, rất gần những cấu trúc quan trọng của não bộ", các bác sĩ cho biết.
Sau khi nghe kết luận, ông Yuri mới nhớ lại vụ tai nạn lúc chặt cây hơn 1 năm trước. May mắn, các bác sĩ đã có thể lấy thành công dị vật dài 12 cm ra khỏi cơ thể ông thông qua đường mũi mà không cần rạch da bên ngoài.
Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi và thị lực của ông Yuri được bảo toàn. Hiện bệnh nhân vẫn tiếp tục điều trị bằng thuốc và được đánh giá có khả năng hồi phục hoàn toàn.
Dù hiếm gặp, những vụ việc dị vật tồn tại lâu trong cơ thể mà bệnh nhân không phát hiện không phải là điều chưa từng xảy ra.
Trước đó, truyền thông từng ghi nhận trường hợp một người đàn ông Trung Quốc sống suốt 8 năm với chiếc đũa kim loại mắc trong cổ họng.
Theo báo cáo bệnh án được công bố gần đây, bệnh nhân, được xác định là ông Wang, 46 tuổi, đã vô tình nuốt phải một chiếc đũa kim loại dài khoảng 12 cm trong bữa ăn vào năm 2018 khi đang trong tình trạng say rượu. Sau sự cố, ông đã đến cơ sở y tế kiểm tra nhưng từ chối phẫu thuật do lo ngại phải mổ mở vùng cổ.
Trong suốt nhiều năm, dị vật vẫn nằm trong cổ họng, gây cảm giác khó chịu kéo dài nhưng không được xử lý. Chỉ đến vài tuần gần đây, khi các triệu chứng trở nên nghiêm trọng hơn, đặc biệt là đau tăng và khó nuốt, bệnh nhân mới quyết định nhập viện để điều trị.
Các bác sĩ tại Bệnh viện Trung tâm thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, đã tiến hành thăm khám và xác định dị vật vẫn nằm trong cổ họng của bệnh nhân sau nhiều năm. Theo bác sĩ Huang Weipeng, người trực tiếp điều trị, ban đầu ông cho rằng sự việc mới xảy ra, nhưng bất ngờ khi bệnh nhân cho biết dị vật đã tồn tại trong cơ thể suốt 8 năm.
Nhóm phẫu thuật đã lựa chọn phương pháp can thiệp ít xâm lấn, đưa dụng cụ qua đường miệng để lấy dị vật thay vì tiến hành mổ mở vùng cổ. Ca phẫu thuật diễn ra thành công, chiếc đũa kim loại được lấy ra an toàn.
Đáng chú ý, mặc dù dị vật tồn tại trong thời gian dài, dây thanh quản và niêm mạc xung quanh của bệnh nhân không bị tổn thương nghiêm trọng và vẫn hoạt động bình thường sau phẫu thuật. Sau vài ngày theo dõi, bệnh nhân đã được xuất viện và được đánh giá có khả năng hồi phục hoàn toàn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

