Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng… qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là “thế hệ bản lề” đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: “Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!”.
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi “xào nấu” tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi “chiếc gậy” để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự “kết nối” mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp…
Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?". Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. - mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: "Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo đó, tòa tuyên phạt bị cáo Phạm Phương (cựu trưởng ban quản trị chung cư Miếu Nổi) 11 năm 6 tháng tù; phạt Đinh Việt Cường (cựu phó ban quản trị) 10 năm 6 tháng tù về các tội tham ô tài sản và lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Phạt bị cáo Tôn Ngọc Bạch (cựu thành viên ban quản trị) 1 năm 10 tháng tù; Nguyễn Thị Đào (phó ban quản trị) 2 năm tù về tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Tòa cũng tuyên phạt bị cáo Nguyễn Phước Nguyên (Giám đốc Công ty TNHH TMDV viễn thông Kamera) 3 năm tù; Lê Văn Bình (Giám đốc Công ty TM DV XD Nhật Đăng) 2 năm 9 tháng tù về tội tham ô tài sản.
Theo nội dung vụ án, ban quản trị chung cư Miếu Nổi gồm các ông, bà Phạm Phương, Đinh Việt Cường, Tôn Ngọc Bạch và Nguyễn Thị Đào đã gây thiệt hại tài sản cho cư dân với tổng số tiền hơn 637 triệu đồng.
Cụ thể ban quản trị chung cư Miếu Nổi (phường 3, quận Bình Thạnh cũ - nay là phường Gia Định) đã bàn bạc sửa chữa đường nội bộ, tự ý thay đổi hiện trạng so với thiết kế ban đầu mà không xin phép nên bị Sở Xây dựng xử phạt hành chính với số tiền phạt 15 triệu đồng, sau đó dùng tiền cư dân đóng góp để đóng phạt.
Tự ý lấy mặt bằng thuộc sở hữu chung của chung cư cho thuê mà không lấy ý kiến cư dân. Đến khi bị UBND phường 3 (cũ) yêu cầu thu hồi mặt bằng, người thuê yêu cầu đền bù hợp đồng thì ban quản trị lại dùng tiền đóng góp của cư dân để đền cho người thuê.
Ông Phương còn được xác định có hành vi sai phạm trong việc chỉ đạo chi tiền lắp đặt hệ thống bãi xe thông minh mặc dù không thi công, chưa đưa vào hoạt động.
Năm 2019, ông Phương cùng ông Phan Dương Đại ký 2 hợp đồng thi công lắp đặt thang máy B2 và 2 thang máy C.
Ông Đại chỉ mới lắp đặt 1 thang B2 và 1 thang bên trái lô C (trị giá tổng cộng 1,9 tỉ đồng) nhưng được ban quản trị thanh toán hơn 2,7 tỉ đồng. Dù chưa lắp đặt thang còn lại ở lô C nhưng ông Đại vẫn nhận 813 triệu đồng.
Sau đó ông Phương dùng 246 triệu đồng tiền đóng góp của cư dân để mua linh kiện và thuê nhân công lắp ráp thang máy bên phải đơn nguyên C. Đây được xác định là số tiền thiệt hại của cư dân.
Hành vi trên của ông Phương, ông Cường, bà Bạch và bà Đào đã phạm vào tội "lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", gây thiệt hại cho cư dân chung cư Miếu Nổi số tiền hơn 637 triệu đồng.
Đối với việc lắp đặt 3 thang máy vào năm 2019, ông Phương cùng ông Đại bàn bạc nâng khống giá trị hợp đồng cho mỗi thang máy là 200 triệu đồng, tổng tiền nâng khống là 600 triệu đồng, mục đích để ông Phương chiếm đoạt.
Khi ông Đại chỉ mới lắp đặt 2 tháng máy nhưng ông Phương đã chỉ đạo ban quản trị thanh toán cho ông Đại tổng số tiền 2,7 tỉ đồng, cho việc lắp đặt 3 thang máy. Mục đích ông Phạm Phương thanh toán đủ số tiền trên là để được hưởng 600 triệu đồng nâng khống.
Do đó ông Phương và ông Đại phải chịu trách nhiệm về hành vi tham ô đối với số tiền 600 triệu đồng. Trong đó ông Phương được hưởng lợi 97 triệu đồng do Đại chuyển khoản, còn lại số tiền 503 triệu đồng thì ông Đại đã chiếm giữ và tiêu xài hết.
Ngoài ra, ông Phương và ông Phạm Phước Nguyên thống nhất nâng khống, nghiệm thu khống các hợp đồng lắp đặt camera, đèn năng lượng mặt trời, thi công sơn tường…,tự ý tiêu xài tiền đóng góp của cư dân, tổng cộng số tiền hơn 960 triệu đồng.
Tôi đang đứng trước tình thế vô cùng khó xử, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Vợ chồng tôi sinh được hai con. Cách đây 7 năm, con trai cả của tôi tên Tuấn bỗng dưng phát bệnh tâm thần, mất năng lực hành vi dân sự.
Gia đình đã đưa con đi chạy chữa khắp nơi nhưng tình hình không mấy khả quan. Biểu hiện bệnh của con không quá nặng, chỉ tỏ ra buồn chán, mất ngủ triền miên, thờ ơ, xa lánh người thân, lơ là vệ sinh cá nhân, thi thoảng nói nhảm một mình.
Tuấn không tự lo được những việc cá nhân mà phải có người chăm sóc. Bù lại con khá hiền lành, dễ thương, không la hét, quậy phá, không bị kích động, không có các thói quen cực đoan kiểu tự làm đau mình hay có hành vi làm hại người khác.
Vợ chồng tôi kinh doanh có của ăn của để. Nửa năm trước chồng đột ngột qua đời, chỉ còn lại mình tôi lo cho hai con nhưng điều tôi lo lắng không nằm ở vấn đề tài chính. Tôi cho thuê cửa hàng vì sau khi chồng mất tôi không còn thời gian kinh doanh.
Tôi có nhà và hơn 7 tỷ đồng tiết kiệm nằm trong ngân hàng. Con gái út sắp tốt nghiệp ra trường không cần tôi phải lo lắng quá. Nhưng có một điều, sau khi chồng nằm xuống thì tôi bắt đầu lo cho tương lai các con.
Chồng tôi đang khỏe mạnh là thế, đùng một cái ông trời gọi đi là buông tay. Cho nên tôi rất sợ, nếu chuyện đó xảy ra với tôi thì ai sẽ thay tôi nuôi con trai tội nghiệp? Nhân dịp con gái nghỉ hè ở nhà, tôi nghiêm túc tâm sự với con.
Tôi muốn con gái sau này chăm sóc anh trai thay cho bố mẹ. Toàn bộ tài sản của tôi bao gồm nhà cửa, tiền tiết kiệm tôi sẽ làm hợp đồng tặng cho con gái để con có một khoản yên tâm lo lắng cho anh.
Tôi cứ nghĩ con gái sẽ gật đầu. "Một giọt máu đào hơn ao nước lã", ngay cả khi chẳng có đồng nào thì anh em cũng không bỏ được nhau, huống hồ tiền tôi để lại cho con không ít. Thế nhưng phản ứng của con gái khiến tôi bất ngờ.
Nó suy nghĩ rất lâu, sau đó vòng vo phân tích cho tôi nhiều vấn đề. Nghe thì tưởng là sâu sắc nhưng lại vô cùng nhẫn tâm.
Nó bảo: "Con ra trường rồi chưa chắc làm việc gần nhà, còn kế hoạch đi học thêm thạc sĩ ở nước ngoài nữa. Rồi con còn lấy chồng, có con, làm sao gánh nổi anh cả đời. Con không muốn nhận lời bừa, sau này không chăm được anh tử tế thì con thành có lỗi với cả nhà, lại mang tiếng với cả người ngoài nữa".
Tôi bất ngờ vì điều này nằm ngoài dự đoán của tôi. Xưa giờ tình cảm của anh em chúng rất tốt, con bé cũng thương và lo lắng cho anh trai giống hệt vợ chồng tôi lo cho con vậy. Tôi cố che đậy thấy vọng, bảo con bé đừng lo lắng quá.
Bây giờ con đang chưa quen chịu trách nhiệm nên thấy căng thẳng thôi, chứ việc đến tay thì lo được hết. Chuyện khó nhất là tiền thì bố mẹ đã để dành cho con lo đủ cho anh. Vướng công việc đi xa thì thoải mái thuê thêm người hỗ trợ.
Nhưng con bé tiếp tục lắc đầu. Nó nói việc chăm người bệnh không thể nhường hết cho người giúp việc. Quá nhiều câu chuyện thương tâm, người giúp việc đánh cả người bệnh không có khả năng tự vệ. Tóm lại, biết làm không tốt thì con không dám nhận lời.
Tôi sốc thực sự. Tôi vẫn luôn dạy con bé phải thương yêu anh vì anh bị bệnh như vậy là một thiệt thòi rất lớn. Theo quan niệm của ông bà ta, gia đình có một người như vậy là đã gánh hết xui rủi cho những người còn lại trong nhà. Cho nên con may mắn hơn thì phải yêu thương bù đắp cho anh.
Đứa con gái 22 tuổi của tôi, đáng lẽ ở tầm tuổi này phải đủ trưởng thành rồi mới đúng. Đáng lẽ không cần tôi nói ra, con phải chủ động nhận lãnh trách nhiệm của mình mới phải. Đằng này để mẹ đã có lời nhờ, tiền của, nhà cửa cũng để lại cho, vậy mà cư xử của nó khiến tôi thất vọng.
Có phải nó quá ích kỷ không? Tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện để lại tài sản cho con gái. Con làm thế này tôi không yên tâm được nữa. Tôi giận con không nói chuyện suốt mấy ngày nay. Cứ lúc nào ở một mình, tôi lại nằm vắt tay nghĩ ngợi.
Không phải tôi không thương con bé, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào. Sức khỏe của tôi mỗi năm một khác, quy luật thời gian không cho tôi ở bên các con mãi được. Tôi không biết nên làm thế nào cho ổn thỏa, chỉ sợ vì chuyện này lại gây mâu thuẫn anh em.
Tôi mong mọi người cho tôi lời khuyên, hoặc bất kì gợi ý nào vì tôi đang vô cùng bế tắc. Biết ơn mọi người lắng nghe câu chuyện của tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.