Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?”. Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. – mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: “Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 34 tuổi, sống ở một xã ven biển miền Trung. Tôi làm giáo viên mầm non hợp đồng cho một trường tư thục, còn chồng tôi làm nghề sửa điện lạnh.
Tôi từng hài lòng khi có chồng hiền lành, chăm làm, không rượu chè. Gia đình tôi không giàu có nhưng đủ sống, có chút ít dư dả để chăm lo cho hai bên nội - ngoại. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi áp lực ngay từ khi bước chân vào làm dâu là nhà chồng tôi nhiều đời chỉ có một con trai.
Mẹ chồng không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu bà rất mong cháu đích tôn. Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, bà vẫn chăm cháu, vẫn nấu cơm cho tôi ở cữ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài nói chuyện “hương khói”, “nối dõi”. Ban đầu tôi còn tự an ủi rằng người lớn tuổi ở quê thường suy nghĩ như vậy. Nhưng càng về sau, chuyện ấy càng trở thành áp lực vô hình trong cuộc hôn nhân của tôi.
Hai năm sau khi sinh con gái, tôi mang thai lần nữa. Tôi đã vui đến mức mất ngủ nhiều đêm vì hy vọng lần này sẽ giúp không khí trong gia đình nhẹ nhõm hơn. Không ngờ đến tháng thứ 4 thì tôi bị sảy thai.
Đó là quãng thời gian tôi không muốn nhớ lại nhất. Tôi phải nằm viện gần một tuần. Sau lần đó, bác sĩ nói tử cung tôi bị tổn thương nặng, khả năng có thai tiếp rất khó, nếu cố giữ thai sau này cũng nguy hiểm.
Từ hôm ấy, chồng tôi thay đổi dần. Anh không thể hiện bằng hành động cụ thể nhưng qua ánh mắt và lời nói, tôi lờ mờ đoán ra điều đó. Mỗi lần bạn bè, họ hàng hỏi chuyện sinh thêm con, anh đều im lặng, hoặc tỏ vẻ khó chịu. Có hôm uống vài lon bia với bạn về, anh nhìn con gái rồi than rằng chắc nhà này tới đời anh là “đứt hương khói”.
Tôi nghe mà đau xót và từng tự trách bản thân rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian này, người ở cạnh tôi nhiều nhất là Huệ - bạn thân từ thời học phổ thông.
Huệ học hết cấp ba thì đi làm công nhân may. Cuộc sống của cô ấy vất vả hơn tôi nhiều. Chồng bỏ đi khi Huệ đang mang thai đứa thứ 2. Một mình cô ấy nuôi con nhỏ trong căn phòng trọ chật chội gần khu công nghiệp.
Thương bạn, tôi thường rủ Huệ sang nhà chơi. Có hôm tôi tăng ca ở trường, Huệ còn qua nấu cơm, đón con gái giúp tôi. Chồng tôi cũng bảo thương cho hoàn cảnh của Huệ. Cô ấy cũng khéo miệng, lại sẵn sàng xắn tay áo đỡ đần việc nhà mỗi lần qua chơi nên ngay cả mẹ chồng tôi cũng quý Huệ.
Sau này, Huệ sinh đứa con trai thứ 2. Vì phải đi làm liên tục, cô ấy nhờ mẹ chồng tôi trông giúp thằng bé ban ngày. Bà cũng xởi lởi chăm sóc cả đứa bé ấy và con gái tôi lúc chúng tôi bận đi làm. Hai đứa trẻ cũng thân thiết với nhau như chị em một nhà.
Tôi vốn bận rộn nên không có nhiều thời gian chơi với con bằng bà nội. Vì vậy tôi cảm thấy khá may mắn khi có mẹ chồng đỡ đần.
Năm nay, tôi đăng ký học cao học để chuẩn bị cho sau này có cơ hội thăng tiến. Tôi học hành khá thuận lợi nên nhà trường cho học bổng. Sau khi nhận được khoản học bổng này, tôi tự thưởng cho mình một chiếc điện thoại mới. Đó là món đồ đắt tiền đầu tiên sau nhiều năm tôi mua cho bản thân mà không đắn đo nhiều.
Em trai chồng tôi đang học cấp ba, mê chơi game. Nó cứ đòi tôi cho mượn điện thoại để chơi. Tôi không đồng ý vì còn cần dùng cho việc học và công việc. Không ngờ nó lại buột miệng nói rằng sau này cả nhà này rồi cũng là của “anh hai với thằng Tí”, tôi khó khăn làm gì. Tí là tên ở nhà của con trai Huệ.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh cả sống lưng. Tôi hỏi lại thì nó lảng tránh, nhưng thái độ rất lạ. Sau khi tôi gặng hỏi mãi, nó mới nói trong nhà ai cũng biết chuyện đó từ lâu rồi, chỉ có tôi không biết.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy. Đầu óc tôi trống rỗng, tay run đến mức đánh rơi cả điện thoại mới.
Mọi thứ trong nhiều năm bỗng nối lại với nhau theo cách khiến tôi ghê sợ. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện mẹ chồng thương thằng bé một cách đặc biệt. Nhớ ánh mắt né tránh của Huệ mỗi lần ai đó vô tình nói thằng bé giống chồng tôi. Nhớ cả lần tôi biết chuyện chồng cho Huệ tiền nuôi con vì “thương hoàn cảnh bạn của vợ”.
Tôi từng tin tất cả những điều đó xuất phát từ sự tử tế. Không ngờ, người phản bội tôi lại chính là chồng và người bạn thân nhất.
Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện họ qua lại với nhau bao lâu, mà là việc cả gia đình dường như đều biết. Chỉ có tôi sống giữa tất cả mà không hề hay gì. Tôi quá ngây thơ?
Suốt những năm tôi tự trách bản thân vì không sinh được con trai, hóa ra chồng tôi đã có con trai với người khác từ lâu rồi.
Tôi từng biết ơn Huệ vì nghĩ cô ấy là người duy nhất thật lòng với mình trong lúc khó khăn. Sau lần sảy thai, chính Huệ là người ngồi cạnh nghe tôi khóc, đưa tôi đi khám, động viên tôi đừng suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ như một trò đùa cay nghiệt.
Sau khi biết chuyện, tôi muốn làm ầm lên, phá tan tất cả, nhưng nhìn con gái trong sáng, vui tươi, tôi không biết phải lựa chọn như thế nào. Con bé năm nay còn phải thi chuyển cấp. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là con gái tôi rất quý Huệ. Con bé gọi cô ấy là “dì Huệ”, còn chơi với thằng Tí như em ruột. Tôi không biết sau này phải giải thích với con thế nào nếu mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Có người nói phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Nhưng nếu sự nhẫn nhịn ấy đổi lại bằng việc bị phản bội suốt nhiều năm bởi chính chồng và cô bạn thân, thì liệu còn đáng để tiếp tục nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông - Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo do không có bằng nhưng vẫn lái xe trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Theo đó, tối 2-4, Đội 6 dừng kiểm tra một chiếc đầu kéo kéo theo sơ mi rơ moóc tại Km234 cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Qua kiểm tra, người lái chiếc đầu kéo trên là N.T.A. (33 tuổi, quê Khánh Hòa) không có giấy phép lái xe. Với lỗi vi phạm này, anh A. bị phạt 19 triệu đồng.
Ngoài ra, Đội 6 cũng lập biên bản xử phạt đối với chủ xe đầu kéo trên là Công ty TNHH MTV Vận tải Đại Phát 58 triệu đồng về lỗi giao xe cho người không đủ điều kiện tham gia giao thông.
Tổng số tiền phạt cả người lái xe và chủ xe trong vụ việc trên là 77 triệu đồng. Ngoài xử phạt tiền, chiếc đầu kéo trên bị tạm giữ 7 ngày.
Ngày 6-4, Trung tâm Dịch vụ đấu giá tài sản thành phố Đà Nẵng đã phát đi thông báo đấu giá quyền sử dụng đất tại khu đất khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Theo đó tài sản nằm trên địa bàn phường Hải Châu, thành phố Đà Nẵng gồm 10 giấy chứng nhận, 14 thửa đất.
Giá khởi điểm là hơn 9.706 tỉ đồng.
Theo thông báo đấu giá, người trúng đấu giá có nghĩa vụ nộp số tiền sử dụng đất truy thu hơn 139 tỉ đồng theo quyết định số 1416 năm 2024 của UBND thành phố Đà Nẵng, và nộp vào tài khoản thu ngân sách trong thời hạn không quá 30 ngày kể từ ngày đấu giá thành.
Ngoài ra, bước giá (mức chênh lệch tối thiểu giữa lần trả giá đầu tiên so với giá khởi điểm hoặc giữa lần trả giá sau so với lần trả giá trước liền kề) là 90 tỉ đồng.
Sân vận động Chi Lăng là tài sản đảm bảo thi hành án liên quan đại án Phạm Công Danh.
Nội dung các bản án tòa đã tuyên: Buộc ông Phạm Công Danh, Công ty TNHH Tập đoàn Thiên Thanh có nghĩa vụ liên đới cùng Công ty cổ phần đầu tư xây dựng và du lịch IDICO và Công ty TNHH MTV thương mại dịch vụ Thành Thành Công bồi hoàn cho Ngân hàng Thương mại TNHH một thành viên Xây dựng Việt Nam (nay là Ngân hàng Thương mại TNHH một thành viên Chuyển đổi số) tổng cộng nợ gốc là hơn 4.132 tỉ đồng, lãi phát sinh theo các hợp đồng tín dụng và 408 triệu đồng án phí dân sự sơ thẩm.
Tài sản đảm bảo thi hành án, trong đó có: Khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Thi hành án dân sự Đà Nẵng đã thi hành được số tiền án phí dân sự sơ thẩm là 408 triệu đồng và nợ gốc là hơn 466 tỉ đồng; số tiền nợ gốc còn lại phải thi hành là trên 3.665 tỉ đồng và lãi phát sinh.
Trong quá trình thi hành án gặp một số khó khăn, đến nay đã được tháo gỡ.
Trong thời gian qua, Thi hành án dân sự Đà Nẵng đã thực hiện quy trình, thủ tục kê biên, thẩm định giá tài sản để bán đấu giá nguyên khối của tất cả các lô đất, quyền sử dụng đất khu phức hợp thương mại và dịch vụ cao tầng sân vận động Chi Lăng.
Kết quả thẩm định giá tài sản các quyền sử dụng đất tại đây gồm: 10 giấy chứng nhận, 14 thửa đất, có giá trị tài sản hơn 9.700 tỉ đồng.