Vợ chồng tôi kết hôn được 6 năm, có một cô con gái năm nay lên 4 tuổi. Cuộc sống bám trụ ở thành phố vốn đã nhiều áp lực, hai vợ chồng đều đi làm giờ hành chính nên việc đưa đón con cái đi học mầm non luôn là một bài toán đau đầu. Trước đây, vợ chồng tôi phải thay phiên nhau, hôm nào tôi đi làm sớm thì anh đưa con đi học, chiều tôi xin về sớm đón con. Nhìn chung, cuộc sống khá cập rập và mệt mỏi.
Tuy nhiên, khoảng một năm trở lại đây, chồng tôi bảo tôi làm kế toán hay phải thức khuya chốt sổ sách, lại thêm sức khỏe sa sút, anh chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc đưa đón con bé. Anh bảo: “Việc công ty em đã nhiều, sáng cứ ngủ thêm một chút, chiều tan làm về thẳng nhà lo cơm nước rồi nghỉ ngơi, việc đưa đón con đường tắc, bụi bặm cứ để anh lo”.
Nghe chồng nói vậy, tôi thực sự cảm động và thấy mình may mắn. Từ ngày có chồng lo liệu, tôi nhàn hạ hẳn. Sáng tôi có thể thong thả chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều tan sở có thể tạt qua siêu thị mua sắm, thỉnh thoảng cà phê với đồng nghiệp mà không phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ.
Mọi thứ cứ êm đềm trôi qua, cho đến trưa thứ bảy tuần trước.
Hôm đó con gái tôi được nghỉ, đang ngồi chơi búp bê ở phòng khách, còn chồng tôi đang tắm chuẩn bị đi gặp bạn. Chiếc điện thoại anh để trên bàn trà bỗng sáng màn hình. Một thông báo tin nhắn Zalo hiện lên. Tên người gửi được lưu là tên hệ thống trường nơi con tôi học, ảnh đại diện cũng là logo của trường. Nghĩ rằng nhà trường gửi thông báo thu tiền ăn tháng tới hoặc kế hoạch tiêm chủng, tôi tiện tay cầm lên xem giúp chồng.
Nhưng khi chạm vào thông báo, dòng chữ hiện ra khiến tay tôi run lẩy bẩy: “Anh tính sao về chuyện cái thai?”. Trống ngực tôi đập thình thịch. Tôi nín thở kéo ngược phần lịch sử trò chuyện lên trên. Lớp vỏ bọc “Hệ thống mầm non” vỡ vụn, phơi bày tin nhắn ướt át của chồng tôi và chị T. – mẹ của một cậu bé học cùng lớp với con gái tôi.
Thỉnh thoảng có dịp lễ hội ở trường, tôi cũng đi cùng chồng và có chạm mặt chị ta. Chị T. là mẹ đơn thân, ăn mặc khá sành điệu. Thấy chồng tôi và chị ta hay đứng nói chuyện, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ huynh cùng lớp thì thân thiện, trao đổi chuyện học hành của lũ trẻ. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và chưa từng nảy sinh một chút nghi ngờ nào.
Thế nhưng, những dòng tin nhắn sau đó đã phơi bày toàn bộ sự thật. Chị ta bảo với chồng tôi: “Em không đợi được nữa đâu. Nếu tuần này anh không chuyển cho em 500 triệu đồng để em lo cho đủ căn chung cư như đã hứa, em sẽ gửi thẳng đoạn clip của chúng ta hôm ở nhà nghỉ lên nhóm chat phụ huynh của lớp. Lúc đó anh tự đi mà giải thích với vợ anh”.
Thì ra, cái sự thương vợ, tranh phần đưa đón con mỗi ngày của anh ta chỉ là cái cớ hoàn hảo. Sáng nào cũng vậy, sau khi thả hai đứa trẻ ở cổng trường, chồng tôi và chị ta vòng ra nhà nghỉ sau lưng trường học để “vui vẻ” trước khi ai đi làm việc nấy.
Tinh vi hơn, chồng tôi đổi tên Zalo của nhân tình thành tên trường mầm non của con, để nếu tôi có vô tình nhìn thấy điện thoại báo tin nhắn đến, cũng sẽ mặc định đó là chuyện học hành, trường lớp mà bỏ qua.
Cái kết đắng ngoài sức tưởng tượng của anh ta, và cũng là bi kịch của gia đình tôi, chính là những dòng tin nhắn kia. Chị ta đã cố tình để có thai, đồng thời lén quay lại clip ân ái để ép chồng tôi cho tiền mua nhà. Ở những tin nhắn trước đó, chồng tôi liên tục van xin chị ta cho thêm thời gian vì anh đang tìm cách lấy sổ đỏ căn nhà của vợ chồng tôi đem đi cầm cố để vay tiền.
Hóa ra, người chồng mẫu mực mà tôi tự hào, người đàn ông hiền lành không rượu chè bài bạc, lại đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Anh ta không chỉ phản bội tình cảm, mà còn định dâng cả mồ hôi nước mắt, tài sản chung của gia đình cho người đàn bà khác.
Tôi đứng chôn chân giữa nhà, nhìn con gái đang chơi hồn nhiên, nước mắt tôi trào ra vì quá sốc. Cửa nhà tắm mở, chồng tôi bước ra, vừa lau tóc vừa huýt sáo. Thấy tôi cầm điện thoại, mặt anh ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm.
Đã mấy ngày trôi qua, không khí trong nhà tôi đặc quánh. Chồng tôi quỳ gối khóc lóc, thề thốt bảo bị “gài bẫy”, van xin tôi lấy tiền tiết kiệm cứu anh ta vố này. Nhưng làm sao tôi có thể dọn rác cho kẻ đã rắp tâm lừa dối mình ròng rã suốt một năm trời?
Nhưng nếu ly hôn ngay lúc này, nhìn con gái quấn quýt bố, lòng tôi lại như dao cắt. Tôi thực sự bế tắc và hoảng loạn, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 30 tuổi, mẹ của 1 bé 4 tuổi và một bé mới tròn 14 tháng. Nhìn 2 đứa con oặt ẹo, lả đi vì nóng, tim tôi như có ai xát muối, còn cuộc hôn nhân của tôi dường như cũng đang "bốc cháy" theo từng đợt nắng nóng đỉnh điểm này.
Ngay lúc tôi ngồi gõ những dòng tâm sự này, mồ hôi vẫn đang túa ra ướt đẫm lưng áo. Cái quạt máy chạy hết công suất chỉ xua đi được luồng không khí đặc quánh, nóng rát phả thẳng vào mặt.
Và cay đắng thay, nguyên nhân khiến 3 mẹ con tôi phải chịu đựng cảnh "địa trần gian" này không phải vì chúng tôi nghèo đến mức không mua nổi một chiếc điều hòa, mà vì tầm nhìn vĩ mô của chồng tôi. Anh luôn cho rằng phải tiết kiệm từng đồng để mua chung cư.
Chồng tôi là một người đàn ông tu chí, tôi không phủ nhận điều đó. Từ ngày lấy nhau, anh luôn ám ảnh bởi việc phải thoát khỏi cảnh ở trọ. Anh vẽ ra viễn cảnh về một căn chung cư 3 phòng ngủ, có cửa sổ lộng gió. Nhưng để đạt được viễn cảnh ấy, anh biến hiện tại của gia đình thành một cuộc khổ hạnh thực sự.
Mùa hè năm nay đến với những đợt nắng nóng kỷ lục. Căn phòng trọ 25m2 của chúng tôi biến thành một chiếc hộp giữ nhiệt. Đỉnh điểm là tuần trước, khi nhiệt độ ngoài trời lên tới 40 độ C, nhiệt độ trong phòng mái tôn của chúng tôi chắc chắn phải cao hơn thế.
Đứa lớn nhà tôi cả đêm trằn trọc, khóc ngặt nghẽo vì nóng. Cứ nhắm mắt được một lúc, con lại giật mình tỉnh dậy, gãi những vết rôm sảy mọc chi chít trên lưng, trên cổ rớm cả máu. Đứa nhỏ 14 tháng thì thê thảm hơn. Cơ thể non nớt của con không chịu nổi nhiệt độ khắc nghiệt. Con nổi mẩn đỏ toàn thân, lười bú, quấy khóc cả ngày lẫn đêm. Cả tuần nay, tôi thức trắng đêm, 2 tay hai chiếc quạt nan phe phẩy liên tục cho 2 đứa, mỏi nhừ đến mức không nhấc nổi cánh tay.
Thấy con khổ sở, tôi rơi nước mắt năn nỉ chồng: "Anh ơi, hay mình rút tiền tiết kiệm mua một cái điều hòa rẻ tiền cũng được. Hàng Nhật bãi có mấy triệu thôi. Chứ thế này con ốm mất, tiền đi viện còn quá tội tiền mua điều hòa, tiền điện anh ạ".
Tôi cứ ngỡ nhìn con như vậy, người làm cha nào cũng sẽ xót xa mà mềm lòng. Nhưng không, chồng tôi gạt phắt: "Em đàn bà con gái thiển cận nó vừa thôi! Mua cái điều hòa mấy triệu thì dễ, nhưng tiền điện mỗi tháng đội lên cả triệu bạc thì ai chịu?
Em tính xem, mùa hè kéo dài 4-5 tháng, tốn bao nhiêu tiền? Tiền đấy để cộng dồn vào quỹ mua nhà có phải hơn không? Ngày xưa các cụ làm gì có điều hòa, mồ hôi nhễ nhại vẫn lớn lên khỏe mạnh, có ai chết vì nóng đâu? Phải dạy cho con cách thích nghi, khổ trước sướng sau. Lên chung cư rồi điều hòa bật 24/24 không ai cấm".
Tôi điếng người, những lời nói của anh như những nhát dao cứa vào sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi. Khổ trước sướng sau? Liệu con tôi có đợi được đến lúc anh đủ tiền mua chung cư hay không, hay tuổi thơ của chúng sẽ bị ám ảnh bởi những đêm hè nóng như thiêu như đốt, bởi những cơn ngứa ngáy rôm sảy hành hạ đến rớm máu?
Đỉnh điểm của sự phẫn nộ là vào chiều hôm kia. Khi tôi đi làm về, thấy đứa nhỏ đang nằm lịm đi trên chiếc chiếu trúc ướt sũng mồ hôi, mặt mũi đỏ lựng. Tôi sờ trán con thì nóng hầm hập. Con bị sốt nhiệt do cơ thể mất nước và quá nóng.
Tôi hoảng loạn bế con chạy thẳng vào viện. Bác sĩ mắng tôi xơi xơi: "Nuôi con kiểu gì mà để nó sốt đến lả đi vì nóng thế này? Môi trường ở quá ngột ngạt, rôm sảy thì nhiễm trùng. Bố mẹ tiết kiệm cái gì không biết mà đày đọa đứa trẻ!".
Nghe bác sĩ nói, tôi chỉ biết cúi gầm mặt khóc. Tôi hận bản thân mình hèn nhát, hận mình không dám tự quyết. Tối đó, chồng tôi vào viện thăm con. Thay vì xót xa, câu đầu tiên anh hỏi khi nhìn thấy tờ hóa đơn viện phí là: "Đấy, ốm đau vào tốn kém thế này. Nên từ giờ em phải đi chợ dè xẻn lại bù vào khoản này nhé".
Giọt nước tràn ly. Tôi nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối với mình, đột nhiên cảm thấy xa lạ và sợ hãi. Anh ta yêu cái căn chung cư tương lai kia hơn cả sinh mạng và sức khỏe của các con mình. Anh ta tự huyễn hoặc bản thân bằng cái mác hy sinh vì gia đình, nhưng thực chất lại là sự ích kỷ tột cùng, bắt vợ con phải làm vật tế thần cho tham vọng.
Đêm ngồi ôm con trong bệnh viện, nơi có hơi mát của điều hòa, tôi tự hỏi: Mục đích của hôn nhân là gì? Chúng ta cố gắng kiếm tiền mua nhà để làm gì, nếu không phải là để những người thân yêu được sống thoải mái, hạnh phúc hơn?
Một căn nhà gạch đá vô tri trong tương lai liệu có đền bù được những tổn thương về thể chất và tinh thần mà các con tôi đang phải chịu đựng ngày hôm nay?
Sổ tiết kiệm của gia đình do anh giữ, nhưng trong thẻ cá nhân tôi vẫn còn dư chục triệu tiền thưởng. Tôi có nên tự ý gọi thợ đến lắp điều hòa, mặc kệ việc chồng tôi sẽ nổi điên, đập phá hay thậm chí đòi ly hôn vì tôi… phá hoại kế hoạch lớn của anh ta? Tôi thực sự quá mệt mỏi và bế tắc rồi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Mumbai có một "con đường âm nhạc" mới với những rãnh được khắc tỉ mỉ để có thể phát bài hát nhạc phim "Triệu phú khu ổ chuột" khi xe đi qua với một tốc độ nhất định - Video: X
Một dự án hạ tầng độc đáo tại Mumbai (Ấn Độ) - đoạn đường cao tốc có thể phát ra giai điệu "Jai Ho" khi xe chạy qua - đang vấp phải làn sóng chỉ trích dữ dội từ người dân chỉ sau vài tuần đi vào hoạt động.
Ban đầu được xem là kỳ tích kỹ thuật, con đường dài khoảng 500m thuộc tuyến cao tốc ven biển nối Nariman Point và Worli được khánh thành hôm 11-2. Công trình được thiết kế để phát ca khúc Jai Ho - bản nhạc đoạt giải Oscar do A. R. Rahman sáng tác cho bộ phim Slumdog Millionaire (Triệu phú khu ổ chuột).
Tuy nhiên chỉ sau chưa đầy một tháng, phản ứng từ cộng đồng cư dân xung quanh đã khiến dự án này rơi vào tình thế khó xử.
Theo Cartoq dẫn lời nhà hoạt động chống ô nhiễm tiếng ồn Sumaira Abdulali, cư dân khu Breach Candy - một trong những khu dân cư cao cấp nhất Mumbai - đã liên tục gửi đơn khiếu nại về tiếng ồn phát ra từ con đường.
Hơn 650 hộ gia đình đã ký tên vào đơn phản ánh, cho rằng âm thanh từ mặt đường trở thành tiếng ồn nền liên tục, "xâm nhập" vào nhà ngay cả khi đóng kín cửa. Nhiều người buộc phải thay đổi sinh hoạt, đóng cửa sổ cả ngày để giảm bớt ảnh hưởng.
Đáng chú ý, mức tiếng ồn đo được trong nhà dân dao động 60 - 65 decibel - tương đương tiếng ồn của máy hút bụi phát ra khi vận hành, vượt ngưỡng phù hợp với khu dân cư, đặc biệt vào ban đêm. Theo quy định, các nguồn gây tiếng ồn lớn không được phép hoạt động sau 22h.
"Đây là một quyết định gây sốc khi triển khai một con đường phát nhạc ngay trong một trong những thành phố ồn ào nhất thế giới", bà Abdulali nhận định, đồng thời cho rằng dự án có dấu hiệu vi phạm các quy định về bảo vệ sức khỏe cộng đồng.
Điểm đặc biệt của con đường này nằm ở thiết kế các rãnh khắc trên bề mặt nhựa đường - tương tự như một "đĩa than" khổng lồ.
Khi xe chạy qua với tốc độ 70 - 80km/h, sự rung động giữa lốp xe và các rãnh này sẽ tạo ra giai điệu "Jai Ho". Âm thanh vẫn có thể nghe rõ ngay cả khi cửa kính xe đóng kín.
Nếu xe chạy nhanh hơn, rung động trở nên khó chịu, qua đó gián tiếp khuyến khích tài xế giảm tốc. Các biển báo cũng được lắp đặt để hướng dẫn tốc độ phù hợp nhằm "thưởng thức" âm nhạc.
Ý tưởng "đường phát nhạc" vốn xuất hiện từ Nhật Bản năm 2007, sau đó được triển khai tại một số quốc gia như Hungary, Hàn Quốc và UAE. Công trình tại Mumbai là một trong số ít dự án tương tự trên thế giới.
Trước áp lực từ cư dân, chính quyền Mumbai đã tiến hành nghiên cứu tiếng ồn và thử nghiệm các biện pháp hạn chế. Kết quả, đoạn đường hiện bị rào chắn hoàn toàn từ 22h đến 7h sáng để đảm bảo sự yên tĩnh.
Biện pháp này giúp cải thiện tình hình cho người dân, nhưng đồng thời kéo theo chi phí vận hành mới khi cần nhân sự túc trực quản lý rào chắn mỗi ngày - điều được cho là chưa từng được tính đến trong kế hoạch ban đầu.
Trên mạng xã hội, nhiều ý kiến bày tỏ sự thất vọng.
- Tạo ra một vấn đề vốn không tồn tại, rồi lại tìm cách giải quyết chính vấn đề đó. Quy hoạch tệ hại, hạ tầng tệ hại.
- Cứ tiêu tiền vào những thứ không cần thiết, nhưng khi sửa đường thì lại vá víu khiến mỗi chuyến đi như đánh cược tính mạng.
- Khoảng 6 crore rupee (hơn 17 tỉ đồng) đã bị tiêu tốn cho con đường này. Người nghĩ ra ý tưởng nên hoàn lại số tiền đó.
Một số cho rằng số tiền hơn 6 crore rupee lẽ ra nên được dùng để cải thiện chất lượng đường sá - vốn đang là vấn đề nhức nhối tại Mumbai với tình trạng ổ gà, ngập nước và sửa chữa liên miên.
Một người khác còn viện dẫn quan điểm của nhà kinh tế học Ludwig von Mises, cho rằng đây là ví dụ điển hình về việc chính phủ ra quyết định mà không có cơ chế lãi - lỗ để kiểm soát hiệu quả.
Tôi sinh năm 1995, chồng sắp cưới cũng bằng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi còn rất trẻ, đi cùng nhau qua những năm tháng sinh viên, những ngày mới ra trường với hai bàn tay trắng.
Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 10 năm và sống chung gần 7 năm.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình là kiểu tình yêu mà nhiều người mong muốn có được trong đời. Chúng tôi cùng trưởng thành, cùng vượt qua khó khăn, chứng kiến những giai đoạn quan trọng nhất của nhau. Từ một cô gái đôi mươi đến khi bước sang tuổi 30, thanh xuân của tôi gần như đều gắn với anh.
Suốt những năm đó, dù cũng có cãi vã, giận hờn, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh. Tôi tin rồi chúng tôi sẽ có một cái kết đẹp bằng một đám cưới và một gia đình nhỏ. Thế nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy mọi thứ không giống như những gì mình từng tưởng tượng.
Khoảng hơn 1 năm trước, tôi phát hiện anh có qua lại với một cô gái kém 8 tuổi (cô gái đó sinh năm 2003). Mối quan hệ ấy kéo dài khoảng 6 tháng. Họ quen biết nhau khi chồng tôi đi học cao học.
Điều khiến tôi đau đớn không chỉ là việc anh phản bội. Tôi biết anh là người khá vô tâm, ít thể hiện tình cảm. Trong hơn 10 năm yêu nhau, tôi hiếm khi được anh chăm sóc theo kiểu lãng mạn. Thế nhưng với cô gái kia, anh lại hoàn toàn khác.
Anh đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy ốm, anh mua thuốc mang đến tận nơi. Anh nhớ giờ giấc sinh hoạt, nhắc nhở chuyện ăn uống. Những điều nhỏ nhặt ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng là những điều tôi luôn mong mỏi mà chưa từng nhận được. Tôi từng tự hỏi phải chăng vì ở bên nhau quá lâu nên anh xem sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên.
Qua những đoạn tin nhắn tôi đọc, tôi biết chồng sắp cưới và cô gái kia chưa đi quá giới hạn, ngoài những cái nắm tay, thơm má. Nhưng khi phát hiện chuyện giữa họ, tôi vẫn rất đau khổ. Tôi liên lạc với cô gái kia trong cơn tức giận, mắng chửi cô gái với những lời lẽ nặng nề. Sau đó, mối quan hệ giữa họ dường như chấm dứt.
Chồng sắp cưới không còn nhắc đến cô ấy nữa, họ ngừng nhắn tin, còn tôi cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua.
Tôi chọn tha thứ cho anh. Một phần vì yêu quá nhiều. Một phần vì chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu để có thể dễ dàng buông bỏ.
Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ở bên nhau, đã làm lễ ăn hỏi và bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới. Tôi từng nghĩ quyết định kết hôn là dấu mốc chứng minh chúng tôi đã vượt qua mọi sóng gió. Nhưng ngay trước ngày cưới, tôi vô tình đọc được những tin nhắn giữa anh và cô gái ấy.
Đó là tin nhắn cách đây gần 1 tháng, anh gửi để mời cô ấy đến dự đám cưới. Cô gái trả lời rằng bận việc nên không thể tham dự, nhưng gửi 2 triệu đồng qua số tài khoản anh để mừng cưới và nhắn "chúc anh chị trăm năm hạnh phúc".
Tôi không biết vì sao anh lại muốn mời cô ấy. Có thể chỉ là phép lịch sự. Có thể là một lời chào tạm biệt quá khứ. Nhưng chính những tin nhắn sau đó của chồng khiến tôi suy sụp. Anh nhắn xin lỗi cô gái vì đã để tôi mắng chửi và làm ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Anh nói khi đó mình không đủ can đảm đối diện nên đã chọn cách im lặng.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn ấy. Điều khiến tôi đau không phải vì họ còn liên lạc. Điều khiến tôi đau là cảm giác anh luôn dành cho cô ấy một sự trân trọng mà tôi chưa từng nhận được.
Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự là người anh yêu nhất hay chỉ là người ở lại lâu nhất.
Hai tuần qua, tôi nằm cạnh anh mà không ngủ được. Tôi nghĩ về 10 năm thanh xuân đã đi qua. Nghĩ về những lần mình bỏ qua tổn thương để tiếp tục tin tưởng. Nghĩ về đám cưới đã được chuẩn bị, thiệp đã phát, gia đình hai bên đều mong chờ.
Tôi yêu anh. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng những gì đọc được đã khiến niềm tin trong tôi lung lay dữ dội.
Có lúc tôi muốn chấm dứt tất cả. Có lúc tôi lại nghĩ có thể mình đang quá nhạy cảm với một chuyện đã qua từ lâu. Tôi không biết mình nên lắng nghe lý trí hay cảm xúc.
Liệu việc phát hiện những tin nhắn này trước ngày cưới là dấu hiệu để tôi dừng lại? Hay đó chỉ là một thử thách cuối cùng của một mối tình kéo dài hơn một thập kỷ?
Chỉ còn 3 tuần nữa là đến ngày tổ chức đám cưới. Tôi có nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này hay dũng cảm dừng lại trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!