HLV Velizar Popov là nhân vật trung tâm ở cuộc thư hùng trên sân Hàng Đẫy lúc 19 giờ 15 hôm nay (10.4), khi dẫn dắt Thể Công Viettel đương đầu đội bóng cũ Thanh Hóa, nơi chiến lược gia người Bulgaria từng đi từ chỗ “vô danh” đến khi trở thành chiến lược gia được săn đón bậc nhất V-League.
Ngày HLV Popov đến với CLB Thanh Hóa (đầu mùa 2023), ấn tượng lớn nhất về ông trong mắt nhiều người hâm mộ Việt Nam là hai kỳ SEA Games (2019 và 2022) dẫn dắt U.23 Myanmar.
Dù bóng đá trẻ Myanmar đã sa sút, nhưng dưới bàn tay dìu dắt và “thổi lửa” của Popov, U.23 Myanmar vẫn chơi cực hay: đoạt HCĐ SEA Games 2019, rồi suýt nữa cầm chân đội U.23+3 với đầy rẫy hảo thủ của HLV Park Hang-seo trên sân Việt Trì (Phú Thọ) ở SEA Games 2022.
Cập bến sân Thanh Hóa, ông Popov “chào” lãnh đạo không bằng lời hứa hẹn, mà bằng một bản tài liệu nghiên cứu dày cộp những điểm cần cải thiện ở đội bóng xứ Thanh. Trong đó, điểm nhấn là thể lực và cường độ chơi bóng. Đấy là cách tiếp cận trực diện song cũng đầy cương quyết của Popov, người sẵn sàng đương đầu trật tự cũ, với niềm tin sắt đá vào năng lực huấn luyện và triết lý của mình. Dưới bàn tay Popov, CLB Thanh Hóa đoạt 3 chức vô địch (Cúp quốc gia 2023, 2023 – 2024, Siêu cúp quốc gia 2023) trong 2 năm, trở thành đội bóng nhanh, khỏe và rắn rỏi mà không nhiều đối thủ muốn đương đầu.
Cái giỏi của HLV Popov không chỉ là “liệu cơm gắp mắm”, mà còn truyền ngọn lửa bóng đá xứ Thanh, đưa những cầu thủ xưa vốn đã khát vọng bước vào khuôn khổ kỷ luật “thép” và đòi hỏi cao độ. Ông góp sức tạo nên tập thể gai góc và lì lợm, với cá tính vẫn còn tồn tại đến hôm nay, cho tới lúc này, ngay cả khi Popov đã rời đi còn CLB Thanh Hóa bước vào giai đoạn gian truân.
HLV Popov và CLB Thanh Hóa, không ai nợ ai. Chiến lược gia người Bulgaria nâng tầm đội bóng xứ Thanh, và nơi đây cũng trả lại ông bằng cơ hội quảng bá tên tuổi tại V-League. Popov bước đến Thể Công Viettel, đội bóng giàu có hơn, phù hợp với “tấm áo” tham vọng của ông hơn.
Dưới thời Popov, Thể Công Viettel đã trở lại đường đua danh hiệu. Dù khoảng cách 9 điểm với đội đầu bảng CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) có lẽ rất khó san lấp, khi mùa giải chỉ còn 9 vòng, nhưng ngôi nhì cũng là thành quả khích lệ trong mùa trọn vẹn đầu tiên Popov nắm quyền.
Từ đội bóng hạng trung đến đội bóng mạnh, cá tính Popov vẫn thể hiện rõ nét, với cả ưu lẫn nhược điểm. Ông giúp Thể Công Viettel có thành tích phòng ngự tốt thứ hai V-League (15 bàn thua sau 17 trận), tấn công có “lửa” hơn. Nhưng, Popov vẫn nóng tính và bộc trực như ngày còn ở Thanh Hóa. Tính cách không thay đổi, dù môi trường đã khác.
Tối nay (10.4), HLV Popov sẽ hội ngộ đội bóng mà những học trò cũ và cá tính cũ nơi ông từng dốc tâm nhào nặn vẫn còn hiện diện.
CLB Thanh Hóa đã sa sút chóng mặt từ ngày HLV Popov rời đi, với chuỗi trận không thắng kéo dài ở nửa sau mùa 2024 – 2025, cùng cuộc đua trụ hạng khốc liệt mùa này. Tuy nhiên, có lẽ đội bóng xứ Thanh xuống dốc không phải vì vắng Popov.
Vấn nạn “chảy máu lực lượng”, sóng gió thượng tầng, khúc mắc tài chính… mới là nguyên nhân khiến CLB Thanh Hóa mới chỉ kiếm 16 điểm sau 17 trận mùa này, hơn nhóm xuống hạng vỏn vẹn 4 điểm.
Tuy nhiên, khó khăn chỉ tôn vinh tinh thần chiến đấu của CLB Thanh Hóa. Ở thế chân tường, thầy trò HLV Mai Xuân Hợp đã nắm chặt tay nhau tạo nên kỳ tích, khi đánh bại CLB Công an TP.HCM tới hai lần, cầm hòa Nam Định, Hải Phòng… để leo từng bậc thang trên bảng điểm. Lối chơi của Thanh Hóa vẫn đầy “lửa” quyết tâm, ngay cả khi đội chỉ có 13, 14 cầu thủ khỏe mạnh, đến mức sao trẻ Nguyễn Ngọc Mỹ phải thừa nhận không thể tính toán chiến thuật quá chi li, khi con người chỉ đến vậy.
Sự xù xì và kiên định của CLB Thanh Hóa còn nguyên, dù Popov đã rời đi. Ông không phải người tạo nên cái chất hào sảng và khẳng khái của đội bóng xứ Thanh, song cũng là một trong những người đã nâng tầm.
Giờ là lúc đôi bên “oan gia ngõ hẹp”, khi Thể Công Viettel phải thắng để nuôi hy vọng đua vô địch. Nhưng có thắng được không, khi Thanh Hóa đã sẵn sàng cản bước “cố nhân”?
Trận chung kết "trong mơ" Cúp bóng chuyền Hùng Vương 2026 giữa đội nam Công an TP.HCM với CLB Biên Phòng diễn ra chóng vánh hơn so với kỳ vọng của người hâm mộ bóng chuyền Việt Nam. Bởi lẽ trong ngày thi đấu thăng hoa, đội bóng đến từ TP.HCM đã tạo bất ngờ khi đánh bại đối thủ chỉ trong 3 ván.
Ở vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia mới đây, CLB Biên Phòng đánh bại đội Công an TP.HCM với tỷ số 3-2. Ở chung kết Cúp bóng chuyền Hùng Vương năm ngoái, CLB Biên Phòng cũng lên ngôi vô địch sau chiến thắng trước đội Công an TP.HCM. Tái đấu lần này, đội Công an TP.HCM có chút lợi thế khi thi đấu với 2 ngoại binh là Ali Haghparast (Iran) và Martin Licek (CH Czech) trong khi CLB Biên Phòng chỉ có 1 ngoại binh là Jakkrit Thanomnoi.
Tay đập đến từ Iran Ali Haghparast thể hiện đẳng cấp khi trở thành cỗ máy ghi điểm giúp đội Công an TP.HCM tấn công áp đảo. Khả năng bật đà tấn công tầm cao hết sức ấn tượng của Ali Haghparast khiến hàng chắn đội Biên Phòng nhiều lần bất lực, không thể cản phá. Đội Công an TP.HCM tạo mạch ghi 12 điểm trước khi giành chiến thắng 25/16 ở ván đầu.
Nguyễn Ngọc Thuân cùng đội Biên Phòng thi đấu nỗ lực ở ván hai nhưng vẫn không thể xoay chuyển tình thế trước đối thủ vừa tấn công hay vừa phòng thủ hiệu quả nên đành chấp nhận để thua 20/25. Các cầu thủ đội Công an TP.HCM vẫn giữ được sự tập trung cao độ ở ván ba, nhờ đó tiếp tục vượt qua đội Biên Phòng với điểm số 25/20, thắng chung cuộc 3-0 và lên ngôi vô địch Cúp bóng chuyền Hùng Vương 2026.
Giống đội nữ Hà Nội Tasco Auto, đội Công an TP.HCM cũng lần đầu lên ngôi vô địch Cúp bóng chuyền Hùng Vương. Đó là thành quả của sự đầu tư tương xứng, tạo nên làn gió mới cho bóng chuyền Việt Nam
Paraguay đã lách qua khe cửa hẹp ở vòng bảng để trở lại đấu trường World Cup sau 16 năm, rồi bất ngờ loại Đức sau loạt luân lưu vòng 1/16. Đến vòng 1/8, họ tiếp tục đối diện một gã khổng lồ khác là Pháp, và đã phòng ngự bằng đủ cách thức để ngăn cản hỏa lực của đội tuyển đã ghi 13 bàn từ đầu giải.
"Chúng tôi đã chiến đấu như những con sư tử. Pháp đã không thể chơi theo lối chơi thường thấy của họ", HLV Alfaro nói tại họp báo sau trận đấu ở Philadelphia. "Họ đã không thể tìm ra lời giải, và phải nhờ đến một chút kỹ năng cá nhân và một quả phạt đền được VAR xác nhận mới tạo nên khác biệt".
Trước phút 70, Paraguay chỉ đối diện một cú dứt điểm trúng đích. Tuy nhiên, tiền đạo vào sân thay người Desire Doue đã làm hàng thủ đội bóng Nam Mỹ xáo trộn rồi mắc lỗi dẫn đến quả phạt đền cho Pháp. Mbappe không mắc sai lầm trên chấm 11m, để mở tỷ số và trở lại dẫn đầu danh sách Vua phá lưới với 7 bàn - bằng Lionel Messi nhưng hơn 2 kiến tạo.
Thủ môn Orlando Gill, được bầu hay nhất trận, cũng tin rằng Paraguay đã bịt mọi cánh cửa vào khung thành đội nhà. "Nếu không có quả phạt đền đó, kết quả trận đấu có lẽ đã khác", Gill nói.
Sau trận, Paraguay nhận nhiều chỉ trích vì những pha phạm lỗi và tiểu xảo với cầu thủ Pháp. Trọng tài người Uzbekistan Ilgiz Tantashev cũng bị nhắc tên khi bỏ qua nhiều lỗi của đại diện Nam Mỹ. Họ phạm lỗi tới 12 lần và không nhận thẻ vàng nào, dù có ba cú đánh nguội vào Dayot Upamecano, Mbappe và Jules Kounde. Thủ quân đội tuyển Pháp còn bị đạp vào ống đồng sau pha trả đũa của Caceres.
"Đây là bóng đá. Nếu họ không quen với điều đó, thì làm sao chúng tôi biết được", thủ môn Gill nhận định.
HLV Alfaro thì lập luận rằng ông có trách nhiệm phát huy thế mạnh của các cầu thủ. Việc đối đầu trực diện với một đội sở hữu nhiều tài năng tấn công là "tự sát". Sau khi cống hiến tất cả sức lực, nhiều cầu thủ đã bật khóc ở phòng thay đồ.
"Chúng tôi mất 16 năm để trở lại nơi này. Mbappe thì vô địch ngay World Cup đầu tiên tham dự, vào chung kết ở lần thứ hai và đang cạnh tranh danh hiệu vua phá lưới", Alfaro cho biết. "Có những cầu thủ Paraguay chưa từng được gặp mặt bố của họ. Chúng tôi đã nỗ lực hết sức để có được kết quả tốt hơn, nhưng sẽ rời khỏi đây với sự tự hào sau khi cống hiến tính cạnh tranh cao nhất".
HLV người Argentina khen ngợi Mbappe là mẫu cầu thủ khiến đối phương phải thay đổi hoàn toàn chiến thuật. Paraguay mất từ hai đến ba người theo kèm, khi tiền đạo đội trưởng Pháp liên tục tấn công khoảng trống, liên tục chạy chỗ khiến hậu vệ không có thời gian nghỉ ngơi.
Alfaro phủ nhận cáo buộc thành viên Paraguay đã xúc phạm HLV Didier Deschamps và người mẹ quá cố của ông. "Không, hoàn toàn không. Bạn không thể hạ thấp mình đến mức đó trong bóng đá. Không bao giờ", ông quả quyết.
HLV 63 tuổi thừa nhận hai đội đã có tranh cãi liên quan đến quả phạt đền. Nhưng Alfaro không nghe thấy bất kỳ lời xúc phạm nào như cáo buộc, và khẳng định nếu nghe thấy, ông sẽ là người đầu tiên phản ứng vì xem đó là hành vi "không thể chấp nhận". Sau trận, việc đầu tiên Alfaro làm là chủ động tìm Deschamps để chúc Pháp lọt vào chung kết và trở thành nhà vô địch thế giới.
Một tình huống khác diễn ra sau trận, khi thủ môn Gill chủ động bắt tay Mbappe nhưng bị phớt lờ. Anh thừa nhận đã nóng nảy phản ứng và ném bóng vào lưng đối phương. "Rõ ràng là tôi đã nổi giận. Sau đó bình tĩnh lại", thủ thành 26 tuổi cho hay. "Tôi chúc mừng Pháp có một chiến dịch xuất sắc và xứng đáng là ứng viên vô địch thế giới".
Chỉ cách đây vài ngày, huyền thoại bóng đá Argentina Antonio Rattin qua đời ở tuổi 89. Ông chính là thủ quân Argentina trong trận đấu đáng nhớ tại World Cup 1966. Đấy chính là cột mốc lớn đầu tiên kích hoạt hơn nửa thế kỷ thù nghịch giữa hai đội tuyển Argentina và Anh. Lịch sử của những chiếc thẻ phạt trong môn bóng đá cũng xuất phát từ trận đấu kinh điển ấy.
Đấy là một trận tứ kết, Anh thắng Argentina 1-0 rồi thẳng tiến đến ngôi vô địch - chức vô địch duy nhất xưa nay của đội tuyển Anh ở các giải đấu lớn. Rattin bị trọng tài truất quyền thi đấu sau lần cảnh cáo thứ hai, nhưng cụ thể vì lỗi gì thì đấy mãi mãi là một bí ẩn (lời kể của những người trong cuộc hoàn toàn khác nhau). Trọng tài Rudolf Kreitlein là người Đức, không thể nói chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha với Rattin. Ban tổ chức thì kiếm không ra người phiên dịch trong khoảnh khắc ấy. Chỉ biết chắc một điều là Rattin từ chối rời khỏi sân. Rút cuộc cảnh sát phải vào tận sân để áp giải ông ra ngoài.
Giám sát trọng tài là Ken Aston. Ông luôn trăn trở về cách thức làm sao để khán giả biết rõ cầu thủ nào bị cảnh cáo hoặc truất quyền thi đấu. Trong một lần dừng xe trước đèn giao thông, ông chợt nghĩ ra ý tưởng về chiếc thẻ vàng và thẻ đỏ. Đấy chính là một trong những điều luật đơn giản, hiệu quả, tiện lợi nhất, đã được bổ sung vào luật bóng đá, xuất phát từ sự cố thủ quân Antonio Rattin không chịu rời sân sau khi bị đuổi ở trận tứ kết Anh - Argentina tại World Cup 1966.
Trở lại vấn đề chính: trận đấu vô cùng ác liệt, với rất nhiều pha phạm lỗi thô bạo. Người Argentina gọi đấy là "el robo del siglo" (vụ cướp thế kỷ), vì cho rằng bàn thắng duy nhất mà Geoff Hurst ghi được đã việt vị. Sau trận, HLV đội Anh Alf Ramsey ngăn cản cầu thủ của mình đổi áo với đối thủ. Dĩ nhiên, báo chí Argentina sục sôi phản đối. Linh vật Willie của World Cup 1966 (hình một chú sư tử - đấy chính là mascot World Cup đầu tiên trong lịch sử) được báo chí Argentina đồng loạt khoác lên trang phục cướp biển, thay vì áo đội tuyển Anh.
Đúng 20 năm sau, Anh và Argentina mới tái ngộ ở đấu trường World Cup, và đấy dĩ nhiên là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất lịch sử với tình huống "bàn tay của Chúa" không cần phải giới thiệu lại. Bên ngoài bóng đá, mối quan hệ Anh - Argentina khi ấy cũng đã vô cùng căng thẳng do tranh chấp quần đảo Falkland/Malvinas. Ngay cả trong các trận giao hữu, đôi bên cũng luôn quyết chiến không khoan nhượng. Daniel Bertoni (Argentina) đấm Trevor Cherry (Anh) trong một trận giao hữu tại Buenos Aires năm 1977, rút cuộc cả hai đều bị đuổi khỏi sân.
Cú gian lận nổi tiếng nhất (Diego Maradona ghi bàn bằng tay) và bàn thắng mà FIFA công nhận là đẹp nhất World Cup trong thế kỷ 20 diễn ra cách nhau chỉ 4 phút, ở trận Argentina thắng Anh 2-1 tại tứ kết World Cup 1986. Maradona viết trong tự truyện: "Dĩ nhiên tôi thích bàn đầu (ghi bằng tay) hơn, vì cảm giác thật sự khoái trá. Giống như tôi thò tay vào túi người Anh và móc được chiếc ví vậy. Và giống như chúng tôi đánh bại cả một đất nước, chứ không chỉ thắng một trận bóng đá".
Tại World Cup 1998, David Beckham (Anh) mắc lỡm trước lối chơi rất khó chịu, mang màu sắc gây hấn của Diego Simeone (Argentina). Trong một khoảnh khắc mất bình tĩnh sau pha phạm lỗi của Simeone, Beckham vung chân trả đũa và lãnh thẻ đỏ khi Simeone lăn lộn trên sân. Trận ấy hòa, nhưng Argentina thắng ở loạt sút luân lưu 11 m. Simeone sau đó thừa nhận đã gài cho Beckham phạm lỗi và ăn vạ để đối phương bị đuổi. Ngay kỳ World Cup kế tiếp, Michael Owen (Anh) đã gài lại, khiến Mauricio Pochettino (Argentina) phạm lỗi trong vòng cấm địa. Argentina lãnh phạt đền. Beckham sút thắng. Và Argentina được thừa nhận rộng rãi là đội mạnh nhất trước thềm World Cup 2002 bị loại ngay sau vòng bảng.
Anh và Argentina chống nhau ác liệt kể cả khi đôi bên không gặp nhau. Tại World Cup 2010, giới hâm mộ Argentina nhảy cẫng lên ăn mừng khi Anh thua Đức 1-4 ở vòng knock-out đầu tiên. Ngay vòng kế tiếp, Đức thắng Argentina 4-0. Báo chí Anh giật tít lớn ngay trang bìa: "Hahaha".