Theo Hãng tin AFP, Bộ Ngoại giao Philippines ngày 2-4 cho biết cam kết này được đưa ra sau cuộc điện đàm “hiệu quả” giữa Ngoại trưởng Theresa Lazaro và người đồng cấp Iran.
Theo đó, phía Tehran bảo đảm các tàu treo cờ của Philippines sẽ được lưu thông “an toàn, thông suốt và nhanh chóng” qua eo biển Hormuz.
Động thái trên được kỳ vọng giúp đảm bảo nguồn cung ổn định dầu mỏ và phân bón cho Philippines – quốc gia vốn phụ thuộc lớn vào nhập khẩu năng lượng từ Trung Đông. Ngoại trưởng Lazaro xác nhận hai bên đã đạt được “nhận thức tích cực” về an toàn hàng hải và an ninh năng lượng.
Cùng ngày, một quan chức cấp cao Iran cho biết nước này sẵn sàng ký các thỏa thuận với các quốc gia châu Âu, châu Á và Ả Rập về việc sử dụng eo Hormuz, đồng thời khẳng định Tehran đang “kiểm soát hoàn toàn” tuyến hàng hải này và sẽ mời các nước có nhu cầu tham gia thỏa thuận, theo Hãng tin TASS.
Trước đó, Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr đã ban bố tình trạng khẩn cấp năng lượng quốc gia, khẳng định “không loại trừ bất kỳ phương án nào” để ứng phó với giá nhiên liệu tăng cao kỷ lục do tác động của chiến sự tại Trung Đông.
Trong diễn biến liên quan, Ngoại trưởng Lazaro từng gặp đại sứ Iran tại Manila để đề nghị công nhận Philippines là “quốc gia không thù địch”.
Về tình hình trong nước, đơn vị vận hành nhà máy lọc dầu duy nhất của Philippines cho biết gần đây đã phải mua khoảng 2,5 triệu thùng dầu thô từ Nga trong tình thế “cực kỳ cần thiết”, do thiếu nguồn cung giữa xung đột Trung Đông. Đây được cho là thương vụ hiếm thấy, khi Mỹ trước đó chưa nới lỏng trừng phạt Nga liên quan chiến sự Ukraine.
Tình Yêu Giới Tính
Bạn trai qua mạng khoe lương 60 triệu nhưng đòi chia tiền gửi xe khi hẹn hò

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, làm công việc văn phòng, ngoại hình trung bình khá, cuộc sống khá ổn định nhưng chuyện tình cảm lại lận đận.
Sau vài mối quan hệ không đi đến đâu, tôi không còn kỳ vọng sẽ gặp "bạch mã hoàng tử". Điều tôi tìm kiếm chỉ là một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết cùng mình xây dựng một mái ấm.
Tôi quen một người đàn ông qua một ứng dụng hẹn hò cách đây hơn 1 tháng. Những ngày đầu, anh chủ động nhắn tin mỗi sáng, hỏi han tôi ăn gì, tan làm chưa, tối chúc ngủ ngon... Chúng tôi thường xuyên tâm sự tìm hiểu để biết rõ cuộc sống nhau. Sự quan tâm đều đặn, chân thật của anh khiến tôi có thiện cảm.
Anh tự giới thiệu mình là quản lý một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khoảng 60 triệu đồng/tháng. Thỉnh thoảng, anh vẫn nói: "Anh không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ đồng hành".
Tôi không quá để tâm đến mức lương, nhưng phải thừa nhận, sự ổn định của anh khiến tôi có thêm niềm tin. Ở tuổi này, phụ nữ không còn mơ những điều viển vông. Chúng tôi chỉ mong một người đàn ông có trách nhiệm, biết lo cho tương lai.
Mỗi lần trò chuyện, anh đều nói về kế hoạch phát triển bản thân, chuyện đầu tư bất động sản, tài chính. Trang cá nhân cũng đầy những bức ảnh uống cà phê ở quán sang, ăn tối tại nhà hàng, check-in khách sạn. Những dòng trạng thái kiểu: "Đàn ông bản lĩnh không cần khoe khoang" hay "Tiền chỉ là công cụ" khiến tôi nghĩ anh là người từng trải và chín chắn.
Sau hơn 1 tháng trò chuyện trên mạng, anh chủ động hẹn gặp. Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi chọn một chiếc váy đơn giản nhưng nữ tính, trang điểm nhẹ rồi đứng trước gương khá lâu. Trong lòng vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn hy vọng. Tôi tự nhủ, biết đâu đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Nhưng ngay khi anh xuất hiện, cảm giác háo hức trong tôi bỗng chùng xuống. Không phải vì anh không đẹp trai, mà bởi hình ảnh ngoài đời khác khá xa so với những gì tôi hình dung. Tôi còn phải nhìn kỹ vài giây để chắc chắn đây đúng là người mình vẫn nhắn tin suốt 1 tháng qua.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc hơi rối, đôi giày cũ sờn, phong thái cũng không hề tự tin như trên mạng. Tôi tự nhắc mình đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài. Biết đâu anh chỉ bận công việc hoặc không quá chú trọng hình thức, điều quan trọng vẫn là cách cư xử.
Thế nhưng, chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu thấy thất vọng. Anh gần như không hỏi gì về sở thích hay cuộc sống của tôi, mà liên tục nói về bản thân. Anh kể mình kiếm được bao nhiêu tiền, quản lý bao nhiêu nhân viên, rồi kết luận rằng phụ nữ bây giờ quá thực dụng.
Sau đó, anh chuyển sang hỏi tôi lương bao nhiêu, có biết nấu ăn không, sau này nếu kết hôn có đồng ý đưa toàn bộ tiền lương cho chồng giữ hay không.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật: "Anh thu nhập 60 triệu đồng một tháng mà còn cần giữ lương của em sao?". Anh đáp ngay: "Đàn ông giữ tiền thì gia đình mới có kỷ luật".
Câu trả lời khiến tôi mất hứng. Tôi cảm thấy cuộc hẹn giống một buổi "phỏng vấn tuyển vợ" hơn là hai người đang tìm hiểu nhau.
Đến lúc gọi đồ uống, tôi chọn một ly nước giá khoảng 55.000 đồng. Anh nhìn thực đơn rồi góp ý: "Uống gì mà 55.000 đồng. Em nên học cách tiết kiệm. Anh thu nhập cao nhưng không bao giờ phung phí". Nói xong, anh gọi một ly cà phê nhỏ giá 30.000 đồng.
Tôi vẫn cố giữ phép lịch sự, tự an ủi rằng có lẽ người có điều kiện thường sống đơn giản, không thích lãng phí. Nhưng đến lúc thanh toán, khi nhân viên hỏi trả chung hay riêng, anh quay sang tôi rất tự nhiên: "Buổi đầu mình chia đôi cho văn minh nhé em".
Nếu chỉ là chia đôi hóa đơn, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi cũng là người có thu nhập và không bao giờ mặc định đàn ông phải trả tiền. Điều khiến tôi thấy buồn cười là người vừa liên tục khoe mức lương 60 triệu đồng, giảng giải đạo lý về đàn ông bản lĩnh, lại còn chia cả 5.000 đồng tiền gửi xe vào phần của tôi.
Từ lúc ấy, mọi thiện cảm còn sót lại về anh sau 1 tháng trò chuyện gần như biến mất. Trước khi ra về, anh còn mở điện thoại khoe một chiếc ô tô rồi nói: "Xe của anh". Tôi hỏi: "Anh mua rồi à?". Anh ta bình thản đáp: "Chưa. Nhưng trong tư duy của anh thì nó đã là của anh".
Tôi dở khóc dở cười, không biết nói gì, liền chào tạm biệt rồi về luôn.
Thật hài hước là mọi thứ về anh ta rất khập khiễng. Người đàn ông luôn miệng nói về thành công, bản lĩnh và tiền bạc nhưng cách cư xử lại khiến người đối diện cảm thấy bị đánh giá, bị dạy dỗ hơn là được tôn trọng.
Tối hôm đó, anh ta còn nhắn tin: "Anh thấy em hơi vật chất, chưa đủ sâu sắc để hiểu một người đàn ông thành công".
Đọc xong, tôi bật cười rồi chặn luôn liên lạc. Tôi không thấy tức giận, chỉ thấy may mắn vì cuộc hẹn ấy diễn ra đủ sớm để mình nhận ra thế giới chúng tôi không thuộc về nhau.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, điều khiến một người hấp dẫn không phải là mức lương họ tự nhận, những bức ảnh sang chảnh trên mạng hay những bài học đạo lý họ thích giảng giải cho người khác. Điều khiến người ta muốn gắn bó, cuối cùng vẫn là sự chân thành, khiêm tốn và biết tôn trọng người đối diện.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Vay chị gái 2 cây vàng, tôi muốn trả nhưng chị lại đưa ra đề nghị bất ngờ

Hai vợ chồng tôi năm nay 35 tuổi, xuất thân ở quê nhưng mưu sinh ở thành phố. Tôi làm công nhân cho một công ty đồ chơi, chồng tôi lái xe chở hàng cho một doanh nghiệp vận tải.
Hồi đầu năm, do bất đồng với chủ, chồng tôi nghỉ việc. Anh bàn với tôi, nếu cứ đi làm thuê mãi không biết bao giờ mới có tiền xây nhà. Anh muốn mua một chiếc xe tải đi chở hàng thuê, tự làm tự ăn, không phải phụ thuộc người khác.
Chồng muốn kiếm kế làm ăn, tôi ủng hộ. Chỉ có điều, sau khi mua một mảnh đất nhỏ vào 3 năm trước, số tiền tích góp dành dụm của chúng tôi không còn nhiều. Xe cũ thì chồng tôi không muốn mua, mua xe mới thì tiền tiết kiệm không đủ.
Một lần về quê, tôi kể với chị gái chuyện chồng muốn mua xe tải nhưng chưa đủ tiền. Tôi nói với chị, chắc phải cầm sổ đỏ miếng đất đi vay nợ ngân hàng cho chồng làm ăn. Tối đó, chị gái gọi điện cho tôi, bảo rằng anh chị có tích trữ một ít vàng. Đang lúc giá cao định bán đi, nếu chúng tôi cần thì anh chị cho vay để mua xe mà làm ăn.
Tôi nhẩm tính, nếu vay ngân hàng phải trả lãi hàng tháng không nói, còn thủ tục lằng nhằng. Nếu vay vàng, sau này trả vàng vẫn là tốt nhất.
Vợ chồng chúng tôi vay anh chị 2 cây vàng, bán đúng thời điểm giá vàng đang ở đỉnh cao, được hơn 360 triệu.
Sau khi mua xe, may mắn công việc làm ăn của chồng gặp thuận lợi. Anh chở hàng không kể xa hay gần, đi suốt ngày đêm, bù lại số tiền thu về khá ổn. Tôi đã cố gắng tiết kiệm để mong sớm trả nợ cho chị gái.
Vài tuần trước, chồng nói với tôi giá vàng cứ lên xuống thất thường chẳng biết thế nào, đang lúc vàng hạ giá nên gom góp tiền mua vàng trả cho anh chị. Để đủ tiền mua 2 cây vàng, tôi tính vay thêm bà ngoại một ít.
Hôm trước, tôi gọi điện cho chị, hỏi chị là muốn tôi gửi tiền về để chị mua vàng ở quê, hay là tôi mua trên thành phố mang về trả chị. Nhưng câu trả lời của chị nằm ngoài mọi dự liệu của tôi. Chị gái tôi không muốn lấy vàng mà muốn lấy tiền, và phải là đúng số tiền chúng tôi bán vàng hồi đầu năm.
Chị bảo, thời điểm đó thấy vàng giá cao nên chồng chị muốn bán vàng vì sợ vàng lại rớt giá. Nhưng cho tôi vay nên vợ chồng chị không bán. nữa. Lúc cho vay, vàng đang có giá hơn 180 triệu/ cây, nhưng giờ chỉ còn 140 triệu/ cây. Nếu bây giờ trả vàng thì tính ra 2 cây vàng chị lỗ mất 80 triệu.
Chị nói, chị em với nhau thì chị không muốn tính toán gì, nhưng nhà còn có anh rể. Tính của anh ấy căn ke, tiết kiệm, chưa bao giờ để sơ sẩy một đồng nào. Nếu bây giờ trả vàng với giá hiện tại, anh ấy chắc chắn sẽ cảm thấy mình bị thiệt thòi, vợ chồng lại hục hặc nhau.
Thú thật, những lời chị nói khiến tôi hết sức bất ngờ. Chồng tôi khi nghe tôi nói còn phản ứng vô cùng gay gắt. Anh nói chị tôi làm vậy là rất vô lý. Thà rằng, ngày ấy chị ấy bán vàng cho chúng tôi vay tiền thì khác. Đằng này, chị ấy cho chúng tôi vay 2 cây vàng, giờ lại không chịu nhận vàng vì vàng đã hạ giá, vừa nghe thôi đã thấy buồn cười.
Thú thật, tôi rất biết ơn anh chị đã cho chúng tôi vay vàng trong lúc mình cần để làm ăn. Nếu là vài chục triệu, có lẽ tôi sẽ lén vay mượn bù vào cho chị để mọi chuyện êm đẹp, ổn thỏa. Nhưng nếu trả theo tiền bán vàng hồi đầu năm thì cần thêm gần 100 triệu nữa, tôi thật sự không biết xoay xở đâu ra.
Chồng tôi nói, để anh thu xếp về quê gặp anh chị nói rõ mọi chuyện. Anh chị không thể cho em vay vàng, giờ lại đòi trả tiền bằng số tiền bán vàng lúc cho vay được. Tôi không muốn chồng mình về quê, lỡ may bất đồng quan điểm, nói qua nói lại khiến tình thân sứt mẻ.
Nhưng dù là em gái, tôi vẫn thấy chị mình làm vậy là không đúng. Không những chị em ruột mà có lẽ người ngoài cũng không tính toán kiểu đó. Một bên là chị gái, một bên là chồng, tôi quả thật không biết nên làm sao cho mọi chuyện êm đẹp. Trong tình huống này, tôi nên làm sao?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng nói kiếm tiền vì gia đình, tôi vẫn bật khóc vì điều này

Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn...
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: "Không sao đâu, có anh đây rồi". Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu "Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau", tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ "chợt". Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình...
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

