Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, làm công việc văn phòng, ngoại hình trung bình khá, cuộc sống khá ổn định nhưng chuyện tình cảm lại lận đận.
Sau vài mối quan hệ không đi đến đâu, tôi không còn kỳ vọng sẽ gặp “bạch mã hoàng tử”. Điều tôi tìm kiếm chỉ là một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết cùng mình xây dựng một mái ấm.
Tôi quen một người đàn ông qua một ứng dụng hẹn hò cách đây hơn 1 tháng. Những ngày đầu, anh chủ động nhắn tin mỗi sáng, hỏi han tôi ăn gì, tan làm chưa, tối chúc ngủ ngon… Chúng tôi thường xuyên tâm sự tìm hiểu để biết rõ cuộc sống nhau. Sự quan tâm đều đặn, chân thật của anh khiến tôi có thiện cảm.
Anh tự giới thiệu mình là quản lý một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khoảng 60 triệu đồng/tháng. Thỉnh thoảng, anh vẫn nói: “Anh không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ đồng hành”.
Tôi không quá để tâm đến mức lương, nhưng phải thừa nhận, sự ổn định của anh khiến tôi có thêm niềm tin. Ở tuổi này, phụ nữ không còn mơ những điều viển vông. Chúng tôi chỉ mong một người đàn ông có trách nhiệm, biết lo cho tương lai.
Mỗi lần trò chuyện, anh đều nói về kế hoạch phát triển bản thân, chuyện đầu tư bất động sản, tài chính. Trang cá nhân cũng đầy những bức ảnh uống cà phê ở quán sang, ăn tối tại nhà hàng, check-in khách sạn. Những dòng trạng thái kiểu: “Đàn ông bản lĩnh không cần khoe khoang” hay “Tiền chỉ là công cụ” khiến tôi nghĩ anh là người từng trải và chín chắn.
Sau hơn 1 tháng trò chuyện trên mạng, anh chủ động hẹn gặp. Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi chọn một chiếc váy đơn giản nhưng nữ tính, trang điểm nhẹ rồi đứng trước gương khá lâu. Trong lòng vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn hy vọng. Tôi tự nhủ, biết đâu đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Nhưng ngay khi anh xuất hiện, cảm giác háo hức trong tôi bỗng chùng xuống. Không phải vì anh không đẹp trai, mà bởi hình ảnh ngoài đời khác khá xa so với những gì tôi hình dung. Tôi còn phải nhìn kỹ vài giây để chắc chắn đây đúng là người mình vẫn nhắn tin suốt 1 tháng qua.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc hơi rối, đôi giày cũ sờn, phong thái cũng không hề tự tin như trên mạng. Tôi tự nhắc mình đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài. Biết đâu anh chỉ bận công việc hoặc không quá chú trọng hình thức, điều quan trọng vẫn là cách cư xử.
Thế nhưng, chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu thấy thất vọng. Anh gần như không hỏi gì về sở thích hay cuộc sống của tôi, mà liên tục nói về bản thân. Anh kể mình kiếm được bao nhiêu tiền, quản lý bao nhiêu nhân viên, rồi kết luận rằng phụ nữ bây giờ quá thực dụng.
Sau đó, anh chuyển sang hỏi tôi lương bao nhiêu, có biết nấu ăn không, sau này nếu kết hôn có đồng ý đưa toàn bộ tiền lương cho chồng giữ hay không.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật: “Anh thu nhập 60 triệu đồng một tháng mà còn cần giữ lương của em sao?”. Anh đáp ngay: “Đàn ông giữ tiền thì gia đình mới có kỷ luật”.
Câu trả lời khiến tôi mất hứng. Tôi cảm thấy cuộc hẹn giống một buổi “phỏng vấn tuyển vợ” hơn là hai người đang tìm hiểu nhau.
Đến lúc gọi đồ uống, tôi chọn một ly nước giá khoảng 55.000 đồng. Anh nhìn thực đơn rồi góp ý: “Uống gì mà 55.000 đồng. Em nên học cách tiết kiệm. Anh thu nhập cao nhưng không bao giờ phung phí”. Nói xong, anh gọi một ly cà phê nhỏ giá 30.000 đồng.
Tôi vẫn cố giữ phép lịch sự, tự an ủi rằng có lẽ người có điều kiện thường sống đơn giản, không thích lãng phí. Nhưng đến lúc thanh toán, khi nhân viên hỏi trả chung hay riêng, anh quay sang tôi rất tự nhiên: “Buổi đầu mình chia đôi cho văn minh nhé em”.
Nếu chỉ là chia đôi hóa đơn, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi cũng là người có thu nhập và không bao giờ mặc định đàn ông phải trả tiền. Điều khiến tôi thấy buồn cười là người vừa liên tục khoe mức lương 60 triệu đồng, giảng giải đạo lý về đàn ông bản lĩnh, lại còn chia cả 5.000 đồng tiền gửi xe vào phần của tôi.
Từ lúc ấy, mọi thiện cảm còn sót lại về anh sau 1 tháng trò chuyện gần như biến mất. Trước khi ra về, anh còn mở điện thoại khoe một chiếc ô tô rồi nói: “Xe của anh”. Tôi hỏi: “Anh mua rồi à?”. Anh ta bình thản đáp: “Chưa. Nhưng trong tư duy của anh thì nó đã là của anh”.
Tôi dở khóc dở cười, không biết nói gì, liền chào tạm biệt rồi về luôn.
Thật hài hước là mọi thứ về anh ta rất khập khiễng. Người đàn ông luôn miệng nói về thành công, bản lĩnh và tiền bạc nhưng cách cư xử lại khiến người đối diện cảm thấy bị đánh giá, bị dạy dỗ hơn là được tôn trọng.
Tối hôm đó, anh ta còn nhắn tin: “Anh thấy em hơi vật chất, chưa đủ sâu sắc để hiểu một người đàn ông thành công”.
Đọc xong, tôi bật cười rồi chặn luôn liên lạc. Tôi không thấy tức giận, chỉ thấy may mắn vì cuộc hẹn ấy diễn ra đủ sớm để mình nhận ra thế giới chúng tôi không thuộc về nhau.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, điều khiến một người hấp dẫn không phải là mức lương họ tự nhận, những bức ảnh sang chảnh trên mạng hay những bài học đạo lý họ thích giảng giải cho người khác. Điều khiến người ta muốn gắn bó, cuối cùng vẫn là sự chân thành, khiêm tốn và biết tôn trọng người đối diện.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online tối 5-4, bạn Nguyễn Trọng Tấn - một hướng dẫn viên ở đặc khu Phú Quý, tỉnh Lâm Đồng (vùng Bình Thuận cũ) - cho biết bản thân vô cùng xúc động khi bắt gặp cảnh cá voi bơi tung tăng cạnh mình.
Bạn Tấn nhớ lại, khoảnh khắc ấy được ghi lại hồi ngày 31-3, tại biển Hòn Tranh (một trong những hòn đảo nhỏ ở Phú Quý).
Lúc ấy, Tấn cùng nhóm bạn đi canô lặn biển. Trong lúc đi canô, cả nhóm phấn khích khi 2 con cá voi xanh, dài khoảng 17m bơi lượn qua.
Là một trong những người được sinh ra, lớn lên gắn bó với vùng biển Phú Quý, Tấn không xa lạ gì với loài cá voi xanh này. Cả nhóm tranh thủ cùng "check-in" với 2 con cá voi xanh.
Nhưng bất ngờ khoảng một tiếng sau, cả nhóm choáng ngợp với đàn cá voi, theo ước lượng của nhóm là gần 100 con bơi tung tăng đến cạnh mình. "Phải nói là lần đầu tiên trong đời, tôi gặp cảnh kỳ diệu này", Tấn chia sẻ.
Tấn nói tiếp: "Ban đầu ai cũng lo sợ với gần 100 con cá voi áp sát mình. Nhưng cả nhóm quyết định chơi liều lặn xuống biển để ngắm trọn khoảnh khắc kỳ diệu ấy. Càng bơi đến gần, đàn cá voi càng thân thiện, tung tăng cùng chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã chạm tay vào thân con cá voi trong bày".
Theo Tấn, rất khó có thể tả nỗi khoảnh khắc xúc động ấy, mặc dù bản thân là dân miền biển chính hiệu. Bơi cùng nhau khoảng một tiếng đồng hồ, đàn cá voi càng lần càng xa khơi nên cả nhóm quyết định dừng lại.
Đặc khu Phú Quý là quần đảo gồm 12 đảo lớn nhỏ, với tổng diện tích 18,02km², dân số hơn 32.000 người. Phú Quý nằm ở vị trí chiến lược quan trọng, cách đất liền Phan Thiết khoảng 56 hải lý, được xem là "hậu cứ" của quần đảo Trường Sa.
Tỉnh Lâm Đồng định hướng phát triển Phú Quý thành trung tâm kinh tế biển xanh, thương mại, dịch vụ hiện đại và du lịch sinh thái...
Từ lúc yêu Nhung đến khi cưới, rồi cùng nhau đón hai con song sinh, tôi chiều chuộng Nhung không khác gì công chúa. Mọi người còn đùa kiếp trước chắc tôi mắc nợ gì nên kiếp này mới toàn tâm toàn ý trả nợ cho cô ấy.
Vậy mà trong một buổi họp mặt lớp cũ, gặp lại người yêu xưa, Nhung đã không làm chủ được bản thân.
Khi bị tôi phát hiện, Nhung khóc lóc, xin lỗi và thú nhận rất áy náy với tôi. Trong mắt cô ấy, tôi là chồng hoàn hảo. Nhung vẫn yêu tôi và trân trọng hạnh phúc hiện tại. Tuy nhiên khi gặp lại Hùng, cô ấy vô tình được chạm vào một phần ký ức khó quên.
Nhung tha thiết mong tôi rộng lượng, cam đoan rằng đã tự cắt đứt mọi mối liên hệ từ trước khi tôi biết.
Từ đầu tới tới cuối tôi chỉ im lặng lắng nghe, không tranh cãi, không làm rùm beng mọi việc. Tôi đau lòng nhưng không lựa chọn cách ghen tuông điên cuồng. Tuy nhiên, sau tất cả với tôi đó là phản bội.
Thứ "bùng binh tam giác" này tôi được nghe rất nhiều. Bao gia đình tan nát chỉ vì xuất hiện người thứ ba trong một cuộc hôn nhân. Chỉ không ngờ có ngày tôi được đạo diễn cuộc đời giao cho vai nam chính.
Từ đó tôi lẳng lặng sống cạnh Nhung, không trách mắng, không một lời nặng nhẹ, cũng không đòi ly hôn. Tôi không cố ý tạo không khí nặng nề, ban đầu chỉ muốn để cả hai chúng tôi có thời gian suy ngẫm, cũng là cách giữ cho hai con cuộc sống êm đềm.
Tuy nhiên, vài tháng trôi qua, rồi một năm... Tôi không quên được điều gì hết. Mỗi lần nhìn Nhung, tôi đều chán ghét nhớ lại tổn thương. Lòng tự trọng của tôi đã bị vợ dẫm cho bẹp nát. Nỗi đau này vĩnh viễn khó quên.
Tôi giận vì đã hy sinh quá nhiều, chọn làm tất cả vì vợ, vì con. Nhưng cuộc sống tiếp tục trêu tôi, bắt tôi phải vui vẻ với người từng phản bội mình. Giờ thì tôi thấm hơn ai hết, kẻ dốc tâm yêu, gặp chuyện càng khó buông bỏ. Chắc Nhung cho rằng tôi đang cố ý im lặng để trừng phạt cô ấy. Chỉ tôi biết, sau sai lầm ấy, trong mắt tôi, Nhung không còn nhiều giá trị. Tôi chỉ đang "giữ mẹ cho các con mình".
Nói thật cái gì bẩn còn có thể xịt nước trôi đi, nhưng ngoại tình thì không gì rửa sạch. Không ly hôn là sự tử tế cuối cùng tôi dành cho vợ. Chỉ là quan điểm cá nhân, nhưng với tôi, ngoại tình không thể tha thứ. Bởi vì tôi từng trân trọng Nhung quá nhiều, nên nỗi đau càng lớn.
Gần 2 năm nay, chúng tôi im lặng để dằn vặt nhau như thế. Sự kết nối duy nhất là các con. Khi chỉ có 2 người, hoàn toàn không có nụ cười nào kể từ ngày xảy ra sự cố.
Một lần duy nhất, có vẻ Nhung lấy hết can đảm, dẹp bỏ từ ái, xoay người sang chạm vào tôi. Tôi đã rất cố gắng để không hất tay cô ấy xuống, chỉ nhẹ nhàng bỏ tay Nhung khỏi người. Tôi không muốn chạm vào cô ấy.
Nhung vẫn nấu cơm, vợ chồng vẫn ăn cùng các con. Tôi rửa bát, lau nhà giống hệt thói quen bao năm nay vẫn thế. Không khí lạnh ngắt, chỉ vợ chồng tôi cảm nhận.
Ngoài ra chúng tôi vẫn đi thăm bố mẹ hai bên, giỗ chạp, Tết nhất vẫn cùng nhau diễn cảnh gia đình hạnh phúc. Khi tôi bắt đầu quen với lối sống này thì Nhung lại có vẻ sắp không chịu nổi.
Hôm trước cô ấy nói: "Nếu anh không thể bỏ qua thì ly hôn, giải thoát cho nhau. Anh đang làm khổ tất cả chỉ vì anh thiếu độ lượng. Nếu quá thừa tự trọng, nhưng lại không đủ bao dung, thì anh không còn khiến em tôn trọng, không cần sống cùng nữa".
Tôi ngạc nhiên vì Nhung vẫn nói được những điều như thế. Kẻ phản bội còn dám nói đến tôn trọng ư? Ngoại tình không phải lỗi từ tôi, sao lại đòi hỏi tôi bao dung độ lượng? Tại sao cứ là đàn ông thì đương nhiên phải bỏ qua mới đáng mặt đàn ông?
Mấy ngày nay tôi suy nghĩ nhiều. Tôi không còn yêu Nhung tới mức không thể ly hôn. Nhưng nếu đã không thể là người chồng phù hợp theo sở thích của vợ, tôi vẫn muốn làm ông bố đàng hoàng của các con. Không nhắc đến ly hôn vì tôi định giữ cho các con một gia đình đầy đủ.
Tôi chân thành cảm ơn mọi người vì đã đọc tới đây. Nếu có thể, xin hãy vạch cho tôi thấu rõ quyết định nên làm, có phải tôi đang ích kỷ quá không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nhiều người quan niệm con cái chăm sóc cha mẹ là nghĩa vụ đương nhiên. Tuy nhiên, khi nghĩa vụ đó không đi kèm với sự công bằng trong việc phân chia quyền lợi và tài sản, lại trở thành nguồn cơn của những rạn nứt gia đình nghiêm trọng.
Tôi hiện đứng trước quyết định phải tiến hành các thủ tục pháp lý với chính người thân của mình để đòi lại công sức đóng góp suốt nhiều năm. Tôi năm nay 32 tuổi, đang làm nhân viên truyền thông tại Hà Nội. Câu chuyện tôi chia sẻ dưới đây là sự thật đang diễn ra trong gia đình tôi, một xung đột xuất phát từ tư tưởng trọng nam khinh nữ và sự phân bổ tài sản thiếu minh bạch.
Cách đây 7 năm, gia đình tôi gặp biến cố lớn. Bố tôi bị tai biến mạch máu não, suy giảm nghiêm trọng khả năng lao động. Mẹ tôi sức khỏe yếu, chỉ có thể ở nhà lo nội trợ. Thời điểm đó, gia đình còn một khoản nợ ngân hàng 500 triệu đồng từ việc làm ăn thua lỗ trước đây của bố.
Anh trai tôi lớn hơn tôi 3 tuổi, khi đó đã lập gia đình và ra ở riêng. Khi sự việc xảy ra, anh tuyên bố rõ ràng rằng bản thân phải lo cho vợ con, không có khả năng hỗ trợ tài chính để trả nợ hay chi trả viện phí cho bố.
Đứng trước hoàn cảnh đó, tôi từ chối lời mời làm việc tại một doanh nghiệp ở miền Nam với mức đãi ngộ tốt, quyết định ở lại Hà Nội để trực tiếp chăm sóc bố mẹ. Suốt 7 năm qua, tôi duy trì cường độ làm việc cao, nhận thêm nhiều dự án bên ngoài để đảm bảo nguồn thu nhập. Toàn bộ khoản nợ 500 triệu đồng của gia đình đã được tôi thanh toán dứt điểm vào năm thứ 3.
Bên cạnh đó, tôi là người chi trả 100% chi phí y tế và sinh hoạt phí hằng tháng của gia đình. Ba năm trước, khi căn nhà cấp 4 xuống cấp nghiêm trọng, tôi tiếp tục sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân, tổng cộng 800 triệu đồng, để xây dựng một căn nhà 3 tầng kiên cố trên mảnh đất của bố mẹ. Trong suốt thời gian này, anh trai tôi chỉ ghé thăm vào các dịp lễ, Tết và không tham gia đóng góp tài chính.
Mảnh đất của gia đình tôi nằm ở khu vực ngoại thành. Gần đây, do quy hoạch hạ tầng và mở đường, giá trị bất động sản tại khu vực này biến động mạnh. Theo định giá thị trường, mảnh đất và ngôi nhà hiện tại có giá trị khoảng hơn 10 tỷ đồng.
Từ khi giá đất tăng, tần suất anh trai tôi đưa gia đình về thăm bố mẹ dày đặc hơn. Anh thể hiện sự quan tâm sát sao đến sinh hoạt và sức khỏe của ông bà. Nhận thấy không khí gia đình hòa thuận, tôi không đặt ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Sự việc chỉ được xác nhận vào tuần trước, khi tôi tình cờ làm việc với một cán bộ tại phòng công chứng địa phương. Nguồn tin này cho biết, bố mẹ và anh trai tôi đã hoàn tất thủ tục sang tên đổi chủ toàn bộ diện tích đất và quyền sở hữu nhà ở. Bố mẹ tôi đã thực hiện giao dịch tặng cho tài sản này một cách bí mật, không thông qua ý kiến hay thông báo cho tôi.
Ngay tối hôm đó, tôi đã đối thoại trực tiếp với gia đình. Bố mẹ tôi xác nhận sự việc và đưa ra quan điểm: “Con gái sớm muộn cũng kết hôn, tài sản của dòng họ phải giao cho người nối dõi để lo hương hỏa. Căn nhà này về nguyên tắc thuộc về anh con”.
Khi tôi đề cập đến khoản tiền 500 triệu đồng trả nợ ngân hàng và 800 triệu đồng chi phí xây dựng nhà ở, anh trai tôi phản bác: “Việc em chăm sóc bố mẹ, xây nhà cửa là trách nhiệm làm con. Em sinh sống trong nhà này 7 năm thì việc chi tiền sửa sang là đương nhiên, không thể hạch toán với bố mẹ. Hiện tại tài sản thuộc quyền sở hữu của anh, em có thể tiếp tục lưu trú đến khi kết hôn, nhưng không có quyền yêu cầu chia tỷ lệ”.
Sự việc này cho thấy những nỗ lực và đóng góp tài chính của tôi trong 7 năm qua hoàn toàn bị phủ nhận. Trong cơ cấu gia đình này, tôi được phân công nghĩa vụ giải quyết rủi ro tài chính, trong khi quyền lợi tài sản được mặc định chuyển giao cho con trai trưởng.
Hiện tại, tôi đã thu dọn tài sản cá nhân và chuyển ra ngoài thuê nhà. May mắn là do đặc thù công việc, tôi có thói quen lưu trữ hồ sơ rất kỹ lưỡng. Toàn bộ chứng từ chuyển khoản trả nợ ngân hàng, hóa đơn mua vật liệu xây dựng, và hợp đồng thi công nhà ở đều được tôi giữ bản gốc.
Tham vấn ý kiến từ luật sư, tôi được biết mình có đủ cơ sở pháp lý để khởi kiện dân sự, yêu cầu hoàn trả lại số tiền đã đầu tư vào khối tài sản đó, hoặc yêu cầu tòa án công nhận phần quyền sở hữu tương đương với tỷ lệ đóng góp thực tế làm tăng giá trị khối tài sản.
Tuy nhiên, việc đưa người thân ruột thịt ra tòa là một quyết định mang tính bước ngoặt, đồng nghĩa với việc chấm dứt các quan hệ gia đình cơ bản. Nhưng nếu không nhờ sự can thiệp của pháp luật, tôi sẽ mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy trong nhiều năm lao động.
Hiện bên tình, bên lý làm tôi thấy căng thẳng và khó có thể đưa ra quyết định. Tôi mong nhận được những góc nhìn đa chiều từ độc giả để có quyết định xử lý vấn đề một cách khách quan và triệt để nhất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.