Nguyễn Lê Hoàng Nam (25 tuổi, ngụ ở đường Phan Văn Hớn, P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM) sống và làm việc xa nhà. Mỗi ngày, mẹ Nam vẫn đều đặn nhắn tin “Hôm nay thế nào con?”. Nam thường trả lời ngắn gọn về việc đã đi đâu, làm gì. Nhưng khi thật sự thấy không ổn, cậu cũng không tâm sự với ba mẹ mà chọn tự vượt qua.
“Có lần gặp chuyện mệt và áp lực quá cũng khóc, mẹ hỏi thì vẫn trả lời là mọi việc ổn và bình thường hết á”, Nam chia sẻ. Lý do, theo Nam: “Mỗi lần định nói là lại thấy ngại ngại, không biết bắt đầu từ đâu. Có những chuyện nếu kể ra thì ba mẹ sẽ giận và trách mắng thay vì hiểu và đồng cảm được”.
Vũ Lê Quang Trung (29 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Trọng Tuyển, P.Phú Nhuận, TP.HCM), cũng chọn giấu đi cảm xúc. “Mình biết gia đình cũng có những mối lo riêng, nên dù có ổn hay không cũng sẽ nói ổn, để ba mẹ không phải lo nghĩ nhiều về mình”, Trung nói.
Điều khiến Trung chọn im lặng còn ở chỗ: anh không tin ba mẹ có thể đồng cảm được với những điều mình chia sẻ. “Vài lần thử mở lòng, mình cũng chỉ nhận lại những câu trả lời qua loa”, Trung kể.
Phạm Trần Phương Anh (27 tuổi, ngụ ở đường Đoàn Văn Bơ, P.Xóm Chiếu, TP.HCM) thì cảm nhận mỗi lần cần được lắng nghe thì chỉ nhận lại vô số lời khuyên, không được lắng nghe thực sự. “Có nhiều lần mình kể nhưng ba mẹ lại không hiểu mà cố khuyên bảo theo hướng khác hoàn toàn. Mình thấy hụt hẫng nên từ đó cũng ít nói lại”.
Với nhiều bạn trẻ, tình yêu thương dành cho gia đình vẫn nguyên vẹn, nhưng có một bức tường vô hình ngăn họ chia sẻ những phần nặng lòng nhất.
Theo tiến sĩ Quách Tuấn Khanh, chuyên gia phát triển con người, việc bộc lộ nỗi lòng, đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực chưa bao giờ là điều dễ dàng với bất cứ thế hệ nào. “Để có thể bộc lộ, tâm sự, người ta cần cảm nhận được sự an toàn về mặt tâm lý. Khi họ thấy có nguy cơ bị phán xét, bị chê, thì họ sẽ không mở lòng được”, tiến sĩ Khanh phân tích.
Theo ông Khanh, an toàn tâm lý được dựng nên từ bốn yếu tố: được đón nhận, được tôn trọng, được yêu thương, và được lắng nghe. Ông giải thích: “Lắng nghe ở đây là không phán xét, không bắt bẻ, không vội vã đưa ra lời khuyên khi người kia đang nói. Nhiều gia đình, cha mẹ cho rằng yêu thương con, nhưng thật ra họ chưa biết yêu thương đúng cách”.
PGS.TS Trần Thành Nam, Hiệu trưởng Trường ĐH Giáo dục (ĐHQG Hà Nội) thì chỉ ra một mâu thuẫn cốt lõi trong giao tiếp giữa hai thế hệ: mục tiêu giao tiếp khác nhau. “Nhiều khi người trẻ chỉ muốn được lắng nghe cảm xúc, nhưng cha mẹ lại nghe theo kiểu phán xét và đưa ra cách “giải quyết vấn đề” mang tính áp đặt. Điều này khiến người trẻ không muốn chia sẻ nữa”.
Khoảng cách thế hệ, theo tiến sĩ Khanh, cũng kéo theo khác biệt về môi trường sống, điều kiện sống và những quy ước xã hội của từng thời kỳ. “Tất cả suy nghĩ, quyết định, niềm tin của chúng ta đều bị chi phối bởi trải nghiệm và môi trường lớn lên. Điều đó vô cùng khó để tách khỏi mình. Cho nên khi đưa ra một lời khuyên cho con, cha mẹ cần nhìn mọi thứ thật khách quan, sáng suốt, tránh áp đặt lên con”, tiến sĩ Khanh nói.
Hệ quả của việc không tâm sự lâu dài, theo PGS.TS Trần Thành Nam, có ảnh hưởng không hề nhỏ. Cảm xúc dồn nén, ức chế kéo dài có thể khiến người trẻ tăng lo âu, dễ cáu gắt, kiệt sức tinh thần. “Việc không chia sẻ làm giảm cảm giác thuộc về, người trẻ không còn thấy mình là thành viên của gia đình, từ đó cảm thấy cô đơn ngay giữa chính ngôi nhà mình”, ông Nam nhận xét.
Khi được hỏi điều mong nhất từ cha mẹ, nhiều bạn trẻ có chung một câu trả lời: được lắng nghe và tôn trọng cảm xúc. Theo cô bạn Phương Anh: “Có lần mình vừa kể được vài câu thì ba mẹ đã bắt đầu đưa lời khuyên liền, mà lúc đó mình chỉ cần có người nghe thôi”. “Mình chỉ mong ba mẹ đừng áp đặt tư tưởng hồi xưa ba mẹ thế này mà con thế kia, hay so sánh mình với các bạn cùng lứa”, Nam chia sẻ thêm.
Theo tiến sĩ Quách Tuấn Khanh, cốt lõi của việc kéo gần khoảng cách giữa người trẻ và bậc cha mẹ cần phải đến từ nỗ lực của cả hai phía. “Cả hai bên phải mở lòng, cùng hướng đến mục đích đó, và cùng hỗ trợ nhau thay đổi hành vi, thay đổi cách nghĩ”. Mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ thay đổi nhận thức. Người trẻ cần tin rằng những gì mình nói ra sẽ được đón nhận, còn cha mẹ cũng cần học cách đón nhận tâm sự của con.
Một gợi ý thiết thực mà tiến sĩ Khanh đưa ra là tạo ra “nghi thức” trong gia đình: “Chẳng hạn dành 5-10 phút mỗi tối trước khi ngủ để cả nhà chia sẻ chuyện trong ngày, thật sự lắng nghe nhau, không phán xét, không xao nhãng. Dần dần, những điều như vậy sẽ giúp hình thành một kết nối, để thấy rằng à, chuyện tâm sự ra là an toàn”.
Còn theo PGS.TS Trần Thành Nam, người trẻ có thể bắt đầu bằng việc biểu đạt rõ nhu cầu của mình, thay vì kỳ vọng cha mẹ tự đoán: “Hãy nói thẳng: con chỉ cần mọi người lắng nghe con, con đã có suy nghĩ và cách giải quyết của mình rồi.
Một giải pháp khác mà các chuyên gia gợi ý đó là thay vì chờ đến khi có “chuyện lớn” mới mở lời, hãy bắt đầu bằng những chia sẻ nhỏ hằng ngày. “Hôm nay con thấy áp lực ở chỗ…”, một câu ngắn có thể là viên gạch đầu tiên xây lại nhịp cầu giữa hai thế hệ. Bởi suy cho cùng, gia đình không tự nhiên trở thành nơi “an toàn tâm lý”, mà được hình thành từ vun đắp và rút kinh nghiệm, cùng với nỗ lực từ tình yêu thương.
Thăng cùng nhóm bạn thành lập dự án "Cho em đến trường", bắt đầu hành trình đồng hành cùng học sinh nghèo tại nhiều địa phương miền Tây Nam bộ.
Dự án "Cho em đến trường" do Thăng làm chủ nhiệm, với sứ mệnh "không để em nhỏ nào phải dừng việc học vì thiếu điều kiện học tập". Dự án vận hành bằng sự chung tay của nhiều nhà hảo tâm, cùng hơn 30 sinh viên đồng hành thường trực. Toàn bộ kinh phí vận động được công khai minh bạch, ưu tiên cho các hoạt động hỗ trợ học sinh tiểu học có hoàn cảnh khó khăn tại vùng sâu, vùng xa và các xã đảo còn nhiều thiếu thốn.
Thăng cho biết dự án lựa chọn các hình thức hỗ trợ gắn trực tiếp với hành trình học tập của học sinh như trao học bổng, xe đạp, bảo hiểm y tế, dụng cụ học tập; đồng thời cải thiện điều kiện sinh hoạt thông qua việc xây dựng sân chơi thiếu nhi, lắp đặt hệ thống đèn đường năng lượng mặt trời tại những địa phương còn khó khăn.
Sau hơn 1 năm hoạt động, dự án đã thực hiện 12 chương trình tại nhiều địa phương như: xã Cô Tô, xã Mỹ Hòa Hưng (tỉnh An Giang); xã Trường Long Tây, xã Vĩnh Thạnh (TP.Cần Thơ); xã Vĩnh Lợi, xã Nguyễn Phích (tỉnh Cà Mau)…; qua đó dự án đã đồng hành cùng hơn 1.000 học sinh tiểu học có hoàn cảnh khó khăn. Đều đặn mỗi tháng, các thành viên duy trì ít nhất một chương trình tại các điểm đến khác nhau để nối dài hành trình sẻ chia đến trẻ em vùng sâu, vùng xa. Sau khoảng 6 tháng hoạt động, tổng kinh phí vận động và trao tặng quà của dự án đã hơn 400 triệu đồng.
Lâm Thanh Phúc Hậu, học sinh lớp 4A, Trường tiểu học A Cô Tô (tỉnh An Giang) nói: "Được tham gia các hoạt động do các anh chị tổ chức, con rất vui vì các anh chị luôn sẵn sàng giúp đỡ tụi con và còn có nhiều món ăn, nước uống rất ngon".
Theo chị Lê Ngọc Diễm, Phó bí thư Xã đoàn Cô Tô, các hoạt động của dự án mang ý nghĩa rất thiết thực đối với trẻ em địa phương, đặc biệt là các em nhỏ đồng bào Khmer còn nhiều khó khăn trong cuộc sống. "Những phần quà dự án mang đến không chỉ có giá trị vật chất mà còn là sự động viên, tiếp thêm động lực để các em tiếp tục đến trường", chị Diễm chia sẻ.
Dù phải dậy từ 5 giờ sáng, các tình nguyện viên vẫn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết. Họ chia thành nhiều nhóm để thực hiện các nhiệm vụ: hướng dẫn thí sinh đến khu vực thi, chỉ dẫn phòng thi, hỗ trợ giải đáp thắc mắc và giúp đỡ những trường hợp khẩn cấp như quên giấy báo thi. Mỗi hành động, dù nhỏ bé, đều thể hiện sự tận tâm và mong muốn mang lại thuận lợi nhất cho thí sinh.
Tại điểm thi Trường ĐH Công nghệ kỹ thuật TP.HCM, từ sáng sớm, nhiều tình nguyện viên mặc áo cam đã có mặt để hỗ trợ thí sinh. Những câu như "Em ơi, em biết phòng thi của mình chưa?", "Không biết thì cứ hỏi áo cam nha em" vang lên liên tục ở cổng trường, khu vực sân và các lối vào phòng thi.
Có thí sinh chưa biết vị trí phòng thi, có em lần đầu đến trường nên còn bỡ ngỡ. Cũng có trường hợp đi trễ, quên giấy báo dự thi, căn cước công dân, máy tính hoặc bút chì. Giữa không khí có phần căng thẳng trước giờ thi, sự nhiệt tình của các bạn trẻ khiến thí sinh và phụ huynh yên tâm hơn.
Đặng Trần Trường Huy, sinh viên năm 1, gây chú ý khi nổ sẵn xe máy để kịp thời chở thí sinh đi trễ vào thẳng điểm thi. Huy cho biết đây là lần đầu bạn tham gia chương trình Tiếp sức mùa thi. "Đợt 2 thi đánh giá năng lực có nhiều thí sinh chưa biết vị trí phòng thi. Nhiều bạn lần đầu tới trường nên còn bỡ ngỡ. Mình giúp được một tay thì giúp", Huy cười nói.
Theo Huy, đội tình nguyện viên áo cam luôn chia nhau quan sát ở nhiều khu vực. Khi phát hiện thí sinh cần hỗ trợ, các bạn sẽ lập tức hướng dẫn hoặc đưa vào đúng hội đồng thi. Màu áo cam nổi bật cũng giúp thí sinh dễ nhận ra để hỏi đường.
"Trước đây mình là học sinh Trường THPT Tân An (tỉnh Tây Ninh). Lần đầu lên TP.HCM dự thi, mình cũng đã rất bỡ ngỡ. May mắn là được các anh chị hướng dẫn. Các anh chị còn mang theo bút để hỗ trợ thí sinh. Vì vậy, mình muốn trở thành tình nguyện viên giống như các anh chị", Huy chia sẻ.
Dương Gia Bảo cho biết đây là năm thứ tư bạn tham gia Tiếp sức mùa thi. Với Bảo, mỗi mùa thi đều có những tình huống cần xử lý nhanh. "Năm nào cũng có thí sinh quên đồ. Có bạn cần mượn máy tính. Có bạn quên căn cước công dân. Tụi mình có khi như shipper, chạy thẳng vào để hỗ trợ kịp thời. Nhờ áo cam nổi bật nên việc di chuyển, nhận diện và hỗ trợ thí sinh cũng thuận lợi hơn", Bảo nói.
Võ Hoàng Thông, sinh viên năm 1, cũng có một kỷ niệm đáng nhớ trong buổi tiếp sức. Thông kể có phụ huynh lo lắng vì con chưa ăn sáng và quên mang nước uống. Người mẹ dúi đồ ăn, nước uống vào tay Thông, nhờ bạn tìm cách đưa giúp cho thí sinh. Thông lập tức chạy đi tìm thí sinh để hỗ trợ. Với bạn, những tình huống như vậy tuy nhỏ nhưng rất đáng nhớ.
"Mình là cựu học sinh Trường THPT Nguyễn Hữu Huân gần đây. Nhà gần nhưng năm ngoái đi thi mình cũng bỡ ngỡ, phải đi hỏi phòng khắp nơi. Nhờ các anh chị hỗ trợ mà mình có kỳ thi trọn vẹn và trở thành sinh viên của trường. Vì vậy, năm nay mình muốn giúp lại các bạn thí sinh", Thông chia sẻ.
Tại điểm thi Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, Nguyễn Thị Quỳnh Như, sinh viên của trường, cùng nhóm tình nguyện viên túc trực từ sáng sớm tại các tuyến đường xung quanh trường để hướng dẫn sơ đồ di chuyển cho thí sinh vào phòng thi.
Chia sẻ về áp lực tại hiện trường, Như nhìn nhận khó khăn lớn nhất là lượng người đổ về cùng một thời điểm rất đông: "Vốn là sinh viên của trường nên mình khá thông thạo các dãy phòng thi. Tuy nhiên, có những lúc phụ huynh và thí sinh cần hỗ trợ chỉ đường quá đông nên mình phải liên tục hướng dẫn cho nhiều người một lượt. Dù ban đầu hơi vất vả, nhưng rất nhanh sau đó mình đã kiểm soát được tình hình và chỉ dẫn các bạn đến đúng vị trí".
Đã 3 năm liên tiếp gắn bó với hoạt động hỗ trợ thí sinh tham gia thi đánh giá năng lực, Quỳnh Như bộc bạch: "Mình luôn mong muốn giúp các bạn thí sinh đến điểm thi suôn sẻ nhất, đồng thời tạo cho các bạn tâm lý thoải mái, tự tin. Bản thân mình nhận thấy Tiếp sức mùa thi là một chương trình vô cùng ý nghĩa. Việc có thể san sẻ, giúp thí sinh phần nào giảm bớt áp lực trước khi làm bài chính là nguồn động lực và niềm vui lớn nhất của mình".
Ngoài tiếp sức thí sinh, các tình nguyện viên còn đặc biệt quan tâm đến phụ huynh. Khi con em bước vào phòng thi, phụ huynh đứng bên ngoài cổng trường, ai cũng hồi hộp. Các bạn tình nguyện viên chủ động đến bắt chuyện, hỏi đáp thắc mắc về ngành học, giúp cung cấp thêm thông tin về trường.
Nguyễn Trần Cao Nguyên, sinh viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM, cho biết: "Tụi mình luôn sẵn sàng hỗ trợ hết khả năng. Mình đã tư vấn cho cô chú về phổ điểm, các phương thức xét tuyển khác ngoài kỳ thi đánh giá năng lực, để cô chú thêm phần an tâm. Mình hy vọng san sẻ phần nào áp lực cho cả thí sinh và phụ huynh".
Trần Mỹ Thúy Quyên, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, chia sẻ những khoảnh khắc nán lại trò chuyện ngoài cổng trường thi đã giúp Quyên thấu hiểu sâu sắc hơn nỗi vất vả của đấng sinh thành.
"Các cô chú luôn mang trong mình ước mong bình dị là con cái thi tốt, có tương lai rộng mở để sau này tự lo được cho bản thân. Lắng nghe những lời tâm sự chân tình ấy, mình càng có thêm động lực để hỗ trợ hết mình cho các phụ huynh trong lúc chờ đợi".
Quyên cho hay, sau chương trình Tiếp sức mùa thi, cô bạn tự nhủ bản thân càng phải nỗ lực học tập và rèn luyện hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của ba mẹ.
Bên ngoài điểm thi đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM, không khí vẫn chưa lắng xuống sau khi thí sinh vào phòng thi. Nhiều phụ huynh đứng nép dưới bóng cây, liên tục nhìn đồng hồ, nhìn về phía cổng trường, chờ thêm một tín hiệu yên tâm sau khi con đã hoàn tất thủ tục vào phòng thi. Một số phụ huynh tranh thủ hỏi nhau thêm về ngành học, điểm chuẩn các năm trước và chương trình đào tạo của trường để chuẩn bị cho giai đoạn xét tuyển sắp tới.
Khoảng thời gian ấy, các tình nguyện viên không chỉ hỗ trợ thí sinh. Khi thí sinh đã ổn định trong phòng thi, các bạn chuyển sang đồng hành cùng phụ huynh. Có bạn hướng dẫn phụ huynh tìm chỗ ngồi mát hơn, có bạn hỗ trợ mua nước. Có bạn kiên nhẫn giải đáp những câu hỏi liên quan đến thời gian làm bài, khu vực đón thí sinh và thông tin tuyển sinh cơ bản.
Trương Kim Hương, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, cho biết mỗi mùa thi đều để lại cho bạn nhiều cảm xúc. Theo Hương, phía sau mỗi thí sinh là sự lo lắng âm thầm của phụ huynh. Hương kể có phụ huynh đưa con đến điểm thi từ rất sớm và không rời đi sau khi con đã vào phòng thi. Một số người đứng lại ở cổng trường khá lâu. Người thì sợ con làm bài không tốt. Người lại lo con mất bình tĩnh khi gặp đề khó…
Tối 14.5, tại Hà Nội đã diễn ra lễ kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh (15.5.1941 - 15.5.2026) và trao tặng Giải thưởng Kim Đồng, Giải thưởng Cánh én hồng năm 2026.
Tham dự chương trình có Bí thư T.Ư Đảng, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà, cùng nhiều lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước.
Phát biểu tại lễ kỷ niệm, Bí thư T.Ư Đảng, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà cho biết, đây là dịp rất ý nghĩa để cùng nhìn lại chặng đường 85 năm xây dựng, rèn luyện và trưởng thành của Đội TNTP Hồ Chí Minh - tổ chức đã trở thành mái nhà thân yêu của nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam. Theo Phó thủ tướng, đây cũng là dịp để tiếp tục khẳng định niềm tin yêu, kỳ vọng lớn lao của Đảng, Nhà nước và toàn xã hội dành cho thế hệ trẻ.
Nhắc lại lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Ngày nay các cháu là nhi đồng. Ngày sau các cháu là người chủ của nước nhà, của thế giới", bà Phạm Thị Thanh Trà nhấn mạnh lời căn dặn ấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị và luôn nhắc nhở rằng chăm lo cho trẻ em chính là chăm lo cho tương lai của dân tộc.
Theo Phó thủ tướng, những năm qua, Đảng và Nhà nước đã ban hành nhiều chủ trương, chính sách nhằm chăm lo ngày càng toàn diện hơn cho trẻ em.
"Quan điểm xuyên suốt của Đảng và Nhà nước là mọi trẻ em, dù ở miền núi, hải đảo, vùng sâu, vùng xa hay trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải được yêu thương, chăm sóc và tạo điều kiện tốt nhất để phát triển bình đẳng, toàn diện", Phó thủ tướng nói.
Trong bối cảnh chuyển đổi số diễn ra mạnh mẽ, việc bảo vệ trẻ em trên môi trường mạng cũng được đặc biệt quan tâm nhằm giúp các em được sống, học tập và phát triển trong môi trường an toàn, lành mạnh.
Đề cập vai trò của tổ chức Đội, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà khẳng định, trải qua 85 năm xây dựng và trưởng thành, Đội TNTP Hồ Chí Minh đã thực sự trở thành mái trường giáo dục đầu đời giàu truyền thống cách mạng của thiếu nhi Việt Nam. Dưới lá cờ Đội, biết bao thế hệ đội viên đã lớn lên, trưởng thành, tiếp bước cha anh trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Phó thủ tướng cũng biểu dương những thành tích nổi bật của công tác Đội và phong trào thiếu nhi thời gian qua. Dịp này, Đội TNTP Hồ Chí Minh vinh dự được Đảng, Nhà nước trao tặng Huân chương Lao động hạng nhất.
Bên cạnh đó, 98 cán bộ chỉ huy Đội, đội viên tiêu biểu được nhận Giải thưởng Kim Đồng và 45 giáo viên Tổng phụ trách Đội được trao Giải thưởng Cánh én hồng năm 2026. Đây là minh chứng sinh động cho tinh thần nỗ lực vươn lên, trách nhiệm và nhiệt huyết của thiếu nhi cùng những người làm công tác Đội trên cả nước.
Để trẻ em được phát triển toàn diện hơn nữa, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà đề nghị các cấp ủy đảng, chính quyền tiếp tục quan tâm sâu sát công tác bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em; ưu tiên đầu tư trường lớp, thiết chế văn hóa, thể thao, điểm vui chơi cho thiếu nhi, đặc biệt ở vùng sâu, vùng xa và vùng đồng bào dân tộc thiểu số.
Phó thủ tướng cũng đề nghị các bộ, ngành tiếp tục hoàn thiện cơ chế, chính sách bảo vệ trẻ em; tăng cường phòng, chống xâm hại, bạo lực, tai nạn thương tích và đặc biệt chú trọng bảo vệ trẻ em trên môi trường mạng.
Ngành giáo dục cần tiếp tục đổi mới chương trình, phương pháp dạy học; xây dựng môi trường học đường an toàn, nhân văn, hạnh phúc; chú trọng giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, kỹ năng số và khơi dậy tinh thần sáng tạo cho học sinh.
Đối với tổ chức Đoàn, Đội và đội ngũ giáo viên Tổng phụ trách, bà Phạm Thị Thanh Trà mong muốn tiếp tục đổi mới nội dung, phương thức hoạt động để các phong trào ngày càng gần gũi, hấp dẫn và thiết thực hơn với thiếu nhi; đồng thời trở thành những người truyền cảm hứng, yêu thương, lắng nghe và đồng hành cùng các em.
Gửi gắm tới các đội viên, thiếu niên và nhi đồng cả nước, Phó thủ tướng nhắn nhủ các em đang sống trong thời đại của tri thức, công nghệ và hội nhập toàn cầu với nhiều cơ hội lớn để học tập, phát triển bản thân. Vì vậy, các em cần nỗ lực nhiều hơn trong học tập, rèn luyện đạo đức, kỹ năng sống, tinh thần tự lực và ý thức trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và xã hội.
"Tôi mong các cháu luôn nuôi dưỡng tinh thần ham học hỏi, ý chí vươn lên, sự tự tin và lòng tự hào về quê hương, đất nước; biết sử dụng internet, mạng xã hội an toàn, lành mạnh và có trách nhiệm; nuôi dưỡng khát vọng vươn lên để trở thành chủ nhân tương lai góp phần xây dựng đất nước Việt Nam hùng cường", bà Phạm Thị Thanh Trà nhắn nhủ.