Anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long thông báo đã bán 16 tờ trúng giải ba theo kết quả xổ số miền Nam ngày 25 tháng 4. Cụ thể, những tờ có dãy số cuối 59858 thuộc xổ số Hậu Giang trúng giải ba trị giá 160 triệu đồng. Ngoài ra, đại lý này cũng bán 160 tờ có dãy số cuối 1486 thuộc đài Bình Phước trúng giải năm, mỗi tờ trị giá 1 triệu đồng.
“Chủ nhân của 16 tờ vé số may mắn đài Hậu Giang là của 1 người ở Vĩnh Long. Sau khi có kết quả xổ số miền Nam hôm nay, chúng tôi đã thông báo đến vị khách và tiến hành đổi thưởng để khách lãnh tiền”, anh Lưu Quốc Duy chia sẻ.
Xổ số ngày 25 tháng 4 mở thưởng 4 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 077465, đài Long An với dãy số trúng độc đắc là 638657, đài Bình Phước với dãy số trúng độc đắc là 548122 và đài Hậu Giang với dãy số trúng độc đắc là 905491.
Kết quả xổ số ngày 25 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Nhiều người tỏ ra bất ngờ khi hai dãy số trúng giải ba của đài Bình Phước gần giống nhau. Cụ thể, hai dãy số 57201 và 57291 đều trúng giải ba, mỗi tờ có giá trị 10 triệu đồng.
Gần đây, đại lý vé số Thành Đạt ở TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo bán 160 tờ trúng giải ba theo kết quả xổ số miền Nam ngày 24 tháng 4 chiều qua. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 85908 thuộc xổ số Bình Dương trúng giải ba trị giá 1,6 tỉ đồng.
“Chủ nhân của 160 tờ trúng số là khách quen của đại lý nên chúng tôi đã thông báo kết quả đến cho người này. Vị khách đã nhận tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản”, đại lý vé số Thành Đạt cho hay.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Rạch Ông Dí bị lấn chiếm? Người dân TP.HCM nói mưa lớn là nước tràn vào nhà

Tình trạng lòng rạch Ông Dí (đoạn dọc theo đường số 60, phường An Khánh, TP.HCM) bị lấn chiếm trái phép đang gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống, giao thông và an toàn tài sản của nhiều hộ dân tại khu vực này.
Phản ánh đến Báo Thanh Niên, ông Nguyễn Trí Dũng (57 tuổi, ở đường số 60, phường An Khánh) cho biết từ thuở nhỏ ông đã gắn bó với con rạch này. Trước đây, rạch Ông Dí có chiều ngang rộng tới mười mấy mét, phương tiện đường thủy như ghe bầu, ghe mắm có thể ra vào và quay đầu dễ dàng. Tuy nhiên, thời gian qua, quá trình đô thị hóa, tình trạng mua bán đất và lòng rạch bị lấn chiếm, diện tích lòng rạch bị co hẹp lại đáng kể.
"Mỗi khi mùa mưa đến, nước từ các tuyến đường xung quanh như đường 47 dồn hết xuống rạch Ông Dí. Do dòng chảy quá hẹp, nước tiêu thoát không kịp dẫn đến ùn ứ, gây ngập úng nghiêm trọng. Trận mưa lớn vừa qua, nước dâng cao lên tận mặt đường, may mà mưa tạnh và thủy triều chưa đạt đỉnh, nếu không toàn bộ khu dân cư xung quanh đã chìm trong biển nước", ông Dũng lo lắng nói.
Cùng chung nỗi bất an, anh Nguyễn Ngọc Nguyên (ở đường số 60) cho hay nhiều hộ dân trong khu vực đang phải chịu trận trước cảnh cứ mưa là ngập. Không chỉ chịu ảnh hưởng từ nước mưa, khu vực này còn thường xuyên hứng chịu 2 đợt triều cường mỗi tháng. Do nước thoát chậm, tình trạng ngập úng ngày càng trầm trọng, tràn vào nhà dân làm hư hỏng nhiều đồ đạc, tài sản giá trị và khiến việc đi lại, giao thương gặp muôn vàn khó khăn.
Cũng theo người dân địa phương, trước đây khu vực này đã được cơ quan chức năng cắm cọc mốc có mã số rõ ràng để định vị hành lang bảo vệ kênh rạch. Thế nhưng, hiện trạng này đã bị xâm hại.
Vợ chồng bà Nguyễn Thị Cầm (ở đường số 60, phường An Khánh) cho biết, khu vực này vốn là đất trống, trũng thấp nên trước đây nước mưa thoát rất nhanh. "Gần đây, người ta đổ đất đá nâng nền lên rất cao rồi xây tường gạch bao quanh chắn lại khiến dòng chảy rạch thu hẹp, nước không thoát kịp. Nhiều nhà dân dọc tuyến đường này hiện phải tự đục lỗ tường hoặc xây thêm đập ngăn tạm bợ quanh nhà để cản nước tràn vào", vợ chồng bà Cầm phản ánh.
Đặc biệt, người dân tại đây phản ánh có một hộ dân sở hữu khu đất tại khu vực này đã có hành vi lấn chiếm rạch Ông Dí nhiều nhất, với diện tích lấn ra mép nước ước tính nhiều mét (từ vị trí cọc mốc đến mép nước rạch) dọc theo khu đất hình chữ L. Theo người dân, trong quá trình chiếm dụng hành lang bảo vệ, cọc mốc ranh giới của nhà nước cũng đã bị nhổ bỏ. Hộ dân này sau đó đã cho xe cơ giới rầm rộ vào san lấp mặt bằng, đổ bê tông cốt thép và tiến hành xây dựng tường rào kiên cố bao quanh phần diện tích nghi lấn chiếm.
Điều khiến các hộ dân bức xúc hơn cả là ngay từ khi hộ dân nói trên vừa tiến hành đổ móng, xây dựng tường rào "trái phép" làm ảnh hưởng đến dòng chảy, bà con đã liên tục phản ánh trực tiếp, thậm chí mời lực lượng chức năng của phường xuống hiện trường để ngăn chặn kịp thời.
Tuy nhiên, công trình này vẫn thi công hoàn thiện và tồn tại suốt hơn 2 tháng qua. Tập thể người dân cũng đã ký đơn tố cáo gửi lên chính quyền địa phương và các cấp thẩm quyền của TP.HCM, nhưng đến nay vẫn chưa nhận được bất kỳ thư phản hồi hay phương án giải quyết cụ thể nào.
Ngoài ra, người dân ở phường An Khánh cũng phản ánh một số vị trí cống rạch trên đường Nguyễn Văn Hưởng cũng bị lấn chiếm, gây hẹp dòng chảy.
Tại buổi làm việc với đại diện Báo Thanh Niên sáng 24.6, đại diện UBND phường An Khánh cho biết đã tiếp nhận toàn bộ nội dung phản ánh cũng như các câu hỏi liên quan. Vị đại diện này cho biết phía phường sẽ kiểm tra, xác minh lại toàn bộ sự việc để nắm rõ các nội dung người dân phản ánh, báo cáo lên trên và sớm có thông tin phản hồi chính thức, cụ thể đến Báo Thanh Niên.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con chó bị quấn băng keo kín mõm: Hồi sinh kỳ diệu sau khi được giải cứu

Chia sẻ với Thanh Niên, chị Trịnh Thị Hiền (24 tuổi, ở phường Lâm Viên, Lâm Đồng) cho biết trước đó Mila không may bị kẻ xấu bắt trộm. Gia đình gần như mất hy vọng sau nhiều ngày bặt vô âm tín. Bước ngoặt xảy ra khi có người đăng tải hình ảnh con chó lên các nhóm cứu hộ chó mèo để tìm lại chủ.
Trong bức ảnh được đăng tải lên mạng xã hội, Mila nằm co ro giữa đám cỏ lâu trong khuôn viên một công ty dược. Phần mõm của nó bị quấn kín băng keo, mép bị thương nghiêm trọng, lộ cả phần thịt bên trong.
Theo chị Hiền, Mila may mắn không bị trói chân nên có thể thoát chạy và lẩn trốn vào khu vực cây cỏ rậm rạp. Ngay khi thấy bài đăng, gia đình lập tức bỏ dở công việc để đi tìm. Thời điểm đó, địa phương đang trong thời gian cao điểm truy quét nạn trộm chó nên ngoài người thân còn có lực lượng công an, tình nguyện viên cứu hộ động vật và người phát hiện chú chó hỗ trợ giải cứu.
"Khuôn viên công ty dược rộng vài ha, cây cỏ rậm rạp, mọc cao quá đầu người. Mila lúc đó đang có bầu, vừa đói, vừa đau, vừa sợ nên càng gọi con chó càng lẩn sâu vào những đám cỏ rậm. Từ sáng đến trưa, mọi người vẫn không thể tiếp cận được với nó", chị Hiền chia sẻ.
Đầu giờ chiều, cô của chị Hiền quay lại tìm Mila, mỗi khi thấy người đến gần, con chó bỏ chạy vì sợ hãi. Sau quãng đường đuổi theo kéo dài hơn 1 km, người chủ quyết định dừng lại và gọi lớn: "Mila, đi về tìm Gấu!", (Gấu là chú chó thân thiết sống cùng Mila từ nhỏ). Điều bất ngờ xảy ra khi Mila đứng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn rồi lặng lẽ chạy theo chủ.
Sau khi ôm được Mila, cô của chị Hiền nhanh tay giật lớp băng keo quấn trên mõm. Con chó dụi mặt vào đám cỏ mãi rồi lao ra mương nước gần đó uống nước vì đã 3 ngày nó bị khóa mõm, không ăn uống được.
"Trên đường trở về, Mila tự nhảy lên chỗ để chân của xe máy như hiểu rằng mình sắp được về nhà. Con chó liên tục hú những tiếng dài rồi im lặng khi nghe chủ trấn an: "Được về nhà rồi Mila ơi", chị Hiền kể lại.
Ngày đoàn tụ, Mila quấn quýt bên Gấu như chưa từng trải qua những ngày lưu lạc. Những ngày sau đó, gia đình tập trung chăm sóc vết thương cho con chó. Vùng mép bị rách từng sưng tấy, chảy mủ, Mila không cho ai đụng vào. Sau khoảng 1 tuần, phần da bị băng keo siết chặt bắt đầu đóng vảy, để lại một vết sẹo dài quanh mõm, không thể mọc lông trở lại. Vết rách ở khóe miệng cũng dần đầy thịt trở lại.
Hiện sức khỏe của con chó đã dần hồi phục, dù trên gương mặt vẫn còn dấu tích của vụ việc. Điều khiến gia đình tiếc nuối là đàn con trong bụng Mila có thể đã không giữ được sau những ngày dài chịu đói khát và căng thẳng.
"Bụng và ti của Mila xẹp xuống, mình bóp không còn thấy sữa chảy ra. Trước đây thấy mình nó chỉ mừng qua loa, nhưng giờ đon đả chạy đến vẫy đuôi mừng tíu tít", chị Hiền nói.
Câu chuyện của Mila thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng, nhiều người bày tỏ xúc động trước hành trình sinh tồn của con chó cũng như sự kiên trì của những người tham gia tìm kiếm. Mila vốn là chó của hàng xóm nhưng được gia đình chị Hiền thương yêu như thành viên trong gia đình. Từ ngày được giải cứu, nó có thể chạy đi chơi, qua nhà chủ, chiều tối lại về nhà chị Hiền ăn uống, canh nhà.
"Trước đây nhà mình từng mất nhiều chó mèo nhưng chưa bao giờ tìm lại được. Lần này thấy Mila trở về, ai cũng rưng rưng. Gia đình rất biết ơn những người đã đăng tin, các tình nguyện viên và lực lượng công an đã hỗ trợ tìm kiếm", chị Hiền chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con vẹt biết ghen, voọc trong Sách đỏ nhõng nhẽo như em bé ở Thảo Cầm Viên

Vẹt Gạo sẽ xù lông, đập cánh, kêu lớn khi thấy bác sĩ thú y quay sang chăm con khác. Ở một góc khác, có con voọc Út Cưng cứ thấy người quen là chạy lại ôm, níu áo không buông. Đây là 2 "em bé" nhõng nhẽo và có tính cách đặc biệt trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn.
Vừa thấy anh Trần Văn Hùng (38 tuổi) bước vào, voọc chà vá chân đen Út Cưng đã từ phía trong chạy lại. Không chần chừ như những con khác thường đứng nhìn từ xa, Út Cưng lao tới, bám vào người anh, hai tay quàng qua cánh tay, có lúc níu cả vạt áo như sợ người trước mặt sẽ rời đi, rồi đứng yên một lúc lâu mới chịu buông ra.
Anh Hùng không vội gỡ, cũng không xua đi, chỉ đứng yên, để mặc Út Cưng bám, rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ, giống cách người ta dỗ một đứa trẻ đang làm nũng. Sau nhiều năm, những cử chỉ đó trở thành quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.
"Út Cưng cứ thấy mình là chạy lại, có khi mình đi đâu nó cũng níu lại, chưa chịu buông liền đâu. Làm riết rồi mình cũng quen, bước vô là biết nó sẽ chạy tới", anh nói, giọng nửa cười nửa như đang kể về một thói quen đã lặp lại quá lâu.
Út Cưng thuộc loài voọc chà vá chân đen - một loài linh trưởng đặc hữu quý hiếm của Việt Nam và Campuchia, nằm trong nhóm cực kỳ nguy cấp (CR) trong Sách đỏ. Bộ lông của nó pha nhiều màu, nhưng bốn chi lại đen tuyền, nổi bật giữa nền xanh của chuồng nuôi.
Trong tự nhiên, chúng sống trên cây, ăn lá, di chuyển nhanh và rất cảnh giác với con người, nhưng ở đây, có một cá thể lại chọn cách tiến gần, gắn bó với con người theo cách riêng của nó.
Khoảng 3 - 4 năm trước, Út Cưng được nhân viên Thảo Cầm Viên phát hiện trong một chiếc thùng đặt trước cổng Nguyễn Du. Khi bảo vệ xé thùng ra, con vật nhỏ ngồi co ro bên trong, không chạy, không chống cự, chỉ lặng lẽ nhìn. Út Cưng được mang vào chăm sóc, rồi lớn dần trong khu linh trưởng, từ một cá thể nhỏ xíu nay đã nặng khoảng 5 - 7 kg, nhưng cái cách bám người thì gần như không thay đổi.
Một ngày của anh Hùng bắt đầu từ 6 giờ 30, bằng những vòng kiểm tra quen thuộc: khóa chuồng, số lượng, an toàn. Sau đó là quan sát từng con, không cần chạm vào, chỉ nhìn cách tụi nó ngồi, cách quay đầu, ánh mắt có linh hoạt hay không, rồi cúi xuống kiểm tra thức ăn còn lại, phân, nước tiểu - những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua nhưng lại là cách nhanh nhất để biết con vật đang ổn hay có vấn đề.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền. Có khi chỉ cần thấy nó ngồi một chỗ, ít di chuyển hay ăn ít lại là mình phải để ý, vì nhiều khi nó chưa biểu hiện rõ đâu, nhưng bên trong đã có chuyện rồi", anh nói.
Công việc mỗi ngày vẫn lặp lại: chuẩn bị lá dâu, lá khế, lá bằng lăng… chia theo từng bữa, từng loại, dọn chuồng, theo dõi sức khỏe. Nhưng giữa những việc đó, luôn có một chi tiết không nằm trong quy trình.
Mỗi lần anh bước vào, Út Cưng lại chạy tới. Không phải để ăn, cũng không phải vì sợ. Chỉ để bám, như một thói quen, như một cách nhận ra người quen giữa không gian rộng lớn của khu chuồng nuôi.
Ở một góc khác, tiếng kêu bật lên ngay khi bác sĩ thú y Nguyễn Quỳnh Thiện Hảo (27 tuổi) quay sang chăm một con vật khác. Không lớn, nhưng kéo dài, gắt và có chủ ý, đủ để người đang làm việc phải ngoái lại. Vẹt Gạo đang giận.
Con vẹt trắng đứng trên cành, xù lông, đập cánh, kêu liên tục, rồi cúi đầu xuống, phát ra những âm thanh quen thuộc giống như đòi ăn. Khi bác sĩ Hảo vẫn chưa quay lại, vẹt Gạo bắt đầu cắn cành cây, tạo ra những tiếng lách tách dồn dập, như một cách gây chú ý mà Gạo đã học được từ rất sớm.
Nữ bác sĩ bước lại gần, đưa tay gãi nhẹ phần cổ, giọng hạ xuống, nói vài câu quen. Gạo lập tức im lại, nghiêng đầu, nhắm mắt, như thể mọi bực dọc vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Vẹt Gạo đặc biệt lắm, mấy con khác thì thích leo trèo, đi chơi, còn Gạo thì thích được vuốt ve, được nói chuyện. Nhiều lúc mình thấy vẹt Gạo giống như một đứa nhỏ hơn là một con vẹt", bác sĩ Hảo nói, vừa quan sát phản ứng của Gạo.
Sinh vào tháng 4 năm ngoái, vẹt Gạo là loài cockatoo - không phải loài bản địa của Việt Nam. Vẹt Gạo được nuôi từ những ngày đầu bằng bột, bơm qua ống như em bé. Khi mới nở, vẹt Gạo chỉ khoảng 25 gr, nằm gọn trong lòng bàn tay, phải chăm từng bữa, từng cữ. Giờ đây, vẹt Gạo đã gần nửa ký, đứng vững trên cành, nhưng thói quen đòi ăn bột vẫn còn và giai đoạn khó nhất chính là lúc phải tập cho Gạo từ bỏ thói quen đó.
Vẹt Gạo được bác sĩ thú y nuôi bộ cho đến khi trưởng thành
"Lúc cai bột là khó nhất. Vẹt Gạo kêu dữ lắm, mỗi lần thấy mình là cúi đầu xuống, kêu, đòi ăn. Nghe giống như em bé khóc vậy đó, nên nhiều khi cũng khó dứt ra, cứ phải dỗ rồi mới chịu", bác sĩ Hảo kể. Càng nhõng nhẽo, vẹt Gạo lại càng được dỗ và rồi thành quen.
Không chỉ giận, Gạo còn biết ghen. Chỉ cần thấy bác sĩ Hảo quay sang chăm con khác, vẹt Gạo sẽ lập tức phản ứng: xù lông, đập cánh, kêu, cắn cành cây, tất cả diễn ra rất nhanh, như một cách kéo sự chú ý về phía mình.
Có những lúc vẹt Gạo "giận thật", không lại gần, không tương tác, đứng im một chỗ như làm lơ. Nhưng chỉ một thời gian sau, hoặc sau vài cái vuốt nhẹ, mọi thứ lại trở về bình thường, giống cách một đứa trẻ hết dỗi.
Chỉ khi Thảo Cầm Viên có thêm vẹt em tên Cám, Gạo mới bớt nhõng nhẽo một chút. Không còn phản ứng mạnh như trước, nhưng thói quen đòi được quan tâm vẫn còn đó.
Với nữ bác sĩ Hảo, việc chăm Gạo không chỉ là cho ăn hay điều trị, mà còn là cách nói chuyện, cách giữ giọng, cách tiếp cận. "Có thể vẹt Gạo không hiểu hết mình nói gì, nhưng bạn ấy cảm nhận được giọng của người chăm. Mình nói nhẹ thì Gạo yên tâm hơn, quen người hơn, nên nhiều khi tôi nói chuyện với Gạo như nói với một đứa nhỏ vậy", nữ bác sĩ Hảo bày tỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên

