50 năm dòng điện khát vọng của một thành phố nghĩa tình

50 năm dòng điện khát vọng của một thành phố nghĩa tình

Truyền thống chiến đấu anh dũng, lao động sáng tạo của các thế hệ lãnh đạo và công nhân lao động ngành điện đã hun đúc nên bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên cường trong chiến đấu, cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất. Trong cuộc đấu tranh bi tráng của dân tộc, nhiều công nhân điện đã được tôi luyện và trở thành những người lãnh đạo của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Việt Nam. Trong đó, có một người công nhân đặc biệt, đó là Chủ tịch Tôn Đức Thắng từng làm việc ở Công ty Điện Chợ Quán – Sài Gòn.

Mỗi bước phát triển của ngành điện luôn có sự hiện diện của quá khứ cũng như sự tồn tại, hiện hữu của lịch sử. Từ năm 1986 – 1995, EVNHCMC đã thực hiện thành công nhiều chương trình trọng điểm như “Đưa lưới điện quốc gia về huyện Cần Giờ”, “Điện khí hóa thí điểm xã Trung Lập Thượng, huyện Củ Chi”, Chương trình điện khí hóa nông thôn trên toàn bộ 6 huyện ngoại thành với 100 xã, thị trấn… Qua đó, TP trở thành địa phương đầu tiên trong cả nước hoàn thành mục tiêu điện khí hóa, góp phần làm thay đổi diện mạo khu vực ngoại thành trong thời kỳ đổi mới.

Năm 1990, H.Cần Giờ nỗ lực cùng với các sở, ban, ngành thành phố và Trung ương đem lưới điện quốc gia vượt sông Soài Rạp về với địa phương. Cùng với mốc thời gian đó, Công ty Điện lực Duyên Hải được thành lập với tên gọi là Chi nhánh Điện Duyên Hải thuộc Sở Điện lực TP.HCM.

Vùng Cần giờ có xa xôi cũng là phần đất thiêng liêng của thành phố anh hùng. Con người ở đây luôn dễ thương, dễ mến, quanh năm với rừng đước chan hòa cùng gió biển. Và con người ở đây cũng mong muốn được thắp sáng căn nhà bằng ánh đèn điện, cho cuộc sống thêm nhẹ gánh hơn, thuận tiện hơn trong sinh hoạt. Nói thì rất dễ, nhưng để từ văn bản đánh máy sang thực tế là một câu chuyện hoàn toàn khác. Khó khăn, vất vả là điều được dự báo trước, nhưng không ngờ còn vất vả hơn rất nhiều.

Là khu vực nằm tại phía nam thành phố, đặc thù là có nhiều sông rạch, đường sá đi lại khó khăn, nên việc cấp điện cho khu vực H.Cần Giờ luôn là vấn đề thử thách đối với ngành điện và chính quyền.

Khi xem lại hình ảnh thi công lắp đặt hệ thống điện ở Cần Giờ, chúng ta mới thấy hết nỗi vất vả của những người công nhân ở đây. Giao thông bị chia cắt nhiều bởi sông ngòi nên người thi công phải kéo dây băng qua những con kênh, bùn lầy, nắng cháy để kịp tiến độ đưa điện về với người dân.

Khi xem lại những thước phim tư liệu hay những tấm ảnh cũ về công trường điện tại Cần Giờ, chúng ta mới thấu cảm hết nỗi vất vả của những người công nhân năm ấy. Giữa vô vàn khó khăn về giao thông đi lại, ngăn cách bởi hệ thống sông ngòi chằng chịt, việc phát triển hệ thống điện là một chuyện kỳ tích.

Dưới cái nắng cháy da người của vùng biển mặn, những bóng người công nhân như hòa lẫn vào màu bùn lầy của rừng đước. Có những đoạn dây phải kéo băng qua sông rộng, người thợ điện phải ngâm mình hàng giờ dưới nước, đôi vai tì lên sợi cáp nặng trĩu, chân sục sâu vào lớp bùn nhão để giữ nhịp cho đồng đội. Gương mặt họ sạm đi vì gió biển, mồ hôi tuôn rơi, kết tinh thành những vệt muối trắng trên lưng áo công nhân. Mặc dù sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng đôi bàn tay chai sần ấy vẫn giữ chặt đường dây, đôi mắt vẫn rực sáng, quyết tâm vượt lên trên mọi trở lực để kịp tiến độ, bởi họ biết rằng phía sau mỗi mét dây là niềm khao khát ánh sáng cháy bỏng của những hộ dân đang mong chờ.

Cuối năm 2025, những hộ dân sống tại kênh 50 của xã đảo Thạnh An không giấu được niềm hạnh phúc và xúc động khi có điện về tận nhà. Các gia đình tất bật sắm sửa vật tư dây điện, công tắc, bóng đèn để chuẩn bị thắp sáng căn nhà, hòa lưới điện quốc gia.

Hơn ba thập kỷ sinh sống bằng nghề làm muối, đánh bắt thủy sản trên mảnh đất này, những người dân ở đây không dám nghĩ đến một ngày sẽ có điện lưới quốc gia về tới ấp đảo xa xôi này. Giờ đây, gia đình của những hộ ngày nào cũng xôn xao bàn bạc việc mua sắm quạt, tủ lạnh, tivi để phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày… điều mà họ từng rất ao ước. Quá trình thi công dự án, người dân đã rất ủng hộ, nhường đất sản xuất để phát triển lưới điện.

  Ông Tây bán xúc xích Đức nổi tiếng một thời ở TP.HCM giờ ra sao?

30 năm sống với ánh sáng le lói ban đêm, bạn thử tưởng tượng xem, 30 năm, một nửa đời người. Người dân ở đây đã khao khát thế nào. Những đứa trẻ phải chờ đến 30 năm mới thật sự biết nguồn điện đến tận nhà mình. Hạnh phúc vỡ òa. Còn chúng ta với những đủ đầy của phố thị đôi khi chỉ cần mất điện vài giờ là… buông lời cay đắng đối với các “chiến sĩ ngành điện” đang vất vả đảm bảo dòng điện luôn hoạt động. Thế nên, trước khi nói những gì không hay, chúng ta nên xem lại chúng ta đã rất đủ đầy so với những người dân đang sống ở xã đảo Thạnh An. Ai cũng nghĩ mình là khổ nhất khi chưa thấy mái hiên nhà người khác dột nát ra sao.

Dòng điện mà chúng ta nhắc đến không chỉ dừng lại ở ý nghĩa lịch sử của những ngày đầu giải phóng. Sâu xa hơn, đó là một cuộc cách mạng về tư duy quản trị và vận hành, đưa điện về nơi khó khăn nhất không phải bằng bài toán kinh doanh lỗ – lãi, mà bằng mệnh lệnh của trái tim.

Trong kinh tế thị trường, việc kéo đường dây hàng chục cây số, băng sông Soài Rạp, xuyên rừng đước chỉ để phục vụ một nhóm hộ dân ở xã đảo Thạnh An hay ấp Thiềng Liềng là một sự đầu tư không tưởng về mặt lợi nhuận. Nếu chỉ nhìn vào những con số trên bảng cân đối kế toán, có lẽ ánh sáng lưới điện quốc gia sẽ còn rất lâu mới chạm đến kênh 50. Nhưng với EVNHCMC, giá trị nằm ở nụ cười rạng rỡ và niềm hạnh phúc vỡ òa của những người nông dân chân lấm tay bùn sau hàng thập kỷ chờ đợi.

Đó chính là tính cách mạng chấp nhận dấn thân vào nơi khó khăn nhất để thực hiện mục tiêu công bằng xã hội. Khi ngành điện xem sự hài lòng của nhân dân là tài sản quý giá nhất hơn bất cứ danh vọng hào quang nào, thì đó cũng là lúc dòng điện mang hàm nghĩa của sự giải phóng, giải phóng người dân khỏi bóng tối, cái nghèo và sự lạc hậu. Dòng điện ấy chảy từ mạch nguồn truyền thống của những người thợ điện như Chủ tịch Tôn Đức Thắng, được hun đúc qua gian khó để trở thành bản sắc phụng sự nhân dân vẹn nguyên cho đến tận hôm nay.

Con người EVNHCMC tự hào không phải vì bề dày thành tích mà đơn giản là những nụ cười rạng rỡ, niềm hạnh phúc của người dân ở vùng sâu, vùng xa, miền núi, ngoài hải đảo khi có điện, thì đây là tài sản lớn nhất, có giá trị nhất hơn bất cứ những hào quang.

Tin Gốc: Thanh Niên