Cục Quản lý Y, Dược cổ truyền (Bộ Y tế) vừa có công văn gửi Sở Y tế các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương tăng cường công tác tuyên truyền, cảnh báo người dân đối với hoạt động quảng cáo khám bệnh, chữa bệnh và các sản phẩm y dược cổ truyền.
Theo Cục Quản lý Y, Dược cổ truyền, trong thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội và môi trường internet xuất hiện nhiều nội dung quảng cáo khám bệnh, chữa bệnh, giới thiệu phương pháp điều trị, tư vấn sức khỏe, bán thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền không đúng quy định, thổi phồng công dụng, gây hiểu nhầm cho người dân;
Một số trường hợp tổ chức khám bệnh, chữa bệnh khi chưa được cấp phép hoặc người hành nghề chưa đủ điều kiện theo quy định của pháp luật, tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe và quyền lợi của người dân.
Để tăng cường công tác quản lý Nhà nước trong lĩnh vực y, dược cổ truyền; bảo đảm quyền lợi và an toàn cho người dân khi tiếp cận các dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh, sử dụng thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền, Cục Quản lý Y, Dược cổ truyền đề nghị Sở Y tế các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương:
Đẩy mạnh công tác thông tin, tuyên truyền, phổ biến tới các tổ chức, cá nhân trên địa bàn các quy định của pháp luật về hoạt động khám bệnh, chữa bệnh, quảng cáo, sản xuất, kinh doanh thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền để các tổ chức, cá nhân hoạt động đúng quy định của pháp luật.
Cập nhật, công khai thường xuyên các thông tin về giấy phép hoạt động, danh sách người hành nghề, phạm vi chuyên môn được cấp phép trên cổng thông tin điện tử, các phương tiện truyền thông của Sở Y tế và hướng dẫn người dân tra cứu, lựa chọn các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh, các cơ sở kinh doanh thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền đã được cơ quan có thẩm quyền cấp phép theo quy định.
Cùng với đó, đẩy mạnh công tác thông tin, tuyên truyền nhằm khuyến cáo người dân nâng cao cảnh giác đối với các nội dung quảng cáo dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh, thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền trên mạng xã hội, các nền tảng trực tuyến và môi trường internet có dấu hiệu vi phạm quy định của pháp luật như:
Quảng cáo cam kết điều trị khỏi hoàn toàn bệnh; quảng cáo quá mức về hiệu quả điều trị; sử dụng hình ảnh, danh nghĩa lương y, bác sĩ, cơ sở y tế không đúng sự thật; tổ chức khám bệnh, chữa bệnh khi chưa được cấp phép; kê đơn, bán thuốc, tư vấn điều trị không đúng quy định…,
Tuyên truyền để người dân phân biệt thuốc cổ truyền, thuốc dược liệu với thực phẩm bảo vệ sức khỏe/thực phẩm chức năng; lưu ý thực phẩm bảo vệ sức khỏe không phải là thuốc và không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh.
Đa dạng hóa hình thức thông tin, tuyên truyền thông qua các kênh chính thống tại địa phương nhằm nâng cao nhận thức, kỹ năng nhận diện thông tin y tế sai lệch cho người dân.
Tăng cường tiếp nhận thông tin phản ánh, tố giác của người dân đối với các tổ chức, cá nhân có dấu hiệu vi phạm liên quan đến hoạt động khám bệnh, chữa bệnh, quảng cáo, sản xuất, kinh doanh thuốc và các sản phẩm chăm sóc sức khỏe bằng y học cổ truyền; phối hợp với các cơ quan chức năng tại địa phương để kiểm tra, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Chỉ đạo các cơ sở hoạt động trong lĩnh vực y dược cổ truyền trên địa bàn thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật về khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất, kinh doanh thuốc và các sản phẩm y học cổ truyền, đặc biệt là công tác quảng cáo, không quảng cáo sai sự thật, gây hiểu nhầm cho người dân.
"Ngày nào vợ chồng tôi cũng dậy từ 2h sáng để pha bột, nặn bánh", chị Nguyễn Thị Thùy Dương, 38 tuổi, kể về nhịp mưu sinh tại xóm trọ trên đường An Hạ, xã Tân Vĩnh Lộc, TP HCM.
Hơn 4h sáng, chị và chồng, anh Hồ Hoàng Ngọc, 42 tuổi, đẩy xe ra góc phố cách nhà 10 phút để bán chuối chiên. 8h, chị Dương về phòng trọ lo vệ sinh, ăn uống cho con trai Tấn Lộc, 10 tuổi. "Bệnh khiến con khuyết tật toàn thân, không nói được và chỉ nằm một chỗ", chị Dương cho biết.
Lộc là con trai thứ hai của anh chị. Lúc 4 tháng tuổi, bé có dấu hiệu trán và đầu to dần, đường thở yếu, ốm sốt liên tục. Vợ chồng chị đưa con từ Cần Thơ lên TP HCM điều trị. Chuỗi ngày đó, cậu bé cứ nằm viện nửa tháng, vừa về nhà được một hai ngày lại phải quay vào cấp cứu.
Khi Lộc hơn 2 tuổi, kết quả xét nghiệm máu tại nước ngoài xác định bé mắc hội chứng Hunter. Đây là bệnh rối loạn chuyển hóa di truyền hiếm gặp do cơ thể thiếu hụt enzyme phân giải phân tử đường. Các chất tích tụ tàn phá cơ quan nội tạng, gây biến dạng xương, phình to đầu, co rút tay chân và suy hô hấp.
Bác sĩ thông báo chi phí thuốc điều trị lên tới 7-8 tỷ đồng mỗi năm. Không có tài sản tích lũy, anh chị quyết định rời quê lên TP HCM để tiện chữa trị cho con.
Bé Lộc là một trong những ca bệnh đầu tiên mắc hội chứng này được phát hiện tại miền Nam. Trong thời gian chờ nguồn thuốc tài trợ, cậu bé được điều trị triệu chứng. Hành trình tiếp cận nguồn thuốc cũng gian nan. Có đợt thuốc về nhưng thủ tục chưa hoàn tất nên phải trả lại. Để tăng cơ hội, bác sĩ làm cùng lúc hai bộ hồ sơ gửi ra Hà Nội và TP HCM. May mắn, khi Lộc gần 4 tuổi hồ sơ tại TP HCM được thông qua.
Thứ 2 hàng tuần, gia đình tốn 700.000 - 800.000 đồng thuê ôtô chở Lộc đi truyền hóa chất. Thuốc tài trợ hiện tại giúp kéo dài sự sống, làm da thịt đỡ cứng, nhưng tay chân bé đã co rút, mắt có nguy cơ mù lòa. Lộc đi vệ sinh liên tục, tốn khoảng 50 miếng tã lót mỗi tuần.
Chi phí chữa bệnh quét sạch khoản tích lũy của gia đình. Anh Ngọc nghỉ làm phụ hồ do thoát vị đĩa đệm, chuyển sang hái rau dại, bắt cua ốc, bán bắp rang bơ. Chị Dương nhận làm hàng mã, may gia công tại nhà để túc trực chăm con. Hai năm qua, anh chị chuyển sang bán bánh chuối chiên làm nguồn sống chính.
Áp lực mưu sinh khiến sức khỏe hai vợ chồng suy kiệt. Hơn hai năm trước, chị Dương mắc bệnh tim loạn nhịp, phải bán máy may để đóng viện phí. Khi vợ nằm viện, anh Ngọc (đang mắc tiểu đường và mất thị lực mắt trái) bị đứt dây chằng chân trái nhưng nén đau chăm con.
Con gái lớn 16 tuổi của anh chị phải nghỉ học phổ thông để chuyển sang học nghề làm tóc, làm móng. Tuy nhiên, khi được thông báo cần 5 triệu đồng mua đồ nghề, em phải nghỉ học vì gia đình không thể xoay xở.
Khó khăn nối tiếp khi cuối tháng này, chủ nhà trọ thông báo lấy lại phòng. Anh Ngọc đang tìm nơi ở mới với ngân sách khoảng 2 triệu đồng một tháng.
Khoảng 8h ngày 24/5, 42 người đàn ông cùng gia đình từ các quận Bhopal, Indore và khu vực lân cận di chuyển hàng trăm km đến thị trấn Dewas, bang Madhya Pradesh để tham gia một đám cưới tập thể.
Những người đàn ông mang theo hộp bánh kẹo, một số mặc sẵn sherwani - trang phục cưới truyền thống của Ấn Độ - và đeo vòng hoa vạn thọ. Trước đó, ban tổ chức cam kết lo trọn gói dịch vụ, từ tìm cô dâu độc thân đến dựng rạp cưới gần đền Mata Tekri.
Tuy nhiên, đến 22h, các cô dâu vẫn không xuất hiện. Khi phát hiện không có người chủ hôn và không có lễ cưới như cam kết, toàn bộ người tham dự đã đến đồn cảnh sát để trình báo.
Theo lời khai của các gia đình, băng nhóm lừa đảo thu từ 12.000 đến 20.000 rupee (3,3-5,5 triệu đồng) phí môi giới mỗi người. Nhóm này hứa gả các cô gái từ trại trẻ mồ côi Matru Chhaya Ashram ở Indore cho 42 chú rể.
Tình trạng mất cân bằng giới tính do tư tưởng trọng nam khinh nữ tại Ấn Độ khiến nhiều nam giới ở các bang như Madhya Pradesh gặp khó khăn khi tìm bạn đời. Những người đàn ông ở vùng nông thôn hoặc có điều kiện kinh tế eo hẹp thường không thể lấy vợ ở địa phương, buộc phải chi số tiền lớn cho các đường dây môi giới.
Lợi dụng điều này, nhóm lừa đảo đã xây dựng kịch bản đám cưới và hứa bàn giao đồ hồi môn sau buổi lễ để tạo lòng tin. Hình ảnh các cô dâu được gửi qua ứng dụng WhatsApp, nhưng cảnh sát xác định toàn bộ ảnh này được tải từ mạng xã hội.
"Nhiều lần chúng tôi xin ảnh, họ đều gửi ảnh tải từ trên mạng xuống", nạn nhân Rahul Meena nói.
Nạn nhân Ashok cho biết ban tổ chức dặn các gia đình không thực hiện nghi lễ truyền thống trước đám cưới như nhuộm tay bằng bột nghệ hay vẽ henna. Nhóm này hứa hẹn chuẩn bị đầy đủ lễ phục và nghi thức khi nhà trai đến địa điểm tổ chức.
Sau khi các nạn nhân trình báo, cảnh sát vùng Sumit Agarwal đã điều tra và bắt giữ ba người đàn ông lên là Mukesh Bairagi, Sunita và Narsingh Das Bairagi.
Mukesh khai anh trai là Dinesh Das Bairagi, sống tại Indore, là người trực tiếp thu xếp hôn sự. Khi các gia đình có mặt tại Dewas, Dinesh gọi điện thoại rồi lập tức tắt máy. Narsingh Das Bairagi (bố vợ của Mukesh) đóng vai trò kết nối các gia đình với nhóm tổ chức.
Cảnh sát trưởng khu vực Sumit Agarwal cho biết cơ quan chức năng đã khởi tố vụ án. Cảnh sát đang truy tìm những người còn lại trong đường dây.
Một ca làm việc tưởng chừng bình thường tại một khách sạn ở Đài Nam, Đài Loan (Trung Quốc) đã biến thành tình huống "hú vía" khiến nữ nhân viên buồng phòng hoảng loạn tột độ.
Khi vào dọn phòng sau khi khách rời đi, nữ nhân viên bất ngờ phát hiện một vật thể có hình dáng giống hệt con rắn nằm ngay khu vực đèn âm trần. Cảnh tượng quá chân thực khiến cô hoảng sợ, lập tức hét lớn và thậm chí nghĩ đến việc gọi lực lượng cứu hỏa vì lo ngại có rắn thật xuất hiện trong phòng.
Ngay sau đó, sự việc được báo lên quản lý khách sạn. Ban đầu, mọi người đều hết sức căng thẳng và yêu cầu giữ khoảng cách an toàn trước khi kiểm tra. Nữ nhân viên sau đó phải dùng chổi thử tiếp cận từ xa, nhưng vật thể hoàn toàn không có phản ứng, khiến nghi vấn dần được làm rõ.
Kết quả khiến tất cả "dở khóc dở cười" đó chỉ là một mô hình rắn giả mà khách trước đó để quên trong phòng. Tuy nhiên, do được làm quá giống thật và đặt ở vị trí dễ gây nhầm lẫn, nữ nhân viên vẫn không khỏi ám ảnh, thậm chí cho biết đã bật khóc vì quá hoảng sợ.
"Ban đầu tôi thật sự nghĩ đó là rắn thật. Dù sau đó biết là đồ giả, tôi vẫn rất sợ," cô chia sẻ. Đây cũng được xem là trải nghiệm đáng nhớ nhất trong quá trình làm việc của cô tại khách sạn.
Phía khách sạn sau đó đã liên hệ với vị khách để xác minh việc nhận lại món đồ, tuy nhiên chưa nhận được phản hồi nên tạm thời giữ lại để xử lý.
Theo nhân viên khách sạn, việc khách để quên đồ là chuyện thường xuyên xảy ra, từ điện thoại, quần áo đến trang sức. Tuy nhiên, một món đồ có thể khiến cả nhân viên "hú vía" như lần này thì gần như chưa từng gặp.
Sau khi đoạn clip lan truyền trên mạng xã hội, nhiều người vừa bật cười vừa bày tỏ sự đồng cảm, cho rằng với hình dáng quá thật, bất kỳ ai cũng có thể giật mình trong tình huống tương tự.
Khách sạn cũng khuyến cáo du khách nên kiểm tra kỹ hành lý trước khi trả phòng, đặc biệt với những vật dụng dễ gây hiểu lầm, để tránh những tình huống "dở khóc dở cười" cho nhân viên dọn phòng.