Thất bại 0-1 trước Tây Ban Nha sau hiệp phụ ở chung kết World Cup 2026 khiến Argentina lỡ cơ hội bảo vệ ngôi vương, còn Lionel Messi cũng không thể hoàn tất cái kết viên mãn với chức vô địch thế giới thứ hai liên tiếp.
Nhưng kết quả của một trận đấu không đủ để làm lu mờ những gì anh đã tạo dựng trong suốt 20 năm chinh chiến tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Từ lần đầu góp mặt ở World Cup 2006 trên đất Đức đến kỳ World Cup cuối cùng tại Bắc Mỹ năm 2026, Messi cùng Argentina ít nhất vào tứ kết ở 5/6 kỳ World Cup, ra sân 34 trận, ghi 21 bàn, thực hiện 12 pha kiến tạo và góp mặt trong 3 trận chung kết.
Theo thống kê của FOX Sports, chưa từng có cầu thủ nào tạo ra tầm ảnh hưởng lớn đến vậy tại các kỳ World Cup.
Theo FOX Sports, Messi hiện là cầu thủ thi đấu nhiều trận nhất lịch sử World Cup với 34 lần ra sân, đồng thời cũng là người sở hữu nhiều chiến thắng nhất với 23 trận thắng.
Siêu sao người Argentina cũng chơi 17 trận vòng knock-out, nhiều hơn bất kỳ cầu thủ nào khác và trở thành một trong hai người hiếm hoi từng góp mặt ở 3 trận chung kết World Cup (2014, 2022 và 2026), sánh ngang huyền thoại Cafu của Brazil.
Về khả năng ghi dấu ấn vào bàn thắng, Messi sở hữu 33 lần tham gia trực tiếp vào bàn thắng (gồm 21 pha lập công và 12 pha kiến tạo) – nhiều nhất kể từ khi FIFA bắt đầu thống kê dữ liệu chi tiết vào năm 1966.
Đáng chú ý, Messi từng ghi bàn hoặc kiến tạo trong 11 trận World Cup liên tiếp, chuỗi trận dài nhất được ghi nhận (từ năm 1966), trước khi bị Tây Ban Nha chặn lại ở trận chung kết 2026.
Không chỉ vậy, Messi còn góp dấu giày vào bàn thắng trong 21 trận World Cup, ghi bàn trước 15 đối thủ khác nhau, thực hiện 17 bàn thắng không tính phạt đền và có 6 pha lập công từ ngoài vòng cấm – những thông số đều thuộc nhóm cao nhất hoặc là kỷ lục của giải đấu.
Tổng thời gian thi đấu của anh tại World Cup cũng lên tới 3.054 phút, nhiều nhất lịch sử. Hãy cùng quay ngược thời gian, nhìn lại hành trình của Messi qua 6 kỳ World Cup.
Ở tuổi 39, Messi vẫn là đầu tàu của Argentina trên hành trình vào chung kết World Cup 2026.
Anh ghi 8 bàn thắng, kiến tạo 4 lần, tạo ra 25 cơ hội, thực hiện 21 đường chuyền quyết định, có 52 pha rê bóng thành công, thực hiện 165 đường chuyền ở 1/3 sân đối phương và chạm bóng 43 lần trong vòng cấm đối thủ.
Màn trình diễn ấy giúp Messi giành Quả bóng bạc và Chiếc giày bạc, chỉ xếp sau Kylian Mbappe trong cuộc đua Vua phá lưới.
Có thể nói, Qatar 2022 là kỳ World Cup hoàn hảo nhất trong sự nghiệp của Messi.Anh ghi 7 bàn, có 3 kiến tạo, tạo ra 21 cơ hội, thực hiện 18 đường chuyền mở ra cơ hội dứt điểm, rê bóng thành công 40 lần và có tới 45 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương.
Messi khép lại giải đấu bằng chức vô địch World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, đồng thời giành Quả bóng vàng World Cup và Chiếc giày bạc.
Tại Nga 2018, Messi ghi 1 bàn, kiến tạo 2 lần, tạo ra 10 cơ hội, thực hiện 30 pha qua người và có 21 lần chạm bóng trong vòng cấm đối thủ. Dù vậy, Argentina dừng bước ở vòng 1/8 sau thất bại trước Pháp.
Tại World Cup 2014, Messi ghi 4 bàn, có 1 kiến tạo, tạo ra 24 cơ hội, thực hiện tới 73 pha rê bóng và được trao danh hiệu Quả bóng vàng World Cup sau khi đưa Argentina vào chung kết. Dẫu vậy, đội bóng Nam Mỹ gục ngã trước Đức sau hiệp phụ.
Kỳ World Cup tại Nam Phi vào năm 2010 là kỳ World Cup hiếm hoi Messi không ghi bàn.
Dẫu vậy, anh vẫn là hạt nhân trong lối chơi của Argentina khi có 1 kiến tạo, tạo ra 15 cơ hội, thực hiện 51 pha rê bóng, tung ra 14 đường chuyền quyết định và liên tục là trung tâm trong lối chơi của Argentina với 108 đường chuyền ở khu vực tấn công.
Ở kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, Messi đã để lại dấu ấn với 1 bàn thắng và 1 kiến tạo. Anh tạo ra 4 cơ hội, thực hiện 24 pha qua người, có 24 đường chuyền ở khu vực tấn công, và 6 lần chạm bóng trong vòng cấm.
Đó là chương đầu tiên của hành trình kéo dài suốt 20 năm, đưa Lionel Messi trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử World Cup.
Thất bại ở trận chung kết World Cup 2026 có thể khiến Messi lỡ thêm một chiếc cúp vàng, nhưng không thể thay đổi vị thế của anh trong lịch sử giải đấu. Với những gì đã làm được qua 6 kỳ World Cup, siêu sao người Argentina đã khép lại một hành trình mà có lẽ sẽ còn rất lâu nữa bóng đá thế giới mới tìm được người đủ sức tái lập.
Cuộc tiếp đón CLB Nam Định lúc 18 giờ trên sân Chi Lăng được xem là thử thách lớn với CLB Đà Nẵng. Đối thủ không chỉ là đương kim vô địch mà còn sở hữu phong độ khá tốt với kết quả thắng 4/5 trận gần nhất. Với đội bóng sông Hàn, đây không đơn thuần là trận đấu giành điểm, mà còn là cơ hội để kiểm chứng những chuyển động mạnh mẽ vừa diễn ra ở hậu trường.
Những ngày qua, CLB Đà Nẵng liên tục “nóng” với hàng loạt biến động ở thượng tầng. Chủ tịch Vũ Nam Thắng rời ghế, kế hoạch đưa HLV Trần Minh Chiến về thay thế được tính đến, trong khi chuyên gia Yusuke Adachi cũng xuất hiện trong vai trò Giám đốc kỹ thuật. Dù vậy, ở thời điểm hiện tại, HLV Lê Đức Tuấn vẫn trực tiếp điều hành đội bóng, cho thấy quá trình chuyển giao – nếu có – vẫn chưa diễn ra tức thì. Điều này phần nào giúp đội tránh được cú sốc thay đổi đột ngột trước một trận đấu quan trọng.
Xét về sức mạnh, CLB Nam Định rõ ràng ở “cửa trên” với lực lượng đồng đều. Trong khi đó, CLB Đà Nẵng vẫn loay hoay với những vấn đề quen thuộc: hàng thủ thiếu chắc chắn, sai lầm cá nhân lặp lại và tâm lý thi đấu dễ dao động. Chính những điểm yếu này khiến họ chỉ giành được 2 điểm trong 5 trận gần nhất và rơi xuống vị trí cuối bảng.
Dẫu vậy, khoảng cách với nhóm an toàn chỉ là 4 điểm, đồng nghĩa cơ hội của Đà Nẵng vẫn còn. Lợi thế sân nhà cùng sự thay đổi về mặt tổ chức có thể mang lại “liều thuốc tinh thần” cần thiết cho đội bóng sông Hàn. Một kết quả tích cực sẽ giúp CLB Đà Nẵng tiếp tục nuôi hy vọng trụ hạng và tạo thêm niềm tin cho chặng đường phía trước. Còn nếu thất bại, CLB Đà Nẵng nhiều khả năng sẽ cần tiếp tục điều chỉnh để thích nghi tốt hơn trong cuộc đua trụ hạng đang ngày càng khốc liệt.
Cuộc đối đầu giữa CLB Thanh Hóa và SLNA (18 giờ) lẽ ra có thể cân bằng hơn, nếu đội chủ nhà không rơi vào tình cảnh thiếu hụt lực lượng nghiêm trọng. Việc cùng lúc mất ba trụ cột Doãn Ngọc Tân, Damoth Thongkhamsavath và Đoàn Ngọc Hà không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng đội hình, mà còn phá vỡ cấu trúc chiến thuật vốn đã mong manh của HLV Mai Xuân Hợp.
CLB Thanh Hóa mùa này không phải là đội bóng có chiều sâu đủ tốt để xoay tua. Khi những mắt xích quan trọng vắng mặt, họ gần như mất đi khả năng kiểm soát tuyến giữa – khu vực vốn đóng vai trò then chốt trong việc duy trì thế trận. Điều này càng trở nên nguy hiểm khi đối thủ là CLB SLNA, đội bóng đang chơi với cường độ cao, kỷ luật tốt và có phong độ ổn định hơn.
Dù lợi thế sân nhà có thể mang lại điểm tựa tinh thần, nhưng nếu không có sự điều chỉnh hợp lý, CLB Thanh Hóa rất dễ bị cuốn vào lối chơi giàu thể lực của đối phương. Trong bối cảnh chỉ hơn nhóm nguy hiểm 3 điểm, một thất bại không chỉ khiến họ có nguy cơ tụt hạng, mà còn kéo theo áp lực tâm lý cực lớn ở những vòng tiếp theo. Đây là trận đấu mà CLB Thanh Hóa buộc phải chơi với hơn 100% khả năng nếu không muốn tự đẩy mình vào thế khó.
CLB Thể Công Viettel vẫn đang bám đuổi cuộc đua vô địch, nhưng trận gặp HAGL (19 giờ 15) lại đặt ra bài toán không hề đơn giản. Việc HLV Velizar Popov nhận thẻ đỏ ở vòng đấu trước, bị cấm chỉ đạo khiến đội bóng áo lính mất đi một điểm tựa quan trọng cả về chiến thuật lẫn tinh thần. Trong những trận đấu mang tính giằng co, sự hiện diện của HLV trưởng đôi khi là yếu tố tạo ra khác biệt, và Thể Công Viettel sẽ phải tìm cách thích nghi với điều đó.
Xét về thực lực, Thể Công Viettel vẫn được đánh giá cao hơn nhờ đội hình đồng đều và khả năng kiểm soát thế trận tốt. Tuy nhiên, vấn đề của họ nằm ở áp lực phải thắng. Khi khoảng cách giữa họ với đội đầu bảng là CLB Công an Hà Nội đang là 7 điểm, bất kỳ cú sảy chân nào cũng có thể khiến họ hụt hơi trong cuộc đua.
Ở chiều ngược lại, CLB HAGL lại đang sở hữu thứ “vũ khí” nguy hiểm là tinh thần. Chiến thắng trước CLB Nam Định giúp đội bóng phố núi giải tỏa áp lực và tìm lại sự tự tin. Với lối chơi giàu tốc độ, sẵn sàng phản công và không ngại va chạm, CLB HAGL hoàn toàn có thể gây khó cho Thể Công Viettel – nhất là khi lịch sử đối đầu gần đây cho thấy sự cân bằng đáng kể giữa hai đội.
Lúc 18 giờ, trận “derby ngành” giữa Công an TP.HCM (CLB CA TP.HCM) và CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) là trận đấu có ý nghĩa lớn với cả hai, nhưng ở những mục tiêu hoàn toàn khác nhau. Với đội bóng thủ đô, đây là cơ hội để củng cố vị trí dẫn đầu và khẳng định tham vọng vô địch. Trong khi đó, đội chủ nhà CLB CA TP.HCM lại đang loay hoay tìm lại bản sắc sau chuỗi trận thất vọng.
CLB CA TP.HCM khởi đầu mùa giải không tệ, nhưng càng về cuối càng bộc lộ nhiều hạn chế, đặc biệt là ở khâu tấn công. Hai trận gần nhất không ghi bàn và để thủng lưới tới 7 lần cho thấy sự mất cân bằng nghiêm trọng trong cách vận hành lối chơi. Khi hàng công thiếu sắc bén, còn hàng thủ liên tục mắc sai lầm, rất khó để họ tạo nên bất ngờ trước một đối thủ mạnh hơn.
Ngược lại, CLB CAHN dù vừa đánh rơi điểm số ở vòng trước nhưng vẫn cho thấy sự ổn định cần thiết của đội đang xếp đầu bảng. Họ sở hữu đội hình chất lượng, khả năng kiểm soát trận đấu tốt và quan trọng nhất là bản lĩnh trong những thời điểm quyết định.
Dẫu vậy, giới chuyên môn đánh giá, tính chất của một trận derby luôn tiềm ẩn những yếu tố khó lường. Nếu tận dụng được lợi thế sân nhà và tinh thần, CLB CA TP.HCM hoàn toàn có thể gây khó khăn cho CLB CAHN.
Phút 32, trên sân Lạch Tray tối 2/5, màn phối hợp giữa Đình Bắc và Quang Hải giúp CAHN phá vỡ thế trận chặt chẽ của chủ nhà. Sau khi lừa qua một cầu thủ Hải Phòng, tiền đạo đội khách sút chân trái vào góc thấp trái mở tỷ số.
Đình Bắc sau đó chạy về góc khán đài để ăn mừng bằng điệu nhảy xoay của thần tượng Cristiano Ronaldo. Sau khi các đồng đội đến chia vui, tiền đạo sinh năm 2004 dùng tay tạo hình số 8, để đánh dấu số bàn thắng đã có tại V-League 2025-2026.
Đình Bắc từng trải qua chuỗi 500 ngày không ghi bàn tại V-League, trước khi thể hiện phong độ ấn tượng trong một tháng qua. Anh đã ghi bàn 5 trận liên tiếp, tính từ cú đúp trong trận thắng Đà Nẵng 5-1 hôm 4/4. Sau đó, ngôi sao của đội U23 Việt Nam lập công ở trận hòa PVF-CAND 1-1, thắng Công an TP HCM 3-0 rồi ghi hat-trick đầu tiên giúp CAHN hạ SLNA 4-2, trước khi mở tỷ số vào lưới Hải Phòng.
Chân sút 22 tuổi vươn lên thứ sáu trong danh sách ghi bàn V-League mùa này, bằng đồng đội Leo Artur. Anh cũng trở thành cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất, và chỉ kém 6 bàn so với người dẫn đầu Alan Sebastiao – cũng là đồng đội tại CAHN.
Trong khi đó, Nguyễn Quang Hải cũng đánh dấu pha kiến tạo thứ 10 tại V-League mùa này, với 4 lần trong 5 trận gần nhất. Tiền vệ sinh năm 1997 chỉ còn kém kỷ lục cá nhân một kiến tạo, lập tại V-League 2019 khi còn chơi cho Hà Nội FC. Kỷ lục giải đấu thuộc vệ tiền vệ Nghiêm Xuân Tú, với 17 lần tại mùa giải 2018 cho Quảng Ninh (nay đã giải thể).
Tính riêng mùa này, Quang Hải chỉ xếp sau đồng đội Artur, với một kiến tạo ít hơn. Anh cũng ghi ba bàn, để đóng góp vào 26% số bàn thắng của CAHN tại V-League. "Tôi và anh Quang Hải đã trao đổi rất nhiều, làm sao để phối hợp ăn ý nhất", Đình Bắc nói sau trận. "Chúng tôi sẽ cố gắng thi đấu thật tốt 5 trận còn lại, để giúp CAHN đăng quang V-League".
Sau khi Đình Bắc mở tỷ số, CAHN càng chơi với tâm lý thoải mái hơn. Đến phút bù thứ hai hiệp một, Adou Minh Leygley nhân đôi cách biệt sau pha dâng cao tấn công. Trước đó, Lê Văn Đô đột phá qua người ở cánh trái để căng ngang cho Adou Minh đệm vào lưới trống.
Sang hiệp hai, CAHN chủ động giảm nhịp độ và chơi chặt chẽ để bảo toàn chiến thắng. Hải Phòng khó khăn trong tìm phương án tiếp cận khung thành, buộc phải chơi tạt cánh đánh đầu nhưng không hiệu quả. Một vài cơ hội được tạo ra vào cuối trận, nhưng những cú dứt điểm thiếu độ chính xác để làm khó thủ thành Nguyễn Filip.
Kể từ trận thua Hà Nội FC 1-2, CAHN đã thắng 6 và hòa một. Họ củng cố đầu bảng với 54 điểm, đang hơn Thể Công 12 điểm nhưng thi đấu nhiều hơn một trận. Ở vòng này, Thể Công sẽ tiếp Ninh Bình vào Chủ nhật 3/5. Trong khi đó, Hải Phòng có trận thua thứ 9 từ đầu mùa, đang đứng thứ bảy với 28 điểm.
Cùng giờ với trận đấu ở sân Lạch Tray, PVF-CAND hòa Hà Tĩnh 0-0, còn Becamex TP HCM hòa Thanh Hóa 1-1. Kết quả này đẩy Đà Nẵng xuống cuối bảng với 13 điểm, kém PVF-CAND một điểm.
Đội hình xuất phát
Hải Phòng: Đình Triệu, Phạm Trung Hiếu, Nguyễn Hữu Thái Bảo, Triệu Việt Hưng, Lương Hoàng Nam, Hữu Sơn, Hữu Nam, Camilo Minh Vasconcelos, Lê Mạnh Dũng, Luiz Antonio, Joel Tagueu, Joaquim Lupeta
Công an Hà Nội: Nguyễn Filip, Đoàn Văn Hậu, Adou Leygley Minh, Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Văn Đô, Cao Pendant Quang Vinh, Stefan Mauk, Lê Phạm Thành Long, Quang Hải, Phạm Minh Phúc, Đình Bắc.
Trái với kỳ vọng của giới mộ điệu, trận chung kết trên sân MetLife, New Jersey ngày 19/7 diễn ra khá một chiều. Tây Ban Nha cầm bóng 65%, dứt điểm 20 lần - so với chỉ hai lần của Argentina đều đến ở cuối hiệp phụ. Bàn duy nhất trận đấu đến ở phút 106, khi tiền đạo vào thay người Ferran Torres chớp thời cơ sút một chạm tung nóc lưới Argentina. Nếu không có sự xuất sắc của thủ môn Emiliano Martinez với 12 pha cứu thua, đội vô địch năm 2022 có thể đã nhận nhiều hơn một bàn thua.
Thất bại lần này khiến Argentina lỡ cơ hội trở thành đội tuyển đầu tiên bảo vệ thành công chức vô địch, kể từ Brazil năm 1962. "Tây Ban Nha mạnh hơn", HLV Scaloni nhận xét. "Nhưng tôi trân trọng những kỷ niệm cùng Argentina, những gì các cầu thủ đạt được và về giá trị của việc tiến xa đến mức này".
Tại World Cup 2022, Argentina khởi đầu bằng trận thua Arab Saudi 1-2, trước khi thắng liền sáu trận để đăng quang. Năm nay, họ đi theo hành trình ngược lại, khi toàn thắng ở vòng bảng rồi liên tục vượt khó ở vòng knock-out trước Cape Verde, Ai Cập, Thụy Sĩ và Anh. Tuy nhiên, Tây Ban Nha quá khác biệt về tính tổ chức và khả năng phối hợp, đã đánh gục Messi cùng các đồng đội ở chung kết.
Trong nỗ lực chống trả, Argentina phạm 24 lỗi, nhận 5 thẻ vàng và một thẻ đỏ dành cho Enzo Fernandes. Sau trận, tiền vệ Leandro Paredes còn khơi nguồn cho cuộc ẩu đả, dẫn đến việc nhận thêm một thẻ đỏ.
Khi được hỏi về điều này, Scaloni cho rằng đội bóng phải chấp nhận thất bại với một thái độ lịch thiệp như khi ăn mừng những thành quả gần đây. "Chúng tôi lịch sự khi thắng, và cũng cần lịch sự khi thua. Chúng tôi biết cách chấp nhận thất bại, nhưng không có nghĩa là quên đi tất cả những gì đã làm được", HLV sinh năm 1978 cho hay.
Sau World Cup 2026, Argentina có thể phải đối mặt với những hiệu ứng khó lường nếu siêu sao Messi tuyên bố giã từ sự nghiệp quốc tế, trong khi các nhân tố quan trọng khác đã lớn tuổi, như Nicolas Otamendi, Nicolas Tagliafico, Paredes hay Rodrigo De Paul.
"Tôi và các cộng sự chưa bao giờ nghĩ sẽ phải chia tay thế hệ này. Đó là điều rất đau lòng", Scaloni cho biết. "Xây dựng lại một đội hình như thế này rất khó. Nó cần rất nhiều thứ".
Scaloni dẫn dắt Argentina từ năm 2018, với 103 trận - chỉ còn kém 12 trận so với kỷ lục của Guillermo Stabile giai đoạn 1939-1958. Tuy nhiên, ông được xem là HLV thành công nhất lịch sử khi đăng quang World Cup 2018, Copa America 2021 và 2024.
HLV 48 tuổi cho biết đã có ý tưởng về giai đoạn mới, nhưng trước tiên sẽ hoàn tất hợp đồng hết hạn vào tháng 12. Scaloni chưa chắc gia hạn, nhưng sẽ trao đổi trước với Chủ tịch LĐBĐ Argentina (AFA) Claudio Tapia.
Tuy nhiên, ông nhấn mạnh bất kỳ ai tiếp quản không quan trọng. "Điều quan trọng là họ hiểu các giá trị nhất định, về ý nghĩa của màu áo này, của việc thi đấu cho đất nước", Scaloni cho biết. "Tôi không thấy nó quá phức tạp, và mọi quá trình đều cần một điểm kết thúc. Quá trình của tôi đã rất tuyệt vời, ngoạn mục và trước mắt là chiến đấu đến hết tháng 12".