Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, đêm khai mạc lễ hội, có hàng ngàn người dân và du khách từ khắp nơi đổ về quảng trường Hùng Vương, phường Đạo Thạnh tham dự lễ hội trái cây.
Du khách thích thú check-in với những chiếc xuồng chở các loại trái cây, ghe chở trái cây tạo hình khổng lồ và thưởng thức các món ăn, thức uống làm từ trái cây.
Phát biểu khai mạc, ông Phạm Thành Ngại – Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Tháp – cho rằng đây không chỉ là một sự kiện văn hóa, du lịch và thương mại của tỉnh, mà còn là dịp để tôn vinh những thành quả lao động của người nông dân; quảng bá tiềm năng, thế mạnh ngành hàng trái cây; giới thiệu hình ảnh quê hương, thiên nhiên, con người Đồng Tháp.
“Đồng Tháp kỳ vọng lễ hội lần này sẽ là chiếc cầu nối vững chắc, gắn kết chặt chẽ “5 nhà”: Nhà nông, nhà khoa học, doanh nghiệp, hệ thống tín dụng và Logistics. Từ đó, mở ra những không gian hợp tác mới, tiếp tục quảng bá hình ảnh trái cây Việt Nam an toàn, chất lượng, giàu giá trị dinh dưỡng và mang đậm bản sắc văn hóa”, ông Ngại nói.
Đồng Tháp là một trong những địa phương có diện tích cây ăn trái lớn nhất cả nước với trên 130.000ha, sản lượng hơn 2,5 triệu tấn/năm.
Tỉnh đã từng bước chuyển mạnh từ tư duy “sản xuất nông nghiệp” sang “kinh tế nông nghiệp”, phát triển ngành hàng theo chuỗi giá trị, nâng cao chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh của sản phẩm; chuyển mạnh sang sản xuất xanh, sản xuất có trách nhiệm và hướng đến kinh tế tuần hoàn.
Đến nay, tỉnh Đồng Tháp đã cấp 3.452 mã số vùng trồng với diện tích hơn 100.000 ha. Nhiều sản phẩm chủ lực như xoài, sầu riêng, mít, bưởi, nhãn… đã khẳng định được vị thế trên thị trường, từng bước đáp ứng các tiêu chuẩn xuất khẩu quốc tế; góp phần nâng cao giá trị gia tăng và sức cạnh tranh của nông sản Đồng Tháp.
Cùng với đó, Đồng Tháp đang đẩy mạnh ứng dụng chuyển đổi số trong lĩnh vực nông nghiệp; xây dựng, cập nhật và vận hành cơ sở dữ liệu tập trung; thực hiện số hóa hồ sơ, quy trình quản lý, giám sát và kết nối đồng bộ với hệ thống truy xuất nguồn gốc và các nền tảng quản lý chuyên ngành.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Du Lịch
Du khách bỏ hộ chiếu chạy khỏi sân bay, mất tích suốt 12 năm không dấu vết

Ngày 8/7/2014, Lars Mittank - một du khách người Đức 28 tuổi (tại thời điểm đó), đã biến mất không để lại dấu vết tại một cánh đồng gần sân bay Varna ở Bulgaria.
Chuyến du lịch tới Đông Âu của anh cùng nhóm bạn bỗng trở thành cơn ác mộng tồi tệ nhất với gia đình, đồng thời tạo ra một bí ẩn đến nay chưa có lời giải đáp. Đến thời điểm hiện tại, sau gần 12 năm trôi qua, anh Mittank bị mất tích không dấu vết.
Chuyến du lịch thành cơn ác mộng
Anh Mittank sinh năm 1986 tại Berlin. Năm 2014, anh cùng nhóm bạn học cũ tới thành phố Varna của Bulgaria để nghỉ dưỡng. Cả nhóm lưu trú tại khu nghỉ dưỡng Golden Sands nằm bên bờ Biển Đen.
Trong chuyến đi, du khách người Đức xảy ra tranh cãi với 4 người đàn ông trong một quán bar. Anh được cho là rời khỏi quán trước bạn bè của mình và không xuất hiện ở khu nghỉ dưỡng tới sáng hôm sau.
Tới lúc quay về khu lưu trú, anh nói với bạn rằng đã bị người lạ đánh. Tuy nhiên, lời kể của các nhân chứng không thống nhất.
Một số người nói với cơ quan chức năng rằng anh bị chính nhóm người đã tranh cãi trong quán bar hành hung. Những người khác lại cho rằng nhóm này đã thuê một người địa phương ra tay thay họ.
Dù thế nào chăng nữa, vụ việc khiến Mittank bị chấn thương hàm và thủng màng nhĩ. Anh được bác sỹ kê thêm đơn kháng sinh nhằm ngăn ngừa nhiễm trùng. Họ cũng khuyên anh nên ở lại Bulgaria thêm một thời gian vì tình trạng sức khỏe chưa ổn định.
Dù bạn bè đề nghị nên hoãn bay và sẽ ở lại cùng cho tới khi anh bình phục, nhưng Mittank từ chối. Anh tự đặt một chuyến bay khác để về nước vào thời điểm muộn hơn.
Khi vị khách người Đức chuyển tới một khách sạn gần sân bay, anh bắt đầu có những biểu hiện khó lý giải.
Camera an ninh của khách sạn ghi lại cảnh anh trốn trong thang máy, rời khỏi tòa nhà vào lúc nửa đêm. Anh cũng gọi điện cho mẹ và nói rằng có người đang tìm cách hãm hại anh. Nam thanh niên nhắn thêm cho mẹ để hỏi về loại thuốc đang sử dụng, yêu cầu mẹ khóa các thẻ tín dụng của mình.
Ngày 8/7/2014, Mittank tới sân bay Varna. Tại đây, anh gặp bác sĩ của sân bay để kiểm tra lại các chấn thương. Vị bác sĩ kết luận rằng anh đủ điều kiện sức khỏe để bay, nhưng Mittank vẫn tỏ ra vô cùng bất an.
Theo lời bác sỹ, anh trông căng thẳng, lo lắng và liên tục đặt câu hỏi liên quan đến loại thuốc mình đang dùng. Sau đó, một số nhân chứng cho biết, anh đã nói một câu với nội dung "Tôi không muốn chết ở đây và phải rời đi".
Ngay lập tức, anh đứng dậy bỏ đi và chạy dọc hành lang sân bay. Anh bỏ lại toàn bộ hộ chiếu, điện thoại cùng hành lý và không mang theo bất cứ thứ gì.
Ra tới bên ngoài sân bay, Mittank trèo qua một hàng rào bảo vệ. Sau khi sang phía bên kia, anh lao về phía khu rừng gần đó và không bao giờ được nhìn thấy nữa.
Vụ mất tích bí ẩn
Theo Todd Grande, một chuyên gia tư vấn sức khỏe tâm thần đã phân tích vụ việc. Anh Mittank không có tiền sử bệnh tâm thần.
Một giả thuyết phổ biến cho rằng, vị khách người Đức đã lợi dụng chuyến đi như một cái cớ để biến mất và bắt đầu cuộc sống mới.
Tuy nhiên, Grande không tin vào khả năng này. Theo ông, Mittank có mối quan hệ tốt đẹp với gia đình và bạn bè. Những người bạn sẵn sàng đổi vé máy bay để anh không phải trở về một mình. Ngoài ra, anh cũng liên tục liên lạc với mẹ trong suốt chuyến đi.
Một khả năng khác là Mittank thực sự đã bị sát hại. Trong thời gian ở lại Bulgaria, anh từng nói với mẹ rằng mình đang bị theo dõi. Nếu điều đó là sự thật, nó có thể giải thích vì sao Mittank bỏ chạy khỏi sân bay và cũng có thể lý giải việc thi thể anh chưa từng được phát hiện.
Bất chấp những điều tra của cơ quan an ninh, tới nay vị khách người Đức vẫn bị mất tích. Mỗi năm, riêng tại Đức có khoảng 10.000 người mất tích. Mặc dù khoảng 50% số vụ được giải quyết trong vòng chưa đầy một tuần, chưa tới 3% được tìm thấy sau một năm.
Trong khi đó, Mittank đã mất tích suốt hơn chục năm qua. Năm 2016, cảnh sát tại Porto Velho (Brazil) phát hiện một người đàn ông không mang giấy tờ tùy thân và dường như cũng không nhớ mình là ai.
Khi hình ảnh người này trong bệnh viện được lan truyền trên mạng xã hội, nhiều người nhận thấy anh ta có nét giống Mittank. Tuy nhiên, người đàn ông sau đó được xác định là Anton Pilipa đến từ Toronto, Canada - người đã mất tích suốt 5 năm.
Trong suốt nhiều năm qua, mẹ của Mittank đã xuất hiện ở rất nhiều các chương trình truyền hình và phát thanh với hy vọng tìm ra lời giải cho sự mất tích bí ẩn của con trai.
Những lời kêu gọi của bà đã được phát sóng trên cả các kênh truyền hình Đức lẫn Bulgaria nhưng vẫn không mang lại bất kỳ tiến triển đáng kể nào.
Không từ bỏ hy vọng, bà tiếp tục đăng tải các thông điệp trên mạng xã hội. Một trang mạng xã hội với tên gọi “Find Lars Mittank” (tạm dịch: Tìm kiếm Lars Mittank) với hơn 41.000 thành viên vẫn thường xuyên chia sẻ thông tin, thiết kế và dán áp phích tìm người trên khắp châu Âu, trong nỗ lực không ngừng nghỉ nhằm tìm kiếm vụ du khách mất tích được xem là nổi tiếng nhất thế giới.
Tin Gốc: Dân Trí
Du Lịch
Du khách về phum sóc An Giang thưởng thức sản phẩm từ cây thốt nốt thơm ngọt, mát lành

Tới xã Ô Lâm, Tri Tôn và Tịnh Biên (An Giang) những ngày này, du khách không khó để thấy được những hàng cây thốt nốt xanh mướt nằm ẩn mình dưới những cánh đồng lúa vàng rộng mênh mông.
Bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp này đã cuốn hút nhiều du khách đến tham quan, chụp ảnh và thưởng thức nhiều món ăn ngon từ trái thốt nốt tươi.
Chặt trái thốt nốt bán cho du khách, anh Chao Phol - người dân xã Tri Tôn - cho biết trước đây cây thốt nốt không có nhiều giá trị kinh tế, chủ yếu lấy bóng mát, lá dùng lợp mái nhà, làm nón, quạt… Sau này chúng thành loài cây đặc hữu và tạo nét đặc trưng riêng biệt ở vùng Bảy Núi, An Giang.
Cây thốt nốt cao khoảng 20m, tán lá xòe rộng như lá cọ. Mùa nắng, cây ra hoa rồi kết trái nhiều. Đặc biệt mật hoa của cây rất ngọt và làm nước uống thanh mát cho những buổi trưa hè. Người dân ở phum sóc An Giang quý cây thốt nốt giống như của trời ban.
"Cây thốt nốt hiện nay được bà con tận dụng hết từ trái, lá đến mật hoa của cây. Nắng càng gắt, cây thốt nốt càng ra trái nhiều. Mật hoa của cây ngọt thơm hơn nên làm thức uống cho du khách rất thích", anh Chao Phol vui vẻ nói.
Dọc theo đường nông thôn từ Ô Lâm qua xã Tri Tôn rồi đến Tịnh Biên, người dân bán nước và trái thốt nốt tươi. Có chỗ trái thốt chất thành đống rất ấn tượng và đông đúc du khách ghé mua về làm quà.
Anh Phol hiện tại bán nước thốt nốt với giá 25.000 đồng/chai 1,5 lít; cơm của trái thốt nốt bán với giá 50.000 đồng/1kg. Do có vườn thốt nốt của gia đình, anh Phol đi hái thốt nốt về bán cũng kiếm thêm thu nhập 200.000 - 400.000 đồng/ngày.
Ông Đặng Văn Sĩ - Chủ tịch Chi hội Du lịch Bảy Núi, An Giang - cho biết An Giang có những cánh đồng thốt nốt rất đẹp và trở thành điểm đến du lịch cho du khách "săn" ảnh. Trên cao nhìn xuống, cánh đồng thốt nốt chạy dài mênh mông.
Cây thốt nốt góp mặt trong đời sống của người dân địa phương nhiều như đường thốt nốt, mật thốt nốt, bánh bò thốt nốt và có luôn gỏi tôm thịt ăn kèm thốt nốt rất thơm ngon.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Những ngày cuối tuần tại chợ Bến Thành (TP.HCM), không khó để bắt gặp các nhóm khách nước ngoài đi dạo, chụp ảnh và thưởng thức đồ ăn đường phố. Tuy nhiên, sau vài giờ tham quan, trên tay nhiều du khách chỉ là vài món quà nhỏ như móc khóa, cà phê hay áo thun.
Gần đó, tại phố đi bộ Nguyễn Huệ, chị Emily Carter, du khách đến từ Úc, cho biết ngân sách trong chuyến đi 7 ngày của chị tại VN chủ yếu dành cho khách sạn, ăn uống và di chuyển. "Tôi rất thích đồ ăn Việt. Chúng tôi thử nhiều quán địa phương và cũng đi spa khá nhiều. Tuy nhiên, để mua sắm thì tôi chưa thấy nhiều thứ thực sự hấp dẫn", chị Carter nói.
Tương tự, anh Daniel Wong, du khách Singapore lần đầu đến TP.HCM, cũng cho hay phần lớn chi tiêu của anh tập trung cho ẩm thực và trải nghiệm văn hóa. "Tôi dành nhiều tiền cho cà phê, nhà hàng, bar rooftop và tour khám phá thành phố hơn là mua sắm. Nếu muốn mua hàng hiệu hay đồ công nghệ thì tôi có thể mua ở Singapore hoặc qua Bangkok có nhiều lựa chọn hơn", anh Wong chia sẻ.
Theo ông Trần Xuân Hùng, Tổng giám đốc Công ty Viking, khách quốc tế đến VN hiện chủ yếu chi cho lưu trú, ăn uống, tham quan và một phần nhỏ cho quà tặng. Các mặt hàng được khách mua nhiều nhất vẫn là cà phê, bánh kẹo, trái cây, một số sản phẩm thủ công mỹ nghệ, đặc sản địa phương…
Thực tế, kể từ sau đại dịch Covid-19, du lịch VN đã ghi nhận những bước nhảy vọt về số lượng khách quốc tế và nội địa, nổi lên như một điểm sáng trên trường du lịch quốc tế. Tuy nhiên, doanh thu vẫn chưa được cải thiện tương ứng. Tính tổng năm 2025, doanh thu ngành du lịch lần đầu tiên vượt mốc trên 1 triệu tỉ đồng, tương đương khoảng 37,8 tỉ USD. Song, một thống kê mới đây chỉ ra rằng: Trung bình mỗi khách quốc tế đến VN tiêu số tiền từ 1.050 - 1.150 USD, tăng không đáng kể so với thời điểm năm 2019 (bình quân 1.020 USD một người). Số tiền du khách tiêu ở VN thấp hơn tại Thái Lan xấp xỉ 500 USD, hay gần 1.000 USD nếu so với Singapore.
Đáng nói là thời gian lưu trú trung bình của khách cao cấp được ghi nhận đã tăng từ 10 ngày lên gần 14 ngày. Điều đó cho thấy chúng ta đã thành công kéo khách đến đông hơn, ở lại lâu hơn, nhưng vẫn chưa thể làm cho khách "móc hầu bao tới những đồng cuối cùng".
Tại hội thảo "Khơi thông sức mua, kích cầu tiêu dùng" do Báo Thanh Niên tổ chức hôm 22.5 vừa qua, bà Lê Hồng Thủy Tiên, Tổng giám đốc Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPPG), nêu ra một con số rất đáng suy ngẫm từ Tổng cục Thống kê: Năm 2024, khách quốc tế chi tiêu tại VN đạt 12,19 tỉ USD, nhưng người Việt lại mang tới 12,57 tỉ USD ra nước ngoài để mua sắm. Như vậy, chỉ tính riêng mảng du lịch, VN đang nhập siêu gần 400 triệu USD. Người Việt đi du lịch trong nước thì chủ yếu chỉ chi cho vé máy bay, khách sạn, ăn uống, còn đi nước ngoài thì không tiếc "vài tháng lương" mua sắm.
Dẫn câu chuyện giữa 2 địa phương biên giới là Đông Hưng (Trung Quốc) với Móng Cái (VN), bà Thủy Tiên so sánh: Hai địa phương này cùng có khoảng cách biên giới tới cửa khẩu ngang nhau, nhưng doanh thu từ thương mại, du lịch lại cách rất xa. Cụ thể, năm 2024, thành phố Đông Hưng đón gần 16 triệu lượt khách, thu về 2,12 tỉ USD (khoảng 52.000 tỉ đồng) chủ yếu nhờ bán lẻ xuyên biên giới, trong đó khách người Việt chiếm tới 30%. Ở chiều ngược lại, Móng Cái dù đón 4 triệu lượt khách nhưng doanh thu du lịch chỉ vỏn vẹn 250 tỉ đồng.
"Cùng một dải biên giới nhưng giá trị thương mại nghiêng phần lớn về một phía. Có thể thấy, khoảng cách hàng chục lần về mức chi tiêu của khách không nằm ở địa lý, không nằm ở văn hóa, không nằm ở con người mà nằm ở chính sách khuyến khích du khách chi tiền. Du khách đến VN hiện nay sẵn sàng chi mạnh tay cho các dịch vụ cốt lõi như ăn ở, đi lại, tham quan, nhưng lại "thắt lưng buộc bụng" khi mua sắm. Vấn đề không phải là họ không có tiền, mà vì chúng ta chưa cho họ được lý do chính đáng để móc hầu bao", bà Lê Hồng Thủy Tiên nhấn mạnh.
Thực tế, mua sắm luôn là một trong những hoạt động được du khách vô cùng quan tâm trong mỗi hành trình du lịch. Khách đến Nhật Bản muốn mua hàng nội địa Nhật, sang Thái Lan muốn tìm mua đồ Thái, tới Hàn Quốc là "lao" đến các khu mua sắm đồ nội địa Hàn, đến Trung Quốc cũng phải tấm tắc khen hàng nội địa Trung, còn nếu đi châu Âu thì "ôm chặt" những cửa hàng outlet, đồ hiệu…
Đó là lý do các điểm mua sắm là một phần không thể thiếu để tạo nên sản phẩm tour nước ngoài, bất kể châu Á hay châu Âu. Ngay cả người Việt, đi tour Thái về là xách theo vài lọ dầu, cao hổ cốt…; không ai ra khỏi cửa hàng sâm ở Hàn Quốc mà không xách theo vài túi sản phẩm. Và ngay cả dù chuyển qua đi tự túc thì mọi người vẫn luôn "lục lọi" những điểm mua sắm nổi tiếng nhất.
Đáng nói là không ai tới VN lại được giới thiệu để đi mua sắm. Giám đốc một doanh nghiệp lữ hành tại Hà Nội nói thẳng: "Đa số khách nước ngoài đều không thích mua sắm khi mua tour VN. Họ muốn dành thời gian trải nghiệm, tham quan và không quan tâm đến việc giảm giá".
Ông Trần Thế Dũng, Tổng giám đốc Công ty CP Lữ hành Vietluxtour, cũng thừa nhận dù biết rất rõ "mỏ vàng" du khách còn rất nhiều dư địa, song hiện nay đa số các công ty lữ hành chưa dám tự tin đưa các điểm mua sắm vào chương trình của mình. Bởi VN chưa có những trung tâm mua sắm đạt chuẩn, tạo sự uy tín thương hiệu cho khách hàng nên nếu công ty du lịch đưa vào tour thì e ngại khách đánh giá là cố tình đưa chương trình bán hàng.
"Ngay như TP.HCM, trung tâm thương mại lớn nhất cả nước, là địa phương có đủ điều kiện nhất để thực hiện một tour du lịch kết hợp mua sắm nhưng cũng không có những trung tâm mua sắm lớn như outlet, chợ đêm, phố mua sắm đủ chuẩn cho khách du lịch. Cách đây vài năm, ông Jonathan Hạnh Nguyễn - Chủ tịch IPPG - từng đề cập việc xây dựng một khu factory outlet ở TP.HCM để đưa du khách tới mua hàng chất lượng, rồi hình thành một mô hình tổng hợp như Disneyland để khách tới vui chơi, tiêu tiền. Khi đó các doanh nghiệp lữ hành như chúng tôi đã rất mong chờ. Đáng tiếc là đến giờ TP vẫn chưa có. Chúng ta vẫn chưa làm tốt cả việc "dụ" du khách chi tiền và giữ dòng tiền chi tiêu của khách Việt ngay trên chính đất nước, địa phương mình", ông Trần Thế Dũng thẳng thắn nhìn nhận.
Tin Gốc: Thanh Niên

