Từ Mỹ, Mexico, Hàn Quốc đến Brazil, nhiều cầu thủ bước vào giải đấu với những đôi giày màu hồng rực. Hình ảnh này cũng xuất hiện dày đặc trong các buổi tập của những đội tuyển lớn như Anh, Đức, Tây Ban Nha hay Argentina. Theo Athletic, lý do là các hãng thể thao lớn gần như cùng lúc lựa chọn tông màu hồng cho những bộ sưu tập giày ra mắt nhân dịp World Cup.
Nike giới thiệu bộ sưu tập “Breakout Pack”, adidas tung ra “Road to Glory”, Puma có “Showtime”, còn New Balance ra mắt “Pure Ambition”. Dù tên gọi khác nhau, phần lớn sản phẩm đều xoay quanh các gam màu hồng, cánh sen hoặc tím hồng.
Ben Warren, nhà sáng lập BW Boots UK – đơn vị chuyên cung cấp các mẫu giày hiếm và cổ điển cho nhiều cầu thủ dự World Cup – cho rằng hiện tượng này khó có thể xem là ngẫu nhiên. “Mọi người nói đó là sự trùng hợp, nhưng điều đó xảy ra quá nhiều lần”, ông nói. “Các thương hiệu khác nhau lại cùng tung ra những đôi giày gần như giống màu nhau”.
Những năm gần đây, màu sắc giày đá bóng ngày càng rực rỡ hơn, nhưng theo Warren, chưa có kỳ World Cup nào chứng kiến sự thống trị của một màu sắc rõ rệt như năm nay.
Lý do đầu tiên đến từ nhu cầu của chính cầu thủ và người tiêu dùng. Odinga Nimako, thành viên cấp cao trong nhóm phát triển giày bóng đá toàn cầu của Nike, cho biết hãng nhận được phản hồi nhất quán rằng những gam màu nổi bật giúp cầu thủ cảm thấy tự tin hơn khi bước vào các trận đấu lớn. “Điều chúng tôi liên tục nghe được từ cầu thủ và khách hàng là màu sắc rực rỡ mang lại sự tự tin, đặc biệt trong những khoảnh khắc quan trọng”, Nimako nói.
Theo ông, khi Nike nghiên cứu những màu sắc có khả năng khuếch đại cảm giác tự tin, màu hồng nổi lên như một lựa chọn hàng đầu. Bên cạnh đó, màu này hiện đã được đón nhận rộng rãi thay vì chỉ dành cho một nhóm khách hàng nhất định như trước đây.
Một yếu tố quan trọng khác là khả năng nhận diện hình ảnh. Trong quá trình thử nghiệm sản phẩm, Nike nhận thấy không màu sắc nào nổi bật trên mặt cỏ bằng màu hồng. Từ trên khán đài, qua màn hình truyền hình hay các đoạn video trên mạng xã hội, những đôi giày màu hồng luôn dễ dàng thu hút ánh nhìn. “Màu hồng thực sự nổi bật trên nền cỏ xanh. Chúng tôi muốn tạo ra tác động thị giác mạnh nhất có thể ở giải đấu lần này”, Nimako giải thích.
Yếu tố này càng trở nên quan trọng trong thời đại bóng đá được tiêu thụ ngày càng nhiều qua điện thoại thông minh và các nền tảng video ngắn. Một đôi giày dễ nhận biết có thể xuất hiện nổi bật trong các bức ảnh, đoạn highlight hay nội dung lan truyền trên mạng xã hội, qua đó giúp thương hiệu tiếp cận lượng lớn người xem.
Xu hướng này được củng cố vì không đội tuyển nào trong số 48 đội dự World Cup 2026 sử dụng màu hồng làm màu áo chính thức. Điều đó giúp những đôi giày màu hồng càng nổi bật hơn khi xuất hiện trên sân. “Theo chủ đích của chúng tôi, đôi giày phải nổi bật hơn bộ trang phục thi đấu”, Nimako nói tiếp. “Ở một số giải đấu trước, chúng tôi muốn giày hòa vào tổng thể. Nhưng tại World Cup lần này, chúng tôi muốn nó thực sự thu hút sự chú ý”.
Dù vậy, vẫn có những ngoại lệ. Lionel Messi sử dụng mẫu Adidas El Ultimo Tango với hai màu trắng và xanh da trời lấy cảm hứng từ màu áo Argentina, kèm các chi tiết vàng ánh kim. Christian Pulisic mang mẫu Kidsuper Ultra 6 của Puma với những ngôi sao màu xanh gợi nhớ quốc kỳ Mỹ. Trong khi, Cristiano Ronaldo được Nike thiết kế riêng một đôi giày màu vàng kim để đánh dấu lần thứ sáu dự World Cup.
FIFA cũng yêu cầu các trọng tài sử dụng giày màu đen truyền thống do adidas cung cấp, thay vì chạy theo xu hướng đang phủ sóng trên sân cỏ.
Tuy nhiên, “cơn sốt” màu hồng có thể không kéo dài quá lâu. Theo Warren, các hãng thể thao thường thay đổi màu chủ đạo mỗi khi mùa giải mới bắt đầu. “Khi mùa giải vô địch quốc gia mới khởi tranh vào cuối tháng 7, sẽ có một màu sắc mới xuất hiện”, ông dự đoán.
Cuộc đấu tại sân Hà Tĩnh giữa đội đứng thứ 13 V-League PVF-CAND và á quân hạng Nhất Bắc Ninh, để tranh tấm vé thứ 14 dự V-League 2026-2027. Hai đội đều khao khát chiến thắng, trong đó Bắc Ninh được cho sẽ nhận thưởng 10 tỷ đồng từ giới chủ.
Tính chất quan trọng khiến trận đấu được áp dụng VAR và tổ chức trên sân trung lập. Hai trọng tài người Singapore là Ahmad A’Qashah và Muhammad Taqi cũng được mời về bắt chính và điều hành phòng VAR.
Đây còn là cuộc tái ngộ giữa HLV Paulo Foiani của Bắc Ninh và Trần Tiến Đại của PVF-CAND. Mối lương duyên giữa cả hai có từ V-League 2023, khi ông Đại đưa Foiani về dẫn dắt tân binh V-League khi ấy là Công an Hà Nội.
Dù đá hạng Nhất, Bắc Ninh không bị đánh giá thấp hơn PVF-CAND. Đội có những cầu thủ dày dạn kinh nghiệm đá V-League như thủ môn Huỳnh Tuấn Linh, trung vệ Trương Văn Thiết, tiền vệ Nguyễn Hải Huy, Ngân Văn Đại hay tiền đạo người Brazil Bruno Cunha. Bên cạnh đó, trận đấu cũng chỉ được phép dùng một ngoại binh để cân bằng với hạng Nhất. Điều này khiến PVF-CAND vốn quen việc đá ba ngoại binh gặp khó khăn hơn.
Bắc Ninh chơi có nét hơn trong hiệp một. Bước ngoặt đến ở phút 28 khi Văn Đại bị hậu vệ đối phương phạm lỗi trong vòng cấm. Sau hai phút tham khảo VAR và xem lại video, trọng tài A’Qashah thổi phạt đền, để Bruno sút vào góc phải mở tỷ số.
Sang hiệp hai, PVF-CAND mới phối hợp tấn công tốt hơn. Bàn gỡ đến ở phút 55, với pha tạt bóng từ cánh trái của Eid cho Samson đánh đầu vào góc cao phải thành bàn.
Tỷ số này khiến hai đội chơi chặt chẽ hơn và không mạo hiểm dâng cao tấn công. Một số cơ hội được tạo ra nhưng chưa đủ nguy hiểm để thành bàn thắng. Hai hiệp chính khép lại buộc hai đội bước vào loạt luân lưu.
Bắc Ninh là đội sút sau, lại hai lần đá hỏng trước. Tuy nhiên, PVF-CAND không thể tận dụng cơ hội, ngược lại còn sút hỏng thêm một lần dẫn đến thất bại 4-5.
Các cầu thủ Bắc Ninh hò hét và chạy quanh sân ăn mừng, còn HLV Foiani quỳ và gục đầu xuống sân bật khóc. Trên khán đài, người hâm mộ xứ quan họ mở hội, với âm nhạc và pháo sáng.
Đây là mùa giải V-League thứ 14 có loạt play-off trụ hạng giữa một đội V-League và hạng Nhất. Đây mới là thất bại thứ 4 của các đội V-League, và sau quãng thời gian 13 năm. Lần gần nhất một đội hạng Nhất thắng là Cần Thơ hạ An Giang 3-0 ở sân Gò Đậu (Bình Dương) mùa 2014.
CLB Bắc Ninh thành lập năm 2023, với hầu hết là cầu thủ trẻ. Một năm sau, họ mua lại suất đá hạng Nhì của Gia Định, mời cựu HLV trưởng đội tuyển Việt Nam Park Hang-seo về làm cố vấn cấp cao. Ở hạng Nhất 2025-2026, Bắc Ninh đứng nhì với 45 điểm sau 22 trận, kém đội vô địch Đồng Nai 5 điểm.
Trong khi đó, PVF-CAND thi đấu V-League 2025-2026 với suất thay thế Quảng Nam – đã giải thể. Tuy nhiên, chất lượng cầu thủ không tương xứng với mặt bằng chung giải đấu khiến đội ngụp lặn ở vị trí cuối bảng. Chỉ có sự sa sút không phanh của Becamex TP HCM (trước là Bình Dương) mới giúp PVF-CAND thoát hiểm. Hai đội có cùng 24 điểm sau 26 trận, nhưng PVF-CAND đứng thứ 13 nhờ hơn hiệu số đối đầu.
Đội hình xuất phát
Bắc Ninh: Huỳnh Tuấn Linh, Đinh Văn Trường, Trương Văn Thiết, Văn Đạt, Vũ Hồng Quân, Thanh Khôi, Hải Huy, Phan Văn Hiếu, Ngân Văn Đại, Mai Xuân Quyết, Bruno Cunha
PVF-CAND: Đỗ Sỹ Huy, Đoàn Anh Việt, Phạm Lý Đức, Võ Anh Quân, Văn Dũng, Huỳnh Công Đến, Xuân Bắc, Thanh Nhàn, Đỗ Văn Thuận, Hoàng Vũ Samson, Mahmoud Eid.
Xét trên tương quan sức mạnh, Iran nhỉnh hơn đáng kể. Đại diện châu Á hiện đứng thứ 20 trên bảng xếp hạng FIFA, trong khi New Zealand xếp hạng 85. Khoảng cách 65 bậc phản ánh phần nào sự khác biệt về trình độ giữa hai đội tuyển. Iran cũng sở hữu đội hình được Transfermarkt định giá khoảng 36 triệu euro, cao hơn đáng kể so với mức 24 triệu euro của New Zealand.
Tuy nhiên, bất ngờ vẫn có thể xảy ra Bởi New Zealand vẫn sở hữu một vũ khí đủ sức khiến nhiều hàng thủ nào phải dè chừng: Chris Wood. Đội trưởng New Zealand vẫn chơi khá ổn trong màu áo Nottingham Forest: 3 bàn ở Premier League và 2 bàn tại Europa League sau 20 lần ra sân. Đó là thống kê không tồi với người đã bước sang tuổi 34.
Với chiều cao 1,91 m, khả năng không chiến và bản năng săn bàn trong vòng cấm, Wood từ lâu đã trở thành biểu tượng của bóng đá New Zealand. Tiền đạo này hiện là chân sút vĩ đại nhất lịch sử đội tuyển quốc gia với 45 bàn và gần như là niềm hy vọng lớn nhất của đại diện châu Đại Dương tại World Cup 2026.
Nếu Wood là biểu tượng của sự bền bỉ, Mehdi Taremi lại đại diện cho hành trình vươn mình của bóng đá Iran. Khác với nhiều ngôi sao châu Á thành danh từ rất sớm, Taremi chỉ thực sự được chú ý khi đã ngoài 20 tuổi. Nhưng sau đó, anh từng bước khẳng định vị thế tại Rio Ave rồi Porto, trở thành một trong những tiền đạo châu Á thành công nhất lịch sử bóng đá Bồ Đào Nha.
Trong nhiều năm qua, Taremi không chỉ là chân sút chủ lực mà còn là thủ lĩnh tinh thần của tuyển Iran. Anh sở hữu kinh nghiệm thi đấu ở Champions League, từng ghi bàn vào lưới nhiều đội bóng hàng đầu châu Âu và là gương mặt quen thuộc của các kỳ World Cup.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai tiền đạo nằm ở phong cách chơi bóng. Wood là mẫu trung phong cổ điển. Anh sống trong vòng cấm, tận dụng bóng bổng, tranh chấp và những cơ hội ít ỏi để ghi bàn. Taremi hiện đại hơn. Tiền đạo Iran có thể lùi sâu kết nối lối chơi, tham gia tổ chức tấn công và tự tạo cơ hội cho bản thân. Anh không chỉ là người kết thúc mà còn là điểm khởi đầu cho nhiều pha lên bóng của Iran. Đó cũng là lý do giới chuyên môn đánh giá Taremi có tầm ảnh hưởng lớn hơn đối với đội tuyển quốc gia.
Trận đấu tại Los Angeles nhiều khả năng sẽ diễn ra theo kịch bản Iran kiểm soát thế trận, còn New Zealand chờ đợi cơ hội phản công. Trong thế trận ấy, cả Taremi lẫn Wood đều sẽ có rất nhiều cơ hội để thể hiện những phẩm chất tốt nhất của bản thân.
Iran đang nuôi tham vọng lần đầu tiên vượt qua vòng bảng sau nhiều kỳ lỡ hẹn. New Zealand lại muốn chứng minh họ không chỉ đến Mỹ để tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Và giữa những mục tiêu ấy, cuộc đối đầu giữa Mehdi Taremi và Chris Wood có thể trở thành chìa khóa định đoạt trận đấu.
Erling Haaland ghi đến 2 bàn ngay trong lần đầu tiên xuất hiện ở đấu trường World Cup, trong đó bàn đầu được ghi từ pha dứt điểm đúng hướng khung thành đầu tiên. Ngoài ra, cầu thủ này còn có một pha kiến tạo thành công, giúp Na Uy thắng Iraq 4-1 trong trận ra quân. Trong lần gần nhất trước đây Na Uy góp mặt ở VCK World Cup, Haaland còn chưa ra đời. Haaland quả không hổ danh "quái vật". Đội tuyển Na Uy của anh cũng đã hoàn toàn đáp ứng được sự chờ đợi của giới hâm mộ trung lập dành cho đội bóng được kỳ vọng là "ngựa ô" của World Cup này. Quá oanh liệt rồi, nhưng xem ra Haaland vẫn chưa hơn được siêu sao Kylian Mbappe.
Một mặt, Mbappe cũng lập cú đúp, giúp Pháp thắng Senegal 3-1, giữ vững uy tín của một trong vài ứng viên vô địch nặng ký nhất giải. Mặt khác, ở tuổi 27, Mbappe chính thức xô ngã kỷ lục của Olivier Giroud, trở thành cầu thủ ghi bàn nhiều nhất xưa nay cho đội tuyển Pháp (58 bàn). Thành tích ghi bàn trên đấu trường World Cup của Mbappe hiện đã nhích đến con số 14, chỉ còn kém 2 bàn so với Miroslav Klose (Đức), cầu thủ ghi bàn nhiều nhất qua mọi thời đại ở World Cup.
Khi sự thán phục dành cho Haaland và Mbappe còn chưa lắng đọng, thì đến lượt Lionel Messi xuất hiện. Món ngon nhất của bữa đại tiệc phải được dọn lên sau cùng. Và đấy chính là điều tuyệt vời nhất mà World Cup dành tặng giới mộ điệu túc cầu trong ngày hôm qua. Tuyệt vời đến nỗi Messi khóc ngay trên sân sau bàn mở tỷ số cho Argentina ở trận thắng Algeria 3-0. Ở tuổi 38 (sắp tròn 39), Messi ăn mừng bàn thắng như thể đấy là lần đầu tiên anh ghi bàn ở World Cup.
Do Cristiano Ronaldo (Bồ Đào Nha) đá sau, nên Messi chính thức trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử thi đấu ở 6 VCK World Cup. Đấy chỉ là một trong rất nhiều kỷ lục mà Messi vừa lập được trong ngày hôm qua. Anh hoàn thành cú hat-trick (hat-trick đầu tiên của Messi trên đấu trường World Cup), qua đó bắt kịp kỷ lục ghi 16 bàn của Klose. Và Messi trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất từng lập được hat-trick ở World Cup. Siêu sao Argentina này cũng là cầu thủ trực tiếp tham gia vào khâu ghi bàn nhiều nhất xưa nay trên đấu trường World Cup (24 bàn: ghi 16, kiến tạo 8).
Đấy là trận đấu thứ 27 của Messi ở đấu trường World Cup, cũng là một kỷ lục mới. Trùng hợp đến mức khó tin: đúng vào ngày này 20 năm trước (16.6.2006, theo giờ địa phương ở nước chủ nhà), Messi lần đầu xuất hiện. Anh vào sân từ ghế dự bị và lập tức ghi bàn cho Argentina trong trận thắng Serbia & Montenegro 6-0 tại kỳ World Cup ở Đức. Đấy là cầu thủ trẻ nhất từng ra sân và ghi bàn cho Argentina ở World Cup. Bây giờ, anh là cầu thủ lớn tuổi nhất.
Một trong những kỷ lục cá nhân danh giá nhất gắn với đấu trường World Cup chính là kỷ lục về tổng số bàn thắng qua mọi thời đại, mà Messi đang chia sẻ cùng Klose. Kỷ lục này từng đi liền với tên tuổi của huyền thoại Đức Gerd Mueller suốt hàng chục năm cho đến khi bị Ronaldo (Brazil) xô ngã vào năm 2006, rồi đến Klose tiếp quản vào năm 2014. Bây giờ, gần như chắc chắn kỷ lục của Klose sẽ bị xô ngã. Vấn đề là Messi hay Mbappe sẽ thắng? Họ đều bùng nổ ngay từ trận đấu đầu tiên. Và nếu tiến được đến trận chung kết, mỗi người sẽ còn đến 7 trận nữa.
Tại World Cup 2022, Mbappe là vua phá lưới với 8 bàn thắng. Messi đứng liền sau đó (7 bàn). Bây giờ Messi đang dẫn trước Mbappe 1 bàn ở World Cup này, và 2 bàn trong cuộc đua giành kỷ lục chung cuộc. Thuận lợi riêng - quá đủ để trở thành động lực vô bờ bến cho Mbappe: anh còn đang nhắm đến một kỷ lục khác, cũng rất vinh dự: cầu thủ đầu tiên trong lịch sử 2 lần đoạt chức vua phá lưới World Cup. Giả sử Mbappe lại là vua phá lưới lần nữa, nhưng lại chỉ hơn Messi đúng 1 bàn như tại Qatar 2022, thì mỗi người có một kỷ lục để đời khi World Cup này khép lại.
Cuối cùng, chúng ta còn chưa nói đến một điều vô cùng hấp dẫn. Phải chăng những cú đúp liên tiếp của Mbappe và Haaland trong ngày hôm qua đã "kích hoạt" sự bùng nổ của Messi? Và nếu vậy, sẽ lại có sự bùng nổ của Ronaldo? Hãy chờ xem. Trước mắt, chỉ cần ghi bàn tại World Cup này là Ronaldo độc chiếm kỷ lục ghi bàn ở 6 kỳ World Cup.