Năm 43 tuổi, tôi quyết định xin nghỉ hưu sớm sau nhiều năm làm trong môi trường áp lực cao, khi sức khỏe bắt đầu lên tiếng rõ ràng. Tôi khi đó đang giữ vị trí Giám đốc pháp chế tại một doanh nghiệp, với mức lương khoảng 120 triệu đồng mỗi tháng, chưa kể thưởng cuối năm.
Với nhiều người, đó là một công việc đáng mơ ước. Nhưng với tôi, nó đi kèm sự mệt mỏi kéo dài cả về thể chất lẫn tinh thần. Sức khỏe suy giảm, nhiều bệnh mãn tính xuất hiện sau thời gian dài làm việc căng thẳng khiến tôi phải nhìn lại. Tôi chọn nghỉ, ban đầu chỉ nghĩ tạm dừng để trị liệu, thư giãn rồi tìm một công việc nhẹ nhàng hơn.
Thực tế, việc tìm một công việc mới ở tuổi ngoài tuổi 40 không hề dễ dàng. Tôi đã ở nhà gần hai năm. Nhưng quãng thời gian đó không hề áp lực hay u ám như nhiều người nghĩ. Ngược lại, tôi thấy mình sống chậm lại và nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Một ngày của tôi trôi qua khá đơn giản: sáng đưa con đi học, ăn sáng, uống cà phê thong thả, rồi đi chợ, nấu ăn. Trưa đợi các con về nhà cùng ăn cơm. Chiều tôi đi tập thể dục, tối về nấu ăn, dọn dẹp. Những việc tưởng như lặp lại ấy lại mang đến cảm giác bình yên mà trước đây tôi hiếm khi có được.
>> Tôi ‘sợ’ nghỉ hưu sớm dù có nhà, đất và 2,7 tỷ đồng tiết kiệm
Tôi vẫn duy trì thói quen đọc tin tức, nghiên cứu và đầu tư, đồng thời làm thêm một số công việc freelancer. Trong gần hai năm đó, tôi vẫn tạo ra thu nhập đáng kể. Tôi cũng có nhiều thời gian hơn để chăm sóc sức khỏe, về quê thăm bố mẹ, gặp gỡ bạn bè, và thỉnh thoảng đi du lịch.
Sau đó, tôi quyết định nghỉ hẳn khi vừa tròn 45 tuổi. Quyết định này khiến người thân, bạn bè, đồng nghiệp khá ngạc nhiên. Với họ, tôi đang ở đỉnh sự nghiệp, thu nhập cao, không lý do gì để dừng lại. Có người nghĩ tôi thất nghiệp, rồi nhiệt tình rủ đi làm sale bất động sản hay bán bảo hiểm. Tôi chỉ biết mỉm cười và cảm ơn. Mỗi người có một lựa chọn và một ngưỡng chịu đựng khác nhau, không phải ai cũng hiểu được. Họ không ở trong tình trạng của tôi để hiểu vì sao tôi chọn như vậy?
May mắn là từ khi còn trẻ, tôi đã sống tiết kiệm, không chạy theo lối sống hào nhoáng, nên tích lũy đủ tốt. Thế nên, khi nghỉ làm, tôi có một khoản tiết kiệm đủ để đầu tư và tạo ra thu nhập ổn định cho bản thân, thậm chí không thua kém nhiều so với lúc còn đi làm công ty.
Những trải nghiệm này giúp tôi nhận ra đôi khi, dừng lại đúng lúc là một cách để giữ mình không rơi quá xa. Nếu có sự chuẩn bị và hiểu rõ điều mình cần, thì “nghỉ hưu sớm” không phải là thất bại, mà có thể là một lựa chọn chủ động và đáng giá.
"Tôi luôn nghĩ rằng, trong cuộc sống này, điều quan trọng nhất là tầm nhìn và sự lựa chọn của mỗi người. Cùng đứng trước một ngã rẽ, có người chọn sự ổn định, có người chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn để tìm cơ hội cho bản thân. Không có lựa chọn nào đúng cho tất cả, miễn là phù hợp với mục tiêu mà mình theo đuổi.
Trước đây, tôi là một nhân viên bưu tá, đi làm công ăn lương. Thu nhập mỗi tháng không được bao nhiêu, thậm chí càng về sau tôi càng thấy đồng lương của mình thấp đi so với nhu cầu cuộc sống. Nhiều lần tôi tự hỏi: 'Với mức thu nhập này, làm sao đủ để nuôi vợ, nuôi con trong tương lai?'.
Càng nghĩ, tôi càng thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuộc sống của mình sẽ không có nhiều thay đổi. Thế là năm 2017, tôi quyết định nghỉ ra làm riêng, mở công ty của mình. Những ngày đầu khởi nghiệp không hề dễ dàng. Có những tháng, thu nhập từ công ty của tôi chỉ vỏn vẹn 4 triệu đồng. Công việc thì vất vả hơn rất nhiều so với đi làm thuê. Nhiều lúc, tôi cũng chạnh lòng khi nhìn số tiền kiếm được chẳng đáng là bao.
Nhưng rồi tôi tự nhủ, nếu ngồi không thì chẳng ai cho mình số tiền ấy cả. Dù ít, đó vẫn là thành quả từ công sức lao động và quan trọng hơn, tôi đang xây dựng một thứ thuộc về chính mình. Vì vậy, hai vợ chồng tôi quyết định tiếp tục cố gắng. Chúng tôi chấp nhận đi chậm, từng bước một.
>> '20 năm kinh nghiệm đầy mình giờ thất nghiệp tuổi 42'
May mắn là doanh thu của công ty tháng sau luôn cao hơn tháng trước, dù không phải quá lớn. Một phần nguyên nhân cũng là vì tính tôi thích tự làm, không muốn hùn hạp hay hợp tác với nhiều người để tránh những áp lực, mệt mỏi trong quản lý và các mối quan hệ. Thế nên, tôi chọn quy mô vừa sức với mình.
Điều khiến tôi hài lòng không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là cuộc sống hiện tại đã cho tôi những thứ mình mong muốn: có đủ thu nhập để nuôi vợ con, có tài sản để dành cho con sau này và có sự chuẩn bị cho tuổi già để không trở thành gánh nặng của các con.
Đến giờ, tôi vẫn thấy quyết định ra kinh doanh riêng của mình là đúng đắn. Công việc của tôi bây giờ khá đơn giản: chăm sóc khách hàng cũ và tìm kiếm thêm khách hàng mới. Tôi không còn phải sống trong tâm trạng thấp thỏm nhìn nét mặt cấp trên hay lo lắng chuyện công ty cắt giảm nhân sự. Tôi được tự quyết định công việc và chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình.
Những khách hàng của tôi, phần lớn đều đã ngoài 40 tuổi. Nhiều người luôn sống trong nỗi lo bị cho thôi việc, nên cố bám trụ với công việc hiện tại mà không biết mình có thể giữ được nó đến bao giờ? Tôi hiểu nỗi lo ấy bởi chính tôi cũng từng trải qua cảm giác bất an khi phụ thuộc hoàn toàn vào đồng lương hàng tháng. Nếu chỉ vì sợ thay đổi mà chấp nhận một cuộc sống khiến mình luôn bất an về tương lai, thì đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải trả giá bằng sự tiếc nuối".
Đó là chia sẻ của độc giả Trong Quy về kế hoạch chuẩn bị cho sự nghiệp trước tuổi trung niên. Trong bối cảnh thị trường lao động liên tục thay đổi, nỗi lo thất nghiệp không còn là câu chuyện của riêng người trẻ mới đi làm mà đang trở thành áp lực lớn đối với nhiều lao động trung niên. Ở độ tuổi ngoài 40, khi gánh nặng tài chính cho gia đình vẫn còn lớn, việc mất việc hoặc đối mặt với nguy cơ bị thay thế khiến không ít người rơi vào trạng thái bất an. Đây cũng là giai đoạn mà cơ hội tìm kiếm một công việc mới với mức thu nhập và vị trí tương đương thường trở nên khó khăn hơn. Trước thực tế đó, nhiều người đặt câu hỏi: nên tiếp tục bám trụ vào công việc hiện tại hay chủ động tìm kiếm một hướng đi mới để chuẩn bị cho tương lai?
Tôi vừa xem một video ghi lại cảnh một shipper cố hết sức can ngăn khách đừng nhận đơn hàng "iPhone 16 Pro Max thanh lý" giá chỉ 500 nghìn đồng. Khách hàng là một bé gái, độ tuổi cấp hai, biểu cảm có vẻ hý hửng vì nghĩ mình vừa trúng "món hời".
Dù anh shipper ra sức khuyên can và cảnh báo khui hàng thì không được trả lại, em vẫn mở hộp ngay tại chỗ, đầy háo hức và rồi chưng hửng khi bên trong chẳng có chiếc iPhone nào, mà là vài viên pin.
Một người bạn của tôi khi xem video này và cho rằng shipper làm vậy là không đúng với nhiệm vụ công việc.
Hàng nào cho phép đồng kiểm thì đồng kiểm với khách, khách nhận hàng thì thu tiền, khách không lấy thì làm thủ tục hoàn đơn hàng. Shipper hết trách nhiệm. Nếu có sự cố hàng giả, hàng không đúng quảng cáo thì đó là việc của người mua với người bán hoặc với sàn thương mại điện tử.
Tôi thì nghĩ khác, như cô bé trong video trên, sau khi chưng hửng vì mở hàng mà không thấy chiếc iPhone nào đã nói với shipper rằng cho trả lại hàng vì mẹ biết mẹ sẽ mắng nữa. Có thể suy luận rằng đây không phải lần đầu, shipper cũng quá rành với những đơn hàng như thế, làm gì có chiếc điện thoại thông minh nào, nên họ cảnh báo khách trước cũng là một việc cần làm.
"Nói về chuyện camera an ninh của hàng xóm, tôi thấy nhiều người cứ thích làm quá lên rồi tự làm mình mệt.
Với tôi, quan điểm rất thoáng: Chỉ khi nào người ta cầm điện thoại xông thẳng vào nhà mình mà quay phim, chụp ảnh thì mới đáng để nói. Còn cái camera an ninh gắn cố định ở cửa, dù có quay bao quát luôn phần trước hay sau nhà mình thì cũng chẳng vấn đề gì.
Đã gọi là camera an ninh thì góc quay phải rộng mới hiệu quả. Thực tế, cái sân hay cái cổng là khu vực không gian mở, chứ có phải phòng ngủ hay phòng tắm đâu mà hở ra là sợ lộ quyền riêng tư?
Chẳng ai rảnh tới mức ngồi canh cái sân nhà hàng xóm cả ngày để xem có gì bí mật. Mà nói thẳng, cũng chẳng ai làm chuyện nhạy cảm ngay ngoài sân để mà phải sợ camera nhìn thấy.
Có cái camera hàng xóm bao quát giùm khu vực trước nhà, đôi khi trộm cắp nhìn vào còn nể nang không dám bén mảng tới. Lúc có sự cố hay mất đồ, chạy sang nhờ họ trích xuất dữ liệu hỗ trợ thì mới thấy cái lợi.
Miễn là đôi bên không có xích mích, đụng chạm gì thì việc họ lắp camera quay vào khuôn viên công cộng hay lối đi chung, tôi còn thấy cảm ơn không hết vì có người canh chừng hộ không công.
Chủ yếu vẫn là ăn ở với hàng xóm láng giềng sao cho tốt thì chả có gì phải lo lắng. Cứ suốt ngày soi xét, chửi bới nhau thì mới sinh ra nhiều thứ lộn xộn. Cứ nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu".
Độc giả nickname hoanghai88tv nêu quan điểm như trên, sau câu chuyện Bức xúc vì hàng xóm 'chĩa camera an ninh vào nhà'.Đây cũng là câu chuyện của nhiều người: Hàng xóm chĩa camera bắt chuyển động thẳng vào nhà tôi.
Đồng quan điểm, độc giả Nam Le nói: "Bây giờ camera an ninh quá phổ biến rồi, góc nhìn rộng nên với đặc thù nhà ống, kiến trúc ở Việt Nam thì khó mà không vướng nhà hàng xóm.
Cá nhân tôi thấy không việc gì phải làm quá lên trong vấn đề này. Như hẻm nhà tôi, gần như 90% hộ dân đều gắn camera ngoài cổng, chưa kể camera an ninh do khu phố lắp.
Chính nhờ hệ thống camera dày đặc đó mà 5 năm trở lại đây xóm tôi không còn vụ trộm hay mất an ninh nào (so với xưa: mỗi năm có 1-2 vụ trộm cạy cửa phá khóa), chưa kể nhiều sự cố khác được phát hiện kịp thời".