Tôi có tìm hiểu thì được biết rằng có một số quốc gia đã áp dụng hệ thống cảnh báo điểm mù (Blind Spot Information System – BSIS) sử dụng radar, camera và cảm biến để phát hiện người đi bộ, xe đạp hoặc xe máy nằm trong vùng khuất tầm nhìn và cảnh báo tài xế trước khi xảy ra va chạm.
Chi phí lắp đặt hiện nay chỉ khoảng 15 triệu đồng đến vài chục triệu đồng mỗi xe, thấp hơn rất nhiều so với thiệt hại do một vụ tai nạn nghiêm trọng gây ra. Tôi không rõ nếu có cơ chế bắt buộc lắp đặt hệ thống cảnh báo điểm mù đối với xe tải, xe đầu kéo và xe khách cỡ lớn thì liệu có góp phần giảm những tai nạn đáng tiếc do điểm mù phương tiện gây ra hay không?
Tin Gốc: Vnexpress

Quan điểm "con cái đã đi làm nên trả 'tiền thuê nhà' cho cha mẹ nếu vẫn sống chung" từng được một độc giả chia sẻ trên diễn đàn.
Ở một số nước, việc con trưởng thành đóng góp tiền nhà được xem là bình thường, thậm chí là cách rèn luyện tính tự lập và trách nhiệm tài chính. Trong khi đó, tại Việt Nam và nhiều nước châu Á, cha mẹ thường không đặt nặng chuyện này, mà coi việc cho con ở cùng là điều hiển nhiên.
*Bạn nghĩ sao về vấn đề này?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi năm nay 45 tuổi. Trước đây, chuyện nhậu với tôi gần như là một phần cuộc sống. Từ tiệc cơ quan, tiếp khách, đến bạn bè lâu ngày gặp lại, hầu như lần nào cũng có rượu. "Không say không về, không vui không nghỉ" là những câu nói quá quen thuộc với tôi mỗi buổi nhậu như vậy.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi cơ thể tôi "lên tiếng". Tôi hay bị đau bụng râm ran, lúc đầu nghĩ đơn giản là đau dạ dày do ăn uống thất thường. Nhưng rồi thêm triệu chứng lạ: mỗi lần ngồi xuống rồi đứng lên là chóng mặt, có lúc tối sầm mặt mày, phải vịn vào bàn ghế mới đứng vững. Lúc đó tôi mới bắt đầu lo.
Đi khám, bác sĩ kết luận tôi bị nhiễm HP dạ dày và rối loạn tiền đình. Nghe xong, tôi giật mình vì trước giờ bản thân vẫn luôn tự tin vào sức khỏe thuộc hàng đầu. Bác sĩ cảnh báo: "Nếu còn tiếp tục nhậu nhẹt như vậy thì khó mà khỏi, thậm chí còn nặng hơn". Không tin vào tai mình, tôi quyết định lên Sài Gòn khám lại cho chắc. Kết quả vẫn vậy, và lần này, tôi chọn cách thay đổi.
Tôi bỏ nhậu. Không phải giảm, mà là bỏ hẳn. Hơn nửa năm trời, tôi từ chối tất cả các lời mời nhậu. Ngay cả tiệc cơ quan tôi cũng xin phép về sớm. Bạn bè rủ rê tôi cũng tìm cách né. Những cuộc vui mà trước đây bản thân luôn là người "cầm trịch", giờ tôi đứng ngoài.
>> Tôi gục tại chỗ sau 10 chén rượu khai xuân một ngày về quê chúc Tết
Thời gian đầu quả thật rất khó. Không phải vì tôi thèm bia rượu, mà vì khó xử mỗi khi phải từ chối ai đó. Nhiều người không hiểu, nghĩ tôi làm màu, làm cao, hoặc gắn cho cái mác "sợ vợ". Có người còn nói thẳng: "Đàn ông mà vậy coi sao được?". Nhưng tôi vẫn kiên trì, bỏ ngoài tai tất cả. Vì tôi biết rõ cảm giác chóng mặt, đau bụng, mệt mỏi nó đáng sợ thế nào? Và tôi không muốn đánh đổi sức khỏe của mình lấy chút sĩ diện.
Dần dần, sức khỏe của tôi cải thiện. Tôi hết đau bụng, đầu óc nhẹ nhàng hơn, không còn cảm giác choáng váng mỗi khi đứng lên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy cơ thể mình "dễ chịu" đúng nghĩa.
Những tưởng mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng không. Khi tôi quay lại với các mối quan hệ cũ, vẫn có những ánh nhìn khác về mình. Tôi viện cớ "còn bệnh, bác sĩ cấm uống" để từ chối dần các cuộc vui. Nhưng bạn bè thì cười chê, nói ra nói vào: "Bệnh gì mà dai vậy?", "không uống nổi thì nói thẳng, bày đặt lý do", "uống vài ly có sao đâu"...
Có lúc tôi chạnh lòng, tự hỏi: "Mình làm vậy là đúng hay sai? Giữ sức khỏe cho bản thân mà cũng bị cười chê như vậy sao?". Nhưng rồi tôi nghĩ lại, không ai sống thay mình, không ai chịu đau thay mình, và cũng không ai chịu hậu quả sức khỏe thay mình được. Thế nên, tôi chọn sức khỏe, chọn sống tỉnh táo, chọn gia đình, dù đôi khi phải đánh đổi bằng việc bị hiểu lầm, chê trách.
Giờ đây, tôi không còn cố giải thích nhiều nữa. Ai hiểu thì hiểu, không hiểu cũng không sao. Tôi chỉ biết, mỗi sáng thức dậy không chóng mặt, không đau bụng, đó đã là điều đáng giá. Nếu là bạn, bạn có dám bỏ nhậu như tôi không?
Và khi bị bạn bè cười chê như vậy, bạn sẽ làm gì?
Nghị định 90/2026 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế vừa được Chính phủ ban hành, quy định: hành vi lôi kéo, ép buộc người khác uống rượu bia hoặc sử dụng thức uống này ngay trước, trong giờ làm việc, học tập sẽ khiến người vi phạm nộp 1- 3 triệu đồng.
Diep LuanChồng tự tin 'lon bia cho có không khí chẳng ảnh hưởng đến việc lái xe'
Một tháng chìm trong bia rượu vì 'chạy sô' tất niên từ Tết dương đến Tết âm
Trả giá vì tự tin lái xe về nhà sau khi 'uống vài chén cho vui'
Tuổi 30 bụng phệ, gan nhiễm mỡ độ 2 vì ngày nào cũng nhậu
'Tài xế say xỉn gây tai nạn chết người, bạn nhậu không vô can'
'Nhiều người nốc rượu, bia chứ không biết thưởng thức'
Nguồn: https://vnexpress.net/ep-uong-bia-toi-mang-tieng-khong-dang-mat-dan-ong-vi-bo-nhau-5059921.html

Tháng trước, tôi tổ chức đám cưới sau nhiều năm ấp ủ. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là một trong những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời, khi mình và chồng được chia sẻ niềm vui với những người thân yêu nhất. Nhưng khi buổi tiệc bắt đầu, cảm giác hạnh phúc nhanh chóng bị thay thế bởi sự mệt mỏi.
Đám cưới của tôi có hơn 400 khách mời, phần lớn là những người tôi không quen biết. Từ đầu buổi tiệc, tôi đã phải đứng ở sảnh, liên tục chào hỏi khách. Có người cười nói rất thân tình nhưng thú thực tôi không biết họ là ai? Nhiều lần tôi phải ghé tai mẹ hỏi nhỏ: "Ai vậy mẹ?". Có lúc chưa kịp nghe câu trả lời, tôi đã phải tiếp tục bắt tay, cảm ơn và chụp ảnh cùng vị khách tiếp theo.
Đến lúc nâng ly chúc mừng, tôi và chồng đi qua hàng chục bàn tiệc, cụng ly với rất nhiều người nhưng gần như không có kết nối nào thực sự. Những lời chúc giống nhau, những cái bắt tay diễn ra theo quán tính, còn chúng tôi chỉ cố giữ nụ cười suốt nhiều giờ đồng hồ. Có lúc, tôi thấy mình giống một nhân viên phục vụ hơn là cô dâu, chú rể.
Nhiều đám cưới ở Việt Nam hiện nay dường như trở thành dịp để người lớn duy trì các mối quan hệ xã hội. Người từng mời cưới phải được mời lại. Đồng nghiệp cũ, đối tác làm ăn, hàng xóm, họ hàng xa... đều có mặt trong danh sách khách mời. Và thế là đám cưới ngày càng phình to, trong khi cảm xúc của những người trực tiếp bước vào hôn nhân lại bị thu nhỏ.
Có một thực tế mà nhiều người trẻ ngại nói: không ít đám cưới bây giờ giống một cuộc trình diễn về vị thế xã hội hơn là một lễ thành hôn. Người ta quan tâm cưới ở đâu, bao nhiêu bàn, khách có đông không, tiền mừng có đủ bù chi phí hay không? Ít ai hỏi cô dâu chú rể thực sự cảm thấy thế nào trong ngày quan trọng ấy?
>> Tôi làm đám cưới 240 mâm 'mệt nhưng vui'
Bản thân tôi cũng gần như không có thời gian để tận hưởng ngày cưới của chính mình. Tôi không thể ngồi lâu với một người bạn thân, không có nhiều khoảnh khắc riêng với bố mẹ. Cũng không có thời gian để dừng lại vài phút và cảm nhận rằng mình vừa bước sang một chương mới của cuộc đời. Mọi thứ diễn ra như một dây chuyền gấp gáp: đón khách, chụp ảnh, làm lễ, nâng ly, rồi lại tiếp khách.
Tôi nhớ trước đây mình từng dự đám cưới của một người bạn. Ở đó chỉ có khoảng 50 khách. Không sân khấu hoành tráng, không nghi thức cầu kỳ, nhưng đó là một trong những đám cưới đáng nhớ nhất tôi mà từng tham dự. Cô dâu có thời gian ngồi cạnh mẹ, chú rể có thể hàn huyên người bạn thân thật lâu. Mỗi vị khách đều được trò chuyện và thực sự trở thành một phần của ngày vui ấy.
Sau đám cưới của mình, tôi không còn nghĩ số lượng khách hay độ sang trọng của hội trường quyết định giá trị của một hôn lễ. Điều quan trọng nhất là cô dâu, chú rể có thực sự hạnh phúc trong ngày hôm đó hay không? Một cái ôm chân thành của một người thân quen đôi khi đáng giá hơn hàng trăm cái cụng ly xã giao từ những người họ hàng xa lạ.
Tôi từng tiếc vì đám cưới của mình có quá nhiều người không quen biết. Hy vọng những "đại hội khách hàng" mang tên hôn lễ có thể dần nhường chỗ cho những đám cưới thực sự thuộc về tình yêu và những người thân thiết nhất.
Tin Gốc: Vnexpress

