Theo Thanh Niên đưa tin trước đó, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn – Gia Định vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2.7.1976 – 2.7.2026), UBND TP.HCM tổ chức bắn pháo hoa tại 16 điểm, thời gian từ 21 giờ đến 21 giờ 15 ngày 2.7.
Trong 5 điểm bắn pháo hoa nổ tầm cao kết hợp tầm thấp ngay tại trung tâm TP.HCM có khu vực đầu hầm sông Sài Gòn (P.An Khánh). Nơi đây dự kiến thu hút đông người đến xem.
Để thuận tiện gửi xe với chi phí phải chăng, bạn trẻ có thể lựa chọn một số điểm giữ xe gần khu vực này. Cụ thể, bãi giữ xe tại ga metro Bến Thành (P.Bến Thành), gửi xe máy có giá khoảng 4.000 đồng/lượt ở khung thời gian ban ngày (từ 6 giờ đến 18 giờ) và giá khoảng 6.000 đồng/lượt vào ban đêm (từ 18 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau), thuận lợi di chuyển ra khu vực đầu hầm sông Sài Gòn (khoảng cách từ 1km – 1,5km) để xem pháo hoa.
Ngoài ra, bạn trẻ cũng có thể gửi xe tại Central Market số 4 đường Phạm Ngũ Lão, P.Bến Thành, TP.HCM. Tại đây, đối với xe máy, 3 giờ đầu có mức giá khoảng 8.000 đồng (trong khung thời gian từ 6 giờ đến 21 giờ 59) và 10.000 đồng (trong khung thời gian từ 22 giờ đến 5 giờ 59). Với mỗi giờ tiếp theo tính 1.000 đồng, thuận lợi di chuyển ra khu vực đầu hầm sông Sài Gòn (khoảng cách từ 1,5km – 2km) để xem pháo hoa.
Một lựa chọn khác là bãi giữ xe tại công viên bờ sông Thủ Thiêm (P.An Khánh) có giá khoảng 4.000 đồng/chiếc/ 4 giờ ban ngày (từ 6 giờ đến 18 giờ) và 6.000 đồng/chiếc/ 4 giờ ban đêm (từ 18 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau). Đây là vị trí thuận tiện cho những người chọn xem pháo hoa tại khu vực bờ sông.
Cách đó không xa, bãi gửi xe tại công viên Sáng Tạo (đường Lương Định Của, P.An Khánh) cũng áp dụng mức giá tương tự.
Nhân viên tại bãi gửi xe cho biết bạn trẻ nên sắp xếp xe đúng hàng lối, giữ cẩn thận vé xe, đồng thời tự bảo quản tài sản cá nhân. Ngoài ra, khu vực giữ xe đều có nhân viên trông xe thường xuyên tuần tra để đảm bảo an ninh, tuy nhiên người gửi xe vẫn cần nâng cao ý thức bảo quản tài sản của mình.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sáng 1.6, hơn 151.000 học sinh tại TP.HCM tham gia kỳ thi tuyển sinh lớp 10 công lập. Đây được xem là một trong những kỳ thi quan trọng đối với học sinh THCS, quyết định cơ hội vào các trường THPT công lập trên địa bàn thành phố.
Tại điểm thi Trường THCS Trường Thọ (TP.HCM), nhiều phụ huynh cho biết họ đưa con đến trường thi từ hơn một giờ trước thời gian tập trung.
Chị Nguyễn Thị Thùy Trang, mẹ em Nguyễn Minh Đức, học sinh Trường THCS Tam Bình (TP.HCM), cho biết cả gia đình thức dậy từ 4 giờ 30 sáng. Đến 5 giờ 38, ba mẹ con đã có mặt tại điểm thi dù thời gian tập trung là 6 giờ 30.
Để yên tâm hơn, chị Trang còn chuẩn bị sẵn nước uống, áo mưa và một số vật dụng cần thiết phòng trường hợp thời tiết thay đổi hoặc phát sinh tình huống bất ngờ trên đường đến điểm thi.
Chị Nguyễn Thị Ngọc Hoa, phụ huynh em Nguyễn Ngọc Minh Anh, học sinh Trường THCS Tam Bình (TP.HCM), cho biết nhà cách điểm thi chỉ khoảng 12 - 13 phút đi xe máy nhưng chị vẫn chủ động đưa con đi từ rất sớm.
"Từ 5 giờ sáng, con đã lục đục chuẩn bị đi thi. Kỳ thi quan trọng nên gia đình muốn đi sớm để con ổn định tinh thần, tránh những tình huống phát sinh trên đường. Ba mẹ đưa đón thì không vất vả gì, chỉ thấy thương con vì phải thức dậy từ rất sớm để bước vào một kỳ thi nhiều áp lực", chị Hoa nói.
Chị Lê Thị Kim Ngân, phụ huynh em Phạm Lê Huyền Trân, học sinh Trường THCS Tam Bình (TP.HCM), cũng đưa con đến điểm thi từ 5 giờ 30 sáng. Theo chị Ngân, việc đến trường sớm giúp con có thời gian làm quen không khí phòng thi và ổn định tâm lý trước khi bước vào môn thi đầu tiên.
Không chỉ phụ huynh, nhiều thành viên trong gia đình cũng dành sự quan tâm đặc biệt cho thí sinh. Em Đỗ Lê Quỳnh Trâm, học sinh lớp 4 Trường TH Tam Bình (TP.HCM), theo gia đình đến đưa anh trai là Đỗ Lê Tiến, học sinh Trường THCS Tam Bình, đi thi từ sáng sớm.
Tại điểm thi Trường THCS Lê Quý Đôn (TP.HCM), chị Võ Thị Minh Uyên đưa con gái là em Trần Ngọc Cát Tiên đến trường từ 6 giờ sáng.
Điều đặc biệt là Cát Tiên đang học ngay tại ngôi trường được chọn làm điểm thi. Dù vậy, chị Uyên vẫn quyết định đưa con đi sớm. "Dù con học ở đây nhưng tôi vẫn không yên tâm. Đi thi thì cứ đi sớm cho chắc. Chỉ mong con giữ được bình tĩnh và làm bài đúng khả năng của mình", chị Uyên cho biết.
Bên cạnh phụ huynh, lực lượng thanh niên tình nguyện cũng có mặt từ rất sớm để hỗ trợ thí sinh. Lưu Gia Hào, thành viên đội hình tiếp sức mùa thi đến từ FPT PolySchool (TP.HCM), cho biết cả đội đã có mặt tại điểm thi từ lúc trời còn chưa sáng. Riêng Hào xuất phát từ Thuận An (Bình Dương cũ) lúc 5 giờ 30 sáng để kịp tham gia công tác hỗ trợ.
"Điều mình nhớ nhất trong buổi sáng nay là hình ảnh một người bố la con ngay trước điểm thi vì sợ con quên đồ. Nhưng khi con đã vào trường thi, chú vẫn đứng ngoài nhìn theo mãi. Mình nghĩ đó là sự lo lắng rất dễ hiểu của các bậc phụ huynh trong ngày thi quan trọng. Trong lúc chờ đợi, tụi mình cũng tranh thủ trò chuyện để giúp các cô chú bớt căng thẳng hơn", Hào kể.
Tại điểm thi Trường THCS Lê Lai (TP.HCM), nhiều phụ huynh cho biết họ chủ động giữ tâm lý thoải mái cho con trong suốt quá trình ôn tập.
Chị Trương Khiếu Bích Vân, ngụ P.An Đông (TP.HCM), cho biết cả gia đình không đặt nặng áp lực điểm số. Điều quan trọng nhất là con phát huy được năng lực sau thời gian dài ôn luyện.
"Có những hôm con học đến 12 giờ đêm để ôn bài. Nhờ chuẩn bị kỹ nên con khá tự tin trước khi vào phòng thi. Tôi chỉ động viên con giữ tâm lý ổn định, không áp lực quá về kết quả và cố gắng làm tốt nhất có thể", chị Vân chia sẻ.
Trong khi đó, tại điểm thi Trường THCS Lý Thánh Tông (TP.HCM), chị Trần Thị Hồng Lan, ngụ P.Chánh Hưng (TP.HCM), thừa nhận bản thân chị còn hồi hộp hơn cả con.
"Con thì bình tĩnh lắm, nhưng mẹ lại không bình tĩnh nổi. Làm mẹ nên lo đủ thứ. Nhưng thấy con bước vào trường thi với tâm thế tự tin, không căng thẳng thì tôi cũng yên tâm phần nào", chị Lan nói.
Theo chị Lan, tâm lý lo lắng là điều khó tránh khỏi đối với các bậc phụ huynh khi con bước vào kỳ thi chuyển cấp.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hành trình về nguồn đặc biệt này do Hội Sinh viên TP.HCM tổ chức với nhiều hoạt động ý nghĩa tại 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh từ ngày 2 - 5.4 vừa qua.
Trên fanpage của Hội Sinh viên TP.HCM ghi lại những dòng chia sẻ đầy cảm xúc của sinh viên thành phố mang tên Bác trong hành trình về nguồn đặc biệt này: "Nam Đàn ơi, chúng con đã về! Hành trình chạm vào ký ức thời niên thiếu của Người. Đoàn hành trình đã chính thức đặt chân đến mảnh đất Kim Liên, Nghệ An - nơi lưu giữ những nhịp thở đầu tiên của một nhân cách vĩ đại. Dưới cái nắng miền Trung sắt son, màu áo trắng của chúng con hòa cùng sắc sen ngát hương, tạo nên một khung cảnh thật xúc động và tự hào... Tại Làng Sen - quê nội trang nghiêm, trong không khí thành kính, toàn đoàn đã thực hiện nghi thức dâng hoa, dâng hương Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đứng trước ngôi nhà lá năm gian mộc mạc, mỗi sinh viên thành phố Bác đều lặng mình suy ngẫm".
Hành trình cũng đưa các bạn đến với những cuộc gặp đầy xúc động với các mẹ Việt Nam anh hùng tại Nghệ An, Hà Tĩnh; về với quê hương của người đoàn viên Cộng sản đầu tiên Lý Tự Trọng; đến với khu di tích quốc gia đặc biệt Ngã ba Đồng Lộc gắn liền với 10 nữ thanh niên xung phong hy sinh anh dũng…
Trong khuôn khổ chương trình, đoàn hành trình đã trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học tại 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Bên cạnh đó, đoàn cũng tặng các bộ đèn năng lượng mặt trời tại Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn, tỉnh Nghệ An, thể hiện tinh thần trách nhiệm của sinh viên TP.HCM trong việc đền ơn đáp nghĩa, hỗ trợ cải thiện cơ sở vật chất tại các khu di tích lịch sử, nơi ghi nhớ công ơn to lớn của các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì sự độc lập, tự do của dân tộc.
Sau hành trình, Võ Nguyễn Hoàng Đa, nguyên Chủ tịch Hội Sinh viên Trường ĐH Sư phạm thể dục thể thao TP.HCM, bày tỏ: "Đặt chân đến các khu di tích lịch sử, mỗi bước đi không còn đơn thuần là tham quan, mà là hành trình trở về với cội nguồn. Những câu chuyện được kể lại - về chiến tranh, về sự hy sinh, về lòng yêu nước - không còn là những dòng chữ trong sách, mà trở nên sống động, chân thực đến nghẹn lòng. Có những khoảnh khắc, chúng tôi lặng đi không phải vì không hiểu, mà vì cảm xúc dâng trào đến mức chỉ có thể trả lời bằng những giọt nước mắt".
"Đây không chỉ là một chuyến đi, mà là một bài học lớn về lịch sử, về lòng biết ơn và về lý tưởng sống. Một hành trình để hiểu, để cảm và để trưởng thành", Hoàng Đa khẳng định.

Nguyễn Lê Hoàng Nam (25 tuổi, ngụ ở đường Phan Văn Hớn, P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM) sống và làm việc xa nhà. Mỗi ngày, mẹ Nam vẫn đều đặn nhắn tin "Hôm nay thế nào con?". Nam thường trả lời ngắn gọn về việc đã đi đâu, làm gì. Nhưng khi thật sự thấy không ổn, cậu cũng không tâm sự với ba mẹ mà chọn tự vượt qua.
"Có lần gặp chuyện mệt và áp lực quá cũng khóc, mẹ hỏi thì vẫn trả lời là mọi việc ổn và bình thường hết á", Nam chia sẻ. Lý do, theo Nam: "Mỗi lần định nói là lại thấy ngại ngại, không biết bắt đầu từ đâu. Có những chuyện nếu kể ra thì ba mẹ sẽ giận và trách mắng thay vì hiểu và đồng cảm được".
Vũ Lê Quang Trung (29 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Trọng Tuyển, P.Phú Nhuận, TP.HCM), cũng chọn giấu đi cảm xúc. "Mình biết gia đình cũng có những mối lo riêng, nên dù có ổn hay không cũng sẽ nói ổn, để ba mẹ không phải lo nghĩ nhiều về mình", Trung nói.
Điều khiến Trung chọn im lặng còn ở chỗ: anh không tin ba mẹ có thể đồng cảm được với những điều mình chia sẻ. "Vài lần thử mở lòng, mình cũng chỉ nhận lại những câu trả lời qua loa", Trung kể.
Phạm Trần Phương Anh (27 tuổi, ngụ ở đường Đoàn Văn Bơ, P.Xóm Chiếu, TP.HCM) thì cảm nhận mỗi lần cần được lắng nghe thì chỉ nhận lại vô số lời khuyên, không được lắng nghe thực sự. "Có nhiều lần mình kể nhưng ba mẹ lại không hiểu mà cố khuyên bảo theo hướng khác hoàn toàn. Mình thấy hụt hẫng nên từ đó cũng ít nói lại".
Với nhiều bạn trẻ, tình yêu thương dành cho gia đình vẫn nguyên vẹn, nhưng có một bức tường vô hình ngăn họ chia sẻ những phần nặng lòng nhất.
Theo tiến sĩ Quách Tuấn Khanh, chuyên gia phát triển con người, việc bộc lộ nỗi lòng, đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực chưa bao giờ là điều dễ dàng với bất cứ thế hệ nào. "Để có thể bộc lộ, tâm sự, người ta cần cảm nhận được sự an toàn về mặt tâm lý. Khi họ thấy có nguy cơ bị phán xét, bị chê, thì họ sẽ không mở lòng được", tiến sĩ Khanh phân tích.
Theo ông Khanh, an toàn tâm lý được dựng nên từ bốn yếu tố: được đón nhận, được tôn trọng, được yêu thương, và được lắng nghe. Ông giải thích: "Lắng nghe ở đây là không phán xét, không bắt bẻ, không vội vã đưa ra lời khuyên khi người kia đang nói. Nhiều gia đình, cha mẹ cho rằng yêu thương con, nhưng thật ra họ chưa biết yêu thương đúng cách".
PGS.TS Trần Thành Nam, Hiệu trưởng Trường ĐH Giáo dục (ĐHQG Hà Nội) thì chỉ ra một mâu thuẫn cốt lõi trong giao tiếp giữa hai thế hệ: mục tiêu giao tiếp khác nhau. "Nhiều khi người trẻ chỉ muốn được lắng nghe cảm xúc, nhưng cha mẹ lại nghe theo kiểu phán xét và đưa ra cách "giải quyết vấn đề" mang tính áp đặt. Điều này khiến người trẻ không muốn chia sẻ nữa".
Khoảng cách thế hệ, theo tiến sĩ Khanh, cũng kéo theo khác biệt về môi trường sống, điều kiện sống và những quy ước xã hội của từng thời kỳ. "Tất cả suy nghĩ, quyết định, niềm tin của chúng ta đều bị chi phối bởi trải nghiệm và môi trường lớn lên. Điều đó vô cùng khó để tách khỏi mình. Cho nên khi đưa ra một lời khuyên cho con, cha mẹ cần nhìn mọi thứ thật khách quan, sáng suốt, tránh áp đặt lên con", tiến sĩ Khanh nói.
Hệ quả của việc không tâm sự lâu dài, theo PGS.TS Trần Thành Nam, có ảnh hưởng không hề nhỏ. Cảm xúc dồn nén, ức chế kéo dài có thể khiến người trẻ tăng lo âu, dễ cáu gắt, kiệt sức tinh thần. "Việc không chia sẻ làm giảm cảm giác thuộc về, người trẻ không còn thấy mình là thành viên của gia đình, từ đó cảm thấy cô đơn ngay giữa chính ngôi nhà mình", ông Nam nhận xét.
Khi được hỏi điều mong nhất từ cha mẹ, nhiều bạn trẻ có chung một câu trả lời: được lắng nghe và tôn trọng cảm xúc. Theo cô bạn Phương Anh: "Có lần mình vừa kể được vài câu thì ba mẹ đã bắt đầu đưa lời khuyên liền, mà lúc đó mình chỉ cần có người nghe thôi". "Mình chỉ mong ba mẹ đừng áp đặt tư tưởng hồi xưa ba mẹ thế này mà con thế kia, hay so sánh mình với các bạn cùng lứa", Nam chia sẻ thêm.
Theo tiến sĩ Quách Tuấn Khanh, cốt lõi của việc kéo gần khoảng cách giữa người trẻ và bậc cha mẹ cần phải đến từ nỗ lực của cả hai phía. "Cả hai bên phải mở lòng, cùng hướng đến mục đích đó, và cùng hỗ trợ nhau thay đổi hành vi, thay đổi cách nghĩ". Mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ thay đổi nhận thức. Người trẻ cần tin rằng những gì mình nói ra sẽ được đón nhận, còn cha mẹ cũng cần học cách đón nhận tâm sự của con.
Một gợi ý thiết thực mà tiến sĩ Khanh đưa ra là tạo ra "nghi thức" trong gia đình: "Chẳng hạn dành 5-10 phút mỗi tối trước khi ngủ để cả nhà chia sẻ chuyện trong ngày, thật sự lắng nghe nhau, không phán xét, không xao nhãng. Dần dần, những điều như vậy sẽ giúp hình thành một kết nối, để thấy rằng à, chuyện tâm sự ra là an toàn".
Còn theo PGS.TS Trần Thành Nam, người trẻ có thể bắt đầu bằng việc biểu đạt rõ nhu cầu của mình, thay vì kỳ vọng cha mẹ tự đoán: "Hãy nói thẳng: con chỉ cần mọi người lắng nghe con, con đã có suy nghĩ và cách giải quyết của mình rồi.
Một giải pháp khác mà các chuyên gia gợi ý đó là thay vì chờ đến khi có "chuyện lớn" mới mở lời, hãy bắt đầu bằng những chia sẻ nhỏ hằng ngày. "Hôm nay con thấy áp lực ở chỗ...", một câu ngắn có thể là viên gạch đầu tiên xây lại nhịp cầu giữa hai thế hệ. Bởi suy cho cùng, gia đình không tự nhiên trở thành nơi "an toàn tâm lý", mà được hình thành từ vun đắp và rút kinh nghiệm, cùng với nỗ lực từ tình yêu thương.
Tin Gốc: Thanh Niên

