24 năm trước, trên sân nhà Daejeon World Cup, Hàn Quốc gây sốc khi hạ á quân châu Âu Italy 2-1 ở vòng 1/8, nhờ bàn thắng vàng của Ahn Jung-hwan trong hiệp phụ. Ở tứ kết, họ tiếp tục loại Tây Ban Nha bằng loạt luân lưu. Thầy trò HLV Guus Hiddink sau đó thua Đức 0-1 ở bán kết rồi Thổ Nhĩ Kỳ 2-3 ở trận tranh HC đồng.
Ở 6 kỳ giải tiếp theo, các đại diện LĐBĐ châu Á (AFC) 4 lần vượt qua vòng bảng, nhưng đều thua tại vòng knock-out đầu tiên. Năm 2010, Hàn Quốc thua Uruguay 1-2, còn Nhật Bản hòa Paraguay 0-0 rồi thua luân lưu 3-5. Đến năm 2018, Nhật Bản dẫn 2-0, nhưng vẫn thua Bỉ 2-3. 4 năm sau, AFC lần đầu có ba đại diện vượt qua vòng bảng, nhưng Australia thua Argentina 1-2, Hàn Quốc thua Brazil 1-4, còn Nhật Bản hòa Croatia 1-1 và lại thua 1-3 trong loạt luân lưu.
Đến kỳ giải 2026, World Cup tăng số đội từ 32 lên 48 để lần đầu có vòng 1/16. AFC cũng tăng từ 4,5 lên 9 suất tham dự, nhưng chỉ hai đội vượt qua vòng bảng – tỷ lệ thấp nhất trong số các liên đoàn dự giải, trừ châu Đại Dương.
Tuy nhiên, ở vòng 1/16, Nhật Bản sớm phải gặp đối thủ mạnh Brazil và thua ngược 1-2. Trong khi đó, Australia hòa Ai Cập 1-1 rồi thua luân lưu 2-4. AFC sạch bóng đại diện sau hơn ba tuần tranh tài ở Bắc Trung Mỹ.
Trong khi đó, châu Âu có 7 đội đi tiếp vào vòng 1/8, gồm Pháp, Na Uy, Anh, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Bỉ, Thụy Sĩ. Nam Mỹ có 4, là Paraguay, Brazil, Argentina, Colombia. Bắc Trung Mỹ có Mexico, Canada và Mỹ, còn châu Phi có Morocco và Ai Cập.
Nam Mỹ có tỷ lệ đi tiếp cao nhất là 66,7%. Xếp sau là Bắc Trung Mỹ (50%), châu Âu (43,75%) và châu Phi (20%).
Vòng 1/8 sẽ bắt đầu từ rạng sáng mai 5/7.
Hàn Quốc vẫn là đội tuyển châu Á đạt thành tích tốt nhất tại World Cup. Châu lục này có đại diện ở 17 trong 23 kỳ giải, nhưng chỉ 7 lần vượt qua vòng bảng, năm 1966, 1994, 2002, 2010, 2018, 2022 và 2026.
Trừ năm 2018, châu Phi đều có đại diện vượt qua vòng bảng từ năm 1986, với Cameroon (1990, Senegal (2002) và Ghana (2010 vào tứ kết. Riêng Morocco trở thành đội đầu tiên của châu lục vào bán kết năm 2022.
Bắc Trung Mỹ cũng không vắng mặt ở vòng đấu loại trực tiếp từ năm 1986, với Mexico (1986), Mỹ (2002) và Costa Rica (2014) vào tứ kết. Thành tích tốt nhất thuộc về Mỹ khi giành HC đồng ở kỳ World Cup đầu tiên năm 1930.
World Cup vẫn được xem là sân chơi riêng của châu Âu và Nam Mỹ, với lần lượt 12 và 10 chức vô địch. Châu Âu chỉ hai lần không có đại diện ở chung kết năm 1930 và 1950, còn Nam Mỹ là các năm 1934, 1938, 1954, 1966, 1982, 2006, 2010 và 2018.
Dù cả 2 không được xếp hạng hạt giống nhưng đây vẫn là cú sốc của Roland Garros. So về tên tuổi, đẳng cấp và kinh nghiệm, Wawrinka hoàn toàn vượt trội so với Jesper De Jong - người dự giải với tấm vé vớt.
Sự chênh lệch đó tưởng chừng sẽ giúp Wawrinka "diệt gọn" Jesper De Jong. Tuy nhiên đối thủ đến từ Hà Lan với sở trường là những pha bóng bền đã gây khó khăn cho Wawrinka.
Tay vợt 41 tuổi người Thụy Sĩ đã không thể đua sức với đàn em khỏe hơn.
Wawrinka thông báo sẽ giải nghệ sau mùa bóng năm nay. Do đó thất bại trước Jesper De Jong cũng chính là trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp của Wawrinka tại Roland Garros.
Roland Garros luôn là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Wawrinka. Anh từng vô địch giải đấu này năm 2015 và sau đó vào chung kết giải đấu này vào năm 2017. Wawrinka đã thi đấu tổng cộng 75 trận tại Roland Garros, trong đó có 46 trận thắng và để thua 19 lần.
"Thật khó. Thật khó để nói lời tạm biệt với mọi người ở đây. Nhờ Roland Garros mà tôi muốn trở thành một tay vợt chuyên nghiệp" - Wawrinka xúc động nói. Tay vợt người Thụy Sĩ nói tiếp: "Trong hơn 20 năm qua, tôi đã tận hưởng rất nhiều điều tuyệt vời và không bao giờ muốn kết thúc. Tôi đã cống hiến tất cả cho quần vợt".
Hướng đến kỳ World Cup trên sân nhà, Hiệp hội Bóng đá Mỹ đã đưa ra một tuyên bố đầy sức nặng về tham vọng của mình bằng việc bổ nhiệm HLV Mauricio Pochettino vào chiếc ghế nóng.
Sự xuất hiện của cựu thuyền trưởng Tottenham và PSG đã mang lại làn sóng phấn khích lớn cho người yêu bóng đá xứ cờ hoa, mở ra kỳ vọng về một lối chơi hiện đại, áp đặt cường độ cao. Trong hệ thống chiến thuật của HLV người Argentina, Christian Pulisic vẫn là một đầu tàu mang tính biểu tượng. Cựu tiền đạo Chelsea và hiện khoác áo AC Milan từ lâu vẫn được người hâm mộ gọi là "Captain America" với khả năng bùng nổ và truyền cảm hứng lên toàn đội bóng.
Dẫu vậy, HLV Mauricio Pochettino hiểu rằng đội tuyển Mỹ lúc này không chỉ biết dựa dẫm vào mỗi Pulisic. Bên cạnh các nhân tố chạy cánh và tuyến giữa nổi bật được kỳ vọng sẽ giúp lối chơi toàn đội khởi sắc, niềm hy vọng lớn của chủ nhà còn đặt vào Folarin Balogun. Tiền đạo đang khoác áo AS Monaco vừa khép lại mùa giải tạo tiếng vang ở châu Âu với 19 bàn thắng trên mọi đấu trường. Sự tỏa sáng của chân sút này vào cuối mùa giải hứa hẹn sẽ là lời giải cho bài toán trung phong có thể đe dọa khung thành đối phương. Balogun được đánh giá là mảnh ghép mà đội tuyển Mỹ từng thiếu thốn rõ rệt tại kỳ World Cup trước trên đất Qatar.
Màn đối đầu tại sân SoFi (Los Angeles) còn chứng kiến cuộc đấu trí thú vị trên cabin huấn luyện giữa 2 thuyền trưởng đồng hương người Argentina nhưng sở hữu triết lý hoàn toàn tương phản. Trái ngược với phong cách tấn công rực lửa của HLV Pochettino, ông Gustavo Alfaro của Paraguay lại là một bậc thầy ở trường phái phòng ngự thực dụng với phương châm không thua trước khi nghĩ đến chuyện thắng. Đoàn quân của HLV Alfaro sẵn sàng nhường quyền kiểm soát bóng, chủ động lùi sâu để bóp nghẹt các ngòi nổ của đối phương, kiên nhẫn chờ đợi sai lầm và tung đòn trừng phạt. Điểm tựa của Paraguay là hàng thủ vững chãi, chỉ để thủng lưới 10 bàn sau 18 lượt trận tại vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ.
Sự cứng cáp của Paraguay được tôi luyện qua "cuộc chiến sinh tồn" khốc liệt để giành tấm vé trở lại đấu trường thế giới sau 16 năm chờ đợi. Điều này cũng mang sắc thái hoàn toàn đối lập khi đặt cạnh đội chủ nhà Mỹ chỉ tích lũy kinh nghiệm qua 10 trận giao hữu cọ xát. Bước ngoặt của bóng đá Paraguay đến từ tháng 8.2024, khi ông Alfaro tiếp quản một tập thể rệu rã nhưng đã nhanh chóng vực dậy tinh thần chiến đấu kiên cường cho cả đội. Đội bóng Nam Mỹ lập kỷ lục 9 trận bất bại liên tiếp tại vòng loại World Cup, bao gồm cả những chiến thắng chấn động 1-0 trước Brazil và 2-1 trước đương kim vô địch Argentina vào cuối năm 2024. Trong thế trận phòng ngự phản công chớp nhoáng đó, Paraguay sở hữu 2 "mũi khoan" cực kỳ tốc độ và tính sát thương cao là Julio Enciso và Miguel Almiron ở hành lang cánh. Đây là những cái tên mà đội tuyển Mỹ cần hết sức dè chừng.
Lần gần nhất 2 đội đụng độ tại một kỳ World Cup đã cách đây gần 1 thế kỷ, vào năm 1930 với chiến thắng 3-0 cho đội tuyển Mỹ. Ở trận giao hữu vào tháng 11.2025, đội bóng xứ cờ hoa cũng giành thắng lợi sát nút 2-1 trước Paraguay. Thành tích đối đầu cùng việc được chơi trên sân nhà là lợi thế lớn, nhưng đồng thời cũng là áp lực khổng lồ đè nặng lên vai thầy trò HLV Pochettino. Ngược lại, Paraguay nhập cuộc với tâm thế thoải mái, sẵn sàng phá hỏng bữa tiệc của đội chủ nhà.
Căng thẳng nhen nhóm giữa 2 ngôi sao Real Madrid bắt đầu từ buổi tập vào ngày 6-5 (theo giờ địa phương). Khi đó, Tchouameni đã có một pha vào bóng cực mạnh nhắm vào Valverde.
Dù tiền vệ người Pháp khẳng định mình không cố ý, nhưng cầu thủ mang áo số 8 của Real Madrid không chấp nhận lời xin lỗi. Và ngay lập tức, Valverde đáp trả bằng một cú tắc bóng tương tự.
Cuộc tranh cãi nảy lửa sau đó chỉ tạm dừng khi các đồng đội lao vào can ngăn.
Sang buổi tập tiếp theo vào tối 7-5 (theo giờ Việt Nam), tình hình càng trở nên tồi tệ hơn. Bất chấp thiện chí bắt tay làm hòa của Tchouameni, Valverde đã thẳng thừng từ chối.
Đáng chú ý, ngay trong pha bóng đầu tiên của trận đấu tập, cầu thủ người Uruguay một lần nữa thực hiện cú xoạc bóng quyết liệt vào người đồng đội. HLV Alvaro Arbeloa dù đã nỗ lực hạ nhiệt bằng cách xếp cả hai đá chung đội nhưng bầu không khí giữa đôi bên vẫn vô cùng căng thẳng cho đến cuối buổi tập.
Đỉnh điểm của vụ việc xảy ra khi toàn đội đi vào phòng thay đồ. Valverde cáo buộc Tchouameni chính là người tuồn tin về cuộc cãi vã ngày hôm trước cho truyền thông. Trong lúc tranh cãi lên đến đỉnh điểm, sự mất kiểm soát đã dẫn đến ẩu đả.
Theo các nguồn tin tại hiện trường, Tchouameni đã tung một cú đấm khiến Valverde ngã gục, đập đầu xuống sàn và gần như bất tỉnh. Tiền vệ người Uruguay sau đó đã phải rời sân tập bằng cáng và nhập viện khẩn cấp dưới sự hộ tống của HLV Arbeloa.
Việc cầu thủ xảy ra mâu thuẫn với nhau không phải là hiếm. Nhưng vụ việc bị đẩy đến mức đánh nhau to dẫn đến việc cả đội cùng đích thân Chủ tịch CLB Real Madrid, ông Florentino Perez phải có mặt can thiệp (theo báo Marca) thì chưa từng có tiền lệ trong lịch sử câu lạc bộ.
Sau khi ổn định sức khỏe, Valverde đã lên tiếng phủ nhận việc bị đồng đội tác động vật lý. Đồng thời anh đưa ra một lý do có phần nhẹ nhàng hơn: "Trong lúc cãi vã, tôi vô tình va vào một cái bàn và gây ra vết thương ở trán.
Không có chuyện đồng đội đánh tôi. Sự mệt mỏi và nỗi thất vọng sau một mùa giải trắng tay đã khiến tôi mất kiểm soát và vượt quá giới hạn. Tôi thực sự xin lỗi vì đã làm tổn hại đến hình ảnh CLB”.
Trang chủ CLB Real Madrid cũng đã phải đưa ra thông báo chính thức về vụ việc: "CLB quyết định tiến hành các thủ tục kỷ luật nội bộ đối với Federico Valverde và Tchouameni. Kết luận cuối cùng sẽ được công bố sau khi quá trình xem xét hoàn tất".
Ngoài ra, CLB Real Madrid cũng xác nhận Valverde sẽ không góp mặt trong trận gặp Barca vì chấn thương. Anh được chẩn đoán bị chấn thương sọ não nhẹ sau cuộc kiểm tra bởi bộ phận y tế CLB Real Madrid (ngày 8-5, giờ Việt Nam).
Với thông tin này cùng với án phạt kỷ luật sẽ được đưa ra, gần như cả Valverde và Tchouameni sẽ không thể góp mặt trong trận đấu với Barcelona vào rạng sáng 11-5 tại vòng 35 Giải vô địch Tây Ban Nha.