Theo báo cáo đăng trên Tạp chí Hiệp hội Y khoa Canada công bố mới đây, sự việc xảy ra khi gia đình bé trai đến nghỉ tại một căn nhà ở phía Bắc tỉnh Ontario vào năm 2024.
Cậu bé tỉnh giấc và phát hiện một con dơi nằm trên vùng mũi, miệng. Giật mình, cậu bé theo bản năng hất con vật đi. Cha cậu bé sau đó bắt con dơi và thả nó ra ngoài.
Do không phát hiện vết cắn và con dơi không có biểu hiện bất thường, gia đình đã không đưa bé đi khám. Tuy nhiên, 19 ngày sau, cậu bé bắt đầu cảm thấy tê, ngứa ran và sưng ở nửa mặt bên phải, kèm chán ăn.
Ban đầu, các bác sĩ cho rằng cậu mắc chứng liệt mặt liên quan đến virus herpes và kê thuốc điều trị. Tuy nhiên tình trạng bệnh nhi nhanh chóng trở nặng với các biểu hiện đau khi nuốt, nôn, nói khó, sốt, lú lẫn và ảo giác.
Cậu bé sau đó phải thở máy và được chuyển vào khu chăm sóc đặc biệt. Xét nghiệm đã chỉ ra bệnh nhân nhiễm virus dại có nguồn gốc từ dơi. Cậu tử vong vào ngày điều trị thứ 17.
Đây là ca bệnh dại lây nhiễm trong tỉnh Ontario đầu tiên được ghi nhận kể từ năm 1967. Từ năm 1924 đến nay, Canada mới ghi nhận 28 ca bệnh dại ở người.
Virus dại tấn công hệ thần kinh trung ương và gần như luôn gây tử vong sau khi các triệu chứng xuất hiện. Bệnh có thể lây qua vết cắn, vết cào hoặc khi nước bọt của động vật nhiễm bệnh tiếp xúc với mắt, mũi, miệng hay vết thương hở. Các bác sĩ cảnh báo dơi nhiễm virus dại không phải lúc nào cũng có biểu hiện bất thường. Vì vậy, mọi trường hợp tiếp xúc trực tiếp giữa người và dơi đều phải được xem là nguy cơ cao.
Năm 2025 tại Úc cũng xảy ra trường hợp tử vong sau khi tiếp xúc với dơi.
Người đàn ông ngoài 50 tuổi ở bang New South Wales đã bị một con dơi mang virus dại (lyssavirus) cắn, theo AFP dẫn thông báo từ cơ quan y tế New South Wales (NSW Health).
Các viên chức y tế cho hay, nạn nhân nói trên đã được điều trị sau khi bị cắn nhưng sau đó đã tử vong.
Virus dại dơi Úc lây truyền khi nước bọt của dơi xâm nhập vào cơ thể người qua vết cắn hoặc vết xước. Các triệu chứng đầu tiên có thể mất nhiều ngày hoặc nhiều năm mới xuất hiện. Các dấu hiệu ban đầu của căn bệnh này giống như cúm, gồm đau đầu, sốt và mệt mỏi, theo NSW Health. Tình trạng của nạn nhân nhanh chóng xấu đi, dẫn đến tê liệt, mê sảng, co giật và tử vong.
Các bác sĩ khuyến cáo, người bị động vật cắn, cào hoặc nghi tiếp xúc với nước bọt của động vật cần rửa kỹ vùng tổn thương bằng xà phòng và nước trong ít nhất 15 phút, sau đó nhanh chóng đến cơ sở y tế. Điều trị dự phòng sau phơi nhiễm bằng vaccine và thuốc miễn dịch có thể ngăn bệnh nếu được thực hiện trước khi xuất hiện triệu chứng.
Samira, 35 tuổi, mẹ đơn thân sống cùng con trai 10 tuổi tại tầng 7 một khu chung cư ở khu Ris-Orangis, phía nam Paris. Căn hộ không có lớp cách nhiệt và cửa chớp. Ánh nắng chiếu thẳng suốt ngày dài gây tình trạng ngột ngạt, chóng mặt, thiếu dưỡng khí. "Nhiệt độ trong nhà quá cao khiến tôi cảm thấy mình sắp chết", cô nói. Mỗi đêm, cô chỉ ngủ được khoảng hai tiếng bởi không dám bật quạt để giải nhiệt.
Tại Pháp, giá điện sinh hoạt đã lên hơn 0,25 euro/kWh. Với những người có thu nhập thấp như Samira (khoảng 1.158 euro/tháng), việc hóa đơn điện có thể đội lên hàng chục, thậm chí hàng trăm euro nếu dùng thiết bị làm mát trở thành gánh nặng lớn, buộc họ phải "nhịn" bật quạt.
Con trai cô, Issam (10 tuổi), phải nghỉ học do trường nằm trong danh sách 1.800 cơ sở giáo dục đóng cửa tạm thời. "Lớp học tầng áp mái nóng tới 40 độ C, chúng cháu phải dừng học", cậu bé kể.
Tuần này, báo động đỏ vì thời tiết cực đoan bao trùm hơn 44 triệu người trong tổng số 67 triệu dân Pháp. Nhiệt độ ban ngày ở một số nơi vượt ngưỡng 40 độ C và duy trì mức cao suốt đêm. 31 tỉnh có cảnh báo cam, hơn 90% dân số Pháp đối mặt với mức nhiệt 39-41 độ C kéo dài từ Brittany đến vùng tây nam. Chuyên gia khí tượng cho biết chỉ số nhiệt độ quốc gia đo tại 30 trạm chạm mức 29,8 độ C vào ngày 23/6, mức cao nhất kể từ năm 1947. Cơ sở hạ tầng thiếu thiết kế chống nóng kết hợp mật độ dân cư dày đặc khiến Paris trở thành khu vực có nguy cơ ảnh hưởng sức khỏe do nắng nóng cao tại châu Âu.
Thời tiết cực đoan làm gia tăng ô nhiễm không khí, tăng số ca nhập viện, đình trệ giao thông đường sắt. Tình trạng mất điện khiến cuộc sống của 68.000 hộ dân ở vùng tây bắc trở nên khó khăn hơn. Nhà chức trách vùng Finistere xác nhận nguyên nhân sự cố bắt nguồn từ nền nhiệt quá cao.
Theo số liệu từ tổ chức Quỹ Nhà ở (Fondation pour le Logement), khoảng 50% số nhà tại Pháp thiếu khả năng chống chịu nhiệt độ cao và 66% người dân gặp khó khăn khi sinh hoạt trong nhà vào mùa nóng.
Bà Maïder Olivier, đại diện tổ chức, cho biết tình trạng này ảnh hưởng lớn nhất đến các khu nhà ở ngoại ô dành cho người thu nhập thấp. Bà nói: "Việc thiếu không gian tránh nóng làm tăng thêm khó khăn cho người nghèo". Cư dân tại đây thường thiếu mảng xanh và không có tài chính đi nghỉ mát.
Tại thị trấn Grigny, ông Aboubakar, 60 tuổi, sống ở căn hộ tầng bốn với mức nhiệt trong nhà chạm mốc 40 độ C. "Tôi ngạt thở trong căn nhà như lò nướng, nhưng không có tiền mua quạt lẫn cửa chớp", ông cho biết. Ban ngày, ông phải ra ngoài tìm bóng râm dưới gốc cây.
Nhiều sinh viên cũng gặp khó khăn tương tự. Roland, 20 tuổi, chọn ăn sáng trên ghế đá công viên từ 7h sáng. Anh nói: "Chúng tôi không dám bật quạt vì sợ tốn tiền". Tương tự, nữ sinh Noah, 22 tuổi, sống trong căn hộ áp mái lợp tôn tại Paris. Cô kể: "Tôi chỉ ngủ bốn tiếng mỗi đêm và phải ngâm mình trong bể bơi trẻ em đặt ngoài ban công".
Inès Seddiki, người sáng lập tổ chức Ghett’up, nhận định giới trẻ ngoại ô gánh hậu quả nặng nề nhất nhưng khi tìm tới bãi biển giải nhiệt họ lại đối mặt định kiến, phơi bày sự phân biệt đối xử trong xã hội Pháp. Đặc biệt, nhiều thị trấn giàu có phía tây Paris, tiêu biểu Neuilly-sur-Seine, ban hành lệnh cấm người ngoài sử dụng bể bơi thành phố.
"Họ chịu tổn thương lớn nhất từ khủng hoảng khí hậu dù không phải tác nhân gây ra", bà Seddiki nói.
Myanmar vừa khiến giới sưu tầm đá quý toàn cầu xôn xao khi công bố phát hiện một viên hồng ngọc khổng lồ nặng tới 11.000 carat (khoảng 2,2 kg) tại khu mỏ Mogok – vùng đất được mệnh danh là "thủ phủ đá quý" của thế giới.
Viên đá đặc biệt này không chỉ gây ấn tượng bởi kích thước hiếm có, mà còn bởi màu sắc đỏ ánh tím pha chút vàng nhẹ, thuộc nhóm màu được đánh giá có chất lượng cao trong giới đá quý.
Theo giới chức Myanmar, viên hồng ngọc còn sở hữu độ tinh khiết đáng kinh ngạc và hoàn toàn chưa qua xử lý.
Điều đáng nói dù không phải viên ruby lớn nhất từng được phát hiện tại quốc gia này, các chuyên gia nhận định giá trị của "báu vật" mới có thể vượt xa nhiều viên đá từng được khai quật trước đó, nhờ sự kết hợp hiếm hoi giữa kích thước, màu sắc và chất lượng tổng thể.
Mogok từ lâu đã nổi tiếng là vùng đất sản sinh ra những viên hồng ngọc quý hiếm bậc nhất thế giới, đặc biệt là dòng ruby "máu bồ câu" trứ danh – biểu tượng của sự hoàn hảo trong ngành đá quý.
Trong lịch sử khai thác tại đây, Myanmar từng ghi nhận nhiều phát hiện gây chấn động. Năm 1990, viên hồng ngọc SLORC nặng 496,25 carat được tìm thấy và nhanh chóng trở thành biểu tượng quốc gia.
Sáu năm sau, một viên ruby khổng lồ nặng tới 21.450 carat tiếp tục được khai quật, giữ kỷ lục là viên đá lớn nhất từng được phát hiện tại nước này.
Gần đây nhất, năm 2022, viên NaSaKa nặng 2.789,25 carat cũng từng gây chú ý lớn trong giới chuyên môn.
Không chỉ có giá trị về mặt địa chất, hồng ngọc Myanmar còn là một trong những loại đá quý đắt giá nhất thế giới. Theo Bloomberg, một viên ruby Myanmar 25,5 carat từng được bán đấu giá tại Sotheby’s Geneva năm 2015 với mức giá lên tới 30,3 triệu USD, tương đương hơn 797 tỷ đồng.
Phát hiện mới tại Mogok một lần nữa khẳng định vị thế của Myanmar trên bản đồ đá quý thế giới, nơi những "báu vật" từ lòng đất vẫn liên tục khiến giới chuyên gia kinh ngạc.
Theo ABC News, Myanmar sản xuất tới 90% lượng hồng ngọc của thế giới, chủ yếu từ các vùng Mogok và Mong Hsu. Đá quý cũng là nguồn thu nhập quan trọng của nước này.
Một số nghiên cứu theo dõi các vận động viên Olympic, người được thăng chức hay trúng số cho thấy sau khi đạt thành tựu lớn, cảm giác hưng phấn nhanh chóng suy giảm. Thay vào đó sẽ là trạng thái trống rỗng hoặc hụt hẫng mà cột mốc đạt được không đem lại sự viên mãn như kỳ vọng cùng câu hỏi: "Vậy là hết rồi sao?".
Hiện tượng này tạo thành một vòng lặp quen thuộc: đạt mục tiêu - hụt hẫng, trống rỗng - đặt mục tiêu mới. Nhiều người sống cả đời trong vòng xoáy đó mà không bao giờ cảm thấy mình thực sự về đích. Các phân tích từ Harvard Business Review cũng cho thấy con người thường theo đuổi những mục tiêu có vẻ quan trọng nhưng lại chỉ thật sự tìm thấy niềm vui chân thực trong chính quá trình theo đuổi chứ không phải là kết quả cuối cùng.
Về mặt sinh học, hệ thống khen thưởng của não bộ được thiết kế để phản ứng mạnh với quá trình hướng tới mục tiêu chứ không phải trạng thái sở hữu. Dopamine tăng cao khi ta tiến gần mục tiêu và giảm nhanh khi đạt được nó. Điều này lý giải vì sao ngay cả những thay đổi tưởng như sẽ đổi đời cũng nhanh chóng trở nên bình thường.
Một nghiên cứu về giảng viên đại học cho thấy việc có được biên chế hay chức vụ vốn được xem là cột mốc quan trọng cũng không tạo ra khác biệt đáng kể về hạnh phúc lâu dài so với những người không đạt được. Tương tự, người trúng số thậm chí còn giảm khả năng tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống thường ngày.
Tuy vậy vòng lặp này không phải không thể giải quyết. Hãy nhận diện hiện tượng trước khi bị chi phối. Con người thường đánh giá quá cao các cảm xúc tích cực. Những sự kiện như thăng chức, kết hôn hay một lần mua sắm lớn thường mang lại "lợi nhuận" về cảm xúc thấp hơn kỳ vọng. Khi hiểu điều này ta sẽ điều chỉnh kỳ vọng cho phù hợp hơn.
Hãy hiểu mục tiêu không phải chỉ để đạt rồi là xong mà cần biến thành một trải nghiệm sống. Khi đó giá trị nằm ở việc tham gia và trải nghiệm xuyên suốt quá trình chứ không phải chờ đợi một khoảnh khắc rực rỡ duy nhất.
Lời khuyên là đừng dùng thành tựu để định nghĩa giá trị bản thân vì nếu không đạt được ta dễ sụp đổ. Thậm chí nếu đạt được nhưng không như kỳ vọng, ta vẫn thất vọng dù đã bỏ ra rất nhiều công sức hoặc có rất nhiều trải nghiệm quý giá. Ngược lại, những người đặt trọng tâm vào mối quan hệ, giá trị cá nhân, sở thích... thay vì "đặt cược" mọi thứ cho một cột mốc duy nhất thường sẽ có hành trình bền vững hơn.
Cần nuôi dưỡng lòng biết ơn với những điều nhỏ bé, không xem những điều tốt đẹp là hiển nhiên có được. Khi thường xuyên nhận ra giá trị của những gì đang có, chúng ta sẽ tăng khả năng cảm nhận ý nghĩa trong đời sống hằng ngày.